Thursday, September 8, 2022

TRUYỆN NGỤ NGÔN AESOP TẬP 5

 Dịch thuật cùng  lời bàn của ĐHL


 LÃO MÈO TINH RANH  VÀ  CON CHUỘT GIÀ













Lão Mèo vốn lúc nào cũng tinh ranh giữ nhà thật kỹ. Lũ CHUỘT NHẮT bởi thế nên rất run không có con nào dám léng phéng hay lập lò ra khỏi hang. Hình như Lão Mèo có mặt mọi ngõ ngách trong nhà? Chỉ sơ hở một tí là bị Lão Mèo ăn tươi nuốt sống ngay. Bởi thế Lũ Nhắt nín khe núp mãi trong hang.

Một hôm đói quá Lão Mèo bèn nghĩ ra một kế. Lão trèo lên cái tủ bếp chân sau bám vào ván treo ngược cái đầu xuống. Phần cuối đuôi Lão móc vào vòng dây thừng như đang bị treo vậy?

Lũ Nhắt nhìn trộm ra ngoài thấy cảnh tượng này cho rằng Lão Mèo đang bị chủ phạt do tội ăn vụng nào đó. Bán tín bán nghi một con ló ra mò tới mũi ngửi ngửi đánh hơi xem động tĩnh? Lão Mèo vẫn treo mình như thế không nhúc nhích.

Tin rằng LÃO MÈO đã chết, lũ Nhắt kêu nhau ra nhảy múa ăn mừng dưới mũi LÃO?

Vụt một cái LÃO buông mình xuống. Ôi thôi! khi Lũ Nhắt biết ra sự thật thì ba tới bốn chú Nhắt đã làm mồi cho Lão rồi! Giờ đây Lũ Nhắt không còn hồn vía nào nữa.  chẳng có con nào dám thò đầu ra khỏi cửa hang.

Nhưng lâu ngày quá MÈO bắt đầu thèm lại thịt chuột. Thế là Lão moi óc tìm cho ra kế khác? Kế khác ra sao? Lão nhảy vào cái lu bột lăn mình nhiều vòng cho bộ lông nhuộm bột trắng phau. Xong LÃO nằm im như chết ngoài trừ hai con mắt mở ti hí để rình mồi.

Tin rằng tình thế đã yên, bầy Nhắt bắt đầu lóp ngóp bò ra. Thế là Mèo ta bộp ngay được chú Nhắt non mập nhất dưới bộ vuốt sắc bén. Ngoại trừ có một con CHUỘT GIÀ cứ ngồi mãi ở cửa hang. Con chuột già này thừa kinh nghiệm qua cái đuôi bị mất một phần ở trận trước đây nên luôn luôn phòng thủ.

Chuột Già la lớn:

- Coi chừng! Coi bộ món bột này sao hấp dẫn quá? Nhưng ta vẫn thấy nó giống Lão Mèo. Dù có ngon tới đâu? Khôn ngoan nhất là thủ một khoảng an toàn như ta thì hơn.

LỜI BÀN:
Sai lầm thế gian này ai cũng có, nhưng điều tệ hại nhất là không biết học hỏi điều sai lầm trước mà tránh đi. Lũ chuột ngu si biết mèo tinh ranh, đã một lần làm mồi dưới móng vuốt Mèo nhưng chẳng hề đề phòng sợ hãi. Con chuột già biết kinh nghiệm từ nạn tai với mèo lần trước nên thoát chết lần hai.
Nhà văn Mỹ Roy H Williams tác giả nhiều cuốn sách bán chạy chủ bút chương trình Wizard of Ad LIVE cho rằng, người thông minh khi phạm sai lầm thường học hỏi từ đó và chẳng bao giờ tái phạm, còn nhà thông thái thường tìm kiếm kẻ thông minh trên để cùng nhau học tránh sai lầm đó. Henry Ford ông chủ xe hơi nổi tiếng của Mỹ ngày trước cũng nói
-SAI LẦM CHỈ THỰC SỰ ĐẾN CHO KẺ NÀO CHẲNG CHÚT HỌC HỎI KHI ĐÃ PHẠM SAI LẦM
Học hỏi, rút kinh nghiệm trường đời là kim chỉ nam cho ai muốn thành công. Đường đời dĩ nhiên không thể nào trơn tru cho ta tiến bước.
TÓM LẠI
-KẺ KHÔN NGOAN CHỚ  BAO GIỜ PHẠM SAI LẦM  LẦN THỨ HAI 

-PHẢI MỘT BẬN, CẠCH TỚI GIÀ


=================================


 



















CHIM SƠN CA MẸ VÀ BẦY CON

Sơn Ca Mẹ làm tổ trong cánh đồng lúa mỳ vừa lên. Ngày nọ tiếp ngày kia lúa mỳ càng lúc càng cao cũng như lũ chim con càng lúc càng lớn thấy rõ.

Ngày nọ lúc những nhánh lúa mỳ bắt đầu ửng vàng rung rinh theo làn gió đồng nội, người Chủ Ruộng cùng con trai ra thăm lúa. 

Nhìn Lúa Ông nói với Con Trai:

-Lúa chín rồi sẵn sáng gặt thôi. Hai cha con mình phải đi nhờ láng giềng gặt giúp mới được.

Tổ lũ chim gần hai cha con, nên chim con về mách mẹ những gì chúng nghe. Chúng rất sợ, nếu không rời tổ sớm thì nguy to.

Sơn Ca Mẹ vừa đem mồi về, nghe vậy liền nói:

-Đừng sợ các con ơi! nếu người Chủ Ruộng bảo đi nhờ hàng xóm giúp thì đồng lúa này chưa hẳn đã chín hoàn toàn đâu.

Vài ngày sau, lúa chín càng nhiều. Gió lung lay làm một cành lúa chín đầy hột ngã đè lên đầu bầy chim.

Lần này Ông Chủ ra thăm giờ lại nói:

-Nếu không gặt gấp bây giờ chúng ta sẽ mất đi một nửa. Cha con ta không đợi hàng xóm được nữa rồi, ngày mai chúng ta tự làm lấy.

Khi bầy chim con kể lại cho MẸ,  Chim Mẹ mới bảo:

-Lần này thì chúng ta phải rời ngay lập tức! Khi con người tự quyết định công việc của họ không lệ thuộc một ai thì chính đây là lúc chúng ta không còn lý do nào để trì hoãn nữa.

Chiều đó có tiếng chim mẹ đập cánh bay đi, bay về, dồn dập. Sáng sớm ngày mai khi hai cha con Chủ Ruộng tới gặt lúa thì họ gặp một cái tổ chim TRỐNG không mà thôi./.

LỜI BÀN:
-Những gì chúng ta tự quyết định lấy không lệ thuộc vào ai sẽ góp phần chính yếu quyết định thành công. Lệ thuộc ít thành công hơn, do nó dựa vào quyết định của người khác. Vươn lên bằng chính khả năng chúng ta phần lớn đưa đến thành công do chúng ta biết được khả năng ngang đâu? Không ai biết được thành công bằng chính chúng ta. Ngạn ngữ Pháp có nói "Hãy tự giúp mình trước, rồi TRỜI mới giúp cho sau" (Aides -Toi, Le Ciel T'aidera") nó cũng hàm ý công việc thành công của chúng ta đến từ do bàn tay ta quyết định trước chứ không chờ đợi một ai cả.

-TỰ LỰC CÁNH SINH

-TỰ GIÚP MÌNH LÀ CÁCH GIÚP HAY NHẤT

-TỰ GIÚP TA TRƯỚC RỒI TRỜI SẼ GIÚP CHO
            


==================================== 


 
SÓI CHÚA  VÀ CON  CHÓ  ỐM

Sói chúa hay rình mồi kế một ngôi làng thì bắt gặp một con CHÓ. Hôm nay Con mồi của Sói chỉ là một con Chó ốm đến trơ xương. Dù sao cũng đói lắm rồi nên Sói Chúa mới chận con Chó đang tìm đường lùi lại.

Chó năn nỉ:

-Thưa ngài Sói, cho con xin thưa với ngài một điều trước khi ăn thịt con. Ăn con thì có ngon gì đâu? Ngài nhìn những cái xương sườn con này? con ốm chỉ có da và xương thôi.

Chó tiếp:

Con xin mách với Ngài Sói một điều: Vài bữa nữa chủ con sẽ làm tiệc cưới cho con gái. Đến lúc này con tha hồ ăn những thức thừa trong bữa tiệc và con sẽ mập phình lên cho xem. Khi này ngài hãy tới đánh chén ngon lành.

Sói Chúa nghe vậy quá bùi tai. Hắn nghĩ đến hình ảnh mình mẩy con chó trở nên căng tròn để cho nó xơi  từng miếng nên vội cho con chó ốm đi ngay. Sói trước khi đi chẳng quên nói trước là hắn chắc chắn sẽ trở lại chỗ kia đợi chó.

Vài ngày sau, Sói Chúa trở lại chỗ cũ y như lời Chó hứa. Nhưng lần này nó thấy Chó kia cứ quanh quẩn trong vườn. Sói Chúa ta yêu cầu Chó giữ lời ra mau cho nó ăn thịt.

Chó cười nhạt:

-Thưa Ngài Sói, con đã sẵn sàng và vui lòng ra cống mạng cho ngài đây. Ông quản gia trong nhà sẽ mở cửa cho con ra ngay ạ.

Nhưng người "quản gia" ra mở cửa lần này lại là CON CHÓ giốn bự. Loài Chó giống BỰ kia vốn bao đời nay là khắc tinh dữ tợn đối với giòng họ loài sói.

Sói Chúa không kịp một giây nghĩ ngợi, nó cong đuôi, phóng cả bốn chân chạy thục mạng về rừng./.

LỜI BÀN

BẠN CHỚ NÊN TIN VÀO NHỮNG LỜI HỨA HẢO, THÀ MỘT SẺ TRONG TAY CÒN HƠN HAI CON TRONG BỤI

-NHỮNG VIỆC TRONG TƯƠNG LAI LÀ NHỮNG VIỆC CHƯA CHẮC CHẮN HOÀN TOÀN

-ĐỪNG BỎ CON SĂN SẮT, BẮT CON CÁ RÔ

-BẠN CHỚ BỎ MỒI BẮT BÓNG



===================================

 HAI BẠN ĐỒNG  HÀNH  VÀ CHIẾC TÚI  RƠI
















Có hai người bạn cùng đồng ý với nhau đi chung trên con đường thiên lý. Chợt một trong hai kẻ bắt gặp một cái túi lạ ai đó đánh rơi trên đường.

Người lượm chiếc túi kia khoái trá:

-Ta may mắn quá đi thôi! trông này chiếc túi khá nặng. Nặng kiểu này chắc trong đó phải đựng VÀNG là cái chắc?

Người bạn kia mới lên tiếng:

-Anh chớ nói TA lượm được mà nên nói: CHÚNG TA lượm được CHÚNG TA MAY MẮN mới đúng chứ? Chúng ta cùng đi chung với nhau thì phải cùng chia nhau hoạn nạn hay may mắn như nhau mới đúng.

-KHÔNG! KHÔNG! không thể như vậy được!?

Người được túi tức giận la lên.

Chợt đằng sau có tiếng người đuổi theo  la vang:

-Đứng lại đứng lại hai tên trộm kia ?

Cả hai hốt hoảng nhìn quanh?

Chợt họ thấy một toán người đằng xa đang chạy lại tay cầm theo gậy gộc?!

Gã lượm được cái túi giờ này lại đâm ra hoảng hốt xanh cả máu mặt? 

Gã rên rỉ:

-Ôi chắc CHÚNG TA CHẾT MẤT nếu họ thấy chúng ta có chiếc túi này?!

Nhưng người bạn không lượm được chiếc túi chỉnh lại ngay:

-Không không! lúc nảy bạn chống lại hai tiếng CHÚNG TA thì giờ đây bạn nên giữ yên như vậy cứ nói rằng 

-Ôi chắc TA chết mất nếu họ thấy TA có chiếc túi này- mới đúng bạn à./.

LỜI BÀN

*BẠN CHỚ KHOAN  VỘI MONG AI  CHIA SỚT NỖI ĐAU KHỔ CHO BẠN TRỪ PHI NGƯỜI ĐÓ TRƯỚC ĐÂY LUÔN SẴN SÀNG CHIA SẺ MAY MẮN VỚI BẠN 

* NÊN KẾT BẠN VỚI AI BIẾT ĐỒNG CAM  CỘNG  KHỔ VỚI TA 

========================

                                                                            













BÁC  NÔNG  PHU VỚI      BẦY SẾU 


Bầy SẾU trông thấy bác NÔNG PHU đang bừa ruộng trên đồng. Chúng đoán là mùa gieo hạt lại đến. Chúng nhẫn nại chờ ngày gieo hạt thì tha hồ no bụng.

Cái ngày chúng mong chờ đã đến. Vừa gieo hạt xong, thì bác Nông Phu vội về nhà. Đây là thời cơ chúng hạ cánh xuống cánh đồng mới và tha hồ thưởng thức hạt giống của người.

Người làm nông kia thừa biết bầy cò đang phá hoại mùa màng nên tìm cách bảo vệ. Lần này theo thói quen bác chỉ đem ra một giàng ná cao su nhưng chẳng có viên đá nào? Bác vừa la lớn vừa trương dây lên hù doạ bầy cò cho chúng sợ thôi. 

Lần đầu bầy cò còn sợ. Nhưng càng về sau chúng quen dần cảnh doạ nạt này. Khi bầy cò không nghe tiếng đạn đá bay vun vút, thế là chúng chẳng con nào sợ hãi.  Mặc cho bác nông phu la hét chúng cũng chẳng thèm để ý.

Bác chủ ruộng giờ phải thay đổi phương kế. Bác dù sao cũng phải tìm cách cứu lúa. Lần này, Bác mang ná với đạn đá có THẬT. Thế là vài con sếu coi thường trúng đạn lăn đùng. Thật đáng đời đàn sếu, chúng hoảng sợ bay hết không còn con nào  dám léng phéng đến cánh đồng của bác Nông Phu nữa./.

LỜI BÀN: 
LỜI RĂN ĐE PHẢI CÓ BIỆN PHÁP ĐI KÈM, ĐÂY MỚI LÀ PHƯƠNG PHÁP THI HÀNH THÀNH CÔNG.
Chuyện răn đe không thôi cũng khác nhau. Ngay trong gia đình tây phương và đông phương khác nhau rất xa. Mình "thương con cho roi cho vọt" thì giáo dục tây phương chê bai cho vậy là 'nô lệ hóa' con người. HỌ chê lớp trẻ con đông phương ngoan ngoãn chỉ là hình thức "nô lệ và phục tùng' thiếu 'sáng kiến và độc lập' Nhưng khổ thay tây phương không hiểu rằng bản chất con người vốn 'thích tự do hoang đàng' nếu không "măng không uốn thì tre khó lòng".
Tây phương giáo dục khác lắm họ luôn cho 'trẻ tự do' không uốn nắn ngay lúc đầu, họ sợ 'nô lệ hóa' chúng. Luôn chiều chuộng và không bao giờ dám nghiêm với trẻ...Nhưng từ quan niệm này con trẻ càng lúc càng tưởng mình là 'cái rốn vũ trụ' hay là 'ông trời con' muốn gì được nấy? Có nhiều vụ kiện về 'abuse' con nít. Con nít là phải cưng phải chiều, cực chi cũng phải ngon ngọt không bao giờ kỷ luật hay rầy la và biện pháp trừng phạt như đông phương mình. Đến tuổi thiếu niên, lớp trẻ tây phương nghiệm ra mình không phải là 'ông vua, ông trời con' nữa đâm ra hụt hẫng, bất mãn hận đời và nhiều hành động đáng tiếc cùng ghê sợ xảy ra
To rộng bao quát hơn, chúng ta Ngẫm lại tình hình thế giới hiện tại, thế sự nhiễu loạn chiến tranh triền miên. Có khi chúng ta nghiệm ra mấy cường quốc chỉ biết hù dọa thiếu biện pháp trừng phạt đích đáng nên loạn càng thêm loạn.
tóm lại trong biện pháp TRỪNG TRỊ


*CHỈ DOẠ SUÔNG KHÔNG BAO GIỜ CÓ KẾT QUẢ VỚI NHỮNG NGƯỜI BƯỚNG BỈNH

*MIẾNG NGON NHỚ LÂU, ĐÒN ĐAU NHỚ ĐỜI



======================== 

nguồn AESOP's Fables

Wednesday, September 7, 2022

CHÚ TIỀU PHU CÓ CÁI "VÍA UỐNG CÀ PHÊ"

 

NGƯỜI TIỀU PHU VÀ LY CÀ PHÊ NGÀY ĐÓ



người viết tháng ghé thăm chợ Sơn Mỹ trước ngày  đi Mỹ

***

Xã Sơn Mỹ Hàm Tân nó gắn bó với gia đình tôi hơn mười năm trời. Từ lúc hai vợ chồng tôi lấy nhau với hai bàn tay trắng cũng tại đây. Cho đến lúc 'sản xuât' ra bầy con năm đứa cũng tại xã này. Cảnh nhà đông đúc như vậy, vợ giáo viên chồng làm rẫy cho đến ngày giã từ quê hương.

Hơn mười năm trời sống tại đây gia đình tôi có rất nhiều kỷ niệm với một vùng quê sát biển. Tôi không bao giờ quên được hình ảnh bao triền cát, những vực đất lở lói đỏ ối ăn ra tận mép sóng đại dương.

 Rừng Sơn Mỹ lúc này cũng gần biển đó là những thuận lợi cho người nào vừa làm hai nghề một là ngư dân hai là nông dân hay tiều phu phá rừng làm rẫy.

Kể dông dài với quý bạn thế nó không ăn nhập gì với cái tiêu đề người viết làm tựa ở đầu bài?

Rừng Biển Rẫy Củi đâu có liên quan gì chuyện'cà phê cà pháo' thế kia?
Có một tí xíu liên quan, thưa quý bạn!

Chuyện là vậy:

Tuy mang cái kiếp nông dân nhưng sáng sáng trước khi vào rẫy tôi thường ghé chợ uống một ly cà phê mới được. Cái 'chất'  thị thành vẫn còn trong người, nói cho đúng tánh ghiền cà phê (cũng như ghiền thuốc Lào vào thời gian này) tôi không thể nào bỏ được?

Cứ mỗi lần đi rừng đốn củi, tôi không quên tạt ngang chợ Sơn Mỹ nơi đây có quán cà phê vợ chồng anh Quang, một quán khá đông khách.  Quán vừa gần chợ vừa gần cơ quan của Xã nên khá nhiều ẩm khách ghé vào. Tôi tuy là dân làm rừng, nhưng cũng là người khách quen mặt của chủ quán. 




 CÁI VÍA UỐNG CÀ PHÊ?


Chuyện không bàn về uống cà phê và chuyện rẫy rừng, người viết xin nhắc lại cái 'Vía Uống Cà Phê " là gì?


Có một ngày vợ chồng anh Quang mới nói thiệt với tôi rằng :

" Chú Phúc à, vợ chồng tui bắt đầu để ý vì chuyện ni hắn lặp lui lặp tới phải nói là 7 hay 8 lần chớ không phải 1 hay 2 lần mô"

Tôi ngạc nhiên:

-Chuyện ra răng vậy eng chị?

Anh  chủ quán mới kể rõ sự tình:

-Tui để ý ngày mô mà eng tới uống mở hàng là ngày nớ khách đôn dử lắm, bán được năm bảy chục ngàn luôn. Bảy tám lần như rứa mới lạ chớ? 

-A té rứa à eng?

Tôi vừa ngạc nhiên vừa hãnh diện cho cái số'hao tiền'của mình.

-Thôi bựa ni mồng một đầu tháng eng nhớ đừng quên tới uống cà phê quán tui nghe?

Tôi "dạ dạ" cho vừa lòng với vợ chồng chủ quán. 
Tôi chắc là khó giữ lời do có khi đầu tháng mồng một thì biết, nhưng nếu không tiền thì làm sao nhớ được cái chuyện người ta nhờ?


Cái rìu cái rựa trên vai một quảng đời làm rẫy chai tay. Tôi đâu phải ghiền một quán cà phê anh Quang gần Chợ nhưng lại là khách ở mấy quán cà phê Thủy Hạ dưới kia, chặng gần đổ dốc về Xã Tân Thiện nơi ba mẹ và gia đình nội ngoại tôi ở.

Số uống cà phê là vậy đó. Có người tin cái 'vía' tôi đi vào thì cà phê ngày đó phát đạt hơn thêm đó là niềm hãnh diện cho bản thân người viết nhưng lại hao cái túi tiền gia đình- vợ con?


đường vào rẫy 

Rẫy rừng cuốc rựa bong tay, kiếm ra đồng bạc phải 'trầy vi tróc vảy' nhưng lạ? khi ngồi nhìn giọt cà phê tí tách chảy, tai nghe giọng ca mượt mà của Tuẩn Vũ, khói thuốc Jet'tà tà' bay cao thế là tâm hồn tôi bay bổng rồi...quên hết?

Tôi đã để hình ảnh đám rừng núi Bể, núi Đất cùng những nhát rìu, nhát rựa ê nhức cả bàn tay trong vùng quên lãng để sống cho riêng mình một giây phút nào đó. Mặt trời mới lên chào đón một ngày, một chút nào hứng khởi từ giọt cà phê đắng cùng khói thuốc thơm nồng vào trong huyết quản để quên đi chuỗi ngày khốn khó thực tại. Tôi từng mong những phút giây hưởng thụ đó kéo dài hơn, sự vật vả giữa cái chất người và trách nhiệm một người cha một người chồng phải vật lộn kiếm sống cùng vợ con...



Bởi thế cho nên khi cà phê đã cạn, điếu thuốc vừa tàn và cuốn băng vừa ngưng tôi liền đứng phắt dậy.

Một động tác dứt khoát và quyết định do trước mặt tôi là 
đoạn đường vào rừng còn xa và cả một đám rẫy đang đợi ./.
                                         


ĐHL 11/10/2017
update 1/7/2020 by ĐHL

KHÓI THUỐC NĂM XƯA

 

 (bài tái đăng)


nhờ Internet tôi tìm được VỊ TRÍ xưa kia xóm tôi ở ngày đó so với trong hình nay đã khác hẳn (ngoại trừ còn một cây điều nay đã rậm rạp) lý do hiện nay như trong hình có đường trải nhựa hai bên còn có hàng cột điện đường cùng hai mương nước chảy 
Trước năm 1995, con đường này là con đường đất một trận mưa nước chảy lở lói làm đất hai bên đường sứt mẻ hư hao. Nước bùn lở lói màu đỏ chảy ào ạt xuyên vào nền nhà của mái tranh nghèo.
Mũi tên chỉ vị trí nhà tôi và vườn đào khi ra đi bán lại nay cây cối và nhà cửa san sát nhau chứ không thưa thớt  như xưa.Đám đất đó nay người ta phân chia ra bán tiền tỷ do vùng này sắp trở thành một khu CÔNG NGHIỆP LỚN 

***

LY CÀ PHÊ SƠN MỸ


Ngày đó gần chùa Sơn Mỹ có một quán cà phê khá đông khách. Chúng tôi, giới ẩm khách thường gọi là quán Thủy-Hạ. Lý do dễ hiểu do anh Hạ (kiêm sửa xe đạp) cùng vợ anh là chị Thủy người chủ quán.

 Bạn đọc chắc hẳn còn nhớ một thời 'NGĂN SÔNG CẤM CHỢ', từ thành phố cho đến vùng quê người mình sống trong thiếu thốn bức bách, ly cà phê tiếng nhạc điếu thuốc mơ màng là chuyện hiếm hoi. Đến khi thời thế nới lỏng dần hồi, có phong trào mở quán cà phê, có tiếng nhạc "hải ngoại" đem về tự nhiên con người ta  bắt đầu có cảm giác thoải mái, tươi vui hơn. Lớp trẻ sau này nếu đi uống cà phê có thể chỉ do "đi tiệm cà phê" đang trở thành "mốt" thời thượng thôi.  Các bạn trẻ sẽ không hiểu hay khó cảm thông thế nào là tâm lý khoái cảm từ thú nhâm nhi từng giọt cà phê đắng của lớp người đi trước- hàng ngày họ phải lăn lộn trong rừng, tay chai mặt nám với rựa rìu, nắng mưa...


*


Quán cà phê người viết kể lại, lúc đó dần đông lên nhờ kèm theo phong trào nghe lại dòng nhạc sau một thời gian vắng tiếng.  Phải nói cho đúng, thịnh hành nhất là hai giọng ca Tuấn Vũ, Khánh Hà. Những cuốn băng cassette hiếm hoi dùng mãi nên trở thành 'nhảo nhẹt', sứt mẻ. Những hộp băng từng chuyền qua tay nhiều người mới về tới một vùng quê này. Ôi tôi nhớ làm sao những giọng ca ngày đó. Tất cả đều là "số một". Một vài cái quán cà phê hiếm hoi, hai bên con đường đất đỏ Liên Tỉnh 55 (xưa là Tỉnh Lộ 23) từ Xã Tân Thiện vào tận Bình Châu thuộc Bà Rịa. Quán nào cũng sắm cho được cái máy JVC, Panasonic trông nó sướng con mắt làm sao! Xin các bạn chớ coi thường những cái máy này nhé; chúng là cả một gia tài của chủ quán đó. Nhớ làm sao nhiều tiếng hát mượt mà, bao lời ca nghe sao say sưa, chất ngất như mang lại một trời nhớ thương và đồng cảm chân thành...






Uống ly cà phê "phin", nếu lúc đó tôi kêu chủ quán mang lại cho ba điếu thuốc JET bán lẻ thì thật là 'sang'. Đã uống cà phê mà hút "thuốc rê" thì trông sao được mắt. Ba điếu thuốc Jet luôn được chủ quán đặt vào cái dĩa nhỏ. Đó quả là sự phục vụ trịnh trọng cho một loại thuốc hút "thời thượng". 

Nếu nói rộng ra cho thuốc Jet, nó từng được dùng để "giao tiếp" khi đi xin giấy tờ, hay xin thông xe qua trạm... Từng điếu JET trên tay, trầm ngâm hay nhâm nhi vị đắng cà phê…Một khoảng thời gian quý báu nhằm thỏa mãn cho lòng mình trước khi tôi trở lại với thực tế là ...vác rựa VÀO RỪNG. 



***

Kể chuyện xưa, tôi chẳng muốn so sánh với thời này. Nếu ta đặt tâm trạng của giới trẻ thời nay vào thì thật tình khó lòng cảm hết tâm trạng người viết. Có thể các bạn đồng ý: cái gì chúng ta thiếu hay quá cần mới giá trị. Thời nay do quá thừa mứa, quá dễ dàng thì khó mà đạt tới một tâm lý sung sướng nếu không muốn nói là hạnh phúc, thỏa mãn như tôi lúc đó.

***

                 HOA SỨ BƠ VƠ

============================


Đợi giọt cà phê rơi rơi, cũng là lúc ẩm khách ngồi ngắm mấy mảnh vườn quanh quán…


Quanh tôi, hình ảnh mấy vườn mít tiêu điều do sâu bọ đục thân, phá đọt.  Một thời vùng này nổi tiếng về MÍT nay chỉ còn lại những gốc cây mục nát cùng cành lá xác xơ, trông thật đau lòng. Người thôn tôi ở càng ngày càng ít lợi tức từ vườn nhà mang lại nên cùng nhau vào rừng làm rẫy để kiếm thêm bắp đậu. Hàng ngày người ta vào rừng làm rẫy, đốt than để lại ông già bà lão hay trẻ thơ lại nhà. Thế là vườn nhà càng lúc càng vắng vẻ, trơ trọi. 




Nhìn ra khung cửa lá của quán, vườn ai đó còn sót lại đôi ba cây bông sứ. Những cây bông sứ chẳng ai màng chăm sóc nhưng vẫn lây lất sống, dai dẳng với tháng ngày.  Những bông hoa sứ rơi rụng, bơ vơ, rải rác trên nền đất nửa cát, nửa đất thịt bazan đo đỏ. Chẳng ai màng đến mùi thơm của sứ -những thứ tầm thường chẳng còn cần thiết, do nó không bán ra tiền bằng trái mít, hạt điều hay củ sắn củ khoai.


Nhìn cây sứ làm tôi nhớ về thời đi học. Thời lớp ba lớp tư tôi hay đem hoa này ướp vào vài trang vở. Có khi tôi cất chúng vào túi thỉnh thoảng đem ra ngửi chơi. Khổ một điều, cây sứ hay trồng ở chỗ miếu thờ linh thiêng. Mỗi lần tôi đi học ngang qua cái Miếu Âm Hồn của phường Đệ Tứ, hoa sứ rơi lả tả nhưng tôi là đứa nhát gan, chẳng bao giờ dám mò vào lượm do...sợ.


Tôi từng thích mùi thơm hoa sứ vào thời tiểu học. Tuổi nhỏ ngày đó tôi chưa biết chi như những ý tưởng trong bài hát "Hoa Sứ Nhà Nàng" mà tôi thưởng thức bên ly cà phê ngày đó. 



Hoa sứ chỉ còn là những gốc cây vô ích. Người ta không cần chặt bỏ làm gì do đất đai, vườn nhà  đã bạc màu chẳng còn lợi tức. Qua bao mùa "trồng xuống bới lên" không biết mấy bận. Trong vùng tôi ở, ai cũng lo chạy theo nhu cầu miếng ăn, mong sao có sắn khoai no bụng. Hình ảnh chén cơm trắng tinh là cả một ước mong sâu lắng trong lòng. Có thể ngoài tôi- một người tiều phu "bất đắc chí"- đang trầm ngâm nhâm nhi ngụm cà phê cuối cùng vừa ngắm mấy đài bông sứ nằm vất vưởng đó đây vừa tiếc cho một loài hương đang chìm vào quên lãng và thờ ơ nhân thế.


Đó là vài ba ý  nghĩ  thoáng qua  nhanh trong tôi lúc ngồi ngắm sứ. Cho đến khi điếu thuốc đã tàn, ly cà phê chẳng còn giọt nào, tôi phải trở về thực tại trước mắt, đó là... VÀO RẪY.


Kể lại về cái thú uống cà phê như vậy chắc hẳn các bạn có thể tin người viết thổ lộ thật lòng. Thật khó quên những lúc kẻ uống cà phê này phải thiếu chủ quán ít nhiều, cũng do hoàn cảnh? Không sao! do người viết là khách quen hơn nữa là xóm làng quen biết không lo chi  chuyện thiếu tiền. Thiếu tiền cà phê còn có một từ nghe khá vui đó là “ghi sổ”. Chờ cho đến khi khách hàng bán được cái gì từ vườn, rẫy sẽ trả xong món "nợ nhâm nhi" này. 


Bất ngờ có một ngày, nhờ vào Facebook tôi biết được tin vợ chồng chủ quán cà phê ngày xưa vẫn còn. Cái quán  đó vẫn còn trên nền cũ nhưng được xây lại to lớn hơn xưa. Liên lạc với chủ quán, tôi cám ơn anh nhắc lại cho tôi hai câu đối ngày đó nhưng tôi quên mất.


Chuyện hai câu đối, đó là kỷ niệm của chúng tôi trong mấy ngày "tết đến xuân về". Thời gian này, rảnh làm rẫy, chúng tôi hay ngồi tán gẫu trong cái quán tranh. Làm sao quên được một chặng đời khó khăn,  thú uống cà phê lại đam mê nó là "vị thuốc tinh thần" giúp chúng tôi quên đi hiện tại. 


Ngày đó khi trả xong số tiền nợ, lòng ai cũng thoải mái, tâm trạng thật nhẹ nhàng sung sướng. Cuối năm hết nợ lại được anh chủ quán cùng ẩm khách vừa nhâm nhi vừa gật gù tán thưởng hai câu:


NĂM HẾT NỢ XONG VUI XUÂN THOẢI MÁI

CUỐI NĂM SỔ SẠCH HƯỞNG TẾT UNG DUNG 


***


Hơn hai mươi bảy năm rời xa một vùng quê mang tên Sơn Mỹ, tôi vẫn mong có ngày trở lại chốn xưa để đi tìm một vài dấu tích cũ nào đó. Mọi thứ chắc chắn đã đổi thay, sẽ không còn những cái quán nghèo như xưa nữa.  Chúng đã  khuất dần trong kỷ niệm chẳng khác chi mấy ngụm khói thuốc jet ngày đó lảng đảng bay cao. 


 
Thời nay khó lòng sống lại với tâm trạng giống với ngày trước. Nếu giờ tôi có đi uống cà phê, hay được ngồi vào vị trí ngày xưa tôi từng ngồi đợi giọt cà phê rơi, chắc chắn tôi sẽ không bao giờ tìm lại được tâm trạng như xưa được nữa. Tôi sẽ không bao giờ có được thứ cảm giác y trước, thời gian ngồi trong cái quán cà phê lợp tranh rồi ngắm đôi, ba hoa sứ như bơ vơ rơi rụng cùng thưởng thức giọng ca "não nùng, sướt mướt" phát ra từ cái máy cassette màu đen. Đối diện là cái bàn gỗ ọp ẹp có tôi ngồi lắng hồn trong tiếng hát, bên ly cà phê hiếm hoi cùng khói thuốc từng giúp tôi (hay bao người khác cùng hoàn cảnh) có một khoảnh khắc nào đó quên đi thực tại, lâng lâng bay bổng tận đâu đâu. Tôi cứ tạm cho đó là những phút giây riêng tư được phiêu du chốn "bồng lai tiên cảnh' ảo huyền nào đó trước khi trở lại với thực tế đắng cay  ./.


========================== 


HÌNH ẢNH


 SƠN MỸ NGÀY NAY

nhờ vào FB tôi có được hình ảnh dưới đây 


        
  Sơn Mỹ  và quán cà phê Thủy Hạ hôm nay đã khác xưa. 



hình dưới: nhờ vào FB người viết mới biết được hình ảnh của vợ chồng chủ quán cà phê Thủy Hạ



  Chùa Huệ Đức (hôm nay) ngày xưa gần cà phê Thủy Hạ 

ghi chú

xóm người viết ở năm xưa (vòng tròn xanh ) nghèo nàn heo hút hiện tại đang hình thành một khu công nghiệp tương lai của huyện Hàm Tân.

ly cà phê nho nhỏ trong cái quán tranh, khói thuốc buồn vương bên miếng đất bạc màu, lác đác vài bông sứ bơ vơ nào đó là những gì trong  dĩ vãng. 

Đinh Hoa Lư 

edit

8/9/2022

BÌNH LUẬN TỔNG QUÁT- THẢM NẠN MỌI MẶT MÀ TRUMP GIEO CHO NƯỚC MỸ KHÓ BỀ HÀN GẮN

thưa bạn đọc Trước bầu cử 2024 có nhiều nhà phân tích chính trị đã cảnh báo cho nước Mỹ về những biến loạn cho Mỹ và cả thế giới nếu Tru...