Có người tiều phu nghèo đang đốn củi trong rừng cạnh một hồ nước. Trời xế chiều, người tiều phu cũng mệt lắm rồi. Những nhát rìu của bác cũng lơi dần và không còn chính xác nữa do bác làm việc từ rạng sáng đến giờ. Thình lình cài rìu vuột khỏi tay kẻ tiều phu, rơi tòm xuống nước.
Bác tiều phu rất đau lòng cùng tuyệt vọng. Cái rìu là cả một nguồn sống cho gia đình. Bác lại quá nghèo nên khó lòng sắm được cái rìu mới?
Khi đang đau khổ, kêu khóc, người tiều phu bỗng thấy Thủy Thần dưới hồ trồi lên, hỏi cớ sao bác đau khổ vậy?
Bác đốn củi thật thà trả lời vị thần rằng rìu bị rơi xuống hồ rồi? Nghe xong vị Thủy Thần liền lặn mất.
Chỉ một thoáng chốc Thủy Thần trồi lên tay cầm cái Rìu VÀNG:
-Phải cái này của nhà ngươi chăng?
Bác thật thà trả lời:
-Không, cái đó không phải của ta.
Thủy Thần liền đặt cái rìu vàng cạnh hồ rồi lặn tiếp. Lần này Thần hiện lên tay cầm cái rìu BẠC:
-Phải cái này của ngươi chăng?
Lần này, Tiều Phu vẫn không nhận và nói rằng rìu của bác chỉ là cái rìu bình thường có cán bằng gỗ mà thôi.
Thủy Thần lặn lần thứ ba. Lần này Thần trồi lên thì đích thị nó chính là cái rìu của người Tiều Phu.
Bác Tiều Phu quá sung sướng khi nhận lại cái rìu của mình. Bác không biết làm sao nói hết sự biết ơn với vị Thủy Thần.
Vị Thần rất bằng lòng với tấm lòng ngay thẳng, chân thật của người Tiều Phu.
Thủy Thần phán:
-Khá khen cho lòng ngay thẳng của ngươi. Để thưởng cho ngươi, ta sẽ tặng luôn cả ba thứ rìu Vàng, Bạc và Rìu của ngươi mang về nhà đó.
Người Tiều Phu vui mừng mang cả kho báu về nhà.
Không bao lâu, câu chuyện may mắn của bác tiều phu này lan truyền khắp làng. Một vài gã tiều phu khác trong làng tin rằng họ cũng dễ dàng có được của báu như người Tiều Phu thật thà kia thôi.
Mấy kẻ này cũng bắt chước mon men tới rừng cạnh hồ rồi chia nhau mỗi đứa mỗi nơi.
Giấu rìu vào bụi rậm xong, đứa nào cũng bắt chước LĂN ĐÙNG ra cạnh hồ, giả bộ khóc lóc thật thảm thiết cùng kêu THỦY THẦN giúp đỡ.
Thủy Thần lần này cũng hiện ra. Thần cũng lặn và trồi lên với cái rìu VÀNG và hỏi y như trước...
Dĩ nhiên, bọn tham này liền nhận ngay là của chúng. Than ôi! Thần không cho mà còn lấy rìu vàng đó gõ cho một đứa mỗi cái đau điếng vào đầu. Gõ đầu chúng xong, Thủy Thần liền đuổi chúng chạy te về làng.
Hôm sau mấy tiều phu gian tham kia mới dám lò mò trở lại bìa rừng để tìm lại búa rìu họ giấu trong bụi. Thảm thay, rìu của họ không cánh mà bay đâu mất!?
LỜI BÀN
Đây là chuyện ngụ ngôn, tuy vậy nhưng nó ám chỉ cho hai bản tính con người là CHÂN THẬT và DỐI TRÁ.
Đã là chân thật tức là thiện tâm mà tâm thiện rồi thì không bao giờ dối trá. Người dối trá tức bản tính đã không thiện tức là ác thì các tính xấu khác vẫn liên kết nhau tạo thành bản chất bất lương xấu xa khác. Dối trá đi liền với gian tham, bất hảo họ không màng thủ đoạn nào để thực hiện gian tham bất hảo đến thành công. Từ tham gian liên kết với tội ác chỉ trong một thời gian ngắn thôi. Sự dối trá thường đi kèm theo dối trá khác và cuối cùng là tội ác là lẽ thường tình khi tính chất bất hảo trên trở thành bản chất rồi thì thật là nguy hiểm cho bao nhiêu kẻ khác. Dối trá để thực hành tính tham lam. Tham lam là một thuộc tính xấu do tham lam không bao giờ biết đủ. Từ không bao giờ biết đủ nên con người tham lam thường đi đến thất bại cuối cùng nên thế gian gọi Tham Thì Thâm là vậy.
THẬT THÀ LÀ THƯỢNG SÁCH
THAM THÌ THÂM
-0-0-0-
GÃ CÁO GIAN MANH GẶP CHÚ GÀ KHÔN NGOAN
Trời gần sáng thì Gã cáo gian manh lại bị sập bẫy. Lý do dễ hiểu là do gã tiến quá sát tiếp cận cái chuồng gà của bác nông dân trong làng. Dĩ nhiên do gã quá đói nên phải liều; nhưng trên đời ai lại tha cho cái tội trộm cắp của gã. Chú Gà Trống thức dậy sớm nhất và khám phá ra gã Cáo mắc bẫy. Biết chắc là Cáo chẳng còn làm gì được mình, Chú Gà mới dám tiến lại gần để có cơ hội nhìn cho rõ kẻ thù truyền kiếp.
Gã Cáo biết cơ hội thoát nạn thật quá mong manh; tuy vậy Gã vẫn gắng cất giọng thật êm dịu:
-Bạn Gà thân mến, ta có công chuyện đi thăm bà con gấp đang bệnh nặng nên không ngờ trợt chân vào sợi dây nên mới làm rối tung lên vậy. Bạn vui lòng đừng nói với ai chuyện này nhé. Ta chẳng bao giờ ưa làm cho bất cứ ai phải buồn lòng. Tuy nhiên, ta chắc chắn với bạn rằng ta sẽ cắn sợi dây này ra từng mảnh vụn cho xem...
Nhưng Trống ta đâu phải ngây thơ để Cáo dễ bề lừa phỉnh. Gà lập tức kêu toáng lên cho toàn chuồng gà thức dậy. Và rồi, Chủ Trại nghe tiếng chạy vội ra thế là tiêu đời Gã Cáo./.
***
Giao thiệp ở đời có nhiều hạng người. Nếu bạn biết hay nghe được những nhân vật điêu ngoa, nham hiểm, cùng nhiều thủ đoạn thì đừng có gần. Nếu bị gần thì tìm cách lánh xa chớ làm việc giao thiệp với những kẻ đó đề phòng hậu hoạn là thượng sách.
Đừng cho rằng mình có 'bản lĩnh' ai nói gì thì nói ta vững như bàn thạch ...nhưng mưa lâu thấm đất, c. trâu để lâu hóa bùn bạn sẽ bị những kẻ thâm ác nham hiểm đó dùng lời ngọt ngào lâu ngày bạn sẽ từ từ xiêu lòng và mắc nạn...
Cũng ý trên, ngày xưa có những Mỹ Nhân người thân, bạn hữu đã can ngăn rồi mấy tên có tiếng sở khanh đó chớ gần...không nghe lâu ngày lại ...dính sau lại than thân trách phận
Cách hay nhất là tìm cách ...TRÁNH là THƯỢNG SÁCH
BẠN CHỚ BAO GIỜ TIẾP TRỢ CHO PHƯỜNG GIAN ÁC
VẬT BẤT CHÍNH BẤT THỦ, NHÂN BẤT NGHĨA BẤT GIAO



No comments:
Post a Comment