Monday, September 15, 2025

LỤT VỀ THẠCH HÃN (edition)

 


Một xóm nghèo ven sông
Có con đò tên là đò bến Hạ
Một gái nghèo đoan trang
Nhan sắc nàng như là một đóa hoa..,

Chuyện tình cô lái đò Bến Hạ (Hoàng Thi Thơ)

                                        BẾN HỘ QT  1968

      Mỗi độ nước lụt về ngang thành phố Quảng Trị là lúc mặt hồ bao quanh Thành Cổ tràn lên mấy con đường Duy Tân, Lê thái Tổ, Phan đình Phùng, Lê văn Duyệt. Thành phố QT xưa có các đồng ruộng Thạch Hãn phía nam, Quy Thiện phía đông, ruộng hai làng Hạnh Hoa, Cổ Thành phía bắc. Mỗi năm lụt tràn Thạch Hãn, nước thưởng theo nhánh sông Vĩnh Định băng qua cầu Rù Rì, đầu tiên là tràn vào đồng Cổ Thành, Hạnh Hoa.  Năm nào cũng thế, cái đập Rù Rì chẳng bao giờ ngăn được mức nước. Con đường Gia Long- còn gọi là đường Bờ Sông- chạy nắp theo bờ sông thường bị lụt tràn qua. Có khi nước tràn vào đến chợ tỉnh.  Cầu Ga coi vậy nhưng kiên cố, chưa bao giờ bị nước lụt cuốn trôi, nhưng chỉ sụp đổ do cuộc chiến 1972.

      Sau năm 1975 lụt thiên nhiên không còn thấy do sông Thạch Hãn bị ngăn giòng để xây một con đập; đập đó có tên là Đập Trấm. Tuy vậy lụt vẫn xảy ra được, cũng như mọi con sông miền trung khác sau này, nếu người ta 'xả lũ'. Đây là nạn lụt do người tạo ra mà thôi. Còn những trận lụt thiên nhiên do ôn 'trời làm ra' thì chỉ còn trong ký ức của người QT.

 ĐHL edit 15/9/2025 San Jose USA


                               
 lụt tràn đường Gia Long bờ Thạch Hãn 1959

“Ông tha mà Bà chẳng tha
Làm nên cơn lụt hăm ba tháng mười”
(ca dao)

    Thời con nít tôi luôn mang một ý nghĩ 'lạ lùng' rằng câu ca dao trên chỉ dành cho quê Ngoại thôi . Sao mà 'không riêng' cho được ! khi hàng năm cứ gần cuối tháng mười âm lịch, bầu trời QTrị chỉ một màn đen xám ngắt, tối "sầm sập" do mưa- gió, một thứ không khí ẩm ứơt, nặng nề.  Tất cả gom lại, báo trước cơn lụt tháng Mười đến gần.  Đêm về, người viết nằm nghe tiếng sấm từ hướng biển, phía mấy thôn Gia đẳng, Ba lăng hay Long Quang vọng lên...

   Ùng ục, ùng ục ...

 Tiếng sấm nghe sao lạ tai? Người viết vẫn nhớ mệ ngoại hay kêu là "sấm đất":

      -Ôn Trời có sấm đất chắc sắp mần lụt rồi!   

    Lạ thiệt, sấm đất là chi? Chỉ có tôi là đứa cháu duy nhất nhớ tiếng gọi này từ lời ngoại mà thôi. Tuổi nhỏ hay thắc mắc, tôi cứ lẩn quẩn bên ngoại để hỏi... Đêm về, tôi tuy nằm nhưng lại cố lắng tai nghe tiếng "sấm đất" đầy bí ẩn đó ra sao? Sao lại gọi 'sấm đất' hỉ? Đố ai biết? có thể nó vọng lên từ hướng biển chăng? có khi tôi nghe như dưới lòng biển dội lên chân trời hướng đông, nghe như xa lắm. Tôi gắng ghé mắt nhìn ra khe hở cửa sổ, bao tia chớp chốc chốc lóe lên trên nền trời đen thăm thẳm. Phía đó là hướng biển, người kể chuyện từ đó biết hướng đó nơi có những làng mạc thân yêu, có làng của ngoại có những làn gió nồm mát mẻ nhưng hiếm hoi những lúc chiều về sau cơn nóng của gió Nam Lào từ hướng núi thổi như thiêu đốt da người Quảng Trị...

    Lại cũng tiếng "ùng ục... ùng ục" từng hồi. Chớp lóe liên tục hướng biển- mưa dội đầu nguồn; bầu trời QT như muốn 'trở mình', giăng giăng bao màn mây, mưa u ám.

        -Rứa là lụt về!













            lụt về Thạch Hãn 
(xa xa là đỉnh Động Ông Do, Động Tiên những ngọn núi  ai có ngờ hơn mười năm sau, đứa cháu ngày xưa từng cận kề bên ngoại lại cầm súng lên trấn non cao, nơi ngoại từng nói có chớp bể mưa nguồn) 

***

    “Chớp bể mưa nguồn" là kinh nghiệm lâu đời của miền trung. Ban ngày hướng mắt lên Trường Sơn, tôi chẳng còn thấy màu xanh núi rừng nữa thay vào đó chỉ là một màn trời đen nghịt. 


                    -Mưa nguồn!

     Mưa không còn là tiếng rả rích, tôi hay nghe trên bụi chuối sau nhà ngoại mỗi khi đông về, tháng chạp gần tết. Mưa giờ là mưa to xám xịt trên nguồn. Hướng núi xa xa-dãy Trường Sơn nay là một 'cõi trời' riêng, huyền bí và ầm ỉ. Tuổi nhỏ chỉ dám tưởng tượng mà thôi. Mưa trên kia chắc đang gầm thét, che núi, phủ rừng. Cứ thế, suốt một tuần chỉ một màu đen.
 Mưa! mưa lớn lắm, những màn mưa khổng lồ trên đó che luôn cả ngọn núi cao, không còn thấy dạng. Tôi còn nghe tiếng sấm- sét trên đó vọng về. Rồi "cái sự kiện vĩ đại"nhất, tuổi thơ bọn tôi trong xóm mong đợi, trước sau gì cũng đến. Tiếng bọn tôi nghe như mừng rỡ kêu nhau, phá tan sự tĩnh lặng trong cái xóm thân yêu:



            Lụt!, lụt! bây ơi đi coi lụt!

    Tiếng mấy thằng bạn í- ới kêu nhau ngòai ngõ.

    Có gì thích cho bằng mỗi năm lũ bạn chúng tôi được dịp cùng nhau chạy về hướng bờ sông coi lụt.  Bọn chúng tôi sẽ được lội nước , được chứng kiến thỏa thích những gì ‘dữ tợn  nhất' của ‘ôn Trời ' dành cho một dòng sông và một thành phố nhỏ bé .

                                                     *

   

    Con đường Lê v Duyệt chẳng bao xa là đến giáp với đường bờ sông ngang cống của trại Quân Cụ là thông ra sông. Người đi coi lut khá đông. Dù mưa gió, ướt át nhưng người lớn con nít chi cũng ưa đi coi lụt. Thú vui với thiên nhiên không là cảnh nắng xuân hoa nở mà là cảnh mưa gió bão bùng. Thế mà ai cũng chạy ra khỏi nhà. Lụt về thì nước dâng, con sông thân yêu lại một lần nước lên cao.

 Giữa đường người ta râm ran hỏi nhau:

        - Lụt năm ni to hơn năm ngoái khôn hè?

       -To hơn chơ nị !

   Riêng bọn tôi cứ "cắm đầu, cắm cổ', cố chạy cho mau đến tận bờ sông, phía gần chùa Tỉnh Hội.

        -Ôi chao ơi! 

     Mới mấy tuần núp trong nhà 'tránh mưa, trốn gió' , giờ ra đây mới thấy giòng sông hiền lành đã biến đổi không biết lúc mô? Con sông nhỏ bé giờ đã hóa thành một biển nước đỏ ngầu? Nước 'mô trên rừng trên núi', từ Trường Sơn trùng trùng -điệp điệp, đổ về...

  Dòng nước rộng lớn, ùn ùn chảy về như vây khắp chốn.  Nước đỏ chảy xiết không bến, chẳng bờ. Bãi cát Nhan Biều bên tê, không còn dấu vết. Nước trên nguồn tràn về,  ‘hùng hổ', đỏ ngầu băng băng chảy. Lụt đã về. Nước chẳng cần biết bao nỗi âu lo của người hay ngay cả thú vui vô tư tuổi nhỏ là chi. Nước vẫn ‘cắm đầu, cắm cổ'  trôi nhanh về biển. Giữa dòng vô số xoáy nước, to nhỏ, quay cuồng xoắn tít. Rồi vô số lau lách, củi gỗ cứ thế mặc sức đua trôi theo dòng. Tôi ngẩn người ra coi, xem chừng dòng nước đục ngầu như chen chúc với rác củi, đua nhau trôi thật mau về với biển cả. Theo làn nước dữ, nhấp nhô mấy cấy gỗ mục. Nhà ai thật gan, dám vớt được cả đống củi “trời cho". Thuở này thiên hạ còn nấu ăn bằng củi. Gỗ rừng trôi về tấp cho một mớ vào bờ làm họ "mừng ơi là mừng".


    









Hướng lên Cầu Ga, tôi vẫn thấy hình ảnh chiếc cầu màu đen quen thuộc. Cầu vẫn đứng vững, nối nhịp hai bờ.

   -“ năm ni, chắc nước khôn vô chùa mô hè?"

    Một ông già đứng cất rớ, kiếm mớ cá nước lụt, ôn lo ngại nói với bọn tôi.  
  
   Tôi ngoảnh nhìn hướng cống chùa Tỉnh Hội QT, nước còn một chút nữa là đến cổng ‘Tam Quan’.  Bãi cát trước chùa thì hoàn toàn mất hẳn, nước đang mấp mé bờ đường. Cái Miệu Đôi tuy ngó ra sông nhưng cao hơn, nên chưa hề gì. Phía đâp “Rì Rì’ thì không còn thấy nữa, giòng lụt cắt ngang. Hướng Sải nay chỉ còn thấy hình dáng lũy tre mờ mờ, cong cong ...

    - biết tin chi dưới ‘nớ’ khôn? 

    Chẳng ai biết do lụt chặn. Chẳng ai dám liều băng mình qua giòng nước đang xé con đập, tràn vào nhánh con sông nhỏ chảy vào Vĩnh Định. Không ai qua được đoạn đập dài non cây số bị nước cắt ngang. Bờ tre phía Sải xa xa, như đang ' rướn mình chịu đựng, oằn oại, cố sức ngăn cản' giòng nước dữ đang xô đẩy, hất tung tất cả để xoáy vô làng.  Tuy biết lụt sẽ hết, nước sẽ rút dần, thế mà khoảng thời gian đó, không về được làng, không lên được Tỉnh, người ta xem chừng lâu quá, như "cả cuộc đời'. 

    Hai bờ lóng ngóng, những người kẹt lại trên này nhấp nhỏm chờ nước rút. Ai không liên can thì đi kiếm củi, rớ cá , hay mang 'tơi' đi xem lụt.  Riêng bọn nhỏ chúng tôi đi xem lụt mà không bị cấm thì cũng thật may, không gì 'khoái chí' cho bằng.   Tôi thích thú nhìn mấy con cá trắng nhảy long chong trong cái ‘rớ' ông già vừa cất lên. Ông rung rung cho mấy cọng rều rớt xuống nước, đùn mấy mấy chú cá trắng xuống tận đáy lưới. Buổi cất rớ của ông phần nhiều là cá 'lòng tong' nếu không muốn nói lái lại là  'long hội' ! Đôi lúc ông may mắn có vài con diếc 'ngu ngơ' đâu theo nước lụt trôi về, lọt vào lưới ông . Mùa lụt, cá diếc có trứng càng hay. Ông già vội hắt hết vào cái vợt nhỏ, xong ông bỏ cá vô cái oi bên thắt lưng. Tôi nhớ đến tô cháo cá diếc, trứng vàng hươm béo ngậy, mạ tôi thường nấu vào mùa này. Hình như mùa lũ cá diếc cũng tức trứng đi tìm nơi đẻ giống cá gáy. Tôi không hiểu lắm, nhưng con cá diếc mà to ra thì trông hơi giống con cá gáy. Đó là ý nghĩ của tôi ngày đó, chưa hẳn là đúng.


     cá diếc mùa lụt

    Xem chừng nước càng lúc càng dâng. Tôi nghe phía sau tiếng người kêu nhau í ới. Mấy con đường nhỏ trong xóm Heo. Người trong xóm bắt đầu lội nước.  Xóm Heo thấp hơn mặt đường nên nước lên mau, có nơi sâu ngang ngực. Xế trưa nước tràn lên đường.  Cống Quân Cụ trước mặt Ty Thú Y, giờ này nước đã tràn qua thật rồi. Vài con cá từ trong hồ, tôi không biết cá gì, như “bon chen” trườn mình theo làn nưóc lấp xấp trên mặt đường băng ngang để ra với sông.

  Thằng Mẹo, một đứa trong bọn tôi vắng đi một hồi không thấy hắn đâu? thì ra hắn đang hì hục kéo một nhánh phượng gãy thật to đem về nhà làm củi.

Cái thằng ! Ngó rứa’ mà thương nhà hắn dữ thiệt a , thật là thằng con có hiếu , đi chơi lụt hắn cũng không quên chuyện kiếm củi về cho mạ hắn.

   Bao thân cây rừng thật to đang nhấp nhô trôi giữa dòng nước chảy băng băng . Người ta xuýt xoa chỉ trỏ, ước chi nó tấp được vào bờ . Riêng tôi chẳng màng chi thứ viêc 'người lớn'; con nít chỉ một 'cái thú', đó là lội qua xong lội lại trên làn nước đang băng qua hai cái cống trước mặt Trại quân cụ và Ty Thú Y. Nước tràn qua mặt cống khá mạnh, vừa lội tôi vừa hồi hộp, tim đánh liên hồi sợ nước cuốn tôi về biển mất thôi?

     Lụt về đến đồng bằng thì trời lại ngưng mưa. Nhưng bao nhiêu nước trên nguồn dồn hết về đây. Bốn mặt hồ bao quanh thành, nước dâng cao tràn lên bốn con đường bao quanh. Nước tràn vào sông Vĩnh Định, ngập đồng ruộng An tiêm, Hạnh Hoa và luôn cả cánh đồng sau xóm Cửa Hậu.

một cảnh nơm cá ngoài đồng mùa lụt



   Đây cũng là dịp trong xóm tôi nghe chừng rộn ràng, ‘bát nháo’ vì cái chuyện đi ‘ nơm’ cá ngòai đồng. Hàng năm vào lúc lụt như thế, rất nhiều cá gáy theo cơn nước lên đồng tìm chổ đẻ trứng. Thỉnh thoảng chúng ‘tức trứng’ thi nhau quẫy cạnh mấy bụi cây còn nhô lên làn nước đục. Đứng xa thấy cá quẫy, dân trong xóm đua nhau cầm nơm, bươn bả nhào tới, tiếng la tiếng hét ôi 'loạn xị ngầu' vui quá đi thôi. Trên cánh đồng ngập nước phía sau phường Đệ Tứ, lúc này người ra nơm cá rất đông. Nước ngập quá bụng mà chẳng ai lo chi chuyện ướt lạnh. Thú vui 'trời cho', hào hứng trong mùa nước dâng, làm người nào cũng không còn biết lạnh.  Phía xa có ai dùng rựa chém một con gáy thật to; đằng kia có người  nơm được một con, mừng quá la toáng lên, bà con lao tới phụ bắt.


                                          
                          chèo bè chuối  

  Thằng Mẹo xóm trên, cái thằng coi bộ việc chi cũng rành. Hắn kết xong từ lúc nào cái bè chuối thật to. Vừa chống bè, hắn khoái chí kêu tôi cùng lên bè đi chơi với hắn. Tôi là thằng “nhát gan, thằng thỏ dế” làm chi dám nghĩ tới chuyện lên bè với hắn.

   Nghĩ cũng “tội ” cho cái xóm mới 'mọc lên' sau. Nhà họ sát cánh đồng, bìa ngoài xóm Hậu của tôi. Họ đang bị cái họa “ách nước tai trời” đày đọa .  Bà con phải đi tránh lụt, phải đi xin “ăn nhờ ở đậu” ít ngày tận xóm ngoài, tức mấy chục nóc nhà “ cố cựu” cạnh con đường nhựa, con đường Lê v Duyệt trước Cửa Lao Xá. Xóm ngoài này may mắn không bị nước lụt 'xâm lăng'. Dĩ nhiên, không ai nỡ lòng từ chối.

              - Ai chà ! 

     Răng lại mong cái cảnh lụt lội như thế này mãi để chạy đi xem, đi chơi, đi lôi lụt trong lúc bà con sau xóm lại đang vất vả ngược xuôi khổ sở trăm bề? Thật ra thì chính “Ôn Trời” gây họa chứ ai vô đây? lũ con nít bọn tôi chỉ là '
vui  ké’ mà thôi. Cái nhà thằng Bốn bạn cùng lứa với tôi, ba hắn có xe đò QTrị- Huế. Năm trước, chú Ba -tức ba hắn- mới xây xong cái nhà ngói thật to sau xóm. Ba hắn bán nhà cũ ngoài đường mua đất sau đồng này có vườn tược rộng rãi vui thú tuổi già. Nền nhà thằng bạn ‘nối khố’ này xây lắm công phu và tốn kém rất ‘hung’ (nhiều). Cát đổ nền, ba hắn (xin lỗi, tức là chú hắn) thuê xe lấy tận bờ sông chở về, mất cả tháng trời mới xong. Nội cái nền không thôi đã cao hơn một mét thế thì làm chi có chuyện nước lụt làm ướt đồ đạc trong nhà hắn được. Xóm Hậu “Mới” này chỉ có nhà thằng Bốn không lo lụt thôi, chiếc xe hàng (xe khách) ba hắn (tôi lại quên nữa! của chú hắn) thì tạm thời ‘lánh nạn’ ngoài đường ‘quan’ tức là con đường nhựa Lê v Duyệt. Còn lại, đa số bà con ngoài này phần nhiều chạy giặc từ dưới làng lên ở tạm,  bởi thế nhà cửa mới tạm bợ, bấp bênh. Bà con dưới làng, mấy năm chạy lên, chạy về, tránh bom đạn.  Riết một hồi không biết làm chi ăn nên đành phải ở lại luôn.  Nhà cửa tạm bợ:  cái lợp tranh, cái lợp tôn, “lỏng chỏng, le te”. Vợ con gia đình, ăn theo đồng lương 'lính tráng', kiếm được đồng nào “xào đồng đó” nên vách nhà của họ thì tôn , ván ép Mỹ lung tung , tạm che gió lánh mưa mà thôi, cần chi cho đẹp. Nhà tạm dung thân, nên 'dựng vội - xây vàng' bên mé ruộng, bờ ao. Thế là những cái nền đất thấp lè tè; cơn lụt mới lên, nước đã 'liếm' tận vạt giường khiến bà con mất ăn bỏ ngủ...

   Lội bì bõm dò theo con ĐƯỜNG NGỰ, tôi thấy cánh đồng thân yêu giờ đã loang loáng nước. Nước phủ tràn trề, từ con sông Vĩnh Định chặng thôn An Tiêm mênh mông lan đến xóm Tiêu, xóm thằng Hiệp vươn đến xóm Hậu của bọn tôi rồi lan qua đến tận thôn Hạnh Hoa. Đứng mé xóm sau tôi thấy giờ tất cả chỉ là một màn nước đục giống một cái đầm vĩ đại mà Ôn Trời sau một đêm đã tạo một “ cảnh biển dâu” như thế.

hình ảnh năm 2012 cho thấy ĐƯỜNG NGỰ nhà đã xây lấp mất--có chỉ mũi tên thẳng đứng  --nền nhà của DHL ở cho đến 1972 là địa điểm nay la` cái nhà lầu 3 tầng- cạnh mũi tên  
từ cổng thành ngó ra này đã bị cư dân mới xây nhà cửa bít hết không còn nhìn ra được nữa  


cổng thành CỬA HẬU tức cửa Lao Xá còn được một tàn tích ở giữa còn hai bên và cống đi vô đều được xây lại mới sau 1975 (hình chụp năm 2012)

  Những làn sóng trên cánh đồng sau xóm chúng tôi chỉ nhỏ lao xao, nước đục ngầu. Theo làn gió nhẹ văng vẳng tiếng bà con đi nơm cá kêu nhau, loáng thoáng vài con chim nhạn bay lướt qua mặt nước. Thạch Hãn lụt về, cái vòng mưa lụt vẫn trở lại hàng năm đã an bài lên đôi vai gầy người dân Quảng Trị. Đông về gió thét mưa gầm, bao con đò bập bềnh trên dòng nước lũ.

     Người đi để lại phía sau hình ảnh quê hương của nắng cháy da người, mưa dầm thối đất. Nhưng cứ độ nghe tin lụt về Quảng Trị, ai ở xa cũng hỏi thăm quê cũ vài câu. Bao kỷ niệm nhạt nhòa của người xa xứ; nhưng người xa quê lòng luôn nhớ về dòng sông kỷ niệm. Thương quá ngày xưa, bao quá khứ êm đềm nay mãi ra đi không còn trở lại ./.

ĐHL 


Sunday, September 14, 2025

ĐÀI LOAN KHÔNG NÊN TRÔNG CHỜ VÀO MỸ NẾU BỊ BẮC KINH TẤN CÔNG

 

HOA KỲ CÓ THỂ BẢO VỆ ĐÀI LOAN TRƯỚC CUỘC TẤN CÔNG CỦA TRUNG CỘNG HAY KHÔNG?


Bài của cựu Trung Tá  Daniel L. Davis

 


Daniel L. Davis là một phân tích gia sắc sảo. Các bài viết của ông được xuất bản rộng rãi  về lãnh vực an ninh quốc gia và chính sách đối ngoại. Ông nghỉ hưu lúc còn mang cấp bậc Trung tá sau 21 năm trong Quân đội Hoa Kỳ, bao gồm bốn lần phục vụ chiến đấu, và là một thành viên trong ủy ban Chính sách Đối ngoại trong Các Ưu tiên Quốc phòng và là thành viên của Ban Cố vấn Quân sự của Trung tâm Thông tin Quốc phòng.

                            ***

 


China Military Drills Around Taiwan:- The Chinese military has conducted a series of military drills near Taiwan in recent weeks, raising tensions in the region. These military exercises come amid a renewed focus on the Taiwan issue, with Beijing asserting its claim over the self-ruled island. In this article, we’ll explore the latest developments in China’s military drills around Taiwan and what they mean for the region


    Bao lâu nay đã có nhiều tranh luận gay gắt về câu hỏi liệu Hoa Kỳ có nên bảo vệ Đài Loan trong trường hợp bị Trung Cộng xâm lăng hay không và nếu có bảo vệ thì có thành công hay thất bại? Một đánh giá chưa kiểm chứng kỹ khả năng quân sự của cả Trung CỘng và Hoa Kỳ cho thấy khả năng lực lượng Hoa Kỳ sẽ bị đánh bại trong cuộc chiến với Trung Quốc về Đài Loan là rất cao. Điều tồi t hơn, giá như Hoa Kỳ chiến thắng  dù là chiến thắng chiến thuật cũng có thể dẫn đến một tổn thất chiến lược trầm trọng?!

     Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là Mỹ hoàn toàn không có các chiến lược thay thế để duy trì lợi ích của Hoa Kỳ một cách hiệu quả với tốn phí trong khả năng chịu được.

    Từ lâu nay có rất ít cấp lãnh đạo tại thủ đô Hoa Thịnh Đốn đã dành thời giờ để  phân tích sâu sát và toàn diện về khả năng của Lực lượng võ trang Hoa Kỳ và Quân Giải phóng Trung Hoa. Thay vào đó các chính trị gia Mỹ  thường tham gia vào các tuyên bố khoa trương dường như rất tự do không nề hậu quả về các ưu tiên chính trị của Hoa Kỳ mà không có bối cảnh thực tiễn nào . Các nhà chính sách Hoa Kỳ từ lâu đã lập luận để loại bỏ ý tưởng về " mơ hồ chiến lược" từng nhấn mạnh hằng chục năm nay trong chính sách châu Á của Mỹ khi đã tuyên bố thẳng thắn rằng Hoa Kỳ sẽ áp dụng quân sự để bảo vệ Đài Loan trong trường hợp bị tấn công.

tương quan lực lượng China/ Taiwan vào năm 2022

Cựu viên chức Ngũ Giác Đài, Joseph Bosco đã viết lên ý tưởng của nhiều nhận vật của nhiều người khi ông lập luận  Quốc Hội nên thông qua Đạo luật Phòng Thủ Đài Loan do “ chỉ cần một bước ngắn thôi nó sẽ thay đổi chính sách của Hoa Kỳ so với cam kết quốc phòng cởi mở đối với Đài Loan”.

    Nếu được ký thành đạo luật, đạo luật đó sẽ buộc chính phủ Hoa Kỳ phải “trì hoãn, làm suy yếu và cuối cùng đánh bại nỗ lực của Trung Cộng nhằm sử dụng sức mạnh quân sự để giành quyền cai trị Đài Loan.” Một điều hữu ích nếu bạn dừng lại ngang đây và xem xét những lời tuyên bố tự tin đó sẽ có ý nghĩa như thế nào đối với nước Mỹ về THỰC TẾ   trên mặt đất, trên và dưới biển, và trên bầu trời của khu vực Châu Á - Thái Bình Dương. Không cần lâu, bạn sẽ  nhận ra ngay điều đó sẽ GÂY NGUY HẠI cho Hoa Kỳ.

NGUY HẠI cho MỸ  RA SAO?

    Bất kỳ đạo luật hoặc hiệp ước nào mà Hoa Kỳ tham gia rõ ràng phải có hệ quả thực sự giúp cho  một nước Mỹ an toàn hơn, duy trì (hoặc mở rộng) khả năng thịnh vượng của quốc gia. Chuyện rõ ràng là không có lợi cho Mỹ khi ràng buộc mình với một nhà nước hoặc thực thể chưa nhà nước khác để  toàn dân Mỹ phải gánh chịu mọi rủi ro và chi phí trong khi bên kia thu được phần lớn lợi ích?

    Việc gia hạn bảo đảm an ninh cho Đài Loan không thành công trong yêu cầu đầu tiên và đáp ứng triệt để yêu cầu thứ hai. Các cuộc chiến gần đây do Ngũ Giác Đài và Tập đoàn RAND phối hợp tiến hành...

------------------

(theo WIKIPEDIA: Tổ chức RAND (tiếng Anh: RAND Corporation. RAND được viết tắt từ "R esearch AN d D evelopment" – Trung tâm Nghiên cứu và Phát triển)là một tổ chức think tank phi lợi nhuận, phi đảng phái toàn cầu có trụ sở tại Santa Monica, CA, Hoa Kỳ. Tổ chức RAND được thành lập vào năm 1948 bởi công ty sản xuất máy bay Douglas (Douglas Aircraft Company) nhằm hỗ trợ nghiên cứu và phân tích cho Quân đội Hoa Kỳ.)

------------------

TT ĐÀI LOAN TRÍCH THEO WIKIPEDIA
Lại Thanh Đức (tiếng Trung賴清德bính âmLài QīngdéWade–GilesLai Ch’ing-te) sinh ngày 6 tháng 10 năm 1959. Ông là một chính trị gia Trung Hoa Dân Quốc, là đương kim Tổng thống Trung Hoa Dân Quốc, từng có thời gian làm Phó Tổng thống và Thủ tướng nước này. Ông cũng từng là một nhà lập pháp của Lập pháp viện Trung Hoa Dân Quốc từ năm 1999 đến năm 2010 và là Thị trưởng thành phố Đài Bắc từ năm 2010 đến năm 2017. Ngày 13 tháng 1 năm 2024, ông đã giành chiến thắng trong cuộc bầu cử tổng thống và trở Tổng thống đắc cử của Trung Hoa Dân Quốc


...cho thấy một cuộc đụng độ quân sự giữa Hoa Kỳ và Trung Cộng, đặc biệt là về vấn đề Đài Loan, có thể sẽ dẫn đến thất bại cho Hoa Kỳ. Trong các trận chiến mô phỏng qua các kịch bản (scenarios) giữa Hoa Kỳ và Trung Cộng,  phân tích gia David Ochmanek của RAND đã thẳng thừng nói rằng Hoa Kỳ đã đưa lưng cho người ta đấm” (nguyên văn: its ass handed to it) có nghĩa là chịu hoàn toàn thiệt hại.

    Ông Ochmanek giải thích, nếu Trung Cộng dốc toàn lực để chiếm lấy Đài Loan, thì họ có thể hoàn thành mục tiêu “trong một khoảng thời gian ngắn, vài ngày đến vài tuần”. Ông cho biết không phải lý do , “ không chỉ là họ sẽ tấn công các căn cứ không quân trong vùng. Họ sẽ tấn công hàng không mẫu hạm trên biển. . . Chúng sẽ tấn công các phi thuyền gián điệp của chúng ta trong không gian. Họ sẽ tấn công mạch thông tin liên lạc của chúng ta phần lớn là xuyên qua không gian. ".

    Tuy nhiên về trận chiến nói thế là đánh giá thấp khả năng phản công của Hoa Kỳ và hoặc chúng ta quá sức đề cao khả năng của Trung Cộng. Nếu Hoa Kỳ cuối cùng có thể đẩy lùi cuộc tấn công của Trung Cộng vào Đài Loan, thì CHIẾN THẮNG như vậy sẽ có một cái giá QUÁ ĐẮT đối với NƯỚC MỸ?

    Ngoài cái giá Mỹ trả về nhân mạng, tàu bị đánh chìm và máy bay bị bắn rơi, Mỹ sau đó sẽ có nghĩa vụ không thể tránh khỏi là xây dựng sự hiện diện quân sự lớn tại Đài Loan và xây dựng các căn cứ trên khắp khu vực trong lâu dài để đảm bảo an ninh cho đất nước và ngăn chặn nỗ lực tiếp theo của Trung Cộng nhằm chiếm lại nó. Mỹ sẽ phải chi hàng trăm tỷ đô la để liên tục duy trì các hệ thống phòng thủ  và liên tục có nguy cơ xảy ra một cuộc tấn công mới. Hơn nữa, khoảng cách địa lý sẽ là một vấn đề lớn. Đài Loan cách đại lục Trung Hoa chưa bằng khoảng cách với Cuba từ mũi Florida; Đài Loan lại cách xa đại lục Hoa Kỳ tới gần sáu nghìn hải lý. Vào thời điểm mà ngân sách quốc phòng đang gây ra nhiều căng thẳng hơn do tác động kinh tế của Đại Dịch COVID, th sẽ khiến ngân sách quốc phòng của Mỹ phải bùng vỡ để trang trải cho một cuộc chiến với Trung  Cộng? Nói tóm lại, THUA cuộc chiến với Trung Cộng sẽ là một THẢM HỌA nhưng nếu “chiến thắng” trong một cuộc chiến CỨU Đài Loan sẽ khiến nước Mỹ lại bị PHÁ SẢN? Rút cuộc lại, chuyện rất rõ ràng là HOA THỊNH ĐỐN cần một chiến lược thông minh hơn để chiến đấu với Bắc Kinh. May mắn thay, có một giải pháp thay thế tốt nhất:

BIỆN PHÁP HAY NHẤT COPY CHIẾN LƯỢC A2/AD CỦA BẮC KINH BAO LÂU NAY

A2/AD là gì? 

nó viết tắt từ  =  Anti Access / Area  Denial = CHỐNG TIẾP CẬN

  
Ngay từ năm 2000 các Chiến Lược Gia Hoa Kỳ đã càng lúc càng quan tâm về Chiến Lược mới của Bắc Kinh là "chống hoạt động can thiệp" của Mỹ bao gồm những gia tăng chiến lược về sức mạnh phòng vệ của Bắc Kinh nằm trọn vào trong sức mạnh của Danh Từ mới là Hoạt động Quân sự Chống Tiếp Cận (Anti access - Area Denial A2/AD.Nhằm ngăn chận tính năng ưu hạng về kỹ thuật Hoa kỳ đánh trung tâm đầu não của mình, quân đội Trung Hoa đeo đuổi chiến lược CHỐNG TIẾP CẬN
 [Anti Access/Area  Denial (A2/AD)]. Chiến lược này là sự phối hợp toàn diện mạng phòng ngự nhuần nhuyễn với nhau từ đất lục, hải, không quân và không gian điện toán,bao gồm các cuộc tấn công từ không gian để chống lại ưu thế quân sự của Mỹ.

    Cách tốt nhất mà Mỹ có thể giúp Đài Loan và còn ngăn chận Trung Cộng dùng tới vũ lực là khuyến khích tất cả các quốc gia đồng minh hay nghiêng về phe Mỹ trong khu vực châu Á - Thái Bình Dương - không chỉ Đài Loan - tham gia vào việc xây dựng khả năng tự vệ riêng mình. Trung Cộng vừa qua nổi tiếng đã tăng cường phòng thủ chống lại Hoa Kỳ bằng các biện pháp chống tiếp cận, ngăn vào khu vực (A2 / AD), điều này sẽ làm Hoa Kỳ chịu đựng tổn thất nặng cho bất kỳ cuộc tấn công nào đánh Trung Cộng.  Đài Loan cũng nên làm tương tự. Đài Bắc nên tiếp tục tăng cường khả năng phòng thủ của mình thông qua chiến lược A2 / AD cho  mình để Trung Cộng phải trả giá đắt nếu đánh Đài Loan  — Như thế thành công cuối cùng  của Bắc Kinh sẽ không có gì chắc chắnkhiến các lãnh đạo Đảng Cộng sản ở Bắc Kinh sẽ không dám mạo hiểm trong tiềm năng thua cuộc.  Dù ngay cả trường hợp chúng ta thừa nhận không có gì bảo đảm Trung Cộng sẽ không bao giờ tấn công Đài Loan.  Nhưng khi chúng ta nhìn lại chính sách của Mỹ,  rủi ro thất bại quân sự hoặc tổn thất nặng nề về tài chính sẽ không hợp lý khi lợi ích của người dân Hoa Kỳ không hề trực tiếp bị đe dọa./.





ĐHL PHỎNG DỊCH

TỪ IRAQ TỚI IRAN TT TRUMP VẪN MỞ CÁI HỘP PANDORA trong HUYỀN THOẠI

     CHÀO bạn đọc       Cuộc tấn công của khủng bố Hồi Giáo vào ngày 11 tháng 9 năm 2001 đánh vào nước Mỹ từ đó đã định hình chính sách ngoạ...