Dịch thuật cùng lời bàn của ĐHL
LÃO MÈO TINH RANH VÀ CON CHUỘT GIÀ
Một hôm đói quá Lão Mèo bèn nghĩ ra một kế. Lão trèo lên cái tủ bếp chân sau bám vào ván treo ngược cái đầu xuống. Phần cuối đuôi Lão móc vào vòng dây thừng như đang bị treo vậy?
Lũ Nhắt nhìn trộm ra ngoài thấy cảnh tượng này cho rằng Lão Mèo đang bị chủ phạt do tội ăn vụng nào đó. Bán tín bán nghi một con ló ra mò tới mũi ngửi ngửi đánh hơi xem động tĩnh? Lão Mèo vẫn treo mình như thế không nhúc nhích.
Tin rằng LÃO MÈO đã chết, lũ Nhắt kêu nhau ra nhảy múa ăn mừng dưới mũi LÃO?
Vụt một cái LÃO buông mình xuống. Ôi thôi! khi Lũ Nhắt biết ra sự thật thì ba tới bốn chú Nhắt đã làm mồi cho Lão rồi! Giờ đây Lũ Nhắt không còn hồn vía nào nữa. chẳng có con nào dám thò đầu ra khỏi cửa hang.
Nhưng lâu ngày quá MÈO bắt đầu thèm lại thịt chuột. Thế là Lão moi óc tìm cho ra kế khác? Kế khác ra sao? Lão nhảy vào cái lu bột lăn mình nhiều vòng cho bộ lông nhuộm bột trắng phau. Xong LÃO nằm im như chết ngoài trừ hai con mắt mở ti hí để rình mồi.
Tin rằng tình thế đã yên, bầy Nhắt bắt đầu lóp ngóp bò ra. Thế là Mèo ta bộp ngay được chú Nhắt non mập nhất dưới bộ vuốt sắc bén. Ngoại trừ có một con CHUỘT GIÀ cứ ngồi mãi ở cửa hang. Con chuột già này thừa kinh nghiệm qua cái đuôi bị mất một phần ở trận trước đây nên luôn luôn phòng thủ.
Chuột Già la lớn:
LỜI BÀN:
Sơn Ca Mẹ làm tổ trong cánh đồng lúa mỳ vừa lên. Ngày nọ tiếp ngày kia lúa mỳ càng lúc càng cao cũng như lũ chim con càng lúc càng lớn thấy rõ.
Ngày nọ lúc những nhánh lúa mỳ bắt đầu ửng vàng rung rinh theo làn gió đồng nội, người Chủ Ruộng cùng con trai ra thăm lúa.
Nhìn Lúa Ông nói với Con Trai:
-Lúa chín rồi sẵn sáng gặt thôi. Hai cha con mình phải đi nhờ láng giềng gặt giúp mới được.
Tổ lũ chim gần hai cha con, nên chim con về mách mẹ những gì chúng nghe. Chúng rất sợ, nếu không rời tổ sớm thì nguy to.
Sơn Ca Mẹ vừa đem mồi về, nghe vậy liền nói:
-Đừng sợ các con ơi! nếu người Chủ Ruộng bảo đi nhờ hàng xóm giúp thì đồng lúa này chưa hẳn đã chín hoàn toàn đâu.
Vài ngày sau, lúa chín càng nhiều. Gió lung lay làm một cành lúa chín đầy hột ngã đè lên đầu bầy chim.
Lần này Ông Chủ ra thăm giờ lại nói:
-Nếu không gặt gấp bây giờ chúng ta sẽ mất đi một nửa. Cha con ta không đợi hàng xóm được nữa rồi, ngày mai chúng ta tự làm lấy.
Khi bầy chim con kể lại cho MẸ, Chim Mẹ mới bảo:
-Lần này thì chúng ta phải rời ngay lập tức! Khi con người tự quyết định công việc của họ không lệ thuộc một ai thì chính đây là lúc chúng ta không còn lý do nào để trì hoãn nữa.
Chiều đó có tiếng chim mẹ đập cánh bay đi, bay về, dồn dập. Sáng sớm ngày mai khi hai cha con Chủ Ruộng tới gặt lúa thì họ gặp một cái tổ chim TRỐNG không mà thôi./.
LỜI BÀN:-Những gì chúng ta tự quyết định lấy không lệ thuộc vào ai sẽ góp phần chính yếu quyết định thành công. Lệ thuộc ít thành công hơn, do nó dựa vào quyết định của người khác. Vươn lên bằng chính khả năng chúng ta phần lớn đưa đến thành công do chúng ta biết được khả năng ngang đâu? Không ai biết được thành công bằng chính chúng ta. Ngạn ngữ Pháp có nói "Hãy tự giúp mình trước, rồi TRỜI mới giúp cho sau" (Aides -Toi, Le Ciel T'aidera") nó cũng hàm ý công việc thành công của chúng ta đến từ do bàn tay ta quyết định trước chứ không chờ đợi một ai cả.
-TỰ LỰC CÁNH SINH
-TỰ GIÚP MÌNH LÀ CÁCH GIÚP HAY NHẤT
BẠN CHỚ NÊN TIN VÀO NHỮNG LỜI HỨA HẢO, THÀ MỘT SẺ TRONG TAY CÒN HƠN HAI CON TRONG BỤI
===================================
========================
Bầy SẾU trông thấy bác NÔNG PHU đang bừa ruộng trên đồng. Chúng đoán là mùa gieo hạt lại đến. Chúng nhẫn nại chờ ngày gieo hạt thì tha hồ no bụng.
Cái ngày chúng mong chờ đã đến. Vừa gieo hạt xong, thì bác Nông Phu vội về nhà. Đây là thời cơ chúng hạ cánh xuống cánh đồng mới và tha hồ thưởng thức hạt giống của người.
Người làm nông kia thừa biết bầy cò đang phá hoại mùa màng nên tìm cách bảo vệ. Lần này theo thói quen bác chỉ đem ra một giàng ná cao su nhưng chẳng có viên đá nào? Bác vừa la lớn vừa trương dây lên hù doạ bầy cò cho chúng sợ thôi.
Lần đầu bầy cò còn sợ. Nhưng càng về sau chúng quen dần cảnh doạ nạt này. Khi bầy cò không nghe tiếng đạn đá bay vun vút, thế là chúng chẳng con nào sợ hãi. Mặc cho bác nông phu la hét chúng cũng chẳng thèm để ý.
Bác chủ ruộng giờ phải thay đổi phương kế. Bác dù sao cũng phải tìm cách cứu lúa. Lần này, Bác mang ná với đạn đá có THẬT. Thế là vài con sếu coi thường trúng đạn lăn đùng. Thật đáng đời đàn sếu, chúng hoảng sợ bay hết không còn con nào dám léng phéng đến cánh đồng của bác Nông Phu nữa./.
LỜI BÀN: LỜI RĂN ĐE PHẢI CÓ BIỆN PHÁP ĐI KÈM, ĐÂY MỚI LÀ PHƯƠNG PHÁP THI HÀNH THÀNH CÔNG.
*CHỈ DOẠ SUÔNG KHÔNG BAO GIỜ CÓ KẾT QUẢ VỚI NHỮNG NGƯỜI BƯỚNG BỈNH
*MIẾNG NGON NHỚ LÂU, ĐÒN ĐAU NHỚ ĐỜI
















