Monday, June 8, 2026

NGỤ NGÔN- CHUYỆN CON CÔNG

 

CHỚ QUÁ CẦU TOÀN


Ngày xưa thiên hạ cho rằng loài công trước tiên không có bộ lông đẹp và đáng cho nó tự hào như bây giờ mà ta hay thấy. Bởi thế nó từng xin nữ thần Juno là chúa của các nữ thần trong thần thoại Hi Lạp cho nó một bộ lông và rồi một ngày nữ thần Juno còn cho nó cái đuôi dài đẹp lộng lẫy nhằm khác biệt với các loài chim khác.


 Từ đó công ta khoác lên người một sắc đẹp thiên kiều bá mị nào là xanh ngọc lục, vàng, tím cùng xanh biếc và công đã tự hào sải bước giữa muôn loài chim. Tất cả loài chim thật sự nhìn nó đầy vẻ ghen tị. Loài chim trĩ từng xem là đẹp cũng phải chịu thua vẻ đẹp của Công.


Nữ Thần Juno Sự tích Hi Lạp

Có một ngày, Công ngước lên bầu trời cao chợt nhận ra có một con Đại Bàng đang bay trên cao?! Công cũng ước ao thèm muốn bay được như con Đại Bàng kia? Nó cố gắng dang đôi cánh làm sao bay bổng lên khỏi mặt đất. Nhưng chính sức nặng từ cái đuôi dài đẹp đẽ của công đã kéo công xuống, không tài nào bay được!? 

Cuối cùng thay vì bay lên chào đón muôn vàn ánh dương đầu tiên của mặt trời buổi sáng hay tắm mình trong sắc hồng giữa bao nhiêu đám mây bềnh bồng trong buổi hoàng hôn, Công ta phải phải gắng mà lê bước chân nặng nề mệt mõi hơn bất cứ loài chim nào trên nền đất mà thôi!


LỜI BÀN

Chuyện đời ta chớ quá cầu toàn; cầu toàn thì không bao giờ đạt được thành công mỹ mãn. Cầu toàn bất cập, con Công vừa có cái đẹp của bộ lông không chim nào sánh được lại còn tham lam còn muốn tự do bay lượn thênh thang trên trời cao như con Đại Bàng kia? Vậy có được chăng? Trên đời này có cái gì toàn  đâu? Được cái này thì mất cái khác. Nếu công muốn tự do bay thênh thang như loài Đại Bàng thì chớ cầu xin bộ lông đẹp đẽ cùng cái đuôi dài thậm thượt vốn có của nó thì may ra?  

Ngụ ngôn trên áp dụng vào cuộc sống nhân sinh thật ý nghĩa. Từ thành ngữ nhân vô thập toàn chúng ta cũng hiểu được sự tương đối trong mong cầu để có cuộc sống hạnh phúc. Biết đủ là đủ không nên quá cầu toàn quá tham vọng để rồi không có gì cả hay thất bại về sau. 



The Peacock, they say, did not at first have the beautiful feathers in which he now takes so much pride. These, Juno, whose favorite he was, granted to him one day when he begged her for a train of feathers to distinguish him from the other birds. Then, decked in his finery, gleaming with emerald, gold, purple, and azure, he strutted proudly among the birds. All regarded him with envy. Even the most beautiful pheasant could see that his beauty was surpassed.

Presently the Peacock saw an Eagle soaring high up in the blue sky and felt a desire to fly, as he had been accustomed to do. Lifting his wings he tried to rise from the ground. But the weight of his magnificent train held him down. Instead of flying up to greet the first rays of the morning sun or to bathe in the rosy light among the floating clouds at sunset, he would have to walk the ground more encumbered and oppressed than any common barnyard fowl.

No comments:

Post a Comment

NHỮNG TỆ HẠI MÀ TRUMP GIEO CHO NƯỚC MỸ KHÓ BỀ HÀN GẮN

Trước bầu cử 2024 có nhiều nhà phân tích chính trị đã cảnh báo cho nước Mỹ về những biến loạn cho Mỹ và cả thế giới nếu Trump tái đắc cử từ ...