Lời thưa trước
Hôm nay tác giả chỉ tạm mượn tên bài hát nhưng đổi chữ sau "TRỜI" thành "VƯỜN". Sau hết người viết xin nhấn mạnh, bài viết hôm nay chẳng có chi "liên quan" với bài hát đó cả!
vào bài
Tuy ở xứ người nhưng người viết cũng gắng tạo được một khoảng không gian vườn sau để có những giây phút lắng đọng tâm tư, thư giãn ngó trời trăng mây nước... Tác giả cũng chẳng cần phải có một hòn non bộ xây lắm công phu tốn kém mới tạo được một không gian "nhàn hạ" riêng mình!? Người viết thiết nghĩ, đâu cũng được dù một căn gác nhỏ trong khu chung cư, nhà di động hay khu nhà riêng biệt- single house- đắt đỏ, chữ "nhàn" chỉ do trong tâm tưởng của ta tạo ra cả thôi!
Chứng minh ư thưa bạn đọc, thì người viết đang ngồi đây, có gì đâu? một mình tôi ngồi ở vườn sau, cái ghế nhựa, một luống cải vừa lên , vài chậu cúc đủ loại hết mùa , cây ổi lá đang ra và chưa bao giờ thấy trái. Thế mà lạ thay tôi vẫn thấy khung trời quê hương đang đến với "riêng tôi"-- một mình.
À! thì ra chữ nhàn nó khá dễ, không bắt buộc phải "lắm tiền mua" mới có?!
Tôi xin ghi lại mấy câu thơ của cụ Nguyễn công Trứ, xưa tôi học dưới mái trường cũ Nguyễn Hoàng. Một ý nghĩa thật ý nghĩa từ bài cổ văn năm xưa nhờ các thầy cô ngày đó dạy cho...
"Thị tại môn tiền náo
Nguyệt lai môn hạ nhàn "hay"Tri túc tiện túc đãi túc hà thời túc "...
" Tri nhàn tiện nhàn đãi nhàn hà thời nhàn "(Nguyễn công Trứ)
theo ý người viết, rõ ràng trong khi chợ nhóm trước nhà mình, không ai tránh được cảnh ồn ào huyên náo. Nhưng chợ tan rồi, thiên hạ ai về nhà nấy rồi, đêm về trăng lên ta sẽ có cảnh nhàn, yên tĩnh làm sao?!
Như vậy, dù nhà ta ở không cần phải lên đến 'thâm sơn cùng cốc" mới tìm ra cảnh nhàn. Ngay trước chợ lúc hết người trăng lên trước thềm cửa, yên tĩnh bên ấm trà hay cốc rượu ta vẫn hưởng được cảnh tiêu sái của thiên nhiên của vũ trụ là trăng thanh gió mát được thôi. Như thế, ta sẽ nghiệm ra rằng ở đâu cũng được, chẳng cần cầu kỳ lắm thứ.
Tác giả chẳng hề biết về thiền hay yoga gì, cứ cho tâm tư tự do thả hồn trầm lặng dựa lưng vào chiếc ghế nhựa nghe tiếng bầy chim ríu rít vườn sau, ngắm mây bay thế là nhàn rồi, thế là thỏa mãn rồi; trong cái ham muốn khôn cùng của thiên hạ ai biết đươc cái giới hạn của sự đầy đủ, "biết đủ là đủ" vậy mà.
Ngang đây, tác giả xin kể bạn đọc nghe chuyện bầy chim vườn sau của mình. Người kể chuyện dám quyết đoán bầy chim mình cho cơm là thứ chim se sẻ y hệt thứ chim se sẻ ngày xưa nơi quê nhà. Xứ Mỹ này, đúng ra thứ chim sẻ phải to chứ? thế nhưng bầy chim sẻ tại đây hình dáng nhỏ thó nhanh nhẹn y hệt ngày xưa! tôi thích nhất là màu lông, cũng mang màu nâu. Chim sẻ người viết kể đây, cứ sáng là "ríu ra, ríu rít' đậu chờ tôi ở vườn sau. Chim chóc hay thú hoang ở đây chẳng bao giờ sợ hãi con người, đây là sự thật!
hình đi bộ gần ALum Rock Park sáng sớm tinh mơ bầy nai đang ăn chưa vội trở vô núi lạiNgang đây, tác giả xin kể bạn đọc nghe chuyện bầy chim vườn sau của mình. Người kể chuyện dám quyết đoán bầy chim mình cho cơm là thứ chim se sẻ y hệt thứ chim se sẻ ngày xưa nơi quê nhà. Xứ Mỹ này, đúng ra thứ chim sẻ phải to chứ? thế nhưng bầy chim sẻ tại đây hình dáng nhỏ thó nhanh nhẹn y hệt ngày xưa! tôi thích nhất là màu lông, cũng mang màu nâu. Chim sẻ người viết kể đây, cứ sáng là "ríu ra, ríu rít' đậu chờ tôi ở vườn sau. Chim chóc hay thú hoang ở đây chẳng bao giờ sợ hãi con người, đây là sự thật!
trời sáng tỏ đôi vịt hoang lội nhởn nhơ bên con suối Penitencia Creek gần nhà người viết
Người viết quên thưa với các bạn rằng xứ người ta loài vật không bao giờ sợ người vì có ai làm hại nó đâu? Rồi mình lại chợt cười nhớ lại lúc đi bộ trong xóm, phía lề đường mấy chú quạ vừa kiếm trái cây rụng vừa "thao láo" mắt nhìn tôi chẳng có gì "kiêng sợ"? Chưa hết, đi ngược lên sau các đám cỏ quanh mấy biệt thự trên các triền cao, mấy bầy nai mẹ con đang nhởn nhơ kiếm cỏ. Cùng lúc mấy bầy gà tây hoang dã từ trên chóp núi nó xuống tận đây kiếm ăn có sợ ai đâu!?
Cảnh hòa bình như vậy nó quả đúng giữa người và thú hoang khi không còn e sợ lẫn nhau? Lúc ở nhà cũ, có bữa con tôi nhìn ra cửa sổ, sáng thật sớm mấy con nai về kiếm cỏ non ngay vườn trước nhà tôi. Trời sáng hẳn chúng "thản nhiên nghênh ngang" lên lại núi !
Trở về chữ nhàn của tôi với bầy chim sẻ vườn sau; khi tôi một mình trầm lắng thì chúng cũng tíu tít chờ ăn. Cũng có mây con chim xanh chúng giống chim xanh quê mình. Chim xanh này hung dữ,hay ở một mình không từng bầy như bầy chim sẻ, khi đến giành cơm là bầy chim sẻ bay tán loạn chờ con chim xanh đi mất mới dám bay trở lại. Dĩ nhiên bầy sẻ này làm sao sợ người , nhất là tôi hay cho nó ăn.
tôi đã chụp được hình con giẻ này đang nghểnh cổ hót liu lo tiếng đổ hồi như sơn ca
Chưa hết, tôi còn nghe từ vườn nhà bên khi mặt trời và nắng ấm lên cao có tiếng chim kêu mà tôi nghe từa tựa tiếng sơn ca, (thật ra là loài chim giẻ xám JAY) tiếng chim tôi nhớ nằm lòng; xưa tôi hay đi bộ qua chùa Sắc Tứ Ái Tử. Ngày xưa qua chùa Sắc Tứ, tôi hay xuyên qua mấy cánh đồng cát hoang. Vừa đi tôi vừa ngắm mấy con sơn ca chúng thỉnh thoảng bay lên trời cao vỗ cánh đứng yên. Tiếng chim hót đổ hồi, liên tục , cao ngất một hồi rồi từ từ hạ cánh, im lặng; tiếp tục lại con sơn ca khác bay lên và lập lại nhịp điệu như thế . Đặc biệt, tiếng chim sơn ca lanh- lảnh trong vắt khác với tiếng bầy chim se- sẻ nghe sao "ríu -ra, ríu -rít ".
Giờ tác giả xin nói đến đám cải vườn nhà...
Đám cải của tôi đã lên hơn ba lá , màu xanh nõn nà .Một thời gian nữa nó lên bông , sắc hoa vàng rực. Màu vàng hoa cải cũng là một trời quê hương khi mùa đông về. Những gánh cải cay từ Nhan Biều trong chuyến đò ngang đem qua Chợ Tỉnh; từ Sải gánh lên, sau năm ba cây số gánh bộ.
Tác giả lại nhớ về trường xưa, thầy cô cũ hay câu cổ văn còn văng vẳng đâu đây. Rồi cảm thấy tâm hồn mình vượt khỏi cách trở không gian, như bay bổng trở về với làng xưa xóm cũ bên mái tranh nghèo dào dạt tình quê . Lời thơ cổ văn nay còn mãi, nhưng thầy cô xưa, bạn hữu đồng môn càng lúc càng vắng dần. Tất cả sẽ lần lượt nắm tay nhau ra đi đó chăng? Hình như ra đi chính là "trở về" mới đúng ý nghĩa và ý nghĩa kia khi chúng ta có thì giờ nhàn hạ ngồi thư nhàn trong một KHOẢNG KHÔNG GIAN TĨNH LẶNG để trầm tư suy nghĩ.
Cho đến một lúc hồn ta thật lắng đọng, lắng tai nghe tiếng chim hót líu lo cùng chào mừng ánh mặt trời lên. Đó là lúc ta biết trân trọng, nâng niu một ngày mới đang về trên ngàn cây nội cỏ. Một ngày cũ trôi đi, cùng một ngày mới đang tới đó là lúc chúng ta biết ngồi an bình để chiêm nghiệm cuộc đời và số phận...
Nếu ai có hòn non bộ sẽ tưởng tượng thêm hình ảnh chư tiên đang đánh cờ nơi chốn bồng lai tiên cảnh, một sự tưởng tượng tiêu sái thoát phàm. Sẽ có một lứa tuổi về chiều sẽ không cần gì thêm nữa ngoại trừ sức khỏe và minh mẫn tinh thần để tâm hồn thiền định với sự an bình cùng một góc vườn u tịch.
khi các tiên đã cưỡi hạc về trời
Một ngày nào đó khi chúng ta không còn cơ hội nào để ngồi được nữa? Chẳng còn tỉnh táo để chiêm nghiệm cảnh vật cùng vườn sau nơi có "chư tiên trên hòn non bộ", chúng ta cứ xem đó là lúc các tiên đã "cỡi hạc về trời" không còn "bầu bạn" với ta nữa!? Ngày đó cũng là lúc CHUYẾN TÀU THỜI GIAN đang đến sân ga mà ta đang đợi...
Cuối cùng ai cũng nghiệm ra rằng: cuộc đời mà chúng ta đang sống chỉ là chuyến du lịch ngắn ngày ngang qua "cái ga tạm" mà thôi./.
Edition by Đinh trọng Phúc
Edition by Đinh trọng Phúc
12/7/2026







No comments:
Post a Comment