Có đôi bạn thân, Cáo và Báo Đốm, hôm nay đang nghỉ ngơi một cách thư giãn, lười biếng sau một bữa tối thịnh soạn, no nê. Quá nhàn, hai anh chàng không có gì làm bèn bày chuyện nói kháy nhau để giải khuây. Đề tài chính là sự cạnh tranh về vẻ đẹp của bản thân mình.
Thật ra Báo Đốm quá tự hào về vẻ đẹp thiên phú với sắc vóc của minh cũng đúng; nhất là bộ da êm ái, mượt mà. Xen vào đó ta còn nhìn thấy lốm đốm nhiều chấm tròn quá đẹp của Báo. Báo nhờ vậy nên ra mặt khinh thị, chê bai ngoại hình "khó bắt mắt" của Cáo bằng lời lên tiếng cho rằng nó quá quê mùa thô lậu!
Thật ra, chú Cáo lâu nay vẫn tự hãnh diện về cái đuôi xù xì rậm rạp như cái chổi của mình. Thêm vào đó cuối đuôi Cáo còn có cái chấm trắng xem thật có duyên. Dù sao chăng nữa, Cáo thừa thông minh để nhận ra mình không phải là "đối thủ" của Báo nếu xét về sắc vóc bên ngoài?! Cáo cố nuốt giận để cho cuộc tranh luận tiếp diễn, rồi phải nghe nhiều lời lẽ châm chích của Báo. Cáo vẫn có mục đích đó là sự rèn luyện tính kiên nhẫn, sau hết là tìm niềm vui trong cuộc đấu khẩu đó.
Cuộc tranh luận kéo dài, Cáo đợi đến lúc Báo ta sắp sửa nổi cơn thịnh nộ đến nơi? Chỉ đợi lúc này, Cáo vươn vai đứng dậy làm ra vẻ uể oải ngáp dài:
-Bạn Báo à, bạn chỉ có bộ áo khoác bên ngoài thôi! nhưng ta rất tiếc, đáng ra bạn sẽ còn đẹp hơn nếu như bạn có một chút nào đó thông minh trong đầu như ta đây nè! có như vậy mới đáng gọi là vẻ đẹp thật sự, toàn mỹ đó bạn biết không?
LỜI BÀN
Người xưa hay nói "tốt gỗ hơn tốt nước sơn..." vẻ đẹp bề ngoài chỉ cám dỗ con mắt ban đầu nhưng vẻ đẹp bên trong mới thực sự quan trọng do nó chinh phục được lòng người.
"Single Woman" Mandy Hale
Thật thế nói như Mandy Hale một nữ tác giả từng có biệt hiệu là "Single Woman" bà là Best Seller theo New York Times. Bà cũng là soạn giả và blogger kể cả xướng ngôn viên có tiếng trong giới nghệ sĩ Mỹ bà cho rằng sắc đẹp bên ngoài chỉ làm "vừa lòng con mắt", nhưng vẻ đẹp bên trong mới "chinh phục trái tim" (inside beauty pleases the eye. Inner beauty captives the heart). Sự cám dỗ bề ngoài chỉ chinh phục được ai trẻ người non dạ hay giây phút ban sơ thôi, đối với mọi người thì những ai có phẩm cách bên trong cuối cùng đều thắng được lòng người. Sắc đẹp bên ngoài sẽ phai tàn theo năm tháng nhưng vẻ đẹp con tim sẽ mãi ở trong lòng người chẳng hề biết thế nào là phai tàn do nó là vẻ đẹp tinh thần không bị thời gian chi phối. Thời nay, ngay trong các cuộc thi hoa hậu cũng thế, người cuối cùng thắng đều phải qua lượt kiểm tra và thắng về chất lượng nội tâm trong vấn đáp nữa?!
-0-0-0-
THAM THÌ THÂM
CHUYỆN CON CHÓ SOI BÓNG NƯỚC
Chú chó nọ theo người chủ bán thịt suốt ngày ngoài chợ. Một hôm chó may mắn được chủ quăng cho một khúc xương liền "ba chân bốn cẳng" chạy mau về nhà nhưng miệng không quên ngậm phần thưởng mà chủ cho đó là khúc xương, thứ nó ưa nhất.
Vừa lúc chó ta ngang qua cái cầu nho nhỏ bắc qua con suối nước trong veo, phẳng lặng chẳng khác gì tấm gương. Chợt thấy bóng soi trên mặt nước, Chó lầm là có con chó khác đang ngậm một khúc xương?! Mỉa mai thay! con chó tham lam lại cho khúc xương dưới nước lại to hơn của hắn?
Bạn biết đó, giá như chó ta biết dừng lại để suy nghĩ vài giây trước khi nhảy xuống nước thì hay biết chừng nào?! Đàng này con chó tham lam chưa gì đã vội nhảy tòm xuống nước quyết giành cho được "khúc xương to hơn" kia?!
Ôi thôi! xương to đâu chẳng thấy? Chó chỉ còn lo bơi mau vô bờ để tránh chết chìm. Khúc xương thật lại trôi hay chìm đâu mất? Con chó tham lam giờ đây chỉ biết đứng một mình trên bờ run rẩy vì ướt lạnh?!
LỜI BÀN
Bản chất hạng người tham lam thì lúc nào cũng không thỏa mãn với cái mình đang có? Ngụ ngôn tuy lấy con chó viết thành câu chuyện nhưng có ý răn ta nên biết vừa lòng với cái mình hiện có trong tay. Cỏ bên triền núi xa kia lúc nào cũng xanh hơn cỏ của ta đang đứng bên này, bươn bả qua đó mất công rồi cỏ bên đó cũng giống ta thôi!
Người xưa hay nói TRI TÚC ĐỆ NHẤT PHÚ người biết đủ mới là giàu nhất do người kia tuy giàu nhưng do vì lòng tham nên lúc nào cũng sống trong lo toan, mong đợi khi trong lòng lúc nào cũng không hề thấy đủ? Người không thỏa mãn với hiện tại, tham lam nhiều quá thường có hậu quả tiêu cực cuối cùng.
Người biết đủ không phải là dạng người không biết làm việc lười biếng không biết cầu tiến, mà là người trong nội tâm biết thỏa mãn khi đã đạt được cái họ mong cầu. Người biết đủ tự hiểu rằng sự thiếu thốn kia đến từ cảm giác nội tâm mà ra, không hề là số lượng vật chất bên ngoài. Người biết đủ là biết hài lòng để có được hạnh phúc do họ biết hạnh phúc là trạng thái tinh thần do tự tâm lí chúng ta tạo ra mà thôi.
dịch và lời bàn by Đinh trọng Phúc
1/7/2026



No comments:
Post a Comment