tác giả bài thơ Lời Người Bên Sông của Trung đội trưởng Lê Bá Dương (phải) cùng đồng đội chiến đấu trên đồi thám báo ngày 20/6/1971. Ảnh: Nhân vật cung cấp
Lời người bên sông được sáng tác chiều 27/7/1987, sau khi nhà thơ miền bắc về thăm chiến trường xưa Quảng Trị và làm lễ hương hoa cho các liệt sĩ. Ông ngồi một mình bên bờ Thạch Hãn, thấy từng chiếc thuyền đi ngược dòng lên chợ Quảng Trị. Nhìn những mái chèo khuấy tung bọt nước, ông nghĩ đến bạn bè, chiến sĩ đã nằm lại mãi ở đáy sông. Ông viết tác phẩm như gửi lời thỉnh cầu, nhắn mỗi người giữa ''phiên chợ cuộc đời'' hối hả, với những câu thơ nguyên bản là:
''Đò lên Thạch Hãn xin chèo nhẹ
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm.
Tan chợ chiều xuôi đò có vội
Xin, xin đừng khuấy đục dòng trong...(trích)
Các người bộ đội giải phóng xưa tuổi nay ngang hàng với chúng tôi những người lên đường cầm súng vào Mùa Hè Đỏ Lửa 1972 để bảo vệ tỉnh Quảng Trị nơi tuyến đầu miền nam trước làn sóng xâm lăng bằng xe tăng đại pháo và nhiều sư đoàn đơn vị bắc quân. Chiến tranh nghiệt ngã làm sao khi các anh hăng hái lên đường với nhiệm vụ "giải phóng" cho ý muốn của đảng CSVN không phải là ý muốn của miền nam?
Hàng hàng lớp lớp xác thân bộ đội miền bắc bỏ mình oan uổng trong dòng Thạch Hãn cho ai? Giờ khi đã là "Người Thắng Cuộc" và rồi các anh được gì? vợ mẹ và bà con các anh được gì khi sự thật hiển nhiên bao lâu nay trong bao lâu đài điện ngọc trên ba miền đất nước VN, bọn cầm quyền CS hiện đang sống, hưởng thụ, ngất ngưỡng giàu sang !
Khi các anh thương nhớ nhiều người bạn hiền bỏ mình trên dòng Thạch Hãn hiền hòa của quê hương QT chúng tôi, những nén nhang thơm nhưng hoa đăng trôi theo dòng sông quê tôi thì có ai nhớ khóc cho bao đồng bào Quảng Trị chúng tôi phải bỏ mình tức tưởi bên truông cát lạnh lùng của Đại Lộ Kinh Hoàng? Đồng bào Quảng Trị, hàng ngàn người từ ông già bà lão cho tới phụ nữ và nhiều bé thơ vô tội phải tan thây nát thịt chết vất vưởng dọc theo con lộ mang cái tên Đại Lộ Kinh Hoàng. Đồng bào QT nằm lại đây, mắt chưa hề nhắm do họ chết mà không hiểu tại sao phải chết? Xác thân họ trở thành mồi cho đàn chó hoang vô chủ...những bộ xương khô vắt vẻo trên con đường sắt, trong khung xe cháy nham nhở ...ai nói cho đồng bào tôi nỗi oan trái và đau thương này? Đồng bào tôi đã chết, bao oan hồn vất vưởng nhưng không ai nói giúp, không một vần thơ không hề có bài điếu văn an ủi cho họ?
Lịch sử VN vẫn mãi bất công khi hàng năm dòng Thạch Hãn vẫn có những vần thơ những nén nhang thương cho số phận hàng ngàn thanh niên miền bắc trong lúc mọi người vẫn mãi lạnh lùng với bao hồn oan người nông dân đồng bào Quảng Trị phải bỏ mình dưới làn đạn pháo của Trung Đoàn pháo Bông Lau trong mùa Hè 1972?
người viết không muốn trở thành con người 'phản động' mà tiếc cho hàng trăm ngàn sinh mạng thanh niên miền bắc đã chết nhưng làm gạch 'lót đường' cho vinh thân phì da của đảng CSVN hiện tại. Hàng vạn VC Đực và Cái đang sống ngất ngưỡng quyền uy cùng vinh hoa phú quý và đất mẹ VN vẫn mãi bị rúc ráy tận xương tủy?! Chỉ đau khổ một điều rằng hơn nửa thế kỷ qua quê hương VN ta chưa hề có một lời công đạo một lời thú tội nào đối với bao oan hồn uổng tử của hàng triệu đồng bào VN cả ba miền nam trung bắc?
ĐHL
BỎ LÀNG RA ĐI
nhạc Phạm thế Mỹ, tiếng hát cố CS Duy Khánh
bài viết của Đinh hoa Lư
Bỏ làng ra đi, Bỏ làng ra đi
Đem theo những trái tim đau với đôi dòng lệ máu
Bỏ làng ra đi, Bỏ làng ra đi
Đem theo tóc trắng mẹ yêu đôi bàn chân ốm yếu
Đem hương khói với khăn tang phận buồn nơi đất lạ
Đem theo tiếng ru trưa đong đưa sầu nhịp võng nhớ
Đem theo mây trắng
Đem theo ánh nắng sưởi ấm lòng người xa quê
Những ngày dài trong mê...
(Nhạc Phạm thế Mỹ)
*
Tháng Tư và Đại Lộ Kinh Hoàng là dấu ấn
đau thương mà đa số người Quảng Trị đều mang trong lòng một ký ức khổ đau da diết. Qua hơn nửa thế kỷ rồi nhưng ai ai cũng còn nhớ, còn đau chung một niềm uất hận; dù cho đến lúc nhắm mắt tàn hơi cũng không thể nào quên một đoạn đường đầy tang thương máu lệ.
cầu Đông hà cháy liên tục 4 ngày sau khi bị giật sập vào ngày 6/4/1972
Đó là lúc khởi đầu với hình ảnh chiếc cầu Đông Hà
bắc qua dòng MIÊU GIANG rung rinh sụp đổ.
Đó là những ngày tháng của tháng Ba tháng Tư
đánh dấu người dân Giới Tuyến cất bước
NAM HÀNH trong một bản trường ca
ĐAU THƯƠNG, BI HẬN ...
cảm xúc theo bản nhạc Bỏ Làng Ra Đi của NS Phạm thế Mỹ
Bỏ làng ra đi, Bỏ làng ra đi
Thương sao mái lá thân yêu xé tan trong lửa khói
Bỏ làng ra đi, Bỏ làng ra đi
Thương sao mái ngói rêu nâu ngôi trường xưa bóng mát
Thương sao dáng bước trâu non cánh diều cao gió lộng
Thương sao tiếng hát đưa đò trên dòng sông xanh sóng
Thương sao nương lúa
Ôi sao thương quá, thương những gì của dân tôi
Những gì của quê tôi...
(Phạm thế Mỹ)
Đó là những ngậm ngùi cho bao tâm hồn Quảng Trị
vẫn mãi tiếc nhớ khôn nguôi nơi "chôn nhau cắt rốn",
cả một trời kỷ niệm đầy luyến thương dấu ái.
Còn đâu nữa bụi tre làng phất phơ theo gió chiều
như tiễn người đi nhưng chẳng hẹn ngày về.
Cố ngoái lại sau chỉ mịt mờ khói súng, mái nhà tranh
bập bùng trong ánh lửa chiến tranh.
Ôi biết bao bàn chân chai sạn, bao đôi vai gầy theo nắng sớm
sương chiều, cả đời cày sâu cuốc bẩm nay phải đành
đoạn chia ly quê hương thương mến.
Năm thập niên, ôi thời gian trôi mau và lạnh lùng quá.
Quê hương dấu yêu vẫn còn dòng sông Thạch lặng lờ trôi
qua bến cũ chờ đợi người về
Nhớ làm sao bao chuyến đò ngang từng chở khách
một thuở thanh xuân.
Nay người đi chẳng mấy ai trở lại.
Bến cũ về, lác đác vài ba kẻ bạch đầu.
Nửa thế kỷ trôi đi sao quá lạnh lùng.
Một nửa đời qua, tưởng chừng giấc mộng nam kha.
Ra đi một thời son trẻ, thăm cố hương nay lưng còng
tóc bạc; một đời người thấm thoắt đó đây,
chẳng khác chi một lần trở gối?
Đất nam phương, còn mấy ai ôm mộng,
dệt vần thơ luyến thương hay đau xót cho ai xuôi tay
nơi chốn quê người.
Đây Đại Lộ Kinh Hoàng Gieo Lắm Cảnh Bi Thương
Muôn Thuở Không Nguôi Niềm Tủi Hận.
Nọ Dòng Sông Bến Hải Khơi Bao Nguồn Sóng Gió
Ngàn Thu Luống Chạnh Nỗi Chia Ly.
Tháng 4 và Tháng 4... người QT ra đi từ độ đó đã
năm mươi lần ngồi nhớ Tháng Tư.
Một đoạn đường của máu lệ tang thương.
Những gánh những gồng tang thương,
bao xác dân lành vỡ tan trong tiếng đạn.
Một khúc đường, dập dờn trong khói súng.
Mẹ ôm xác con.
Thảm thiết biết bao! bao tiếng khóc ai oán,
hãi hùng giữa tiếng pháo vang rền...Bao giọt nước mắt của Tháng Tư Bi Đát;
bao oan hồn người QT vẫn quyện trong lòng cát trắng
trên một đoạn đường quê hương?
Chỉ một đoạn đường, nhưng oan khiên chẳng bao giờ
rửa sạch?
Chỉ một đoạn đường nhưng lắm tiếng khóc tỉ tê
đắm chìm trong tiếng kèn reo vang thắng trận?
Thiếu tướng CSVN Nguyễn Văn Côn, Tư lệnh Binh chủng
Hỡi miền bắc "máu đỏ da vàng"!
hỡi những cán binh của Trung Đoàn Pháo Bông Lau!
VINH QUANG GÌ CHO MỘT THÁNG TƯ?
Hỡi! sông xanh núi biếc, Hỡi! phố mới người vui
Bao giờ chưa trở lại
Ngôi làng xưa phố cũ, Lòng tôi chưa được vui
Dẫu mắt em sáng ngời, Với bầu trời trong mới
Hỡi ! Con trâu bó lúa, Hởi! Nhánh bí hàng cau
Mai nầy tôi trở lại,
Dẫu làng xưa đổ nát, bàn tay tôi còn đây
Với trái tim chưa già. Ôi, ngày về bao xa...
Trời phương nam, người Quảng Trị có nhiều lúc
chạnh lòng
nhớ về quê cũ.
Lòng đau đáu thương bờ tre đám ruộng.
Cánh chim chiều lẻ bạn nhớ kẻ đi xa.
Kẻ thị thành nhớ con phố cũ, từng góc hẻm
thân quen. Người học trò nhớ thầy, thương bạn,
hình ảnh mái trường ấp ủ biết mấy mộng mơ,
hoài bão...
Nói sao cho hết đoạn trường của người Quảng Trị?
Bỏ làng ra đi, Bỏ làng ra đi
Đem theo tiếng nói quê hương với con tim còn nóng
Bỏ làng ra đi, Bỏ làng ra đi
Đem theo áo cưới năm xưa cho hồn bớt mênh mông
Đem thương nhớ xoá cơn mưa kinh trời cao đất rộng
Cho tôi thấy đêm ru vạn trăng cài trên phố mới
Cho tôi cơm áo
Cho tôi vui sống, cho hận thù rời xa tôi
Thanh bình về quê tôi
(nhạc Phạm thế Mỹ)
Quảng Trị ơi! năm mươi năm- nửa thế kỷ đoạn trường-
tình dân tộc nghĩa đồng bào vẫn mãi làm cho con tim
chúng ta đau nhói để
cùng NHỚ THƯƠNG và KHÓC VỀ MỘT THÁNG TƯ MÁU LỆ.
Một tháng Tư đầy oán hờn cùng mỉa mai thay
cho bốn chữ 'máu đỏ da vàng'
khi một tập đoàn đảng trị cùng những con người giấu mặt
vẫn lặng im để bao oan hồn còn vương vấn
mãi chưa thôi./.

No comments:
Post a Comment