rất may nhờ lúc vắng chủ, người viết chụp hình được chiếc xe chở cả "núi đồ" của bà lão trong câu chuyện
Chào bạn đọc
Trên đời có vài thứ bệnh tâm lí khó giải thích. Ngay trong các nước đầy đủ vật chất người ta nhận thấy có thứ bệnh "ưa mua sắm". Người ta nói chung thiếu hay đang cần mới mua sắm nhưng trái lại có kẻ không thiếu không cần lại mua sắm tứ tung, đồ bỏ đầy trong nhà không biết để đâu cho hết?
Người viết có biết một người có thứ bệnh rất lạ? Bà chỉ hàng ngày ngồi theo dõi chờ đợi tìm kiếm trên mạng xem có cái gì on sales hay thậm chí cho không thì bà gõ mạng mua...Trong nhà không còn chỗ chứa? Đồ của bà đủ mọi thứ lung tung trong lúc bà không dùng không cần gì cả?
Trong xóm người viết lại có một bà lão, thời gian hơn mười năm sống tại xóm mới này người viết thấy bà có một chứng bệnh tâm lí lạ hơn đó là
ĐI THU GOM ĐỒ HÀNG XÓM KHÔNG DÙNG BỎ CHO NGOÀI NGÕ
THEO THỜI GIAN ĐỒ BÀ LƯỢM CAO NHƯ CÁI ,,,NÚI NHỎ ?
BÀ LÃO XÓM TÔI
Mới đó mà gia đình tôi về đây đã quá mười năm rồi. Ngày xưa còn trẻ chuyện mười năm quả là một thời gian dài đăng đẳng, người viết tưởng chừng chỉ đọc ở tiểu thuyết nào đó mà thôi. Chớp nhoáng mà mười một năm hơn ở vùng này lúc tuổi đã về chiều và lại cứ đi bộ cứ mỗi chiều về hay sáng sớm lúc nắng vừa lên.
Mỗi lần đi bộ quanh xóm người viết để ý có một bà lão đi chiếc xe dành cho người khuyết tật. Chiếc xe 4 bánh chạy điện xem chừng là loại lớn và mạnh. Tôi đoán bà lão này có được chiếc xe này phải lâu lắm rồi. Hiện nay ngân sách chính phủ yếu kém làm gì có được chiếc xe cỡ đó?
Vấn đề không phải chuyện chiếc xe, chuyện bà lão khuyết tật đi xe lăn mà hình ảnh rất lạ đối với con mắt người viết do chiếc xe của bà khi nào cũng treo lủng lẳng không biết cơ man nào là đồ bà lượm quanh mấy xóm,,,những thứ không ai dùng, người ta bỏ ra hai bên đường với chữ FREE to tướng.
Cái thùng không, cái hộp đẹp, cái giỏ xinh màu mè ...kể không hết những thứ bà lão này lượm lặt. Những túi ni lon to nhỏ đủ cỡ bà treo tòn teng quanh xe không còn một chỗ trống. Phía sau chiếc xe bà còn cắm một cái cờ màu cho người ta để ý mà tránh.
HÌNH MINH HỌA ...không ai dám chay xe của người khuyết tật do sợ tai nạn
Không ai dại gì lái xe gần bà lão đi xe lăn điện trong xóm tôi. Họ tránh cho xa kẻo rắc rối to! Chuyện kể ra khó ai tin do bạn đọc có thể cho người viết cố nói cho có. Nhưng đây là câu chuyện thật cả mười năm nay tôi để ý mới viết ra đây.
Có một buổi trưa người viết đi bộ tình cờ biết được nhà bà lão. Bà về nhà rồi, về cửa sau. Vẫn chiếc xe đó. Nó còn treo đầy nhóc đồ đạc bà lượm nhưng xe chưa chạy vào vườn sau được. Tấm cửa gỗ vườn sau vừa mở ra tôi mới giật mình! Một cảnh tượng hơi quái lạ, tôi không tin vào mắt mình? Hình ảnh một cái vườn sau, không trồng hoa bông rau cỏ... mà chất từng đống đồ hàng ngày bà lượm được, chất từng đống ngỗn ngang mọi góc. Ôi phải nói từng cái núi nhỏ đồ đạc linh tinh... đồ lượm nhiều đến nổi bà đem treo quanh cái gốc cây lớn giữa vườn! những túi, những bao, đủ màu sắc; rồi những đống đồ nào thùng, nào hộp nào dụng cụ quanh xóm không dùng, còn tốt... thật không thiếu thứ chi?!
Bà dồn bà tích trữ Để bán lấy đô la ư? ai mua?
Ở đây đồ không dùng bỏ ngoài ngõ chủ nhà không quên dán thêm vài chữ...
-FREE, STILL WORK! (TỰ DO LẤY DÙNG ĐỒ CÒN TỐT)
ai đi bộ ngang hay lái xe ngang dừng lại lấy giùm thì chủ nhà mừng "húm"!
mua gom phế liệu đồ không dùng là một nghề kiếm ăn tại quê nhà VN
Đây đâu phải là Việt Nam nơi có cái nghề thu lượm ve chai phế liệu tái chế là một nghề. Nghề ve chai mua phế liệu giúp người mình tại quê nhà kiếm chút tiền sống qua ngày?
Còn bà lão xóm tôi là một bà lão khuyết tật đi xe lăn điện ở xứ Mỹ!
Do Ở đây là xứ Mỹ. Người khuyết tật như bà có trợ cấp hàng tháng và thuốc men người phục vụ ăn theo bà.
Nội chiếc xe chạy điện 4 bánh loại lớn kia tôi cũng đoán bà thuộc thành phần khuyết tật lâu đời hay khi về già không tự đi lại được.
Bạn đọc có thể hiểu đây là một thứ bệnh hay hội chứng tâm lí?
Đọc trên báo chí chắc bạn đọc hẳn nhớ có câu chuyện bà Mỹ vào siêu thị lại bị bắt do cái trộm "trộm vặt" trong lúc cảnh sát cho hay bà Mỹ đó nhà khá giả không phải là thiếu tiền nghèo đói. Đó là cái bệnh tâm lí, bệnh "tham vặt" (petty greediness) mà con người dù có đầy đủ không cần gì cả nhưng vẫn thích gom lại những thứ dù nhỏ mọn vặt vãnh!?
Bà lão đi xe lăn như người viết nói có cái thú ghiền "gom đồ" chứ không phải cần tiền gom đồ "đi bán ve chai" kiếm thêm như ở quê nhà?
Thật thế, đứng bên này đường nhìn qua vườn nhà của bà, một núi đồ lượm của bà lão vẫn mãi cao lên... nếu nay mai bà qua đời, chắc hẳn người nhà chỉ tốn tiền thuê xe đổ rác thôi.
TÔI PHẢI NHÌN RA NHÀ BÀ PHẢI CÓ(hay những) NGƯỜI CON CÓ HIẾU
Tôi lại có một nhận xét liên quan đến gia đình bà lão. Đó là sự ăn ở có hiếu có tình đối với bà Lão có thể là người Mẹ trong gia đình. Người viết quá hiểu tình trạng bà có nhà ở hẳn hoi không thể thiếu nơi nương tựa. Nếu bà ở nhà thuê một phòng nào đó thì chủ nhà không ai cho bà một "cơ ngơi" là cái vườn sau rộng như để cho bà hàng ngày đi "gom phế liệu" như thế được?
Cái nhà có vườn sau như thế phải là của con cái bà mới tạo điều kiện cho bà đi đi về về hàng ngày tự do như thế. Phải đúng vậy thôi khi con cái bà còn ưu tiên cho một khu vườn trống rộng phía sau, cùng một cái cửa hông cho bà đi chiếc xe lăn chạy điện kiếm đồ hàng ngày...
Người con hay người chủ nhà không cằn nhằn cấm đoán mẹ nhưng vẫn cho bà thỏa mãn một thú vui trong ngày già xế bóng. Bà lão không có cái thú nào hơn ngoại trừ cái thú lạ đời đó ...chạy xe tốn điện lượm đồ về chất đống không biết làm gì? Chuyện là hàng ngày bà vẫn giữ cái thú tiêu khiển như vậy. Nhiều năm nay người viết là chứng nhân tận mắt nhìn thấy.
Dù không có ai mua, dù lâu lâu người nhà phải thuê xe đi đổ nhưng có thể mấy người con nghĩ rằng MẸ MÌNH VUI THÍCH thế là họ sung sướng rồi. Không ai cằn nhằn không ai chống đối? Rồi người viết chưa hề thấy ông cảnh sát nào chận chiếc xe của bà lại với lý do KHÔNG AN TOÀN và NGUY HIỂM cả? Cảnh sát họ cũng cảm thông và thương người già nên có thấy họ cũng cố mà "lơ" đi chăng?
Việc của vợ chồng chúng tôi là lo đi bộ giữ sức khỏe tuổi già, việc của bà lão đi xe lăn điện kia là lặng lẽ đi lượm đồ quanh xóm. Thế thôi không ai hỏi hay nhòm ngó đến ai? Những chiếc xe trong xóm chúng tôi khi chạy qua vội lo giảm tốc độ. Có mấy ông Mỹ đi dạo xe đạp cũng vội lãng xa chiếc xe bà lão xung quanh móc đầy nhóc bao bì đủ màu, đủ cỡ đang lúc lắc qua lại. Những cái túi nhiều đến nổi, chúng che luôn hình dáng chiếc xe!
CHIẾC XE NAY GẮN THÊM RỜ- MÓC PHÍA SAU
Thời gian gia đình người viết qua Mỹ vào năm 1995, lúc đó hàng hóa từ Made in China qua còn ít hơn bây giờ thì đồ dùng còn thiếu. Sau năm 2000 trở lên, chuỗi cung ứng hàng tiêu dùng càng nhiều. Thị trường tiêu thụ của Mỹ càng lúc càng dùng hàng từ các nước đang phát triển càng nhiều. Khi dùng càng nhiều thì loại thải càng lắm. Ngày trước chiếc nệm cũ ọp ẹp cũng ít người vứt, chiếc TV hư cũng hiếm khi bỏ đi. Giờ đây thì đồ còn đẹp và tốt nhưng cần thay mới, người ta cho free bỏ bên lề đường càng lúc càng nhiều! Họ không vứt rác do chủ nhân cũng tiếc do còn dùng tốt...
Chuyện kể dông dài như vậy để độc giả thấy công việc của bà lão "ghiền lượm đồ" nói trên càng lúc càng bận bịu thêm hơn.
Chiếc xe dành cho người khuyết tật nay càng mau đầy, không còn nơi nào để móc thêm nữa? Ai có sáng kiến móc thêm cho bà cái re-móc (móc hậu) khá khéo để bà lấy thêm đồ? có thể là con của bà chăng? Ôi kể sao hết như hình chụp dưới đây cho bạn đọc tường. Dĩ nhiên như đã nói bà không thiếu đồ dùng bà chỉ "tiếc của" đó thôi. Mà bà đâu bán được cho ai để lấy tiền làm của? Người ta vứt không hết kia mà? Cái móc hậu phía sau như ta thấy có những bao "to đùng". Chiếc xe đang đậu vườn sau của bà, và may cho người viết là bà đã vào trong nghỉ ban trưa nên người viết có cơ hội chụp hình minh chứng cho câu chuyện.
MỘT NGƯỜI CẢNH SÁT TỐT BỤNG THẾ KIA
Cách đây ít hôm, cũng bữa trưa như hôm nay tôi đi bộ ngang đây. Chợt để ý tôi thấy có vài ba đống đồ nho nhỏ đang để sát lòng lề đường. Người viết đoán không lầm đồ bà lão kia lượm về và đang bỏ đó do quá đầy. Cùng lúc có chiếc xe cảnh sát San Jose đi tuần chậm rãi lái ngang. Trên xe viên cảnh sát da đen thấy tôi đi bộ liền vẫy tay chào tôi một cách thân thiện.
Chợt tôi ngoái lại do thấy chiếc xe cảnh sát dừng lại cạnh đống đồ nói trên.
Có chuyện gì rồi đây?
Tôi đoán có thể do viên cảnh sát kia thấy đống đồ kia bỏ ngay sát lòng đường một cách trái luật lệ nên dừng lại? Một thoáng giây vừa lúc bà lão nói trên từ trong vườn sau vừa bước ra...có thể bà bưng vào chưa hết đồ.
Người cảnh sát kia thấy bà lão già khệ nệ liền vui vẻ bưng vào giúp bà còn cười nói gì đó?
Cảnh sát đâu phải khi nào cũng bắt và phạt dân đâu? Hình ảnh nói trên minh chứng điều đó.
Tôi nhẹ lòng và mừng cho bà.
KẾT
Có những thứ bệnh tâm lí cho người già trong đó trầm cảm (depression) do cô đơn là thứ bệnh đáng thương nhất. Hình ảnh một bà lão lái xe lăn, chạy phom phom trước mắt tôi hàng ngày thì bà quả có nhiều may mắn hơn bao người già khác nhiều. Trong điều may mắn đó, theo người viết bà nên vui mừng do mình có một gia đình hiếu để cảm thông cùng nhẫn nại./.
ĐINH TRỌNG PHÚC
Từ câu chuyện có thật tại xóm tôi
edit 23/5/2026