Đó là một ngày quang đãng đẹp trời vào buổi cuối Thu, có một gia đình họ nhà Kiến rộn ràng làm việc dưới trời nắng chang chang. Đàn kiến đông đúc đang lo dự trữ một đống ngũ cốc do chúng kiếm được đã phơi khô xong dưới cơn nắng mùa hè.
Từ xa có một chú Chấu Chấu bụng đói meo mon men tới gần. Dưới tay chàng Chấu ta còn có cái đàn Vĩ Cầm (violon). Khi chàng Chấu tới gần, gã nói thật nhỏ nhẹ rằng xin bầy Kiến rộng lòng cho Chấu chút gì ăn?
-Cái gì ?
Kiến tướng hỏi lớn ra vẻ ngạc nhiên:
- Chú mầy không dự trữ thứ gì cho mùa đông à? Thế thì chú mầy làm cái quái gì trong cái thế giới này suốt cả mùa hè hả?!
Châu Chấu rên rỉ, phân trần:
- À ...à... do mình chẳng có thì giờ để dự trữ thức ăn mấy bạn ơi! Cũng tại mình quá bận lo soạn thật nhiều bản nhạc... đến khi biết được thì mùa hè đã qua rồi !?
Ngang đây, cả bầy Kiến nhún vai vẻ lạnh lùng lẫn khinh bỉ:
- Bạn soạn nhạc hả?
Rồi bầy Kiến nói tiếp, giọng đay nghiến làm sao:
- Tốt! Tốt! nếu bạn soạn nhạc xong rồi thì hãy tiếp tục KHIÊU VŨ đi nhé!?
Nói xong, lũ kiến quay lưng tiếp tục công việc ./.
- Làm nhiều tốt hơn là nói nhiều ( Benjamin Franklin)
- Người làm việc chăm chỉ đó là người hạnh phúc; ai là kẻ lười biếng chính họ mới là kẻ bất hạnh (Benjamin Franklin)
============
CHUỘT NHẮT VÀ SƯ TỬ
Sư tử là chúa sơn lâm nó đang nằm ngủ trong cánh rừng rậm. Cái hàm to lớn đang đỡ sức nặng của cái đầu , sư tử ta ra vẻ ung dung, nghỉ ngơi vô tư lự.
Có con chuột nhắt nhút nhát lại vô tình đi lạc qua trước mũi Sư Tử. Chuột nhắt hoảng hồn định bỏ chạy nhưng vừa đúng lúc Sư Tử mở mắt ra, hoác cái hàm đầy nanh gớm ghiếc chuẩn bị nhai con chuột bé nhỏ đáng thương kia.
-Lạy ngài xin ngài làm phước tha mạng cho con! hãy tha cho con có ngày con sẽ đền ơn cho ngài?
Sư tử tức cười do câu van xin ngô nghê của con chuột nhắt? Một con chuột bé tí lại dám đền ơn cho một chúa sơn lâm vĩ đại ư? Buồn cười và lại muốn chứng tỏ lòng đại lượng của vị vua, Sư Tử liền cho phép con chuột chạy đi...
Ngày nọ khi Sư Tử ta mãi mê rình mồi không ngờ bị mắc vào lưới thơ săn. Sư Tử vùng vẫy nhưng không tài nào thoát được. Nó tức giận gầm thét vang dội cả khu rừng. Không ngờ tiếng gầm của Sư Tử lại vang đến tai Chuột Nhắt. Chuột bèn chạy ngay đến nơi Sư Tử gặp nạn. Nó chạy vòng vòng tìm cho ra đầu mối sợi thừng. Hàm răng sắc bén của chuột nhắt ta cứ gặm mãi... cho đến lúc sợi thừng đứt ra.
Thế là Chúa Sơn Lâm thoát nạn!
-Ngài thấy đó: ngài từng cười khi con nói đền ơn cho ngài? Giờ thì ngài thấy chưa? chuột như con lại có thể cứu được một Ngài sư tử.
LỜI BÀN
BẠN HÃY LÀM ĐIỀU THIỆN, LÒNG TỐT KHÔNG BAO GIỜ THIỆT THÒI CẢ
==============================
CHÓ, GÀ VÀ CÁO
Chó và Gà Trống là đôi bạn thân sống cùng dưới mái nhà của vị điền chủ nọ. Chó giữ nhà Gà gáy sáng lâu ngày cũng chán. Hai đứa cùng nhau quyết định đi "ngao du sơn thuỷ" một chuyến cho biết thế giới bên ngoài ra sao?
Một ngày, đôi bạn ra khỏi trang trại theo con đường làng dẫn tới một cánh rừng. Hai người bạn ý hợp tâm đầu trong đoạn đường mạo hiểm nhưng chưa gặp được cuộc phiêu lưu nào đáng giá.
Đêm đến, Gà theo thói quen tìm cây rừng nào thích hợp để trú. Có một cây cổ thụ cao to gần đó cho gà đậu trên cành. Thân cây lại có một lỗ bộng vừa cho Chó ẩn thân. Thật là vừa ý cho đôi bạn đánh một giấc ngon lành qua đêm.
Trời mới hơi rạng sáng Gà đã vội thức giấc. Nó quên mất mình đang ở đâu nên vội cất tiếng gáy y như đang ở nhà. Nó đứng ngay người đôi cánh đập phành phạch cùng cất tiếng gáy "te te". Rủi thay, thay vì đánh thức cả nhà điền chủ thức dậy con gà trống này lại đánh thức một con cáo đang ẩn mình gần đó? Sói ta khoái trá rõ ràng trời cho một bữa sáng ngon lành tới ngay miệng nó. Sói ta vội bước tới gốc cây nơi chú Gà đang say sưa gáy.
Sói cất tiếng thật lễ phép:
-Thưa ngài, rừng chúng tôi hết sức hân hạnh khi có ngài quang lâm tới đây. Tôi không biết nói sao cho hết nỗi hân hoan khi gặp được ngài ở đây. Có điều tôi chắc chắn với ngài rằng chúng ta sẽ là những người bạn thân thiết nhất.
-Không dám, Bạn thật quá lời đó thôi.
Gà khéo léo trả lời Cáo.
Gà tiếp:
-Xin bạn vui lòng bước vòng qua một ít đó là cửa vào của nhà tôi dưới gốc cây này, đứa khuân vác sẽ mở cửa đón bạn vào thăm chơi bạn nhé?
Cáo vốn tham ăn lại đang đói bụng nên chẳng nghi ngờ gì, thế là nó tin theo lời Gà và đi vội qua phía bên kia gốc cây. Vụt một cái Chó phóng ra vồ ngay được Cáo!
LỜI BÀN
MƯU THÂM HOẠ DIỆC THÂM
VỎ QUÝT DÀY CÓ MÓNG TAY NHỌN
KẺ CẮP GẶP BÀ GIÀ
Đinh trọng Phúc dịch



No comments:
Post a Comment