Saturday, May 30, 2026

"THẰNG BÙ NHÌN" GIỮ VƯỜN TRÊN ĐẤT MỸ

'

Nhà tôi bên chiếc cầu soi nước
Em đến tôi một lần
Bao lũ chim rừng hợp đàn trên khắp bến xuân...(Văn Cao)



Bạn đọc mến,

Gia đình tôi qua Mỹ nay hơn ba mươi năm rồi thế mà người viết vẫn không quên cái chuyện rẫy nương!?
 Thế thì "Chuyện rẫy nương" đó là cái chi? Chẳng qua đó là cái thói quen "chự" vườn của người viết chẳng hề thay đổi. Có đôi khi kẻ này lại tưởng như mình đang ở tại vườn hay rẫy cũ, chưa hề đi định cư tại Mỹ chút nào? 

Thế sự thăng trầm, "vào tù ra tội" công danh sự nghiệp cũng như bao kẻ khác nay chẳng còn chi ngoài "cái vé" đem được vợ con thoát cảnh cơ cực bức bách ngày xưa là may mắn lắm rồi.
Thế mà đôi lúc người viết ngồi vườn sau tại xứ người, để hồn bay bổng "mơ mơ màng màng" làm được "thằng bù nhìn" dọa được bầy chim lũ quạ cứ hoang tưởng rằng mình đây còn "oai phong lẫm liệt" lắm? Tức cảnh sinh tình, lại nhớ bài thơ xưa của tiền nhân...
  Đó là lúc tác giả bài này liếc mắt qua cửa sổ xem chừng vườn sau, người viết tự cho mình "uy vũ" lắm nhất là lúc nhớ lại mấy câu thơ bài "Thằng Bù Nhìn" của vua Lê Thánh Tôn 

Quyền trọng ra uy trấn cõi bờ
Vốn lòng vì nước há vì dưa
Xét soi trước mặt đôi vừng ngọc
Vùng vẫy trên tay một lá cờ
Dẹp giống chim muông xa phải lánh
  Giận quân cày cuốc gọi không thưa
Mặc ai nhảy nhót đường danh lợi
Ơn nước đầm đìa hạt móc mưa.


Sao mà chẳng "quyền trọng ra uy"? nhất là lúc lũ chim thấy "thằng bù nhìn" của tôi đang đu đưa theo gió, chúng sợ hãi (hay thấy lạ) không dám "hó hé" lại gần?



Từ ĐÁM CẢI LOẠI DÙNG ĂN BÁNH XÈO VƯỜN NHÀ 

Vườn sau của tui có trồng một mớ cải cay. Đó là nguyên nhân bắt chủ nhà phải ra tay giữ cải cho được nhằm có mớ hạt cải cho các vụ sau.  Chuyện hột giống nghe qua chẳng có chi là quan trọng. Cho cải cay lớn lên thật già ra bông rồi kết trái đợi khô là có hạt giống thôi.
Mười mấy năm kinh nghiệm nương vườn bên quê nhà cũng đủ cho người viết có một mớ kinh nghiệm. 

chim h chim ruồi xám 

Nhưng chuyện lấy hạt giống cải tại xứ Mỹ chẳng đơn giản như ta nghĩ. Kẻ viết bài này phải thú nhận có một nỗi khổ đó là phải tìm cách chống chọi lại với sự phá phách của bầy chim tại xứ Cao -Bồi
Trước hết tôi xin kể bạn nghe về những con hummingbird hay người ta còn gọi là "chim ruồi". Chim ruồi hay chim ong trong sách vở nhưng ở đây người ta quen gọi là hummingbird. Thứ chim này, chúng nhỏ hơn chim sâu bên mình, nhưng 'anh chàng' này có cái độc đáo mà chim sâu bên nhà cũng 'chào thua'. Chim ruồi  là loại ưa  'mổ' hột cải nhất. Ô la la!!! cái mỏ dài, nhọn hoắc của chúng lựa hột nào là chắc ăn hột đó. Nó không mổ tứ tung, lại nhắm vào nhánh hột nào vàng chín mà thôi. Những hạt cải vừa chín tới nếu không "đấu tranh sinh tồn" với loài chim này thì xem như thua luôn, mất giống?!
Chim hummingbird thường bay vào vườn tui rất bất ngờ. Từ đâu nó xẹt ngang trước mắt tui nhanh tựa tia chớp! Nó vụt qua lại từng cái nhánh bông hạt cải xem chín chưa? không ưa, vụt chú chim bay mất qua vườn bên hay đâu đó chỉ có trời biết.

chim ruồi ban đêm

Chim ruồi thích nhất là hột cải cay vườn vợ chồng tôi. Những mùa trước, khi lấy giống hạt cải, người viết hay tức giận, không biết giống chim gì nó phá mấy bông cải? Cứ sáng sớm, lại có rất nhiều mảnh vỏ cải khô bị con gì đó cắn tơi tả phủ đầy trên mặt đất? Vợ chồng người viết cố tìm vài bao nylon lớn trùm bông cải còn sót lại... Rồi  một sáng tôi dậy sớm ra vườn... một con hummingbird từ trong bao nylon đó hốt hoảng bay vụt ra...

-A té ra là mi!

Chưa hết, thưa bạn, ngoài chim ruồi còn có mấy bầy chim se sẻ hay bay vụt qua vườn nhà nữa!? Bầy sẻ kể ra chẳng khác chi se sẻ bên mình, từ màu lông cho tới thân mình. Còn những con chim giẻ nữa chứ? Lũ chim sẻ kia mà bay sà xuống tức chẳng khác chi "máy bay oanh kích"!?

 Báo hại thật? Tại sao lũ chim xứ Cao Bồi này này lại thích hột cải của vườn Hai Lúa như rứa? 

Chuyện này chắc Lúa phải "bắc thang lên hỏi Ôn Trời"?

Bổn phận của người viết tức là làm sao phải bảo vệ cho được  một mớ hột giống cải cay để ăn bánh xèo
Chuyện khá lạ? Siêu thị ở đây có bán nhiều loại cải...bách thảo, cải bẹ làm dưa, cải ngọt ...nhưng không có giống cải cay dành cho người trung ưa ăn với bánh xèo hay bánh khoái mới lạ?


  Chuyện ngày qua chuyện làm vườn xứ Mỹ trong đó có chuyện mấy "kẻ thù giai đoạn" của tôi là mấy giống chim nơi quê hương mới. Tôi tiếp tục, tạm gọi là "đấu tranh" giữa người và chim, giữa trí óc một nông dân Á Châu và những chú chim Mỹ từng được thực hiện và tôi đã thắng chúng. 
Có lúc trí óc tôi lại trôi về dĩ vãng, những ngày sau khi đi tù cải tạo về với gia đình. Hình ảnh ngày xưa với những cái chòi giữ rẫy 


                     
 Cánh rừng tĩnh mịch ban đêm , mùa rẫy thuờng bị khuấy động từ bao âm thanh

 
  -Huầy huầy !
    -Ơi ơi ơi !!! cóc , cóc, phèng phèng !

Tất cả cộng lại, tạo thành một tạp âm lạ lùng quái dị? Rừng khuya, người và thú canh nhau, rình rập từng giây phút. Dù ngày hay đêm, nhất là đêm về con người phải canh chừng để giữ cho được miếng ăn. Nguồn sống giữa rừng hoang chính đó là mồ hôi hòa chen nước mắt sau bao lần cây rừng ngã gục, chờ khô, đốt dọn... rồi lửa hừng hực cháy.


  






Qua đến xứ người, người viết lại nhàn hạ hơn. "Thằng bù nhìn" thật đơn giản  chỉ cần một cái áo cũ cùng cái quần hư, thêm cái mũ làm vườn nữa là có một thứ "vũ khí" đe dọa lũ chim. "Thằng Bù Nhìn" đang đu đưa trong gió giúp cho tôi có được cái thú giữ chim nhưng có lúc hồn tôi lại "lang thang" trôi về chốn rừng xưa cùng mái tranh nghèo trên quê hương những ngày gian khổ./.

Đinh trọng Phúc 


THẾ GIỚI NÀY TUYỆT VỜI BIẾT BAO!

 Cho đến một lúc tâm hồn ta thật lắng đọng để lắng tai nghe tiếng chim ca chào đón ánh dương lên rồi từ đó ta biết trân quý, nâng niu một ngày mới. Có những lúc, nói cho đúng ra đó là khi vốn thời gian trước mắt đang cạn dần rồi ta sẽ tự nhủ lòng hãy dùng thì giờ này để thưởng thức những lời ca tiếng hát thật hay thế mà ta thường không để tâm khen ngợi? Và mắt ta sẽ ngắm nhiều bông hoa đẹp đẽ mà ta thường sao lãng? Hay dùng thời gian này để gần gũi, vỗ về bầy trẻ nhỏ thơ ngây kẻo ngày mai không còn cơ hội nữa?

ĐTP

THẾ GIỚI NÀY TUYỆT VỜI BIẾT BAO !

 


"What A Wonderful World"

I see trees of green
Red roses too
I see them bloom
For me and you
And I think to myself
What a wonderful world

I see skies of blue
And clouds of white
The bright blessed day
The dark sacred night
And I think to myself
What a wonderful world

The colors of the rainbow
So pretty in the sky
Are also on the faces
Of people going by
I see friends shaking hands
Saying, "How do you do?"
They're really saying
"I love you"

I hear babies cry
I watch them grow
They'll learn much more
Than I'll never know
And I think to myself
What a wonderful world

Yes, I think to myself
What a wonderful world

Oh yeah

"What a Wonderful World" là bài hát do Bob Thiele  và George David Weiss, 2 nhạc sĩ Mỹ sáng tác. Bài hát được Louis Armstrong tay kèn và ca sĩ da đen thu âm lần đầu vào ngày 16 tháng 8 năm 1967. Vào tháng 4 năm 1968, bài hát đã đứng đầu bảng xếp hạng nhạc pop tại Vương quốc Anh nhưng không thành công nhiều tại Mỹ


THẾ GIỚI NÀY TUYỆT VỜI BIẾT BAO !


TÔI NGẮM NGÀN CÂY XANH NGẮT

CÙNG NHỮNG HOA HỒNG ĐỎ THẮM

HOA NỞ CHO TÔI VÀ BẠN

RỒI TÔI TỰ NGHĨ, 

THẾ GIỚI NÀY  TUYỆT VỜI BIẾT BAO!

*

TÔI NGẮM BẦU TRỜI XANH 

CÙNG NHIỀU LÀN MÂY TRẮNG

TRỜI CHO MỘT NGÀY TƯƠI SÁNG

CÙNG ĐÊM TỐI THIÊNG LIÊNG

RỒI TÔI TỰ NGHĨ

THẾ GIỚI NÀY TUYỆT VỜI BIẾT BAO!

*

SẮC MÀU CẦU VỒNG

TÔ ĐIỂM BẦU TRỜI TUYỆT ĐẸP

NÉT RẠNG NGỜI CỦA BAO NHIÊU KHUÔN MẶT

NHIỀU NGƯỜI ĐANG LẶNG NGẮM

TÔI NHÌN HỌ, BẠN BÈ BẮT TAY 

CÙNG CHÀO HỎI "BẠN SAO RỒI?"

NHỮNG CÂU NÓI CHÂN THÀNH:

"TÔI YÊU BẠN"

*

 TÔI ĐÃ NGHE NHIỀU TIẾNG KHÓC CHÀO ĐỜI

RỒI ĐỢI CÁC CHÁU LỚN KHÔN

SẼ HỌC ĐƯỢC NHIỀU ĐIỀU

HƠN TÔI CHƯA HỀ ĐƯỢC HỌC

 TÔI LẠI TỰ NGHĨ

THẾ GIỚI NÀY TUYỆT VỜI BIẾT BAO!

*

VÂNG, CHÍNH TÔI NGHĨ THẾ

QUẢ ĐÚNG! THẾ GIỚI NÀY TUYỆT VỜI BIẾT BAO!


ĐÚNG THẾ !


ĐHL phóng dịch 

Friday, May 29, 2026

BAN NHẠC THE PLATTERS VÀ bài hát bất hũ ONLY YOU, And You Alone

 

 

The Platters, từ thập niên 1950 tại Hoa Kỳ là một nhóm nhạc giọng (vocal) mà mỗi giọng ca là một vocalist, là một trong những nhóm hát hàng đầu trong những ngày đầu thịnh hành của dòng nhạc rock and roll  thường được gắn liền với phong cách doo-wop dòng nhạc khởi nguồn từ các cộng đồng người Mỹ gốc Phi (African Americans) là thể loại mang âm hưởng của blues từ thập niên 1940-1950. Doo-wop phát triển mạnh từ các thành phố lớn New York, Philadelphia, Chicago, Baltimore, Detroit, Washington D. C. và Los Angeles dĩ nhiên do người Mỹ da đen đông đúc. Thể loại đó khẳng định vị trí ban đầu cho dòng nhạc rock and roll cùng motown. Sức ảnh hưởng của nhạc đó trong các dòng nhạc pop, soul hiện tại. 

Herb Reed tay trống bass và sáng lập the Platters 


BUCK RAM NGƯỜI QUẢN LÝ NHẠC SĨ GIÚP CHO THE PLATTERS



Ảnh hưởng của Ram đối với nhóm The Platters không chỉ dừng lại ở chuyện quán xuyến giúp cho ban The Platters còn có thể xem là người quản lý; Ram còn trở thành nhạc sĩ kiêm người sản xuất chủ chốt của nhóm, sáng tác nên hàng loạt ca khúc nổi tiếng một thời đó là  sự hòa quyện trong giọng hát cũng như sức lay động cảm xúc của nhóm. Vào năm 1955, Ram đã viết ca khúc "Only You (And You Alone)" riêng cho The Platters—Only You là bài hát từng trở thành Top Hit cho The Platters cả nửa thế kỷ sau hay nói cho đúng ra là sang thế kỷ 21 the Only You  vẫn được xem là một trong những nhạc phẩm mang tính biểu tượng nhất của ban nhạc. Thành công của "Only You" đã mở đường cho một chuỗi các bản hit nối tiếp nhau của nhóm, trong đó Ram tiếp tục hăng say chắp bút cho nhiều bản nhạc nổi trội khác có thể kể là  "The Great Pretender"—ca khúc từng vươn lên vị trí dẫn đầu trên các bảng xếp hạng Billboard và trở thành một bản "thánh ca" của thời đại đó qua tiếng ca của thần tượng Marylin Monroe. 


 Ban nhạc Platters, được nhạc sĩ Buck Ram (1907-1991) (hình trên) làm trưởng ban do ông đã bị cuốn hút bởi chất giọng cao vút đầy huyền thoại của Tony Williams và ông từng đề nghị nam ca sĩ này thành lập một nhóm nhạc giúp cho hào quang quanh ông vào năm 1953 tại Los Angeles





Tony Williams (1928-1992) – Giọng nam cao chủ đạo trong ban hợp ca, nổi tiếng với chất giọng cao vút; là thành viên trong giai đoạn thành công rực rỡ nhất của nhóm .



David Lynch (1929-1981) – Giọng nam cao; đồng sáng tác nhiều ca khúc ăn khách cùng  Buck Ram.




Paul Robi (1931-1989) – Giọng nam trung; gia nhập nhóm vào năm 1954 sau khi Alex Hodge rời đi.



Herb Reed (1928-2012) – Giọng nam trầm; là tay trống bass khi gia nhập nhóm vào năm 1953; sau này trở thành nhân vật chủ chốt trong việc gìn giữ di sản của nhóm bằng cách lập ra Nhóm Ca Vocal là the Platters



Zola Taylor (1943 -2007)– Giọng nữ trầm, cô được bổ sung vào năm 1954 tức mới 11 tuổi nhằm tạo âm hưởng mềm của nữ giới cho nhóm Platter




the Platters 



Buck Ram đã sáng tác hoặc đồng sáng tác một số bản hit lớn nhất cho The Platters, bao gồm "Only You (and You Alone)" (1955), "The Great Pretender" (bản nhạc từng đứng đầu các bảng xếp hạng nhạc pop và rhythm-and-blues vào năm 1956), và "(You've Got) The Magic Touch" (1956).


The Platters duy trì sự nghiệp của mình bằng cách chuyên thể hiện lại theo phong cách rock-and-roll các bản hit cũ của dòng nhạc big-band, đáng chú ý nhất là "My Prayer" (1956), cùng với "Twilight Time" và "Smoke Gets in Your Eyes" cả hai đều trình diễn vào năm 1958. The Platters cũng xuất hiện trong hai bộ phim điện ảnh thuộc dòng nhạc rock-and-roll tức là phim The Girl Can't Help It và Rock Around the Clock, cả hai đều phát hành năm 1956.


phóng dịch lời Việt bản nhạc The Only You, and You Alone


CHỈ EM THÔI

Và Chỉ một mình em

Mới làm thế giới trở thành thánh thiện

Chỉ mình em thôi

Mới thắp sáng bóng tối triền miên

Chỉ mình em và một mình em

Mới cho anh muôn ngàn nghị lực giống em

Mới cho tim anh sức mạnh tình yêu dành riêng cho em

Chỉ mình em thôi 

Mới làm anh đổi thay tất cả

Đó là sự thật

Do em đã trao anh số phận

Anh hiểu, đó là lúc em nắm lấy tay anh

Như là chuyện nhiệm mầu

Do anh từng mơ và giờ đây là sự thật

Người anh mơ đã đến, chỉ em mà thôi

Chỉ mình em thôi 

Mới làm anh đổi thay tất cả

Đó là sự thật

Do em đã trao anh số phận

Anh hiểu, đó là lúc em nắm lấy tay anh

Như là chuyện nhiệm mầu

Do anh từng mơ và giờ đây là sự thật

Người anh mơ đã đến, chỉ mình em thôi...


Đinh trọng Phúc phóng dịch



Only you
Can make all this world seem right
Only you
Can make the darkness bright
Only you and you alone
Can thrill me like you do
And fill my heart with love for only you
O-only you
Can make all this change in me
For it's true
You are my destiny
When you hold my hand, I understand
The magic that you do
You're my dream come true
My one and only you
O-o-only you
Can make all this change in me
For it's true
You are my destiny
When you hold my hand,
I understand
The magic that you do
You're my dream come true
My one and only you
(One and only you)
Songwriters: Buck Ram, Ande Rand. For non-commercial use only.


nguồn tham khảo





Wednesday, May 27, 2026

LỐI VỀ ĐẤT MẸ



Người Quảng Trị tha hương không phải đợi đến Mùa Hè Đỏ Lửa 1972, lúc khói lửa chiến tranh điêu tàn phủ chụp lên quê hương bản quán khiến hàng vạn người phải ly hương thất sở. Đó là dấu ấn u buồn đau khổ khó ai quên. Có những thế hệ trưởng bối đã "khăn gói" lên đường xa rời Quảng Trị từ trước. Những lớp trai nuôi mộng tương lai, xây dựng sự nghiệp từng ra đi với bao hoài bão trong đời.
Những ngôi trường bề thế, những đại học tiếng tăm từ Cố Đô Huế cho đến Sài Thành hay những thành phố to lớn khác đều có những lớp thanh niên Quảng Trị ra đi từ độ đó. Có những lớp chọn đường binh nghiệp họ xa rời quê mẹ từ thuở thiếu thời, khi ra đi để lại đằng sau lớp sương mù kỷ niệm chập chùng một thuở xa xăm.
Ngày qua giã từ đất mẹ mà đi
Vì nghe tình quê tình nước đôi bề
Nước chia hai đường nước chưa về
Trót thương cho người lỡ câu thề
Lên đường từ ly, hỏi rằng lòng lưu luyến gì...
Hạnh phúc cho ai công thành danh toại, nhưng nay tuổi đã bát cửu thập hay đang bước vào lớp người "bách niên giai lão". Lớp người ra đi ngày xưa đó có thể đã tản mạn khắp nơi từ Sài Thành hoa lệ cho đến nam kỳ lục tỉnh và còn ra tận hải ngoại. Một phương nam xa vời hay tận chân trời góc bể, cho đến một ngày người tha hương ngồi nhớ quê xưa...
Ngày xưa ra đi tìm công danh mẹ tần ngần tiễn con ra tận cuối con đường làng. Lối quê mờ nhạt, người đi còn ngoái lại như muốn lưu giữ hình ảnh mẹ già. Con đường sự nghiệp nơi phương xa như chờ đón thôi thúc bước chân chàng trai háo hức tiến về phía trước. Rồi bao nhiêu nghiệt ngã cam go, từng bước đường đời mò mẫm hay từng chặng đường thăng tiến công danh...đều là lớp lụa là nhung gấm trải bậc cho những người con ra đi tìm sự nghiệp.
Thời gian trôi qua sao nhanh quá! đến khi ta giật mình nhìn lại đời mình thì nay tóc bạc lưng còng! Ngoài song cửa, ngọn gió chiều hiu hắt làm xao xuyến lòng người. Lòng ai trở nên lạnh buốt khi tâm tư như theo đám mây chiều trôi về cố hương thăm thẳm. Bao người thương nhớ nay nằm trong dĩ vãng mịt mù. Nhớ ngày đi, mẹ tiễn đưa con với nắm cơm thơm mẹ nấu. Đôi tay run run sờ nắn bờ vai đứa con yêu. Bầy em nhỏ mắt rưng rưng ngấn lệ, nhìn theo anh lên đường cho đến khi bóng người anh thân yêu khuất dạng trước lũy tre làng...
ngựa Hồ hí gió Bắc, chim Việt đậu cành nam
Chiều nay, lối về đất mẹ là đây
Đường xưa còn ấp ủ bóng trăng gầy
Có nghe đêm trường tiếng ru hời
có nghe đêm trường tiếng ai cười
suối lệ đoàn viên giữa lòng đất mẹ triền miên
Ngọn gió thu phong làm lòng người thấy lạnh. Có những tâm hồn trở nên hiu quạnh trong bao năm tháng xa quê. Ai ngồi tưởng nhớ đến bóng người xưa nơi quê cũ? Đường xa cố lý nay đà hư ảnh do tất cả chắc đã không còn. Có về, dù chỉ một lần thì đường xưa lối cũ và bóng mẹ cha nay trôi xa về miền quá khứ xa xôi.
./.

ĐINH TRỌNG PHÚC

Saturday, May 23, 2026

BỆNH GHIỀN "LƯỢM ĐỒ"



rất may nhờ lúc vắng chủ, người viết chụp hình được chiếc xe chở cả "núi đồ" của bà lão trong câu chuyện



 Chào bạn đọc

Trên đời có vài thứ bệnh tâm lí khó giải thích. Ngay trong các nước đầy đủ vật chất người ta nhận thấy có thứ bệnh "ưa mua sắm". Người ta nói chung thiếu hay đang cần mới mua sắm nhưng trái lại có kẻ không thiếu không cần lại mua sắm tứ tung, đồ bỏ đầy trong nhà không biết để đâu cho hết?

Người viết có biết một người có thứ bệnh rất lạ? Bà chỉ hàng ngày ngồi theo dõi chờ đợi tìm kiếm trên mạng xem có cái gì on sales hay thậm chí cho không thì bà gõ mạng mua...Trong nhà không còn chỗ chứa? Đồ của bà đủ mọi thứ lung tung trong lúc bà không dùng không cần gì cả?

Trong xóm người viết lại có một bà lão, thời gian hơn mười năm sống tại xóm mới này người viết thấy bà có một chứng bệnh tâm lí lạ hơn đó là 

ĐI THU GOM ĐỒ HÀNG XÓM KHÔNG DÙNG BỎ CHO NGOÀI NGÕ 

THEO THỜI GIAN ĐỒ BÀ LƯỢM CAO NHƯ CÁI ,,,NÚI NHỎ ?



BÀ LÃO XÓM TÔI 


Mới đó mà gia đình tôi về đây đã quá mười năm rồi. Ngày xưa còn trẻ chuyện mười năm quả là một thời gian dài đăng đẳng, người viết tưởng chừng chỉ đọc ở tiểu thuyết nào đó mà thôi. Chớp nhoáng mà mười một năm hơn ở vùng này lúc tuổi đã về chiều và lại cứ đi bộ cứ mỗi chiều về hay sáng sớm lúc nắng vừa lên.


Mỗi lần đi bộ quanh xóm người viết để ý có một bà lão đi chiếc xe dành cho người khuyết tật. Chiếc xe 4 bánh chạy điện xem chừng là loại lớn và mạnh. Tôi đoán bà lão này có được chiếc xe này phải lâu lắm rồi. Hiện nay ngân sách chính phủ yếu kém làm gì có được chiếc xe cỡ đó?



Vấn đề không phải chuyện chiếc xe, chuyện bà lão khuyết tật đi xe lăn mà hình ảnh rất lạ đối với con mắt người viết do chiếc xe của bà khi nào cũng treo lủng lẳng không biết cơ man nào là đồ bà lượm quanh mấy xóm,,,những thứ không ai dùng, người ta bỏ ra hai bên đường với chữ FREE to tướng.


Cái thùng không, cái hộp đẹp, cái giỏ xinh màu mè ...kể không hết những thứ bà lão này lượm lặt. Những túi ni lon to nhỏ đủ cỡ bà treo tòn teng quanh xe không còn một chỗ trống. Phía sau chiếc xe bà còn cắm một cái cờ màu cho người ta để ý mà tránh. 



HÌNH MINH HỌA ...không ai dám chay xe của người khuyết tật do sợ tai nạn 



Không ai dại gì lái xe gần bà lão đi xe lăn điện trong xóm tôi. Họ tránh cho xa kẻo rắc rối to! Chuyện kể ra khó ai tin do bạn đọc có thể cho người viết cố nói cho có. Nhưng đây là câu chuyện thật cả mười năm nay tôi để ý mới viết ra đây. 


Có một buổi trưa người viết đi bộ tình cờ biết được nhà bà lão. Bà về nhà rồi, về cửa sau. Vẫn chiếc xe đó. Nó còn treo đầy nhóc đồ đạc bà lượm nhưng xe chưa chạy vào vườn sau được. Tấm cửa gỗ vườn sau vừa mở ra tôi mới giật mình! Một cảnh tượng hơi quái lạ, tôi không tin vào mắt mình? Hình ảnh một cái vườn sau, không trồng hoa bông rau cỏ... mà chất từng đống đồ hàng ngày bà lượm được, chất từng đống ngỗn ngang mọi góc. Ôi phải nói từng cái núi nhỏ đồ đạc linh tinh... đồ lượm nhiều đến nổi bà đem treo quanh cái gốc cây lớn giữa vườn! những túi, những bao, đủ màu sắc; rồi  những đống đồ nào thùng, nào hộp nào dụng cụ quanh xóm không dùng, còn tốt... thật không thiếu thứ chi?!


Bà dồn bà tích trữ Để bán lấy đô la ư? ai mua? 


Ở đây đồ không dùng bỏ ngoài ngõ chủ nhà không quên dán thêm vài chữ...

-FREE, STILL WORK! (TỰ DO LẤY DÙNG ĐỒ CÒN TỐT)

ai đi bộ ngang hay lái xe ngang dừng lại lấy giùm thì chủ nhà mừng "húm"!


mua gom phế liệu đồ không dùng là một nghề kiếm ăn tại quê nhà VN


Đây đâu phải là Việt Nam nơi có cái nghề thu lượm ve chai phế liệu tái chế là một nghề. Nghề ve chai mua phế liệu giúp người mình tại quê nhà kiếm chút tiền sống qua ngày?

Còn bà lão xóm tôi là một bà lão khuyết tật đi xe lăn điện ở xứ Mỹ!


Do Ở đây là xứ Mỹ. Người khuyết tật như bà có trợ cấp hàng tháng và thuốc men người phục vụ ăn theo bà. 


 Nội chiếc xe chạy điện 4 bánh loại lớn kia tôi cũng đoán bà thuộc thành phần khuyết tật lâu đời hay khi về già không tự đi lại được. 


Bạn đọc có thể hiểu đây là một thứ bệnh hay hội chứng tâm lí?


Đọc trên báo chí chắc bạn đọc hẳn nhớ có câu chuyện bà Mỹ vào siêu thị lại bị bắt do cái trộm "trộm vặt" trong lúc cảnh sát cho hay bà Mỹ đó nhà khá giả không phải là thiếu tiền nghèo đói. Đó là cái bệnh tâm lí, bệnh "tham vặt" (petty greediness) mà con người dù có đầy đủ không cần gì cả nhưng vẫn thích gom lại những thứ dù nhỏ mọn vặt vãnh!? 


Bà lão đi xe lăn như người viết nói có cái thú ghiền "gom đồ" chứ không phải cần tiền gom đồ "đi bán ve chai" kiếm thêm như ở quê nhà?

 

Thật thế, đứng bên này đường nhìn qua vườn nhà của bà, một núi đồ lượm của bà lão vẫn mãi cao lên... nếu nay mai bà qua đời, chắc hẳn người nhà chỉ tốn tiền thuê xe đổ rác thôi.



TÔI PHẢI NHÌN RA NHÀ BÀ PHẢI CÓ(hay những) NGƯỜI CON CÓ HIẾU


Tôi lại có một nhận xét liên quan đến gia đình bà lão. Đó là sự ăn ở có hiếu có tình đối với bà Lão có thể là người Mẹ trong gia đình. Người viết quá hiểu tình trạng bà có nhà ở hẳn hoi không thể thiếu nơi nương tựa. Nếu bà ở nhà thuê một phòng nào đó thì chủ nhà không ai cho bà một "cơ ngơi" là cái vườn sau rộng như để cho bà hàng ngày đi "gom phế liệu" như thế được?


 Cái nhà có vườn sau như thế phải là của con cái bà mới tạo điều kiện cho bà đi đi về về hàng ngày tự do như thế. Phải đúng vậy thôi khi con cái bà còn ưu tiên cho một khu vườn trống rộng phía sau, cùng một cái cửa hông cho bà đi chiếc xe lăn chạy điện kiếm đồ hàng ngày...


Người con hay người chủ nhà không cằn nhằn cấm đoán mẹ nhưng vẫn cho bà thỏa mãn một thú vui trong ngày già xế bóng. Bà lão không có cái thú nào hơn ngoại trừ cái thú lạ đời đó ...chạy xe tốn điện lượm đồ về chất đống không biết làm gì? Chuyện là hàng ngày bà vẫn giữ cái thú tiêu khiển như vậy. Nhiều năm nay người viết là chứng nhân tận mắt nhìn thấy.


Dù không có ai mua, dù lâu lâu người nhà phải thuê xe đi đổ nhưng có thể mấy người con nghĩ rằng MẸ MÌNH VUI THÍCH thế là họ sung sướng rồi. Không ai cằn nhằn không ai chống đối? Rồi người viết chưa hề thấy ông cảnh sát nào chận chiếc xe của bà lại với lý do KHÔNG AN TOÀN và NGUY HIỂM cả? Cảnh sát họ cũng cảm thông và thương người già nên có thấy họ cũng cố mà "lơ" đi chăng?


Việc của vợ chồng chúng tôi là lo đi bộ giữ sức khỏe tuổi già, việc của bà lão đi xe lăn điện kia là lặng lẽ đi lượm đồ quanh xóm. Thế thôi không ai hỏi hay nhòm ngó đến ai? Những chiếc xe trong xóm chúng tôi khi chạy qua vội lo giảm tốc độ. Có mấy ông Mỹ đi dạo xe đạp cũng vội lãng xa chiếc xe bà lão xung quanh móc đầy nhóc bao bì đủ màu, đủ cỡ đang lúc lắc qua lại. Những cái túi nhiều đến nổi, chúng che luôn hình dáng chiếc xe! 


CHIẾC XE NAY GẮN THÊM RỜ- MÓC PHÍA SAU

Thời gian gia đình người viết qua Mỹ vào năm 1995, lúc đó hàng hóa từ Made in China qua còn ít hơn bây giờ thì đồ dùng còn thiếu. Sau năm 2000 trở lên, chuỗi cung ứng hàng tiêu dùng càng nhiều. Thị trường tiêu thụ của Mỹ càng lúc càng dùng hàng từ các nước đang phát triển càng nhiều. Khi dùng càng nhiều thì loại thải càng lắm. Ngày trước chiếc nệm cũ ọp ẹp cũng ít người vứt, chiếc TV hư cũng hiếm khi bỏ đi. Giờ đây thì đồ còn đẹp và tốt nhưng cần thay mới, người ta cho free bỏ bên lề đường càng lúc càng nhiều! Họ không vứt rác do chủ nhân cũng tiếc do còn dùng tốt...


Chuyện kể dông dài như vậy để độc giả thấy công việc của bà lão "ghiền lượm đồ" nói trên càng lúc càng bận bịu thêm hơn. 

Chiếc xe dành cho người khuyết tật nay càng mau đầy, không còn nơi nào để móc thêm nữa? Ai có sáng kiến móc thêm cho bà cái re-móc (móc hậu) khá khéo để bà lấy thêm đồ? có thể là con của bà chăng? Ôi kể sao hết như hình chụp dưới đây cho bạn đọc tường. Dĩ nhiên như đã nói bà không thiếu đồ dùng bà chỉ "tiếc của" đó thôi. Mà bà đâu bán được cho ai để lấy tiền làm của? Người ta vứt không hết kia mà? Cái móc hậu phía sau như ta thấy có những bao "to đùng". Chiếc xe đang đậu vườn sau của bà, và may cho người viết là bà đã vào trong nghỉ ban trưa nên người viết có cơ hội chụp hình minh chứng cho câu chuyện.




MỘT NGƯỜI CẢNH SÁT TỐT BỤNG THẾ KIA


Cách đây ít hôm, cũng bữa trưa như hôm nay tôi đi bộ ngang đây. Chợt để ý tôi thấy có vài ba đống đồ nho nhỏ đang để sát lòng lề đường. Người viết đoán không lầm đồ bà lão kia lượm về và đang bỏ đó do quá đầy. Cùng lúc có chiếc xe cảnh sát San Jose đi tuần chậm rãi lái ngang. Trên xe viên cảnh sát da đen thấy tôi đi bộ liền vẫy tay chào tôi một cách thân thiện. 

Chợt tôi ngoái lại do thấy chiếc xe cảnh sát dừng lại cạnh đống đồ nói trên. 

Có chuyện gì rồi đây?

Tôi đoán có thể do viên cảnh sát kia thấy đống đồ kia bỏ ngay sát lòng đường một cách trái luật lệ nên dừng lại? Một thoáng giây vừa lúc bà lão nói trên từ trong vườn sau vừa bước ra...có thể bà bưng vào chưa hết đồ.

Người cảnh sát kia thấy bà lão già khệ nệ liền vui vẻ bưng vào giúp bà còn cười nói gì đó?

Cảnh sát đâu phải khi nào cũng bắt và phạt dân đâu? Hình ảnh nói trên minh chứng điều đó.

Tôi nhẹ lòng và mừng cho bà.


KẾT 


    Có những thứ bệnh tâm lí cho người già trong đó trầm cảm (depression) do cô đơn là thứ bệnh đáng thương nhất. Hình ảnh một bà lão lái xe lăn, chạy phom phom trước mắt tôi hàng ngày thì bà quả có nhiều may mắn hơn bao người già khác nhiều. Trong điều may mắn đó, theo người viết bà nên vui mừng do mình có một gia đình hiếu để cảm thông cùng nhẫn nại./.


ĐINH TRỌNG PHÚC

Từ câu chuyện có thật tại xóm tôi 


edit 23/5/2026

NHỮNG TỆ HẠI MÀ TRUMP GIEO CHO NƯỚC MỸ KHÓ BỀ HÀN GẮN

Trước bầu cử 2024 có nhiều nhà phân tích chính trị đã cảnh báo cho nước Mỹ về những biến loạn cho Mỹ và cả thế giới nếu Trump tái đắc cử từ ...