Nhà tôi bên chiếc cầu soi nước
Em đến tôi một lần
Bao lũ chim rừng hợp đàn trên khắp bến xuân...(Văn Cao)
Em đến tôi một lần
Bao lũ chim rừng hợp đàn trên khắp bến xuân...(Văn Cao)
Bạn đọc mến,
Gia đình tôi qua Mỹ nay hơn ba mươi năm rồi thế mà người viết vẫn không quên cái chuyện rẫy nương!? Thế thì "Chuyện rẫy nương" đó là cái chi? Chẳng qua đó là cái thói quen "chự" vườn của người viết chẳng hề thay đổi. Có đôi khi kẻ này lại tưởng như mình đang ở tại vườn hay rẫy cũ, chưa hề đi định cư tại Mỹ chút nào?
Thế sự thăng trầm, "vào tù ra tội" công danh sự nghiệp cũng như bao kẻ khác nay chẳng còn chi ngoài "cái vé" đem được vợ con thoát cảnh cơ cực bức bách ngày xưa là may mắn lắm rồi.
Thế mà đôi lúc người viết ngồi vườn sau tại xứ người, để hồn bay bổng "mơ mơ màng màng" làm được "thằng bù nhìn" dọa được bầy chim lũ quạ cứ hoang tưởng rằng mình đây còn "oai phong lẫm liệt" lắm? Tức cảnh sinh tình, lại nhớ bài thơ xưa của tiền nhân...
Đó là lúc tác giả bài này liếc mắt qua cửa sổ xem chừng vườn sau, người viết tự cho mình "uy vũ" lắm nhất là lúc nhớ lại mấy câu thơ bài "Thằng Bù Nhìn" của vua Lê Thánh Tôn
Quyền trọng ra uy trấn cõi bờ
Vốn lòng vì nước há vì dưa
Xét soi trước mặt đôi vừng ngọc
Vùng vẫy trên tay một lá cờ
Dẹp giống chim muông xa phải lánh
Giận quân cày cuốc gọi không thưa
Mặc ai nhảy nhót đường danh lợi
Ơn nước đầm đìa hạt móc mưa.
Vốn lòng vì nước há vì dưa
Xét soi trước mặt đôi vừng ngọc
Vùng vẫy trên tay một lá cờ
Dẹp giống chim muông xa phải lánh
Giận quân cày cuốc gọi không thưa
Mặc ai nhảy nhót đường danh lợi
Ơn nước đầm đìa hạt móc mưa.
Sao mà chẳng "quyền trọng ra uy"? nhất là lúc lũ chim thấy "thằng bù nhìn" của tôi đang đu đưa theo gió, chúng sợ hãi (hay thấy lạ) không dám "hó hé" lại gần?
Vườn sau của tui có trồng một mớ cải cay. Đó là nguyên nhân bắt chủ nhà phải ra tay giữ cải cho được nhằm có mớ hạt cải cho các vụ sau. Chuyện hột giống nghe qua chẳng có chi là quan trọng. Cho cải cay lớn lên thật già ra bông rồi kết trái đợi khô là có hạt giống thôi.Mười mấy năm kinh nghiệm nương vườn bên quê nhà cũng đủ cho người viết có một mớ kinh nghiệm.

chim h chim ruồi xám
Nhưng chuyện lấy hạt giống cải tại xứ Mỹ chẳng đơn giản như ta nghĩ. Kẻ viết bài này phải thú nhận có một nỗi khổ đó là phải tìm cách chống chọi lại với sự phá phách của bầy chim tại xứ Cao -Bồi ? Trước hết tôi xin kể bạn nghe về những con hummingbird hay người ta còn gọi là "chim ruồi". Chim ruồi hay chim ong trong sách vở nhưng ở đây người ta quen gọi là hummingbird. Thứ chim này, chúng nhỏ hơn chim sâu bên mình, nhưng 'anh chàng' này có cái độc đáo mà chim sâu bên nhà cũng 'chào thua'. Chim ruồi là loại ưa 'mổ' hột cải nhất. Ô la la!!! cái mỏ dài, nhọn hoắc của chúng lựa hột nào là chắc ăn hột đó. Nó không mổ tứ tung, lại nhắm vào nhánh hột nào vàng chín mà thôi. Những hạt cải vừa chín tới nếu không "đấu tranh sinh tồn" với loài chim này thì xem như thua luôn, mất giống?!
Chim hummingbird thường bay vào vườn tui rất bất ngờ. Từ đâu nó xẹt ngang trước mắt tui nhanh tựa tia chớp! Nó vụt qua lại từng cái nhánh bông hạt cải xem chín chưa? không ưa, vụt chú chim bay mất qua vườn bên hay đâu đó chỉ có trời biết.chim ruồi ban đêm
Chim ruồi thích nhất là hột cải cay vườn vợ chồng tôi. Những mùa trước, khi lấy giống hạt cải, người viết hay tức giận, không biết giống chim gì nó phá mấy bông cải? Cứ sáng sớm, lại có rất nhiều mảnh vỏ cải khô bị con gì đó cắn tơi tả phủ đầy trên mặt đất? Vợ chồng người viết cố tìm vài bao nylon lớn trùm bông cải còn sót lại... Rồi một sáng tôi dậy sớm ra vườn... một con hummingbird từ trong bao nylon đó hốt hoảng bay vụt ra...
-A té ra là mi!
Chưa hết, thưa bạn, ngoài chim ruồi còn có mấy bầy chim se sẻ hay bay vụt qua vườn nhà nữa!? Bầy sẻ kể ra chẳng khác chi se sẻ bên mình, từ màu lông cho tới thân mình. Còn những con chim giẻ nữa chứ? Lũ chim sẻ kia mà bay sà xuống tức chẳng khác chi "máy bay oanh kích"!?
Báo hại thật? Tại sao lũ chim xứ Cao Bồi này này lại thích hột cải của vườn Hai Lúa như rứa?
Chuyện này chắc Lúa phải "bắc thang lên hỏi Ôn Trời"?
Bổn phận của người viết tức là làm sao phải bảo vệ cho được một mớ hột giống cải cay để ăn bánh xèo.
Chuyện này chắc Lúa phải "bắc thang lên hỏi Ôn Trời"?
Bổn phận của người viết tức là làm sao phải bảo vệ cho được một mớ hột giống cải cay để ăn bánh xèo.
Chuyện khá lạ? Siêu thị ở đây có bán nhiều loại cải...bách thảo, cải bẹ làm dưa, cải ngọt ...nhưng không có giống cải cay dành cho người trung ưa ăn với bánh xèo hay bánh khoái mới lạ?
Chuyện ngày qua chuyện làm vườn xứ Mỹ trong đó có chuyện mấy "kẻ thù giai đoạn" của tôi là mấy giống chim nơi quê hương mới. Tôi tiếp tục, tạm gọi là "đấu tranh" giữa người và chim, giữa trí óc một nông dân Á Châu và những chú chim Mỹ từng được thực hiện và tôi đã thắng chúng.
Có lúc trí óc tôi lại trôi về dĩ vãng, những ngày sau khi đi tù cải tạo về với gia đình. Hình ảnh ngày xưa với những cái chòi giữ rẫy
Cánh rừng tĩnh mịch ban đêm , mùa rẫy thuờng bị khuấy động từ bao âm thanh
-Huầy huầy !
-Ơi ơi ơi !!! cóc , cóc, phèng phèng !
Tất cả cộng lại, tạo thành một tạp âm lạ lùng quái dị? Rừng khuya, người và thú canh nhau, rình rập từng giây phút. Dù ngày hay đêm, nhất là đêm về con người phải canh chừng để giữ cho được miếng ăn. Nguồn sống giữa rừng hoang chính đó là mồ hôi hòa chen nước mắt sau bao lần cây rừng ngã gục, chờ khô, đốt dọn... rồi lửa hừng hực cháy.
-Huầy huầy !
-Ơi ơi ơi !!! cóc , cóc, phèng phèng !
Tất cả cộng lại, tạo thành một tạp âm lạ lùng quái dị? Rừng khuya, người và thú canh nhau, rình rập từng giây phút. Dù ngày hay đêm, nhất là đêm về con người phải canh chừng để giữ cho được miếng ăn. Nguồn sống giữa rừng hoang chính đó là mồ hôi hòa chen nước mắt sau bao lần cây rừng ngã gục, chờ khô, đốt dọn... rồi lửa hừng hực cháy.
Qua đến xứ người, người viết lại nhàn hạ hơn. "Thằng bù nhìn" thật đơn giản chỉ cần một cái áo cũ cùng cái quần hư, thêm cái mũ làm vườn nữa là có một thứ "vũ khí" đe dọa lũ chim. "Thằng Bù Nhìn" đang đu đưa trong gió giúp cho tôi có được cái thú giữ chim nhưng có lúc hồn tôi lại "lang thang" trôi về chốn rừng xưa cùng mái tranh nghèo trên quê hương những ngày gian khổ./.
Đinh trọng Phúc


No comments:
Post a Comment