Đinh trọng Phúc
biên dịch
LẠC ĐÀ THI MÚA VỚI KHỈ
CHỚ NÊN GHEN ĂN TỨC Ở
Trong ngày đại hội muôn thú để vinh danh chúa sơn lâm Sư Tử, có Chú Khỉ được mời ra múa giúp vui cho đại hội. Quả thật, Khỉ múa quá hay và điệu nghệ nên tất cả các loài thú trong đại hội này rất vừa lòng về tài năng cùng đường múa bay bướm của Khỉ.
Những lời khen ngợi nhiều như mưa trao cho Khỉ khiến Gã Lạc Đà ghen tị. Lạc Đà cũng dám đoan chắc với đại hội rằng gã không múa giỏi hơn thì tệ lắm cũng bằng Khỉ. Gã ta tuyên bố vậy xong liền rẽ đám đông đang bu quanh Khỉ rồi bắt đầu đưa cẳng sau lên MÚA. Nhưng cái dáng nặng nề thô kệch của Lạc Đà càng nhìn càng thấy tức cười; nhất là khi hai cái cẳng cà khệu của hắn giở cao lên cùng lúc gã lại vặn vẹo cái cổ u nần của gã. Thêm thay, toàn đại hội lại nhìn rất rõ gã Lạc Đà ta khó giữ vững mấy cái móng chân nặng nề cục mịch của mình.
Cuối cùng không may cho Lạc Đà, cái gót chân nặng nề của gã lại lạng quạng làm sao chỉ còn cách sóng mũi của Chúa Sư TỬ trong gang tấc? Cả đại hội đều ghê tởm điệu vũ của Lạc Đà nên nổi cơn thịnh nộ tống ngay Gã vào trong sa mạc.
Chỉ ít lâu sau, trong BUỔI TIỆC giải lao người ta thấy khá nhiều món BƯỚU VÀ SƯỜN CỦA GÃ LẠC ĐÀ KIA bồi dưỡng cho đại hội hôm đó . /.
LỜI BÀN của Đinh trọng Phúc
Tạo hóa sinh ra muôn loài, tùy theo bẩm sinh từng loài mà tạo nên từng "sở trường" riêng biệt. Sở trường đúng ra là và thiên khiếu dĩ nhiên là dị biệt. Con người nói riêng là cá nhân, dĩ nhiên là có thiên khiếu hay sở trường từng người. Người nông cạn hay xấu tính cũng như quá ái kỷ nên thường sinh ra bản tính thấp hèn là ghen tị, đố kị rồi cố sắp mưu lập kế hầu giành giựt tài năng thiên phú của kẻ khác. Đây là tâm lí bon chen ghen ghét rất xấu nó đi từ cái tôi quá lớn mà sinh ra. Tâm lí này không phải là lòng cầu tiến hay bắt chước điều tốt mà do sự thôi thúc của Lửa Ghen ghét hận thù kỳ thị mà ra. Nhìn vào thế giới nhân quần hiện tại có nhiều cá nhân có bản tính xấu xa hay "ghen ăn tức ở" như thế. Những kẻ này nếu may mắn có được địa vị chính trị càng cao thì loạn lạc xáo trộn cho đất nước xã hội càng nhiều. Nói rộng ra nữa, nếu thế giới có những nhà lãnh đạo có tính vĩ cuồng thì lại là cái HỌA quá lớn cho nhân loại!
Trở lại bài ngụ ngôn này, tuy đơn điệu mộc mạc nhưng lại có tính giáo dục rất sâu sắc cho con người.
Con khỉ nhờ lanh lẹ, nhẹ nhàng và bẩm sinh bắt chước giỏi nên trong cốt truyện nó Múa Hay hơn tất cả. Nhưng nếu thi về chịu nắng nôi, nhịn khát lâu ngày cùng chuyên chở giỏi trong Sa Mạc thì đố ai giỏi hơn Lạc Đà? Bởi thế, ai cũng có sở trường nhưng bên cạnh đó chắc hẳn rằng phải có cái sở đoản. Bởi vậy trong đời sống chúng ta chớ quá cạnh tranh để có được sự an nhàn thư thái cũng như hạnh phúc thực sự trong lòng.
***
The Monkey & the Camel
At a great celebration in honor of King Lion, the Monkey was asked to dance for the company. His dancing was very clever indeed, and the animals were all highly pleased with h ahnd lightness.
The praise that was showered on the Monkey made the Camel envious. He was very sure that he could dance quite as well as the Monkey, if not better, so he pushed his w ay into the crowd that was gathered around the Monkey, and rising on his hind legs, began to dance. But the big hulking Camel made himself very ridiculous as he kicked out his knotty legs and twisted his long clumsy neck. Besides, the animals found it hard to keep their toes from under his heavy hoofs.
At last, when one of his huge feet came within an inch of King Lion's nose, the animals were so disgusted that they set upon the Camel in a rage and drove him out into the desert.
Shortly afterward, refreshments, consisting mostly of Camel's hump and ribs, were served to the company.
Do not try to ape your betters.
========================
KHI ĐẠI BÀNG TRẢ ƠN CỨU MẠNG
CỨU VẬT, VẬT TRẢ ƠN
Rắn Độc bất ngờ quấn được vào cổ Đại Bàng. Đại Bàng bất lực không cách gì dùng mỏ và vuốt tấn công lại được Rắn. Đại Bàng cố sức bay cao lên trời xanh vùng vẫy cố làm cho địch thủ rơi xuống. Nhưng do Rắn quấn cổ Đại Bàng quá chặt nên nó không rơi được. Đại Bàng cuối cùng đuối sức rơi phịch xuống đất, miệng há hốc do nghẹt thở.
Có bác Nông Phu ở gần, bác chứng kiến từ đầu đến đuôi trận đấu không cân sức kia nên động lòng tới cứu. Bác chạy gấp tới nơi nới vòng quấn của con Rắn Độc cứu mạng sống cho Đại Bàng quý báu.
Rắn rất căm giận nhưng khó làm gì được bác do bác Nông Phu luôn luôn đề phòng. Thay vì cắn Bác, Rắn Độc cắn vào cái Sừng đựng nước Bác treo bên thắt lưng để cái răng Nanh của Rắn phun nọc độc vào trong cái Sừng.
Trên đường về nhà bác Nông Phu rất khát nước. Bác vội lấy cái Sừng bên hông múc nước nơi dòng Suối bên đường định uống…
Thình lình có tiếng vỗ cánh rất mạnh của hai cánh chim to lớn. Đại Bàng đang từ trên cao bay vụt xuống, giựt lấy cái Sừng độc hại từ tay ân nhân cứu mạng nó rồi bay vụt lên trời cao. Đại Bàng mang cái Sừng có nọc độc kia bay đi giấu một nơi xa mà không ai tìm ra được ./.
· THIỆN ÁC ĐÁO ĐẦU CHUNG HỮU BAO
· LÀM VIỆC THIỆN GẶP PHƯỚC LÀNH
· VIỆC THIỆN CHẲNG BAO GIỜ UỐNG PHÍ CẢ
***
The Serpent & the Eagle
A Serpent had succeeded in surprising an Eagle and had wrapped himself around the Eagle's neck. The Eagle could not reach the Serpent, neither with beak nor claws. Far into the sky he soared trying to shake off his enemy. But the Serpent's hold only tightened, and slowly the Eagle sank back to earth, gasping for breath.
A Countryman chanced to see the unequal combat. In pity for the noble Eagle he rushed up and soon had loosened the coiling Serpent and freed the Eagle.
The Serpent was furious. He had no chance to bite the watchful Countryman. Instead he struck at the drinking horn, hanging at the Countryman's belt, and into it let fly the poison of his fangs.
The Countryman now went on toward home. Becoming thirsty on the way, he filled his horn at a spring, and was about to drink. There was a sudden rush of great wings. Sweeping down, the Eagle seized the poisoned horn from out his savior's hands, and flew away with it to hide it where it could never be found.
An act of kindness is well repaid.
========================


No comments:
Post a Comment