Thursday, June 18, 2026

CHUYỆN CHIẾC XE "CẢI TIẾN" THÔN XƯA

 KÝ ỨC 

 edit lại từ bài cũ


   chiếc xe 'CẢI TIẾN' của vợ chồng chú Sáu Huế một thời giúp bà con thôn tôi chuyên chở mọi thứ

 - nhớ về Thôn Cam Bình Hàm Tân ngày xưa kỷ niệm
 

   Xe "Cải Tiến" không biết có mặt tại huyện Hàm Tân lúc nào? Theo tôi, nó bắt đầu có vào cuối thập niên 1980 tức là sắp bước vào năm 1990. Thời buổi trâu bò "lên ngôi" do thiếu sức kéo cày. Ai có con bò thì xem như là thành phần giàu có tạm gọi là phú nông, phú hộ, có nghĩa là giới có của. Của ở đây là mấy con bò, người nông dân nghèo chẳng bao giờ có được. 

Những năm đó người viết vừa được ra trại, trở về sum họp với gia đình. Hình ảnh con bò cày ruộng như ta hay thấy trên các bức tranh thôn dã, đồng áng xem chừng hiếm hoi?  Kẻ có bò như đã nói trên thì người ta cần vào rừng kéo gỗ. Thật thế đó, "rừng là vàng" như "ông nhà nước" hay ca tụng, còn "biển là bạc" tha hồ các trạm "kiểm soát thị trường" tha hồ thu bắt mực, cá trong một thời "ngăn sông cấm chợ" như lớp người lớn tuổi còn nhớ.  Nhắc lại chuyện rừng của huyện Hàm Tân,  gỗ xẻ ra ván, đó là tiền và vàng. Nếu không có con bò vào rừng kéo gỗ về thì thợ rừng đành bó tay chịu thua. Từ gỗ cây, ván xẻ do con bò kéo về, mấy ông cán bộ kiểm lâm vài trận "ra quân" bắt cả bò lẫn gỗ...con bò bị bắt phải "đút lót" cùng tính thêm tiền thời gian 'nuôi giữ bò' tại đồn kiểm lâm khấm khá mới được cho về? 




Người viết xin nhắc lại hoàn cảnh thôn xưa. Khoảng non mười năm sau 1975, nhà cửa chốn thôn làng, phần nhiều mái tranh vách đất. Nói đúng ra, vùng Hàm Tân, Bình Tuy đều là mái tranh vách lá. Chuyện nhà tôn, vách ván có thể xem là trung lưu khá giả.

 Ván là tiền, nhà giàu mới mua đủ ván cho căn nhà lợp ngói hay tôn. Con bò kéo gỗ giúp giới thợ rừng sắm vàng. Dần dà chuyện bò cày ruộng chẳng ai ưu tiên nữa?

Thế là sức lực nông dân như chúng tôi trong thôn xóm phải cuốc cày thay sức trâu bò. 

   Bò đã thiếu, mà thiếu thì lại quá quý. Bao nhiêu bò tập trung vào rừng kéo gỗ. Như đã nói trên, người chủ bò nay lại là thợ rừng và từng bị gán cho cái tên rất cụ thể đó là "lâm tặc". Dù lớp lâm tặc này từng bị kiểm lâm bắt bớ bao lần và một lần bị bắt từ chủ và bò đều bị kiểm lâm phạt tiền một cách ghê gớm. Nhưng giới chủ bò vẫn giàu, người bắt bò và gỗ như trên dần dà cũng có "hoa lợi" gián tiếp vào tay sắm sanh "vàng cây vàng chỉ" dù họ chẳng đổ mồ hôi công sức cưa cây, đẵn gỗ chút nào? Mờ ám thế, nhưng giới bắt bò và gỗ dĩ nhiên phải trở thành một thành phần cán bộ có tiền, của ăn của cất?!

    Ngày đó quả là thời của hình ảnh rừng rú rậm rạp, tha hồ gỗ củi cùng bao nhiêu thứ khác từ rừng. Bò từng giúp người thu về bao nhiêu tiền muôn- bạc tỷ như người ta hay nói. Một buổi giao thời, có bò là có của tiền từ rừng từ gỗ ban cho. Người vào rừng hạ gỗ, rồi bò vào rừng kéo gỗ, chỉ là "luật rừng" thôi. Tuy vài chuyến bị 'bắt' một chuyến nhưng người chủ bò cũng dễ sắm ra vàng bạc, cất kỹ trong nhà. Rõ ràng lớp có bò phải là thành phần "rủng rỉnh" tiền của hơn lớp nông dân chỉ biết hàng ngày lầm lũi đi cuốc ruộng, cấy lúa nhưng mãi nghèo đói vẫn lai hoàn là đói nghèo thôi! 

  Ôi! cái nghiệp cày ruộng ngày ấy nghĩ lại càng toát mồ hôi. Tuy nhắc lại sau nhiều thập niên đi qua mà vẫn tưởng là mơ. Làm sao người kể chuyện này quên được, hình ảnh hai người quàng dây qua cổ để cố kéo cái bừa cho đều đám ruộng ngập sình.
Việc của bò nay người làm thay. Từ cày cho đến bừa, những thửa ruộng hợp tác xã chia cho nay đã trao phó hết cho đôi vai và hai bàn tay cùng cái cuốc to bản của người làm ruộng trong thôn mà tôi cũng là một chứng nhân hay nạn nhân thời cuộc. Đi cày cuốc ngoài đồng, ai đọc ngang đây cũng tưởng ra hình ảnh "con trâu đi trước cái cày đi sau" và sau nữa là cái roi của bác nông dân quất nghe tron trót. Không đâu, thưa bạn đọc. Cái thời bao cấp ngày đó, trâu bò là "xa xỉ",  là giai cấp phú hộ mới có. Còn người làm nông sàng sàng thời đó làm gì có được? Thế là các anh, các bác nông phu thôn tôi thay nhau làm giúp... "phần của trâu bò",  nghĩa là bừa - cày đều dùng sức người 'chân chính'  thế vào.
 
Xin bạn chớ tưởng lời nhạc của bác Phạm Duy xưa là hư cấu:




hình của bản nhạc Quê Nghèo 

Làng tôi không xa kinh kỳ sáng chói
Có những cánh đồng cát dài
Có lũy tre già tả tơi
Ruộng khô có những ông già rách vai
Cuốc đất bên đàn trẻ gầy
Có người bừa thay trâu cầy
(Quê Nghèo/ Phạm Duy)

 Ôi! lời nhạc tưởng là câu chuyện của ngày xưa hay của ai đâu? thế mà đó là hình ảnh của người viết những năm mới được 'ra trại' về lại thôn làng, bên mái tranh nghèo của gia đình...
            
Đám ruộng bạc màu của thôn tôi, lúa cao không hơn đầu gối. Những ngày tháng làm ruộng không đủ ăn, những buổi cùng mấy đứa em quàng dây qua vai để kéo những đường bừa thế sức bò...dưới kia là Thị Trấn Lagi, giàu có những chiếc tàu cá ra khơi, đối với tôi là cả một "kinh kỳ sáng chói" chẳng bao giờ tôi dám mơ một buổi sáng đi bộ về thành phố biển đó, kéo tô phở hay kêu một ly cà phê cả?

*

 KUBOTA LÊN NGÔI THAY  BÒ 

  Tôi kể dông dài về chuyện của bò, chẳng qua vì muốn nhấn mạnh đến sức kéo để vận chuyển bao sắn khoai từ vùng nông thôn về nơi thị trấn. Những chiếc cải tiến một thời còn gọi là xe "máy xới" vì nó dùng đầu máy KUBOTA làm động cơ chính. Chúng chở hải sản về đến thị trấn cùng chở vật liệu xây dựng ngược lên vùng nương rẫy.

    Người viết đến đây cũng xin báo trước, giai đoạn này bò không còn là bộ mặt giàu có nữa. Bò không còn giá trị như cái thời người kể đoạn trên. Ngang đây thì rừng núi tại quê nhà lúc đó cũng cạn kiệt. Bao nhiêu cánh rừng trơ trụi, hoang hóa do bàn tay tàn phá của con người. Bao nhiêu gỗ tốt của rừng xanh phần nhiều đã bị đốn hạ cho vấn đề gỗ ván và than củi. Rừng xanh cạn kiệt, bò lần lượt xuống cấp trở về cày ruộng hay được chăn nuôi làm thịt.


xe than là loại chở khách do thiếu nhiên liệu phải chạy bằng than nên càng mau hư máy  

XE CÔNG NÔNG nhưng sao THÔN TÔI GỌI LÀ CẢI TIẾN?

Thật khen cho tài của mấy ông thợ máy Việt Nam vào cái thời bao cấp. Thời này mọi thứ đều thiếu, xe đò chở khách do thiếu nhiên liệu nên phải chạy bằng than dù biết vấn chuyện này càng mau hư máy xe? Nhưng dù có chạy xe than, vùng thôn xã chúng tôi ở "có mơ" cũng không có. Đi đâu  thì có chiếc xe "lô ca chân" tức hai bàn chân ta làm phương tiện?  Tôi không quên hình ảnh chiếc xe đạp thồ,  nặng nề cục mịch nhưng "vạn dặm đường xa"  nó là phương tiện chính. Đường vùng thôn quê, lở lói, hố hầm nhưng  chiếc xe đạp thồ kia chẳng bao giờ 'ngán sợ' cả.

     Cáng đáng ghi nhớ, tài của người thợ máy xe "cải tiến" lại tăng gấp bội. Mấy anh mua thứ nơi này, chút kia chỗ nọ, rút cuộc cũng nên hình hài chiếc xe. Có lúc chống cuốc, tôi đứng ngắm hình ảnh mấy chiếc CẢI TIẾN ra đời, chạy xình xịch lên về , qua vùng tôi ở mà "sướng" con mắt. Dân mình cũng tự biết cách "cơ giới hóa" đâu thua ai?


   Sao mà không sướng? từ các động cơ dùng chạy máy xay lúa , xay sắn nay mấy thợ máy nghĩ cách làm ra chiếc xe vận chuyển hàng hóa cho bà con nông dân trong thôn chúng tôi nhờ. Sao mà không CẢI TIẾN ? khi không lại có thêm 4 cái bánh . Phần đầu lại có ông tài xế cầm 'vô lăng ', sau chở cả tấn hàng, chạy ào ào lên xuống cái dốc Cam Bình xem thật là "đả con mắt". Chuyên chở nông phẩm là chính, nhưng ai thuê chở hàng gì anh tài xế xe CẢI TiẾn đâu có từ nan, miễn có tiền là được. 


 Chiếc xe 'xình xịch' chạy, không nhanh hơn xe hàng nhưng nào thua ai. Mấy chiếc xe bò kéo hàng , một thời "bá chủ", giờ phải nhường lại cho xe cải tiến, vừa nhanh vừa rẻ , ai mà chẳng ưa?


Xe cải tiến chủ yếu dùng sức kéo là máy diesel, bộ số đơn giản, không có hư vặt vì chạy chậm và chỉ kéo thôi. Hơn nữa, nó không có khả năng đi xa trên "đường thiên lý" như  xe vận tải thứ thiệt -  xã về huyện là xa lắm rồi. Không có cơ quan nào công nhận loại xe này, từ cái động cơ Kubota nó được người thợ máy VN ta nào đó tạo thành 'chiếc xe' bán tải mới gọi là "cải tiến" cũng nên?


 Sự đời, nghĩ cũng nưc cười. Đã gọi là "CẢI TIẾN" thì chiếc xe phải "ngon" hơn xe bình thuờng? Theo
ý người viết, một từ có thể thích hợp là xe "BIẾN CHẾ". Tiếng gọi đề nghị này đúng với ý nghĩa nhưng nghe sao "lủng củng"? hơn nữa, không "OAI".  Có thể do vậy người ta gọi là CẢI TIẾN cũng nên?


  xe CẢI TIÊN kiêm luôn dịch vụ du lich "có thua ai "

   Buôn bán thông thuơng "bùng nổ", bắt đầu vào thời đổi mới. Thiên hạ có "đồng ra đồng vô" rảnh rang đi thăm thắng cảnh , tắm biển vùng tôi. Xe CẢI TIẾN một lần nữa đươc "CẢI TRANG" làm xe chở khách ra biển Cam Bình.  Không ai chê bai , bà con thông cảm nhau mà.

CẢI TIẾN NHƯNG CHỈ LÀ TỪ TRONG THÔN, NÓ LÀ XE CÔNG NÔNG MÀ THÔI đó là loại bán tải không bảo đảm an toàn và chở chỉ non 3 tấn hàng là cao tay


CÓ DỊP ĐI XA ra tận các huyện khác hay thành phố mới biết chiếc xe cải tiến chẳng phải là cải tiến. Nó là xe bán tải còn gọi là xe Công Nông. Dù sao từ bò lên xe, đối với hoàn cảnh trong thôn đó là 'cải tiến' lắm rồi.

***

 Bước qua năm 2000, nền kinh tế
THỊ TRƯỜNG bắt đầu đổi mới và thực sự CẢI TIẾN mọi vấn đề giao thông kinh tế, giao thuơng mọi nơi mọi ngõ ngách. Xe hai bánh tức là "xe nổ" nhà ai cũng có, đường xá đổ nhựa khắp nơi tha hồ tốc độ. Buôn bán kiểu tư bản làm bà con khắp nơi đều "có máu mặt" . Xe đò hiện đại thông thuơng từ quê lên tỉnh , từ đồng bằng lên miền núi. Giao thông chuyên chở đã có những chiếc xe vận tải thứ thiệt Made in Japan , hay tệ lắm là Made in China thế chỗ. Sắn khoai lúa gạo hay hàng hải sản đều được vận chuyển bằng các chiếc xe đời mới này. Số phận các chiếc xe CẢI TIẾN dần hồi "xếp vó" , bị tháo gở làm máy xay hay đi cày ruộng. Trên Sài Gòn hay các tỉnh xa người ta về thăm biển Cam Bình thiên hạ đều đi trong các chiếc Huê Kỳ "láng xì cón" , có ai còn nhớ chiếc xe CẢI TIẾN ,'lọc cà lọc cọc " chở khách ra biển nữa đâu. 

 Dưới huyện Hàm Tân, mấy chiếc xe khách hạng sang khách tha hồ, nhấc điện thoại lên là có. Sau khi gọi chỉ năm ba phút là có chiếc xe nhỏ đời mới dừng ngay trước ngõ. Không ai phải đợi lâu cả tiếng đồng hồ cả? Các công ty xe taxi, xe gió tha hồ mọc lên, chào khách tiếp thị song song với nhiều kiểu điện thoại cầm tay ra đời. 

Ngang đây, bạn đọc sẽ tưởng tượng ra mấy chiếc xe than thập niên 1980 "quỷ tha ma bắt" đã vào "nghĩa địa xe" từ lâu.  Rừng xanh từng bị phá hủy hàng loạt do sự đòi hỏi nguồn cung than cho hàng loạt xe chạy than "cải lùi" hư máy nát rừng như vậy?

Phận con bò một thời chỉ có trong sân nhà phú hộ, hay mấy thợ rừng giàu có nay trở về lại ruộng nương..

vợ chồng tác giả ĐHL bờ biển Cam Bình Hàm Tân tết 2017

Bò cũng 'thất nghiệp' do ruộng đất hiếm dần. Kinh tế khởi sắc. Thành phố công nghiệp phát triển, nông thôn đất đai hẹp dần để dành đất cho thương nghiệp hay nhà máy. Đất càng quý thì ruộng nương co rút dần hồi. Những con bò thất nghiệp, nếu không đi cày, ăn cỏ cho mập làm thịt thì ra các bờ biển, làm vui cho khách du lịch. Năm 2017 khi vợ chồng tôi về lại thôn xưa, nhìn  hình ảnh chiếc xe bò trang hoàng hoa lá, chú bò đủng đỉnh đứng chờ khách bên bờ biển. Một ca kéo khách đi theo bờ biển dạo chơi cho vui chỉ được vài chục ngàn đủ cho chủ ăn hai tô phở? Một thời bò hái ra 'vàng cây vàng chỉ" nay còn đâu? Tôi âm thầm nghĩ thế, và lắc đầu ái ngại cho sự thay đổi của cuộc đời. 





   resort Cam Bình -Hàm Tân  hôm nay






hình: Resort bãi biển khu du lịch Cam Bình, Hàm Tân  giờ này đầy ắp khách lái xe du lịch từ Sài Gòn Phan Thiết tới tận nơi. Đường sá láng bóng, nhiều chiếc xe đẹp chạy qua hàng ngày. Thời này làm gì có chuyện 'chiếc xe cải tiến' chạy xình xịch năm xưa nữa? họa chăng là âm vang và hình ảnh trong lớp cha mẹ như chúng ta còn may ra nhớ lại. Bò còn may mắn hơn nó chút đỉnh, do bò còn làm cảnh ngoài biển cho khách thành phố về vui chơi. Mua vài ngàn đồng bạc ngồi lúc lắc trong chiếc xe bò trang hoàng hoa lá cành đi dọc theo bờ biển thấy vui làm sao? 

 Giờ đây trong Thôn Cam Bình là lúc mấy ông tài xế những chiếc xe "cải tiến' năm xưa hay ngồi lại với nhau uống cà phê mà nhắc lại chuyện cũ. Chắc hẳn phải có lần kể về "đời xe CẢI TIẾN" mà cảm thấy nao nao trong lòng

Mấy ông vừa kể chuyện xưa, vừa thuơng mấy chiếc xe  cải tiến một thời 'trèo đèo vượt thác', giúp làm ra đồng tiền bát gạo. Thời thế đổi thay vùn vụt , mấy chiếc xe kia biến mất khi nào lẹ quá! lâu lâu nhớ lại, nên cùng nhau tìm ảnh ra coi để tìm về hình ảnh mấy năm gian khó.


    Thôn Cam Bình nay có chợ mới nhưng chẳng mang tên cũ mà lại mang tên Tân Phước. May mắn nhờ bà con 'níu' tay Xã đòi phải xây trên nền đất cũ. Xã có cái tên mới là Tân Phước, trực thuộc Lagi tức là không còn trực thuộc xã Tân Thiện như lúc  gia đình người viết mới ra đi năm 1995 nữa.  Thế sự canh tân 'xe nổ- xe con' thiên hạ sắm ào ào. Hình ảnh chiếc xe "cải tiến" xem như "rong chơi trong vùng quên lãng". Tội nghiệp cho thân phận loại xe này, không có một nhà bảo tàng nào nhắc đến chúng cả? Đối với người viết, dù sao cũng có chút tâm ghi lại, do đây là câu chuyện có thật. Một chuyện tuy thật nhưng vui buồn lẫn lộn, có lúc "cười ra nước mắt" do xe không ra xe, máy không ra máy nhưng chúng thực hiện được nhiều việc- từ chở đá gạch, gạo bắp sắn khoai, cho đến chở người... xe "cải tiến" đều chở được tất cả mới hay. 

   Có nhiều chú tài xế trong thôn, vừa là chủ như chú Sáu Huế từng cầm vô- lăng lái xe đó. Chú Sáu lái xe lên tận mấy xã vùng cao, chuyên chở nông phẩm vật dụng hay về huyện mua hàng... không biết bao nhiêu cây số.  Dưới xã Tân Thiện hay phố thị Lagi thời đó cũng có một số tài xế xe nói trên như Sáu Huế. Thế mà giờ đây đã hai ba thập niên qua rồi. Các lớp tuổi này đã là ông ngoại, ông nội hết rồi. Mấy chú tài xế đó nay vui thú điền viên hay làm ăn cách khác. Nếu có ai dư dật giàu có ra sao thì cũng nên hưởng ứng với tác giả bài này mà hãy lắng đọng một chút tâm tư hướng về kỷ niệm năm nào.

bà con thôn xóm nay đã lên đời xe con xe nổ nhiều rồi khác xa một thời đi xe 'cải tiến' hai mươi mấy năm trước (hình 2017)


   Người kể mừng cho bà con trong thôn, giờ đây đi đâu cũng có xe hơi láng bóng, đầy đủ tiện nghi không thua gì nước ngoài. Tuy thế cũng đáng tiếc khi không còn cơ hội để 'thưởng thức' cái cảm giác ngồi xe "cải tiến" nó chỉ có một lần vào thời 'ngăn sông cấm chợ' năm xưa !?

    Dòng đời trôi chảy. Sướng khổ gì ta nên nếm hết mới gọi là KINH QUA. Trong kinh qua này, giá như ai được lái hay ngồi xe 'cải tiến' dù chỉ một lần trong đời thì thích thú biết chừng nào . /.


ĐHL  7/12/2014

EDIT lại đêm 22/3/2023

Wednesday, June 17, 2026

Đinh trọng Phúc- NHỚ LÀN KHÓI THUỐC NĂM XƯA BÊN LY CÀ PHÊ THÔN CŨ (bài tái edit)

  



    Ngày đó gần chùa Huệ Đức, xã Sơn Mỹ có một quán cà phê khá đông khách. Giới ẩm khách như chúng tôi khi gặp nhau trò chuyện thường gọi là "Quán Cà Phê Thủy-Hạ". Lý do dễ hiểu do anh Hạ (kiêm sửa xe đạp) cùng vợ anh là chị Thủy là chủ quán.


 Bạn đọc chắc hẳn còn nhớ một thời 'NGĂN SÔNG CẤM CHỢ', từ thành phố cho đến vùng quê người mình sống trong thiếu thốn bức bách, ly cà phê tiếng nhạc điếu thuốc mơ màng là chuyện hiếm hoi. Đến khi thời thế nới lỏng dần hồi, có phong trào mở quán cà phê, có tiếng nhạc "hải ngoại" đem về tự nhiên con người ta  bắt đầu có cảm giác thoải mái, tươi vui hơn. Lớp trẻ sau này nếu đi uống cà phê có thể chỉ do "đi tiệm cà phê" đang trở thành "mốt" thời thượng thôi.  Các bạn trẻ sẽ không hiểu hay khó cảm thông thế nào là tâm lý khoái cảm từ thú nhâm nhi từng giọt cà phê đắng của lớp người đi trước- hàng ngày họ phải lăn lộn trong rừng, tay chai mặt nám với rựa rìu, nắng mưa...


    Quán cà phê người viết kể lại, lúc đó dần đông lên nhờ kèm theo phong trào nghe lại dòng nhạc sau một thời gian vắng tiếng.  Phải nói cho đúng, thịnh hành nhất là hai giọng ca Tuấn Vũ, Khánh Hà. Những cuốn băng cassette hiếm hoi dùng mãi nên trở thành 'nhảo nhẹt', sứt mẻ. Những hộp băng từng chuyền qua tay nhiều người mới về tới một vùng quê này. Ôi tôi nhớ làm sao những giọng ca ngày đó. Tất cả đều là "số một". Một vài cái quán cà phê hiếm hoi, hai bên con đường đất đỏ Liên Tỉnh 55 (xưa là Tỉnh Lộ 23) từ Xã Tân Thiện vào tận Bình Châu thuộc Bà Rịa. Quán nào cũng sắm cho được cái máy JVC, Panasonic trông nó sướng con mắt làm sao! Xin các bạn chớ coi thường những cái máy này nhé; chúng là cả một gia tài của chủ quán đó. Nhớ làm sao nhiều tiếng hát mượt mà, bao lời ca nghe sao say sưa, chất ngất như mang lại một trời nhớ thương và đồng cảm chân thành...




Uống ly cà phê "phin", nếu lúc đó tôi kêu chủ quán mang lại cho ba điếu thuốc JET bán lẻ thì thật là 'sang'. Đã uống cà phê mà hút "thuốc rê" thì trông sao được mắt? Ba điếu thuốc Jet luôn được chủ quán đặt vào cái dĩa nhỏ. Đó quả là sự phục vụ trịnh trọng cho một loại thuốc hút "thời thượng". 


    Thật vậy, vào đúng vào thời gian đó, thuốc Jet từng được dùng để "giao tiếp" mỗi khi người dân muốn đi xin vài thứ giấy tờ tại các cơ quan, thông xe qua trạm...Người kể chuyện nhớ làm sao hình ảnh bao thuốc JET trong tay ai đó, cho đến khi người tiều phu lại có cơ hội có điếu thuốc Jet  giữa hai ngón tay, ngồi trầm ngâm hay nhâm nhi vị đắng cà phê trước khi vào rẫy… Đó là khoảng thời gian quý báu nhằm thỏa mãn cho lòng mình với những "mơ mộng" nào đó trước khi  trở lại với thực tế là ...VÁC BÚA VÔ RỪNG !

 chợ  Sơn Mỹ ngày xưa gần nơi cư ngụ của tác giả 1984-1995 (hiện nay chợ cũ không còn nữa)


    Kể chuyện xưa, tôi chẳng muốn so sánh với thời này. Nếu ta đặt tâm trạng của giới trẻ thời nay vào thì thật tình khó lòng cảm hết tâm trạng người viết. Có thể các bạn đồng ý: cái gì chúng ta thiếu hay quá cần mới giá trị. Thời nay do quá thừa mứa, quá dễ dàng thì khó mà đạt tới một tâm lý sung sướng nếu không muốn nói là hạnh phúc, thỏa mãn như tôi lúc đó.


                 NỖI BUỒN HOA SỨ 


    Đợi giọt cà phê rơi rơi, cũng là lúc ẩm khách có dịp ngắm  mảnh vườn quanh quán…


    Ngoài kia, hình ảnh vườn mít tiêu điều do sâu bọ đục thân, phá đọt.  Vùng xã Sơn Mỹ từ thời Khẩn Hoang Lập Ấp 1973, người Quảng Trị di dân vào đây đã một thời nổi tiếng nhiều mít. Giờ tác giả ngồi mà nhìn qua khung cửa lá của quán cà phê Thủy Hạ, chỉ còn lại những gốc cây mục nát, cành lá xác xơ, trông thật nhức mắt, đau lòng từ những loài sâu bệnh đục thân làm héo đọt mít dần hồi. Vườn cây trong thôn càng lúc càng xơ xác đến từ giống sâu đục thân phá hoại giống mít, không còn ai cứu được? Thế là xã thôn người viết cư ngụ hơn mười năm trời, bà con càng ngày càng ít lợi tức từ vườn nhà mang lại. 

Trời còn thương, cánh rừng trong xa một thời cung cấp than củi, cây gỗ thế là bà con cùng nhau vào rừng khai hoang thêm đất kiếm thêm lúa rẫy, bắp đậu... Hàng ngày người ta vào rừng làm rẫy, đốt than, để lại ông già bà lão hay trẻ thơ lại nhà. Khung cảnh ban ngày còn lại quanh kẻ ngồi uống cà phê, chỉ là vườn nhà vắng vẻ, trơ trọi làm sao!




Nhìn ra khung cửa lá của quán cà phê thân quen, mắt tôi dừng lại đám vườn ai đó còn sót lại đôi ba cây bông sứ. Những cây bông sứ chẳng ai màng chăm sóc nhưng vẫn lây lất sống, dai dẳng với tháng ngày.  Những bông hoa sứ rơi rụng, bơ vơ, rải rác trên nền đất nửa cát, nửa đất thịt bazan đo đỏ. Chẳng ai màng đến mùi thơm của sứ -những thứ tầm thường chẳng còn cần thiết, do nó không bán ra tiền bằng trái mít, hạt điều hay củ sắn củ khoai.


Nhìn cây sứ làm tôi nhớ về thời đi học. Thời lớp ba lớp tư tôi hay đem hoa này ướp vào vài trang vở. Có khi tôi cất chúng vào túi thỉnh thoảng đem ra ngửi chơi. Khổ một điều, cây sứ hay trồng ở chỗ miếu thờ linh thiêng. Mỗi lần tôi đi học ngang qua cái Miếu Âm Hồn của phường Đệ Tứ, hoa sứ rơi lả tả nhưng tôi là đứa nhát gan, chẳng bao giờ dám mò vào lượm do...sợ.


Tôi từng thích mùi thơm hoa sứ vào thời tiểu học. Tuổi nhỏ ngày đó tôi chưa biết chi như những ý tưởng trong bài hát "Hoa Sứ Nhà Nàng" mà tôi thưởng thức bên ly cà phê ngày đó. 



Hoa sứ chỉ còn là những gốc cây vô ích. Người ta không cần chặt bỏ làm gì do đất đai, vườn nhà  đã bạc màu chẳng còn lợi tức. Qua bao mùa "trồng xuống bới lên" không biết mấy bận. Trong vùng tôi ở, ai cũng lo chạy theo nhu cầu miếng ăn, mong sao có sắn khoai no bụng. Hình ảnh chén cơm trắng tinh là cả một ước mong sâu lắng trong lòng. Có thể ngoài tôi- một người tiều phu "bất đắc chí"- đang trầm ngâm nhâm nhi ngụm cà phê cuối cùng vừa ngắm mấy đài bông sứ nằm vất vưởng đó đây vừa tiếc cho một loài hương đang chìm vào quên lãng và thờ ơ nhân thế.


Đó là vài ba ý  nghĩ  thoáng qua  nhanh trong tôi lúc ngồi ngắm sứ. Cho đến khi điếu thuốc đã tàn, ly cà phê chẳng còn giọt nào, tôi phải trở về thực tại trước mắt, đó là... VÀO RẪY.


Kể lại về cái thú uống cà phê như vậy chắc hẳn các bạn có thể tin người viết thổ lộ thật lòng. Thật khó quên những lúc kẻ uống cà phê này phải thiếu chủ quán ít nhiều, cũng do hoàn cảnh? Không sao! do người viết là khách quen hơn nữa là xóm làng quen biết không lo chi  chuyện thiếu tiền. Thiếu tiền cà phê còn có một từ nghe khá vui đó là “ghi sổ”. Chờ cho đến khi khách hàng bán được cái gì từ vườn, rẫy sẽ trả xong món "nợ nhâm nhi" này. 


Bất ngờ có một ngày, nhờ vào Facebook tôi biết được tin vợ chồng chủ quán cà phê ngày xưa vẫn còn. Cái quán  đó vẫn còn trên nền cũ nhưng được xây lại to lớn hơn xưa. Liên lạc với chủ quán, tôi cám ơn anh nhắc lại cho tôi hai câu đối ngày đó nhưng tôi quên mất.


Chuyện hai câu đối, đó là kỷ niệm của chúng tôi trong mấy ngày "tết đến xuân về". Thời gian này, rảnh làm rẫy, chúng tôi hay ngồi tán gẫu trong cái quán tranh. Làm sao quên được một chặng đời khó khăn,  thú uống cà phê lại đam mê nó là "vị thuốc tinh thần" giúp chúng tôi quên đi hiện tại. 


Ngày đó khi trả xong số tiền nợ, lòng ai cũng thoải mái, tâm trạng thật nhẹ nhàng sung sướng. Cuối năm hết nợ lại được anh chủ quán cùng ẩm khách vừa nhâm nhi vừa gật gù tán thưởng hai câu:


NĂM HẾT NỢ XONG VUI XUÂN THOẢI MÁI

CUỐI NĂM SỔ SẠCH HƯỞNG TẾT UNG DUNG 



 

CÁI "VÍA" NGỒI QUÁN CÀ PHÊ   



NGƯỜI TIỀU PHU VÀ LY CÀ PHÊ NGÀY ĐÓ


nhớ quán cà phê anh chị Quang Sơn Mỹ ngày xưa 


   Xã Sơn Mỹ Hàm Tân gắn bó với gia đình tôi hơn mười năm trời. Từ lúc hai vợ chồng tôi lấy nhau từ "hai bàn tay trắng" cũng tại đây. Cho đến lúc bầy con năm đứa cũng sinh ra tại đó. Một mái nhà tranh, một bầy con dại, vợ giáo viên chồng làm rẫy cho đến ngày giã biệt quê hương.

    Tù về, người viết ở vùng Động Đền được bốn năm, lấy vợ lên sống vùng đó đúng mười một năm. Hơn mười năm cùng vợ con kiếm sống ở một vùng thôn làng cao hơn nhưng cũng là đồng hương mình cả. Chuyện kể của một người "phó thường dân" từng có nhiều kỷ niệm với một vùng quê sát biển. Người viết khó quên hình ảnh nhiều triền cát, những vực đất sau mưa lũ, lở lói toang hoác, một màu đất đỏ ối lan xa ra tận mép sóng đại dương.


tác giả (phải) và chủ quán là anh chị Hoàng (bán hàng ăn, cùng sửa xe đạp) thân quen, buổi sáng ghé thăm chợ quê Sơn Mỹ trước ngày rời quê hương 21/7/1995. Người viết không quên tấm lòng anh chị Hoàng hay mua giúp củi của người viết. Hình như trong lòng anh chị hào sảng thương về hoàn cảnh của tác giả hay nói cho đúng ra là những người lính VNCH không còn mạch sống 



     Rừng Sơn Mỹ lúc này cũng gần biển đó là những thuận lợi cho người nào vừa làm hai nghề một là ngư dân hai là nông dân hay tiều phu phá rừng làm rẫy.

   Kể dông dài với quý bạn thế nó không ăn nhập gì với cái tiêu đề người viết làm tựa ở đầu bài?

   Rừng Biển Rẫy Củi đâu có liên quan gì chuyện "cà phê cà pháo" thế kia?
Có một tí xíu liên quan, thưa quý bạn.

    Chuyện là vậy:

    Tuy mang cái kiếp nông dân nhưng mọi buổi sáng sớm trước khi vào rẫy tôi thường ghé chợ uống một ly cà phê mới được. Cái 'chất'  thị thành vẫn còn trong người, nói cho đúng tánh ghiền cà phê (cũng như ghiền thuốc Lào vào thời gian này) tôi không thể nào bỏ được?

Có thể nói mỗi lần đi rừng đốn củi, tôi không quên tạt ngang chợ Sơn Mỹ nơi đây có quán cà phê vợ chồng anh Quang, một quán khá đông khách.  Quán vừa gần chợ vừa gần cơ quan của Xã nên khá nhiều ẩm khách ghé vào. Tôi tuy là dân làm rừng, nhưng cũng là người khách quen mặt của chủ quán. 








Chuyện không bàn về uống cà phê và chuyện rẫy rừng, người viết xin nhắc lại cái 'Vía Uống Cà Phê " là gì?

    
Có một ngày vợ chồng anh Quang mới nói thiệt với tôi rằng :

    " Chú Phúc à, vợ chồng tui bắt đầu để ý vì chuyện ni hắn lặp lui lặp tới phải nói là 7 hay 8 lần chớ không phải 1 hay 2 lần mô"

Tôi thực sự ngạc nhiên trố mắt nhìn anh chủ quán:

    -Chuyện ra răng vậy eng chị?

Anh  chủ quán mới kể rõ sự tình:

    -Tui để ý ngày mô mà eng tới uống mở hàng là ngày nớ khách đôn (g) dữ lắm, bán được năm bảy chục ngàn luôn. Bảy tám lần như rứa mới lạ chớ? 

    -A té ra là rứa à eng?

Tôi vừa ngạc nhiên vừa hãnh diện cho cái "vía hao tiền" của mình.

   -Thôi bựa ni mồng một đầu tháng eng nhớ đừng quên tới uống cà phê quán tui nghe?

Tôi "dạ dạ" cho vừa lòng với vợ chồng chủ quán. 

   Có thể tôi khó giữ lời. Có khi đầu tháng mồng một, tuy biết nhưng nếu không tiền thì làm sao giữ lời ?





   Hàng ngày, rìu, rựa trên vai một cùng một quảng đời làm rẫy chai tay, mỏi gối, thực sự tôi khó lòng bỏ được cái thú tạm gọi là "đam mê" của ngày tháng cũ. Nhâm nhi ngụm cà phê, thả hồn theo khói thuốc la đà, lắng nghe lời ca tiếng hát... Ngày xưa trước nữa, ngồi quán cà phê đó là lúc để tâm tư lãng đãng trôi theo tiếng hát Khánh Ly, Lệ Thu. Sau này ra tù, tôi và có thể nhiều người khác, giống thân phận, lại thích tiếng hát Tuấn Vũ, Khánh Hà cùng nhiều bản nhạc "ủy mi, tương tư" khác. Có thể sau này đó là lúc tôi muốn quên đi cuộc sống gian nan trước mắt. 

     Tôi đâu phải ghiền một quán cà phê anh Quang gần Chợ nhưng lại là khách ở mấy quán cà phê Thủy Hạ dưới kia như vừa kể đoạn trên, chặng gần đổ dốc về Xã Tân Thiện nơi ba mẹ và gia đình nội ngoại tôi ở.

Số uống cà phê là vậy đó. Có người tin cái 'vía' tôi đi vào thì cà phê ngày đó phát đạt hơn thêm đó là niềm hãnh diện cho bản thân người viết nhưng lại hao cái túi tiền gia đình- vợ con?


con đường vào rẫy 




Rẫy rừng cuốc rựa bong tay, kiếm ra đồng bạc phải 'trầy vi tróc vảy' nhưng lạ? khi tôi ngồi trong quán, mắt nhìn giọt cà phê chầm chậm rơi, tai nghe giọng ca mượt mà của mấy ca sĩ kể trên, cùng mơ màng nhìn theo khói thuốc Jet  đang 'tàn tàn' bay cao thế là hồn tôi chợt bay bổng...

    Tôi tạm để hình ảnh đám rừng của núi Bể, núi Đất hay những nhát rìu, nhát rựa ê nhức hai bàn tay vào quên lãng để sống cho riêng mình trong khoảng thời gian hiếm hoi, quý báu. Mặt trời vừa lên chào đón một ngày mới, chút nào hứng khởi từ giọt cà phê đắng cùng khói thuốc thơm nồng như thấm sâu vào huyết quản giúp tôi quên đi thực tại. Dù sao những phút giây hưởng thụ đó không thể kéo dài hơn nữa. Trách nhiệm cùng bổn phận của người chồng, người cha phải trở về.










Cơn "mơ màng" đã dứt, thực tế trở lại.  Khi cà phê đã cạn, điếu thuốc vừa tàn, cũng như cuốn băng nhạc cassette vừa ngưng, tôi liền đứng ngay dậy. Một
động tác dứt khoát, quyết định do trước mặt tôi là
đoạn đường vào rừng còn xa và cả một đám rẫy của tôi đang đợi ...


Đã ba mươi năm rời xa một vùng quê mang tên Sơn Mỹ, tôi vẫn mong có ngày trở lại chốn xưa để đi tìm một vài dấu tích cũ nào đó. Mọi thứ chắc chắn đã đổi thay, sẽ không còn những cái quán nghèo như xưa nữa. Chúng đã khuất dần trong kỷ niệm chẳng khác chi mấy ngụm khói thuốc jet ngày đó lảng đảng bay cao. Thế nhưng khi về, người viết lại đổi ý do tôi biết rằng khó mà tìm lại một không gian như xưa nữa. Thực tại với nền kinh tế thị trường mọi nơi đều thay đổi hoàn toàn. Tôi khó tìm lại góc bàn ọp ẹp năm xưa, một không gian tĩnh lặng bên ly cà phê rẻ tiền và nhất là chẳng còn một “hoa sứ bơ vơ” nào để ngắm nữa. Về lại phố thị La Gi hay bất cứ nơi nào khi nói đến cà phê người ta nghĩ đến những hàng quán đông rộn con người, xe cộ ồn ào chạy ngược xuôi, ánh đèn mờ ảo và uống chỉ là cái “mốt cà phê” thời nay mà thôi? Biết thế nên người viết chẳng còn nhu cầu nào về cà phê nữa?


Thật vậy, thời nay khó lòng sống lại với tâm trạng giống với ngày trước. Nếu giờ tôi có đi uống cà phê, hay được ngồi vào vị trí ngày xưa tôi từng ngồi đợi giọt cà phê rơi, (nhưng chỉ là ảo tưởng thôi) chắc chắn tôi sẽ không bao giờ tìm lại được tâm trạng như xưa được nữa. Tôi sẽ không bao giờ có được thứ cảm giác y trước, thời gian ngồi trong cái quán cà phê lợp tranh rồi ngắm đôi, ba hoa sứ như bơ vơ rơi rụng cùng thưởng thức giọng ca "não nùng, sướt mướt" phát ra từ cái máy cassette màu đen. Đối diện là cái bàn gỗ ọp ẹp có tôi ngồi lắng hồn trong tiếng hát, bên ly cà phê hiếm hoi cùng khói thuốc từng giúp tôi (hay bao người khác cùng hoàn cảnh) có một khoảnh khắc nào đó quên đi thực tại, lâng lâng bay bổng tận đâu đâu. Tôi cứ tạm cho đó là những phút giây riêng tư được phiêu du chốn "bồng lai tiên cảnh' ảo huyền nào đó trước khi trở lại với thực tế đắng cay./.


Đinh trọng Phúc 




AUDIO NGHE

 


Saturday, June 13, 2026

NHÓM CỰU TÙ NHÂN CHÍNH TRỊ ÁI TỬ BÌNH ĐIỀN SAN JOSE TỚI THĂM NHÀ VÀ THẮP NHANG CHO BẠN TÙ ĐINH MIÊN VŨ TẠI TP FREMONT HOA KỲ


THĂM NHÀ Tác giả bài hát  Hai Quê: cố nhạc sĩ  Đinh Miên Vũ cũng là người bạn tù Bình Điền


phát biểu đầu: anh Lê hữu Nga cựu hội trưởng hội cựu tù Ái Tử Bình Điền San Jose 

phát biểu 2: anh Dương Phước Quyến tân hội trưởng 

 


Quê tôi như thuở nào  

tháng ngày đời gieo neo

  Con chim kêu chiều chiều 

Nghe vời vợi hắt hiu

(Hai Quê / Đinh Miên Vũ)

 

Trong những năm tù tội từ trại Ái Tử ra đến Thanh Hóa rồi sau đó vô đến Bình Điền Huế, Đinh trọng Phúc không ngờ mình là người cùng trại tù với anh Đinh Miên Tác giả bài hát Sương Trắng Miền Quê Ngoại, bài hát ngày xưa tôi rất thích nghe.  Cho đến khi định cư tại San Jose này ngót hai mươi năm tôi vẫn chẳng hay.

Thật ra từ trong trại tù cho đến khi sang được Hoa kỳ, với những lần sinh hoạt kỷ niệm, tác giả từng gặp lại anh nhưng anh rất kín đáo.  Dù những năm từ trại tù Ái Tử cho đến lúc vào trại Bình Điền Huế, tác giả bài này đối với anh Miên Vũ cũng là sự quen biết một người bạn tù như nhiều người khác. Nhớ dáng anh im lìm từ người lo việc "tăng gia rau xanh" cho đến "anh nuôi" tức là toán nấu ăn của trại tù từ Trại 4 Ái Tử cho đến Trại 3 Bình Điền chẳng ai biết anh là Đinh Miên Vũ một nhạc sĩ của bản nhạc Sương Trắng Miền Quê Ngoại bài hát người viết khá thích nghe.


Ra đến hải ngoại với chương trình HO, những lần hội ngộ cựu tù nhân chính trị Bình Điền ÁI Tử tại San Jose, người viết có gặp anh và tình thân mật hay chào hỏi nhau cũng giống như các anh khác. Cho đến vài năm trước năm 2010 thì anh không có mặt trong các kỳ hội ngộ Bình Điền Ái Tử tại San Jose nữa. Thì ra anh lâm bệnh...




 


Sinh tiền anh Đinh Miên là một người (dáng tầm thước) ít nói như đã thưa trên.  Anh vắng đi một hai năm và tin anh mất cũng là lúc người ta mới nói đến tác giả bài hát trên chính là Đinh Miên và còn là Đinh Miên. Thời gian tại Mỹ, anh từng sáng tác thêm trong đó có bài Hai Quê, thú thật cho đến lúc anh mất người viết mới có cơ hội nghe. Những bạn tù tuy qua Mỹ sinh hoạt với nhau qua những lần hội ngộ, với bản tính kín đáo nên khó có ai biết được sáng tác của anh ngoại trừ giới văn nghệ tại nam California và các ca sĩ nổi tiếng như Quang Lê được anh cho phép trình bày tác phẩm của mình.



Cuối năm 2013 Chúng tôi đi viếng nhà anh tại Fremont, California thắp hương cho anh cũng là nhạc sĩ Đinh Miên Vũ  là tác giả bài "Hai Quê" sau cùng nghe rất ngậm ngùi nhất là qua tiếng hát Quang Lê. Chúng tôi cũng nghe nói anh dành cho tiếng hát Quang Lê bản nhạc này. Trước đây Quang Lê khi trình bày Sương Trắng Miền quê Ngoại được một dịp kỳ ngộ với một người lạ và người lạ đó đã làm Quang Lê rất thích thú khi ông tự giới thiệu là tác giả bài hát đó.


Khi anh Đinh Miên mất Quang Lê cũng có lên San Jose dự đám tang người nhạc sĩ (youtube trên). Theo con trai anh nói lại với tôi (ĐHL) rằng trước khi mất anh Miên còn dang dở một bài hát nữa hình như cũng dành cho Quang Lê nhưng không ngờ anh phải ra đi sớm quá! Sau này cháu có liên lạc với Nguyễn Ngọc Ngạn; ông ấy hứa lấy bản thảo và tìm cách thực hiện nốt nhưng có thể trở ngại gì đó nên vấn đề này chìm vào quên lãng?

 

Đó cũng là hoàn cảnh của những người tù cải tạo tuy mang tiếng qua được bến bờ tự do nhưng đa số đều mang mầm bệnh tật trong người, hậu quả của những ngày tù.


Những năm sau 2010 mỗi lần chúng tôi hội ngộ với nhau đều vắng mặt anh.

 

 

MỘT SỐ HÌNH ẢNH CỰU TÙ ÁI TỬ BÌNH ĐIỀN HỌP MẶT TẠI SAN JOSE

 

  



 

 

lần này anh Đinh Miên đã vắng do lâm bệnh 

 ***  

 

THĂM VIẾNG NHÀ và THẮP HƯƠNG CHO A ĐINH MIÊN NGÀY CUỐI NĂM 2013

 

 


Hôm đó bầu trời San Jose vào ngày cuối năm 2013 khác với các tiểu bang khác, hôm nay nắng ấm dâng đầy khắp lối. Không những San Jose mà thành phố Fremont cũng thế, trời ấm áp khiến ai cũng khen. Làn nắng tuy ấm áp đáng khen vậy mà không sánh nỗi tình bạn, tình chiến hữu của anh em cựu tù Ái Tử Bình Điền hôm nay ngày cuối năm -29 tháng 12 năm 2013- cùng hẹn nhau tới thăm nhà anh Đinh Miên người đã giã biệt anh em ATBD ra đi biền biệt mấy thu rồi!



Chị Đinh Miên không giấu được sự xúc động, vui mừng do tình cảm những người cựu tù mãi gắn bó thiết tha với gia đình chị . Trong nhà hương khói tinh tươm , con cái anh Miên về đầy đủ cùng với anh em ATBD đúng trưa thắp nhang cho anh và nói vài lời tưởng nhớ.

Ai đi không hẹn về sao nặng tình HAI QUÊ

Bên ni những nguyện thề Có chạnh lòng bên tê

 

Giờ hương hồn anh chắc đã về với quê mẹ, nơi anh đã chào đời bên dòng nước mặn bên Phá Tam Giang- nơi mẹ già đã chắt chiu nuôi anh khôn lớn. Như trong lời bài hát tuyệt vời HAI QUÊ anh ân cần  để lại cho hậu thế.

 

Bên đây chân trời rộng

Sức trẻ dài đôi chân

Bên đây bao cảnh đời

Cảm nhận lòng bao dung

 

Vâng đúng thế,thưa hương linh Anh - còn bên này QUÊ NGƯỜI còn đang dang bàn tay "bao dung" che chở cho con cháu anh con cháu chúng ta, vươn lên trong tình người tuy khác tiếng nói, khác lịch sử nhưng sao quá bao la rộng mở! Cũng như che chở cho những ngày chiều xế bóng của những người bạn tù còn lại bên trời nhung nhớ khôn nguôi.

 

Vợ chồng anh Nguyễn Phúc  cựu thiếu úy Phòng 3 Tiểu Khu Quảng Trị,  trong buổi thăm anh này , đã khấn vái anh xin anh "phò trợ" chất giọng để hát lại bài HAI QUÊ , chân thành tưởng niệm đến huơng hồn anh.

 

 


 

Trong niềm nhung nhớ khôn nguôi với tình chiến hữu, tình bạn tù anh Lợi cũng ngâm những bài thơ chứa chan kỷ niệm, xót xa sâu lắng tình quê cùng niềm nhớ và công ơn mẹ cha, hiếu để chưa tròn- mà người cựu tù bao lâu trăn trở.

 

Trời càng chiều nhưng không khí trong nhà càng ấm áp hơn trong tiếng nói tiếng cười của ngày hội ngộ này và nơi tụ hội là nhà anh Đinh Miên. Thêm vào tiếng hát tiếng đàn những lời ca anh Miên viết ra ngày trước tất cả đang quyện vào nhau trong hương nhang thắp cho người vắng mặt tưởng chừng như có vong linh anh về lại bên nhau trong một ngày cuối năm xứ Mỹ.

 

Chân thành cảm ơn chị Miên và gia đình đã nhớ đến anh em cựu tù còn lại, đã tạo điều kiện cho buổi hội ngộ đầy ắp tình cảm này. Trước thềm năm mới 2014 này thân chúc chị và gia đình mọi điều tốt đẹp nhất. Chúc anh em ATBD chân cứng đá mềm, sức khỏe dồi dào bửu quyến an khang và tình cảm của anh em cựu tù ATBD luôn luôn thắm đượm bên nhau, chẳng hề phai nhạt./.

 

 

Đinh trọng Phúc 29.12. 2013


edit

13/6/2026

San Jose USA


-0-0-0-

copy theo WIKIPEDIA

Tiểu sử[sửa | sửa mã nguồn]

Ðinh Miên Vũ tên thật là Ðinh Miên, sinh năm 1942 trong một gia đình nghèo tại làng Khuông Phò, xã Quảng Phước, huyện Quảng Điền, Thừa Thiên-Huế.

Nhập khóa 24 - Trường Bộ binh Thủ Ðức năm 1967, rồi ra phục vụ tại Trung Ðoàn 2, Sư Ðoàn 1 Bộ Binh, trước khi biệt phái về dạy tại Trường Trung học Gia Hội, Huế.

Trong thời gian dạy học, ông học Cử nhân Luật, Cao Học Luật, ban Công Pháp.

Ca khúc nổi tiếng "Sương Trắng Miền Quê Ngoại" do ông viết năm 1970 và được Duy Khánh mua bản quyền xuất bản, thâu thanh.

Sau sự kiện 30/4/1975, nhạc sĩ Ðinh Miên Vũ bị tù cải tạo tại Bình Điền cho đến năm 1981.

Ông sang định cư ở Hoa Kỳ, sống với gia đình và các con ở Mĩ cho đến khi qua đời ngày 28/7/2010 tại Fremont, California.[1]

Sáng tác[sửa | sửa mã nguồn]

Đinh Miên Vũ chỉ sáng tác vỏn vẹn 2 ca khúc:

1.     "Sương Trắng Miền Quê Ngoại" (1970) vì bài hát này mà ông bị chính quyền của Ngô Đình Diệm kỷ luật với lý do làm giảm nhuệ khí binh lính. - Duy Khánh trình bày đầu tiên.

2.     "Hai Quê" khi cảm thấy buồn mỗi khi nhớ về quê hương vì ông là một con người có tài nhưng do sinh ra vào thời buổi giao thời. Ông viết bài hát này để bày tỏ nỗi nhớ qua hương Việt Nam. Dù ở Mỹ nhưng thỉnh thoảng ông thường về Việt Nam để viếng lăng ông bà và cha mẹ mình, cùng các em và cháu. Ông thường xuyên động viên và gửi tiền về xây dựng lăng tẩm ông bà, cha mẹ ở Quảng Điền - Thừa Thiên Huế. Nỗi lòng dang dở chưa báo đáp được quê hương nên ông sáng tác bài hát này. Với bao dự định dang dở nhưng số trời đã định ông qua đời vì căn bệnh ung thư. Lễ tang ông có nhiều nghệ sĩ đến viếng thăm trong đó có ca sĩ Quang Lê. Hiện nay trên mạng internet vẫn còn video lễ tang ông.- Quang Lê trình bày đầu tiên ở Hàn Quốc năm 2007 trong cuốn Paris By Night 89 - In Korea.[2]

Ca khúc "Xin Em Đừng Khóc Vu Quy" mà hiện nay nhiều nơi ghi tên tác giả là Đinh Miên Vũ - Linh Phương thật ra tác giả chính xác là Minh Phương (có trong băng nhạc Sóng Nhạc 5 trước 1975)

 

BÌNH LUẬN TỔNG QUÁT- THẢM NẠN MỌI MẶT MÀ TRUMP GIEO CHO NƯỚC MỸ KHÓ BỀ HÀN GẮN

Trước bầu cử 2024 có nhiều nhà phân tích chính trị đã cảnh báo cho nước Mỹ về những biến loạn cho Mỹ và cả thế giới nếu Trump tái đắc cử từ ...