Saturday, July 12, 2025

John Steinbeck-ĐOÀN VIÊN (phần 3 và Hết)

 


                              Gia Đình Tom Joad trong drama phim 1940


LỜI THUYẾT GIẢNG CỦA MỤC SƯ JIM CASY

      Thầy Casy đang nằm dưới tháp nước nghe tiếng Tom kêu vội nhổm dậy, xong đứng lên  trở lại ngôi nhà.

  Tom hỏi ngay:

                -Thầy tránh đi đâu vậy?
                -Ồ không, ta nghĩ người ngoài không nên can dự vào (butt his head in) khi gia đình đang bàn bạc với nhau, ta ra bên ngoài kiếm một nơi để suy nghĩ vài điều thôi.
                -Mời thầy vào ăn với chúng con đi, Bà của con đang cần thầy giúp cho nhà con một phép ân sủng đó.
            -Nhưng ta đâu còn là một người thầy đạo nữa đâu, 
Ông từ chối.
            -Ôi, thầy cứ vào đi, hãy cho Bà Nội một phép ân sủng. Có hại gì đâu? Bà con thích lắm.

   Hai người trở lại nhà bếp.

                  -Chào thầy!

    Tiếng chào của MÁ nghe nhẹ nhàng.

   Pa tiếp lời:
              - Chào thầy, mời thầy ăn sáng.
              -Xin ban ân sủng trước đã, hãy ban ân sủng trước đã…

    Bà Nội ngắt ngang, giọng thật to.

    Đôi mắt Ông Nội soi bói, bắn tia nhìn dữ tợn xem người mới vào, đến lúc ông nhận ra thầy Casy:

              -Ô, thầy!.. thầy vẫn vậy. Từ khi gặp thầy ta luôn mến thầy.

     Vừa chào, Ông vừa nheo mắt một cách phóng túng khiến bà xen ngay,
  -Im miệng!, con dê già tội lỗi kia (sinful ol'goat)

Ngón tay thầy Casy vuốt lại đầu tóc, e ngại:

                    -Ta xin nói với mọi người ta không còn là một người giảng đạo nữa. Ta thật vui mừng và thật cám ơn lòng tử tế cùng hào phóng của gia đình khi ta được mời vào, vậy là đủ rồi...tại sao vậy, ta cho đó ý nghĩa của ân sủng rồi. Thêm thay, ta không còn là một vị thầy nữa.
                -Xin thầy hãy ban đi, Bà nội năn nỉ...thầy hãy ban cho một lời về chuyến đi California cho cả nhà này.


        thầy Jim Casy khi không còn làm mục sư trong drama phim 1940

    Vị thầy đầu cúi xuống, và mọi người khác đồng loạt cúi đầu. Má xếp hai bàn tay trước bụng cùng cúi đầu. Bà Nội cúi đầu thấp nhất, đến nỗi mũi bà gần chạm chiếc dĩa bít -quy cùng nước sốt. Tom, dựa người vào vách, tay cầm dĩa, đầu hơi thấp ,  ông nội của Tom đầu lại ngoẹo về một bên để huớng một con mắt hứng khởi, thủ đoạn, vào người thầy. Khuôn mặt thầy giờ đây không mang sắc diện của một vị đang cầu nguyện, nhưng lại một nét mặt đăm chiêu; tiếng không mang âm huởng nguyện cầu, mà là một sự phỏng đoán gì đó:

              -Ta hằng suy nghĩ khi ta đi trên đồi, ta suy nghĩ tất cả những gì các vị nói, y như Đức Giêsu thường vào nơi hoang vu để ngộ ra con đường của NGÀI tìm cách thoát ra phiền lụy.

 -Pu-raise Gawd !  Bà nội lại cầu nguyện, thầy liếc nhanh về bà, vẻ ngạc nhiên.

                   -Coi như Giêsu đã chịu mọi phiền lụy mà ngài không thể thấu đáo. Ngài cảm nhận ra rằng thôi hãy bỏ cuộc khi cố công chạy theo điều quá toàn thiện, chớ lo thái quá vào chuyện tranh đấu và giải quyết hay lùng sục, tìm tòi. Để cuối cùng mệt lữ, có được cái tốt cũng mệt nhoài, và tinh thần của Ngài cuối cùng rã rời. Cuối cùng là gì, hãy buông xả đi. Và NGƯỜI đi ra khỏi nơi hoang vu đó.

  -Amen… bà nội kêu lên trước.

     Bao năm nay, bà là người đầu tiên chấm dứt buổi cầu kinh bằng chữ Amen này và cũng bấy nhiêu năm bà là người lắng nghe cùng thắc mắc từng lời kinh giảng.

              -Ta không dám nói ta giống đức Giêsu, thầy đạo tiếp tục...nhưng thật sự ta rất mệt mỏi vì phải giống Người. Ta bối rối khi đi trong hoang vu, không nhà cửa như Người. Ban đêm ta nằm nhìn trời cao, muôn vàn tinh tú; sáng lại ta ngắm ánh dương lên; giữa trưa ta đứng trên đồi nhìn cánh đồng đang gặp cơn nắng hạn; chiều về ta ngồi theo dõi ánh dương tàn (foller the sun down). Đôi khi ta cầu nguyện bình thường, có khi ta không tính được sự cầu nguyện này cho ai và vì cái gì nữa? Có mặt ta trên những ngọn đồi này, chúng ta không còn cách biệt. Chúng ta cùng là một, đó là lòng phụng sự Chúa.

-Halleljuah… bà nội kêu lên tiếng nói đặc biệt, chao động thân mình tới lui, cố hòa mình ngây ngất vào ý nghĩa câu trên.

             -Ta suy nghĩ lao lung về những điều khác, thâm trầm hơn ý nghĩ bình thường. Làm sao chúng ta một lòng phụng sự Chúa khi chúng ta cùng là một, làm sao loài người phụng sự Chúa khi loài người cùng là một. Và chỉ không còn phụng sự được Chúa khi một đứa nhỏ đáng thương kia bị tống  ra khỏi cuộc sống bình thường, bị đá, kéo lê, và phải vật vả chống cự. Lòng thánh thiện trong kẻ kia sẽ không còn. Nhưng khi mọi người cùng nhau làm việc, không phải một người đối với một người, mà toàn bộ mọi người đều được chế ngự, phải không? đó là phụng sự đức Chúa đó thôi.

    Vị thầy ngưng giảng, nhưng đầu mọi người vẫn cúi; chẳng lạ, họ từng được huấn luyện quen như những chú chó khi nghe "amen" mới được ngẩng lên.

                  -Ta không thể gọi đây là ân sủng. Ta vui khi do thánh thiện nằm trong bữa ăn sáng này. Ta rất vui do tình yêu chan chứa ở đây. Xin hết.

     Những cái đầu vẫn còn cúi xuống. Người thầy nhìn quanh:
              -Ta làm bữa sáng các người nguội lạnh hết trơn, chợt nhớ ra, ông chấm dứt:
                -AMEN
    Mọi người giờ mới bắt đầu ngẩng lên.
    -A--men,
    Nói lại tiếng trên, Bà vội ăn ngay. Hai cái hàm không răng già nua, cứng cáp dằn vụn miếng bít quy thấm nước. Tom ăn nhanh, Pa thì ngốn đầy miệng. Không ai nói gì cho đến lúc thức ăn và cà phê cạn sạch ; sót lại họa chăng là những miếng bánh đang nhai và ngụm cà phê đang trôi vào lưỡi. Má theo dõi vị thầy đang ăn, đôi mắt bà áng chừng đang thăm dò, thắc mắc, tìm hiểu. Ánh mắt bà xem chừng vị thầy không phải là người mà là bóng ma đột ngột vào nhà, giọng nói như từ lòng đất vọng lên.

  Cánh đàn ông ăn xong, đặt dĩa xuống bàn, uống hết ngụm cà phê cuối cùng; đàn ông bước ra trước: Pa, vị thầy, Noah, Ông Nội và Tom. Họ bước lại chiếc xe tải, chân tránh những đồ đạc vương vải, mấy tấm vạt giừong gỗ, bộ máy cái cối xay gió, cái cày cũ. Đến nơi, họ đứng cạnh chiếc xe, tay sờ vào mấy tấm ván thông hai bên hông nó.

    Tom mở mui xe nhìn vào bộ máy dính đầy mỡ. Pa đứng bên anh. Ông lên tiếng:
-Al. em con có xem xe trước khi nhà mình quyết định mua. Em nói chiếc xe này xem được.
Em con  biết gì đâu ba, hay tự cao lắm.
- Nó làm cho một công ty. Năm ngoái nó lái xe tải,  có thể biết một ít về máy móc . Em con là đứa tinh khôn,  còn biết cách sửa lại một bộ máy xe, Al. có khả năng đó con.
 Tom hỏi ngay:
-Thế thì nó biết ngang đâu nào ?
-Ồ !  Pa phân bua thêm… nó là con dê đực trong vùng . dám tự cắt tay mình vì tình , Tuổi mười sáu hắn từng nổi tiếng ranh ma, ngạo mạn ,nó là đứa dị kỳ, bướng bỉnh. Trong đầu nó chỉ có gái và máy móc thôi. Nhưng đầy tràn tính ngạo mạn, có khi suốt tuần đêm nào hắn cũng vắng nhà.
    Ông Nội giờ lại sờ soạng lên ngực gài lại hàng nút chiếc áo sơ mi xanh vào khuyu của cái quần lót. Ngón tay khám phá phần nào sự nhầm lẫn nhưng chẳng biết cách nào sửa đổi. Ngón tay lần nữa mò mẫm tìm chỗ gài lại nút cho đúng ở đai quần.
   -Ta thật tệ, ...ta quá xấu xa, là kẻ thật thô lậu, các người có thể nói thế. Sao vậy? Xưa cắm trại ở Sallisaw, ta còn trẻ còn nhỏ xấp xỉ tuổi Al Joad bây giờ, nhưng Al làm sao bằng ta vì hắn chỉ là đứa khù khờ,con nít, ta thì khôn ngoan hơn Al nhiều. Lúc đó khoảng năm trăm người trẻ tới cắm trại ở Sallisaw, toàn là thứ non nớt như sợi lông tơ con bò cái không bằng .
-Nội vẫn đáng sợ như xưa, Tom nhận xét
-Ùm, ta vẫn thế, nhưng ta không ưa gần con người ở đây nữa.. Hãy cho ta đi theo tới California, một nơi khi ta cần ăn trái cam, ta chỉ cần đưa tay ra hái. Nho cũng vậy, mấy thứ ta luôn khao khát. Nơi đó sẽ cho ta hái trong lùm ra cả bó nho, hãy loài trái khác, ép ra nước, ta sẽ xoa đều trên mặt , xong để chúng chảy ròng ròng xuống tận cằm .
                                                             hình: Bác John

Tom chợt nhớ ra
-Bác John đâu không thấy? Chị Rosaharn nữa? Hai em Ruthie và Winfield nữa? sao không nghe ai nhắc vậy?

Pa giải thích:
                -Có ai hỏi đâu? Bác John con bận đi Sallinsaw bán nhiều thứ nào bơm, nào dụng cụ, gà qué cùng mấy thứ chúng ta mang đến đây. Ruthie và Windfield đi cùng bác ấy. Tất cả ra đi khi trời chưa rạng.
            -Ủa lạ? sao trên đường tới con không thấy mấy người này hả ba?
                -Chuyện là vậy, con đi từ huớng xa lộ về đây, phải không ? Bác ấy đi huớng khác, huớng Cowlington. Còn chị Rosa đi 'xây tổ' bên gia đình Connie rồi. Con đúng là chưa hay chị Rosasharn lấy Connie Rivers cũng phải. Con nhớ Connie không? Anh chàng khá tử tế. Rosa có mang khoảng bốn năm tháng gì rồi . Bụng to lên thấy rõ, khá khỏe mạnh.

                - Lạy Giêsu, Tom ngạc nhiên...chị Rosa chỉ là cô gái nhỏ mới đây, thế mà sắp có em bé rồi. Ba xa nhà bốn năm như con mới thấy chết khiếp bao chuyện lung tung trong nhà. Thế theo ý Pa khi nào gia đình mình bắt đầu đi vậy?

            -Ồ, nhà mình lo chuyện lấy đồ về bán đi. Nếu Al. bôi dầu quanh xe lần nữa, ba hi vọng sẽ em con sẽ chất hết đồ đạc trong nhà. Làm như thế, ngày mai hay mốt là chúng ta có thể khởi hành. Nhà mình không có nhiều tiền,  gã bạn cho biết đường đây qua California  xa tới hai ngàn dặm. Khởi hành nhanh chừng nào thì tới đó càng chắc hơn. Càng nấn ná lâu tiền bạc sẽ càng hao thêm. Con có đồng nào không?

            -Con chỉ có vài ba đô thôi. Lúc này làm sao Pa kiếm tiền vậy?

            -Ồ, Pa thố lộ...gia đình bán hết đồ tại nơi đây, mọi người đi làm cỏ cho đồn điền trồng bông (chopping cotton), ông Nội cũng đi làm.

            -Đúng- ông cũng đi làm, Nội Tom chen vào.
            -Mọi thứ nhà ta kiếm ra khoảng hai trăm đô la. Chiếc xe này ngốn hết bảy mươi lăm, Pa và Al tốn công cắt hai nó ra để chế thành chiếc xe tải. Al hứa sẽ chỉnh lại mấy cái van trong bộ máy nhưng nó còn la cà đi chơi chưa về để lo cho xe. Khi ra đi chúng ta hi vọng có trong tay một trăm rưỡi đồng . Lốp cũ rích như xe này chắc không ‘lết’ được xa đâu. Cần thay hai cái lốp hư, nhưng theo Pa chúng ta tìm mua trên đường cũng được.

***

        Mặt trời chiếu thẳng xuống những tia nắng hừng hực. Bóng Chiếc xe chỉ còn một cột đen thẩm trên nền đất. Mùi dầu, mùi vải dầu, mùi sơn mới, bốc lên nồng nặc. Mấy con gà rời sân tránh nắng, tìm bóng im dưới mái lều đựng đồ. Mấy chú lợn đang thở hồng hộc trong chuồng, cạnh hàng rào nơi chỉ còn bóng im mỏng dính , chúng thỉnh thoảng rên lên ư ử. Cặp chó giờ đang duỗi thân mình lên lớp đất đỏ dưới gầm xe,  hồng hộc thở, hai cái lưỡi bám đầy bụi, nước dãi nhỏ giọt. Pa kéo thấp vành mũ che bớt mắt, xong ngồi xổm xuống trên hai đùi mình. Tư thế ngồi này, có thể là tư thế tự nhiên nhất mỗi khi cần suy nghĩ, quan sát. Ông hỏi lại Tom rất kỹ về cái mũ mới nhưng đã cũ, bộ áo quần và ngay cả đôi giày mới của anh.

                -Áo quần mới này con mua hả?
            -Áo quần mới chắc tốn tiền con nhiều lắm .
            -Họ cho con áo quần mới khi ra tù Pa ạ. 

Nói xong anh dở mũ, nhìn nó có phần thích thú, xong anh dùng chiếc mũ lau mồ hôi trên trán, xong tay kéo cái lưỡi trai anh đội lại hơi nghiêng trên đầu.

Pa ngắm ,
                -Đôi giày khá đẹp , họ cho con chứ ?
                -đúng đó Pa, khá đẹp nhưng con không đi đôi giày mới giữa trời nắng nóng thế kia.
   Anh ngồi xổm, bên cạnh người cha.
   Noah giờ lên tiếng, anh nói chậm :
            -Nếu xe có thành bên, thì nhà mình chất đồ lên được rồi. Làm trước, đến khi Al về thì kịp.
            -Con lái xe này được mà. Ở nhà tù MaAlester con có lái xe tải.

-Ô hay quá ! 
Tiếng Pa mừng rỡ, bỗng ông chăm chú nhìn ra đường.
                -Nếu Pa không lầm thì thằng con ngạo mạn giờ này đang thất thểu (draggin' his tail) về nhà, trông kìa bộ dáng rách nát thê thảm thế kia.


 Randy Al, em của Tom Joad

     Tom và người thầy nhìn ra đường. Randy Al vừa xuất hiện, đang ưỡn người đi vào sân, dáng vênh váo tự đắc y con gà trống đối với con quạ.  Vẻ mặt tự phụ anh tới gần chiếc xe cho đến lúc vừa kịp nhận ra Tom. Nét mặt tự phụ kia biến mất, sự kính trọng cùng cảm phục một người anh tức khắc trở lại trong ánh mắt, dáng điệu vênh vang cũng mất theo. Cái quần Jean thẳng tắp cùng lai dưới xăn lên đúng 8 phân để lộ đôi giày cao cỗ, chiếc nịt to bản 3 phần kèm theo phần búp nịt đồng. Dù chiếc áo sơ mi xanh của anh ta mang băng tay đỏ, và chiếc mũ hiệu Stetson, vẻ phóng đảng anh đang đội, cũng không xây được tầm vóc ngang với người anh trai, người dám giết người mà chẳng ai quên. Al cũng biết được có vài thằng trong đám bạn bắt đầu nể nang anh do anh trai của anh dám giết người. Ở Sallisaw anh còn nghe tiếng xầm xì người ta chỉ vào anh:

                -Thằng Al Joad đó. Anh hắn đã cầm xẻng đánh chết một người.

   Al khiêm tốn đi lại. Điều Al nhìn ra đầu tiên là người anh trai mình không vênh váo như anh ta tưởng tượng. Trong đôi mắt người anh có nét gì buồn bả, tư lự, một sự im lặng đầy chịu đựng, một khuôn mặt thản nhiên từng tự rèn luyện tỏ vẻ bình thường trước mắt cai tù, không chống đối nhưng cũng không khuất phục. Trong thoáng giây, Al thay đổi tất cả. Trong vô thức, anh bắt đầu thích người anh mình, anh thích nét mặt buồn phảng phất cùng đôi vai thư giãn kia. Anh không nhớ trước đây anh Tom mình thế nào nữa.

   Tom lên tiếng trước:

                -Chào Al. Chúa ôi, em lớn nhanh như thổi vậy đó (like a bean), nhìn không ra em luôn! 

    Tay Al sẵn sàng cho Tom bắt, cố tạo nụ cười thật to. Tay Tom và Al cùng chìa ra nắm lấy nhau. Hai người mãi nắm tay nhau.

            -Trong nhà mách, em là tay lái xe tải cừ  lắm.

    Ngang đây, Al hiểu thêm rằng anh mình không là người khoe khoang chút nào:

            -Em biết chút chút thôi, không giỏi lắm đâu anh à.

Pa lên tiếng:

            -Con từng cao ngạo khắp vùng này. Giờ xem sao tơi tả thế kia? Nào, con phải lấy mớ đồ đạc trong nhà đi Sallisaw bán giúp đi nào.

Al nhìn Tom:
            -Anh có muốn đi cùng không?
lời mời hiếm hoi phát ra từ miệng Al.

                -Anh không đi được, anh phải giúp ít viêc quanh đây, chúng ta lên đường thì tha hồ chơi với nhau mà.

    Al cố gắng làm chủ câu hỏi của mình:
                -Có phải...có phải anh vượt ngục không?
                -Không phải đâu em, anh được làm cam kết.
                -Ô! hay quá!

Nhưng có chút gì thất vọng trong Al.


John E. Steinbeck 



Dịch và edit 

Đinh hoa Lư






Tâm Lý Học- Năm Giai Đoạn Trước Lúc Ra Đi

 







NĂM GIAI ĐOẠN TRƯỚC LÚC RA ĐI 


Chào bạn đọc

    Đối với nhân sinh thì bốn chữ SINH LÃO BỆNH TỬ đời đời kiếp kiếp, vĩnh viễn gắn liền không hề thay đổi. Thoắt đó thoắt đây ngoảnh nhìn lại quá khứ từ lúc cất tiếng khóc chào đời lớn lên tranh đấu với trường đời cho đến lúc thân già lụ khụ với bao nhiêu bệnh tật trong người thật quá nhanh áng chừng ảo ảnh.

-Ba vạn sáu ngàn ngày là mấy 
Cảnh phù du trông thấy cũng nực cười 
Thôi công đâu chuốc lấy sự đời
Tiêu khiển một vài chung lếu láo...

(Cao bá Quát)

Quả vậy, cuộc đời nhìn áng tựa phù du, có đó mất đó và là một định luật dù thế nhân từng bỏ bao nhiêu tâm sức chống lại định luật này. Có sinh tức có diệt dù có cố gắng đến mấy dù không chấp nhận cái luật đào thải của tạo hóa đối với con người đến mấy con người cũng không thắng được. Tây phương cũng vậy họ cho rằng chết là định luật. Do đã là người ai cũng phải chết  Triết Gia Pháp bà Simone De Beauvoir từng nói " Tất cả mọi người đều  sẽ chết -Tous les Hommes sont mortels- đó là định luật bất biến, không ai tránh khỏi được.
Dù sao Tham Sinh Úy Tử là bản chất của muôn vạn loài sinh linh không riêng gì loài người. Đời người quá ngắn so với tạo vật, do đó ai cũng quý cuộc sống. Quan yếu nhất là sống ra sao cho thực sự xứng với cuộc đời ngắn ngủi này. 



    Tâm Lý Học và y học Tây Phương khảo sát giây phút ra đi của con người chung quy lại nó nằm trong năm giai đoạn...

1-     Phủ Nhận (Denial)
2-     Giận dữ (Anger)
3-     Trao đổi (Bargaining)
4-     Trầm Uất (Depressing)
5-     Chấp Nhận (Acceptance)

Năm giai đoạn Denial-Anger-Bargaining-Depressing-Acceptance  cộng chung lại viết tắt là DABDA

1-      PHỦ NHẬN (DENIAL) thoạt đầu bệnh nhân không cho là trường hợp đau khổ đó lại rơi vào mình. Có thể người này dùng những câu nói như “ bệnh này hiếm lắm làm sao mà có được?” hay để trấn an và giữ vững niềm tin cho chính mình người nay còn cho rằng có thể “kết quả này do y tá ghi lầm hay ai đó ghi sai thôi” Hay tệ hơn nữa người này còn dùng những nghi ngờ chủ quan về lương tâm bệnh viện cố “quan trọng hóa để charge tiền hay 'moi' tiền bệnh nhân thôi” Rồi lại nói với vợ con “xem này anh ăn cơm vẫn ngon nước da anh hồng hào vậy mà họ nói anh là bệnh ...” đây là tâm lý cố không tin vào sự thật phũ phàng.

2-      GIẬN DỮ  (ANGER) Đến giai đoạn 2 này khi các hồ sơ và thử nghiệm liên tục căn bệnh đó đến với người này là SỰ THẬT. Bệnh nhân này không thể nào chối bỏ được. Sự thật dù không tin vẫn là sự thật. Người bệnh trở nên tức giận với số phận mình “Trời ơi sao nó lại đến với ta trời hỡi? Sao số phận ta lại bất hạnh đến thế này?” Bao nhiêu tức giận cho số phận này lại trút lên vợ con hay bạn bè gia đình cùng bệnh viện y tá bác sĩ “Tại sao các người lại để chuyện này xảy ra cho ta? Tại sao không báo cho ta uống phòng hay trị phòng trước? Đây là lỗi của các người” v v...

3-      TRAO ĐỔI  (BARGAINING) qua giai đoạn 3 này bệnh nhân qua một tâm lý cao hơn là trao đổi hay điều kiện để làm sao tránh được sự chết. Người bệnh bắt đầu hướng lên một vị trí cao hơn, siêu nhiên hơn đó là tôn giáo hay trời đất. “Lạy trời cho con lành con sẽ hiến hết gia sản để làm việc tự thiện”Hay đối với mọi người quanh mình “xin bác sĩ hãy hết sức cứu tôi . Lành bệnh tôi thề sẽ không bao giờ hút một điếu thuốc...” hay “uống một giọt rượu ...lạy ông bà cho con lành để đưa bầy con lớn lên thêm một vài năm nữa?” vv ...
có bệnh thì vái tứ phương là ở giai đoạn thứ ba này


4-      TRẦM CẢM (DEPRESSION) 

sang hết giai đoạn mặc cả và trao đổi nói trên người bệnh đi đến giai đoạn thứ 4 là TRẦM CẢM. Bệnh nhân biết được rằng sự thật ra đi không thể tránh được nữa rồi. Bao nhiêu phản ứng trong 3 giai đoạn trên đã trở thành vô vọng. Bệnh nhân giờ không nói năng nữa buồn bã  mệt mõi chán chường cách biệt. Người bệnh không muốn ai thăm hay an ủi gì hết. Thậm chí không cần uống thuốc “ta sắp ra đi rồi thuốc ấy có ích chi nữa” v v...

5-      CHẤP NHẬN (acceptance)   

       CÁCH BIỆT TRẦM CẢM không kéo dài lâu. Người bệnh cuối cùng đi đến một tâm lý cuối cùng trước khi chia tay đó là CHẤP NHẬN. Những ngày giờ này bệnh nhân đột ngột cảm thấy thanh thản trong người và chấp nhận cái giờ phút đó đến với mình một cách nhẹ nhàng hơn. Bao giận dữ lẫy hờn cách biệt đột nhiên mất hết. Người bệnh bỗng nhiên tỉnh trí nhớ lại những gì trong DI CHÚC cần điều chỉnh hay nói lời xin lỗi hay cám ơn vợ con, bạn bè ... Bệnh nhân có thể soạn sửa cho mình chương trình tang lễ ra sao? Những lời trăng trối  cho vợ cho con. Đây là giai đoạn cuối cho một đời người sự chấp nhận của kiếp nhân sinh không thể nào thoát khỏi định luật sinh diệt rồi thoải mái ra đi không còn chút gì do dự nữa ./.

ĐHL biên soạn




Tham khảo dựa theo

John Steinbeck - ĐOÀN VIÊN (PHẦN 2)

      tiếp theo phần I ...



Jane Darwell trong vai Má Tom Joad


...

Tiếng mỡ sôi xèo xèo trên bếp.


     Pa bước vào và tránh qua bên cho Tom nhìn rõ mặt mẹ mình. Bà đang gắp mấy lát thịt heo ba chỉ dài, cong queo ra từ chảo. Cửa lò nướng vẫn mở, bên trong một cái song đầy bánh bít -quy nướng đang chờ bưng. Bà ngước ra huớng cửa, ánh mặt trời sau lưng Tom, chỉ thấy một bóng đen xung quanh là một viền sáng màu vàng rực rỡ. Bà gật đầu vui vẻ:

               -Vào đây các vị, thật là may sáng nay tôi làm rất nhiều bánh.

    Tom vẫn đứng yên lặng ngắm mẹ mình. MÁ vẫn to con như vậy, nhưng không phì; vạm vở, sức mạnh để bao lâu có sức chăm con cùng làm lụng.



 Má vẫn mặc cái áo đầm truyền thống "Mẹ Hubbard " bằng vải xám, rộng thùng thình. Thời gian trước còn có hình hoa trên đó, nay hoa đó phai nhiều, họa hoằn còn lại vài ba vết nhỏ, nhàn nhạt trên nền vải cũ mèm. Cái áo đầm dài phủ đến mắt cá cùng đôi chân trần thô kệch, Má đang khéo léo, nhanh nhẹn lui tới trên sàn. Mái tóc bạc xám rời rạc của bà, cột sau đầu thành một túm lưa thưa. Đôi tay mạnh khỏe, đầy nốt đồi mồi, tay áo xắn tới khuỷu. Hai bàn tay đầy đặn, khéo léo chẳng kém gì con gái. Bà cố ngước nhìn ra hướng ánh nắng. Khuôn mặt không nét nào khờ khạo mà tự chủ, tử tế. Đôi mắt nâu vàng xem chừng đã đương đầu với bao tình huống khó khan,  đau đớn, thống khổ. Từng bước chịu đựng để vượt qua bao thử thách gian nan quá sức. Bà xem chừng thông hiểu, chấp nhận, hay ôm lấy phận sự  'nội tướng' (citadel) cả một gia đình, một 'thành lũy' không ai có thể dẫm nát được. Bởi Già Tom cùng bầy con không thể cảm nhận được niềm đau hay nỗi sợ hãi, ngoại trừ bà từng cảm nhận và tự thực hành cách chối bỏ sợ hãi cùng đớn đau cho chính mình. Và bởi vì, niềm vui nào đến trong nhà chỉ chờ xem vào bà. Bà đã tập được thói quen sẵn sàng tạo được nụ cười với mọi chuyện dù không mấy vui. Có điều quan trọng hơn cả vui vẻ, đó là tánh trầm tĩnh. Sự điềm đạm lệ thuộc vào tánh đó. Vị trí khiêm tốn nhưng quan trọng nhất cho bà. Tư cách cùng vẻ thuần hậu của bà tạo nên từ vị trí tuy khiêm tốn nhưng là trụ cột cho gia đình. Đó là vị trí của "người thầy thuốc"  mỗi khi đôi bàn tay của bà càng lúc càng trở nên chính xác, khéo léo, hoàn mỹ- là vị trí của "người trọng tài"  đó là lúc bà xét xử khách quan, không lầm lỗi, chẳng khác gì một vị nữ thần. Bà biết được lúc nào dao động bởi chuyện gia đình, và nếu như bà thực sự dao động hay tuyệt vọng thì lúc này gia đình sẽ chẳng còn đứng vững, khả năng một gia đinh đi làm được chắc cũng không còn.

      Giờ MÁ nhìn ra huớng sân tràn trề ánh nắng, cạnh cái bóng đen kia. Pa đang đứng gần dáng người lạ đó thúc hối, lắc vai người đó một cách thích thú:

              -Vào đi...xin 'Ông' vào đi ông van lên
    Mặt Tom hơi bẽn lẽn, anh bước qua ngạch cửa.

     Bà đang vui vẻ ngước lên bên cạnh cái chảo chiên thịt. Bàn tay bà từ từ hạ xuống, cái nĩa rơi đánh xoảng trên nền gỗ. Mắt bà mở rộng, con ngươi giãn ra. Miệng há hốc, hơi thở nặng nề, bà nhắm mắt lại:

           -Chúa ôi, Ôi con xin đội ơn Chúa!

    Đột nhiên mặt bà chuyển qua trạng thái đầy lo sợ:

              -Tommy !!! con không bị truy nã, con không vượt ngục chứ?

              -Không hề có chuyện đó má ơi! con được làm cam kết. Giấy tờ con đây nè!




   Vừa nói anh vỗ tay ngang ngực.
   Bà nhích lần tới Tom, hai chân trần chẳng nghe tiếng động, mặt bà tràn ngập ngạc nhiên. Bàn tay nhỏ nhắn sờ soạng vào cánh tay đứa con trai, cảm nhận từng bắp thịt khỏe mạnh. Ngón tay bà đưa lên sờ vào gò má anh y như động tác của một người mù. Thế là niềm vui của bà hôm nay đã bù lại cho ‘một núi’ buồn chồng chất bấy lâuMôi dưới Tom lọt giữa hai hàm răng, chợt cắn mạnh. Mắt người mẹ ngạc nhiên nhìn tia máu nhỏ bắn xuống môi anh. Bà chợt hiểu, tánh chủ động của bà lập tức trở lại trong người, bà buông tay xuống ngay. Hơi thở của bà mạnh hơn:

               -May quá, cả nhà sắp đi xa, một chút nữa là không gặp con rồi. Trời đất mênh mông sau này làm sao con có thể tìm ra gia đình được?

    Bà lượm lại chiếc nĩa, gạt bớt lớp mỡ đang sôi xong lấy ra mấy miếng thịt heo chiên đen, cong queo. Xong, bà đặt bình cà phê đang cạn lên  cạnh bếp.

   Già Tom giờ cười khúc khích,

              -Đây là đùa Má mầy một chút thôi nghe? hai cha con muốn lừa bà một tí, giờ xong rồi. Xem bà đứng sững thế kia. Yên lặng! coi chừng Ông Nội nghe sẽ tới đó. Nhìn như ai đã làm bà chết điếng người. Ông Nội cũng nổi điên và nói bậy bạ như lúc thằng Al  em con, dám bắn vào chiếc khinh khí cầu của quân đội . Tommy, ngày đó có chiếc khinh khí cầu to dài tới nửa dặm. Al lấy khẩu săn nai 30-30 và bắn vào nó. Nội lại la lên' đừng bắn, con chim đó, Al, đợi nó lớn lên rồi bắn; nói xong Ông lại nổi điên  nghĩ gì nói đó.

    MÁ chắc lưỡi rồi lấy trên kệ xuống chồng dĩa thiếc nho nhỏ.

    Tom nhớ ra vội hỏi:

               -Ông Nội đâu? Sao con không thấy 'Cụ Già điên’ hả Pa  (ol'devil)?

   Má để chồng dĩa lên bàn ăn, chồng tách cạnh đó. Bà trả lời, giọng chắc chắn:

           -Ô! Ông và Bà ngủ trong vựa. Già thì hay dậy nên sợ vấp té vào lũ nhỏ đó con à.

    Pa chen vào:

                -Đúng đó, đêm nào Ông cũng thức, đi lò mò như người điên. Ông té nhào lên em Winfield làm Winfield hét to. Ông tiểu ngay trong quần, càng lúc càng mất trí. Mới đây, Ông lại chận đường mọi người làm ầm ĩ trong nhà.

 Giọng cha Tom nhỏ dần theo tiếng chắc lưỡi.

                -À, nhà mình cũng có lúc rộn ràng. Có hôm cả nhà mình hét lên kết tội em AL, thật là cậu trai tự cao (smart aleck), em con nói,' Thật điên, Nội sao ông không chạy ra ngoài đi làm cướp biển đi? Ôi, câu nói càng làm Nội nổi khùng thêm bằng cách đi tìm súng. Đêm đó Al phải chạy trốn, ngủ ngoài đồng. Nhưng giờ thì Ông cùng Bà đều phải ra ngủ ngoài vựa cả.

   MÁ tiếp,
   
            -Hai người thức dậy và muốn ra ngoài gi nào giờ nào cũng được. Ba mầy hãy chạy ra vựa nói với Ông Bà Tommy về rồi. Nội cưng nó lắm.

             -Được thôi, Pa đồng ý ngay...đúng ra tôi chạy báo trước khi bà nhắc
.

   Ông vội ra cửa đi xuyên qua sân, hai tay vung vẫy thật cao.

   Tom nhìn theo cha mình, giọng nói của Má anh đưa anh về thực tại. Bà đang rót cà phê cho anh.

       -Tommy nè!

      Bà tránh nhìn lúc gọi con mình, giọng lưỡng lự, cùng chút gì rụt rè.

                          -Dạ?

    Giọng anh rụt rè thêm từ giọng hỏi rụt rè của người mẹ, sự lúng túng kỳ lạ. Mẹ và con đều biết mình nhút nhát, sự nhút nhát càng tăng khi càng tìm hiểu lẫn nhau.

              -Tommy à, Má cần phải hỏi con-con không bị điên chứ?
              -Má nói sao ? Điên hả ?
             -Con có bị đầu độc cho thành điên không ? Con không thù ghét ai chứ? Trong tù họ không làm ung thối con với bệnh điên chứ?

   Anh chỉ nhìn bên hông mẹ, ánh mắt nhiều thắc mắc, làm sao mẹ anh có thể biết chuyện kia?
                  -KH Ô..NG, giọng anh to hơn ...chỉ một lúc thôi má à, con chẳng tự hào giống mấy gã kia đâu. Con xua nó ra khỏi trí óc rồi. Chuyện gì vậy MÁ?

     Giờ bà nhìn kỹ con trai, miệng mở rộng, như muốn nghe rõ hơn, mắt bà như muốn đào bới để biết được nhiều hơn. Khuôn mặt bà đang trông đợi câu trả lời từng bị giấu diếm trong ngôn từ.  Giọng bà pha chút bối rối:

               -Má biết Purty Boy Floyd. Má biết mẹ cậu ấy. Họ đều là người tốt. Nhưng thật rủi cho cậu ta, đúng vậy, người tốt như cậu ấy đúng ra nên…

  Bà tạm dừng một lát, lời bà tiếp tục tuôn ra:

                  -Má không biết hết hoàn toàn trường hợp đó--nhưng có một điều má biết. Cậu ấy chỉ làm bậy một chuyện nhỏ thôi thế mà người ta làm tổn thương cậu ấy, bắt bớ, đánh đập đến nỗi phải trở thành điên dại. Rồi điều tệ hại tiếp cho cậu ta làm ra lại do chứng điên đó và cứ thế người ta tiếp tục làm tổn thương cùng hành hạ...Thế là cậu ta trở thành điên thật. Họ bắn như bắn một kẻ bất lương, và cậu bắn lại, thế là họ săn lùng như săn lùng con sói, cậu ta biến thành con thú rình rập chờ vồ mồi, tương tự con sói xám (lobo) vậy. Cậu ta điên thật sự, không là con trai, không phải con người nữa, lang thang như con thú hoang dại. Nhưng bà con biết cậu ta không bao giờ làm hại ai. Cậu ta chẳng hề điên với họ. Cuối cùng họ săn lùng ra và giết cậu ta mất. Chúng ta không quan tâm báo chí nói cậu ta xấu ra sao, mà vấn đề chúng ta cần biết chuyện đó xảy ra làm sao?

                                                               chó lobo (Mexican wolf)

   Bà ngưng nói, liếm làn môi khô, khuôn mặt bà nhuốm nét bi phẫn (aching question).

          -Má rất cần biết, Tommy. Họ hành hạ con nhiều lắm không ? Họ có làm con điên lên như chuyện má kể không?

  Đôi môi nặng nề của Tom kéo dài sâu qua hàm răng. Anh cúi xuống nhìn vào lòng bàn tay mình.
               -Không, con không giống trường hợp Má kể đâu.

  Ngưng một lát, Tom chăm chú nhìn những cái đinh gãy, lổm nhổm y vỏ sò.

                   -Suốt thời gian trong tù con gắng tránh xa mọi chuyện rắc rối như má kể. Nên con không quá điên như vậy.

    Bà mẹ thở phào,

        -Tạ ơn Chúa! 
bà nói trong hơi thở.
      Anh ngước lên nhanh:
            -Má, khi nào má cho con biết họ đã làm gì nhà ta vậy má?

  Bà tiến gần, đứng sát vào đứa con trai giọng trìu mến:

               -Tommy, đừng một mình dại dột đi chống họ làm gì. Người ta sẽ lùng con như săn một con sói. Tommy, má hằng nghĩ, mơ ước, và tự hỏi trong lòng. Họ nói, họ sẽ đuổi hàng trăm ngàn người như chúng ta ra khỏi vùng này. Nếu tất cả số người này đều điên hết, Tommy, khi đó họ sẽ không còn sức đâu để săn lùng được.

  Bà ngưng nói.

  Tommy ngước nhìn mẹ, mí mắt anh dần dà khép lại cho đến lúc chỉ còn một ngấn long lanh đọng trên hàng lông mi.

           -Ai cũng nghĩ vậy hả má? anh khẩn khoản hỏi.
              -Má chẳng rõ lắm. Ai cũng choáng váng về chuyện đó. Họ đi lanh quanh như người mê ngủ.

                cảnh trong phim- nhà Tom mừng đón Tom về (trái qua bác John, Noah anh Tom, Nội Tom, Pa Tom và Tom Joad)

 Ngoài sân vọng vào tiếng nói nghe như dê kêu, hay eo éo nghe như thứ ngôn ngữ cỗ xưa nào không ai hiểu được:

-  Pu-Raise Gawd fur vittory ! pu-raise Gawd fur vittory !

Tom quay người, mở miệng lớn cười.

            -Ô Bà Nội! cuối cùng bà cũng biết, cháu về nhà rồi bà Nội ơi...bà khác trước nhiều quá!

Mặt mẹ anh trở nên đanh lại, ánh mắt lạnh băng.

              -Má sẽ không bao giờ để cái nhà này thua cuộc dễ như vậy...má không bao giờ để gia đình này ra ở ngoài đường. Má không bao giờ bán bất cứ thứ gì...mấy người tới rồi kìa.

    Bà trở lui bếp đổ hết bánh bít quy nướng vào hai cái dĩa. Xong, bà rắc đều bột lên chảo mỡ để làm món sốt (gravy),hai bàn tay bà dính bột trắng phau. Xem mẹ làm một giây, Tom bước ra cửa.


    Bốn người tiến vào sân. Ông Nội đi trước, gầy còm, tả tơi nhưng nhanh nhẹn. Chân phải ông luôn phóng nhanh, vạt áo ngoài trật hết nút. Ông vừa đi, vừa cài lại nút lưng quần.  Bàn tay già nua lay hoay tìm mấy chiếc nút, ông gài lầm nút trên vào khuy dưới, thế là trống phần còn lại không gài được. Chiếc quần dài đậm màu, tả tơi đã đành, áo sơ mi xanh ông bận cũng rách nát. Không gài được nút quần,  cái quần lót màu xám lộ ra ngoài, cũng không có nút. Lồng ngực gầy gò, trắng nhợt, nút quần lót bị tung ra làm rõ những đám lông trắng bù xù. Ông đành chịu thua nút quần (phéc mo tuya--fly

 GRAMPA- Ông Nội

 vụng về cài nút quần lót, rồi bỏ cuộc, lo kéo cái dây treo màu nâu. Khuôn mặt gầy gò, nét phấn kích, đôi mắt nhỏ,  sáng tinh quái chẳng khác đôi mắt đứa con điên. Đó là một nét mặt gắt gỏng, than phiền, cũng là tinh nghịch cười đùa. Ông chống đối, cãi vả, lắm khi kể chuyện tục. Rõ ràng ông là một ông già dâm dật. Lẩn quẩn, dữ tợn, bồn chồn nóng nảy, chẳng khác gì đứa trẻ hư.  Tất cả tính chất kia gộp lại tạo nên hình ảnh "điên điên tàng tàng" cùng hài hước. Ông lại uống rượu nhiều nếu có, ăn rất nhiều nếu sẵn, sau hết là nói suốt ngày.

                                            GRANMA-Bà Nội

     Bà Nội khập khểnh theo sau lưng Ông. Người sống còn được là  nhờ vào tánh hung tợn chẳng kém Ông. Bà luôn giữ tín điều cùng lòng sùng đạo. Tánh khí  quái dị ngôn ngữ hung dữ nghe đinh tai nhức óc cùng đời sống  dâm dục, dã man ngang bằng chồng. Có lần, sau buổi gặp nhau, trong thời gian bà đang thực hành phép 'nói tiếng lạ' (speaking in tongues) bà bắn luôn hai băng đạn shotgun vào người chồng, khiến Ông gần đứt lìa một bên mông . Sau vụ đó Ông lại cảm phục bà và không còn dám hành hạ bà như trẻ con hành hạ con bọ nhỏ bé. Lúc đi, bà năng kéo cái váy Mẹ Hubbard lên tận đầu gối, vừa kêu như tiếng dê, âm thanh lạ lùng như tiếng khóc ré chói tai,

  -Pu raise Gawd fur vittory...
-----------------------------

Nói Tiếng Lạ (speaking in tongues)
thuật ngữ chỉ về một hiện tượng ngày nay được cho là nói một cách 'tự đông' hay' vô thức'. Người thực hiện 'nói tiếng lạ' speaks in tongues- không biết gì mình đang nói (có thể xem tương tự hình thức lên đồng của Việt Nam) họ có thể nói tiếng ngoại quốc mà họ chưa biết , hay một ngôn ngữ tự làm lấy, hay có thể trở về nói giọng thời con nít của người này.[http://www.urbandictionary.com/define.php?term=speaking+in+tongues]

-------------------------------------

    Hai ông bà lại tranh nhau bước qua đám vườn rộng. Chẳng lúc nào mà ông và bà nội không gây sự , mọi chuyện đều chống nhau.  Hai người yêu, thích, gây sự; nó thành một nhu cầu không thể thiếu. Pa và Noah chậm rãi theo sau. Noah, người anh cả, thân hình cao khác thuờng, bước đi vẻ mặt khác lạ, trầm, xen chút bối rồi. Trong đời, anh chưa biết nổi giận.  Anh cũng thấy lạ lùng với những ai nổi cơn thịnh nộ, ưa thắc mắc, khó khan. Lúc này anh nhìn họ y như  nhìn kẻ điên. Noah đi thật chậm, ít nói với ai.  Kiểu đi chậm đến nỗi ai không biết anh có thể lầm anh là thằng khờ nào đó. Thật ra Noah chẳng phải đần độn, chỉ ‘khác thuờng’ thôi. Tánh anh ít tự cao, ít đòi hỏi tình dục. Làm lụng, ngủ nghỉ tùy hứng (curious rhythm), nhưng Noah lại sống đủ. Anh yêu mến mọi người, nhưng tình cảm này chưa bao giờ thể hiện ra ngoài. Dầu không ai hiểu lý do, Noah luôn mang trong người ấn tượng về sự khác lạ của anh từ đầu, thân hình, tới chân và ngay cả trí óc; trong nhà chẳng ai còn nhớ lại những chuyên này. Cha anh hiểu lý do tại sao Noah biến dạng, nhưng Pa lại không nói cho ai vì xấu hổ.
                                                                      Noal 
    Đêm Noah ra đời, người cha một mình lo cho vợ.  Cha anh bấn loạn giữa tiếng la hét thất thanh của vợ, giữa hai đùi người đàn bà đang căng ra, lo âu đến điên người. Ông phải dùng bàn tay, những ngón mạnh bạo của mình thay thế kẹp, ông phải lôi, phải vặn mình đứa bé. Bà mụ tới quá trễ. Tới nơi bà đã thấy đấu hài nhi méo mó, cổ bị kéo dài, thân mình đứa trẻ lại biến dạng hẳn. Tuy nhiên, bà còn khả năng dùng tay ép đầu, chèn thân hình hài nhi lại như cũ. Tuy vậy Pa anh vẫn mãi nhớ, vẫn mãi hổ thẹn. Đó là lý do khiến ông cưng yêu Noah hơn mấy đứa khác. Trên khuôn mặt rộng của Noah, đôi mắt quá xa nhau, cái hàm dài yếu ớt làm Pa nhớ lại hình ảnh đầu đứa bé bị vặn, xương đầu méo mó lúc mới sinh . Noah có thể làm mọi việc ông nhờ, biết đọc và viết, làm việc và hình dung ra công việc, nhưng coi bộ anh chẳng tha thiết với gì; trong Noah là cả một sự hờ hững đối với những thứ mà người đời thèm khát, cần có. Anh sống yên lặng, khác lạ dưới  một mái nhà. Anh canh chừng, coi sóc, gia đình này qua đôi mắt bình thản. Anh là một người khác lạ đối với thế giới bên ngoài, nhưng anh không cô đơn.
    Bốn người đi qua sân, Ông Nội lên tiếng ngay:
-Thằng cháu đâu rồi, quỷ tha ma bắt mày (Goddamn it), nó đâu rồi?
    Miệng nói, tay ông vụng về tìm lại nút quần, lại lẩn lộn xỏ tay vào túi. Thấy Tom đứng tại cửa , Ông dừng lại làm ngáng ba người đi phía sau . Hai con mắt nhỏ ,tinh quái , của Nội Tom sáng lên:
   -Nhìn thằng cháu nè, nó như con chim giẻ bay xa, chẳng phải thằng Joads ở tù đâu nào !
   Ông  hăng hái:
  -Không có quyền gì bắt cháu ta vào tù. Nó làm y ta. Mấy thằng chó đẻ không có quyền gì hết.
   Trong đầu ông lại chuyển ngay qua ý khác, hăng hơn,
-Thằng già Turnbull hôi thúi đê tiện, hắn thật phách lối, cháu ta ra rồi đó, để xem hắn dám bắn không nào? hắn khoe hắn mang dòng máu Hatfield.  A !  ta nhắn hắn  'đừng lạng quạng (mess around) gần thằng Joad của ta. Có thể ta cũng mang dòng máu McCoy trong người ta đây nhé' ta nhắn tiếp ' mầy thử bám gần Tommy xem nào, ta sẽ tìm ra ngay và làm cho mầy một trận nên thân (ram it up your ass) Ta nhắn và còn làm hắn sợ.
   Bà Nội, không nghe lời nói trên, chỉ làm từng tràng như tiếng dê (bleated)
   -Pu-raise Gawd fur vittory…
  Nội Tom bước lên vỗ vào lồng ngực anh, ánh mắt ông long lanh mang đầy tình cảm cùng niềm tự hào về đứa cháu.
-Con khỏe không , Tommy ?
-OK. Tom trả lời...Nội sao, có khỏe không ?
-Ta rất khỏe (full a piss an'vinegar) .
Ý tưởng ông lại vụt qua chuyện khác :
- Chúng không sức nào giữ được thằng Joad trong tù!  'Tommy phá nó dễ như bò phá rào vậy' giờ cháu ta đã lọt ra đây này.
-Thôi tránh, ta đói lắm rồi.



    Ông chen qua mọi người, ngồi xuống, tự bỏ vào dĩa, nĩa cùng hai cái bánh bít quy thật lớn, đổ đầy một lớp sốt lên thức ăn, chưa ai vào bàn thì ông đã ăn đầy miệng .
Tom cười trìu mến :
              -Ông không còn 'quậy' nữa chớ ?
   Miệng ông tham ăn đầy quá nên không nói được, dù chỉ ấp úng, nhưng đôi mắt nhỏ bé tinh quái hình như  ‘đang cười’, đầu Ông gật lia lịa. Bà xen vào như muốn chọc tức:
          -Một tên hết thời, một tên bị rủa thì không sống nỗi. Ông già này chỉ còn xuống địa ngục theo con bài phé thôi. Lạy Chúa (Praise Gawd )! lại còn muốn lái xe tải .
Bà trêu thêm:
                -à.. à , ông không dám đâu .
  Ông nghẹn, miệng đầy bột phun vào vạt áo, xong ho một cách yếu ớt. Bà nhìn qua Tom cười:
          -Ông già bẩn thỉu quá, phải không cháu?
  Bà xem đó là hình ảnh thích thú.
    Noah lại gần, cặp mắt cách xa lạ lùng trên mặt  nhìn quanh người Tom. Chỉ một thoáng cảm xúc hiện lên khuôn mặt Noah.
Tom chào trước:
              -Khỏe không anh Noah?
              -Khỏe, Noah trả lời Tom...em khỏe không?
    Chỉ ngần ấy, nhưng cũng biểu lộ một không khí thoải mái. MÁ đưa tay đuổi ruồi đang bám vào tô nước sốt:
            -Nhà mình chẳng đủ chỗ để ngồi hết với nhau, thôi mỗi người hay cầm dĩa tìm quanh , ngoài sân hay góc nào đó tạm đi.

Bất ngờ, Tom kêu lên:

            -Ô! thầy đạo đâu rồi? Thầy mới đây, sao đâu mất rồi?
    Pa cũng ngạc nhiên:
                 -Pa mới thấy Thầy đây mà?
    Bà Nội vội quay lại, vẫn cái giọng chát chúa đó,
            -Cháu nói sao? Thầy giảng đạo ư? có cả thầy giảng đạo tới cùng con nữa ư? Đi tìm thầy ngay, hôm nay chúng ta cần một phép ân sủng mới được.

 Bà lại xỉa xói vào Ông Nội:

             -Ăn chậm quá đi, cái ông này, đứng dậy, tìm người thầy đạo mau nào.

    Tom bước vội ra cổng,

        -Ô, thầy Jim, Jim Casy ơi!  vừa gọi anh vừa bước nhanh ra sân. …

                Thầy Casy !!!


còn tiếp Phần 3


TỪ IRAQ TỚI IRAN TT TRUMP VẪN MỞ CÁI HỘP PANDORA trong HUYỀN THOẠI

     CHÀO bạn đọc       Cuộc tấn công của khủng bố Hồi Giáo vào ngày 11 tháng 9 năm 2001 đánh vào nước Mỹ từ đó đã định hình chính sách ngoạ...