Monday, March 6, 2023

LÝ DO BẮC HÀN RẤT SỢ OANH TẠC CƠ CHIẾN LƯỢC B1 LANCER CỦA HOA KỲ


       VIDEO: B1 Lancer  

Máy bay ném bom B-1B của Không quân Hoa Kỳ tập trận với chiến đấu cơ KF-16 của Hàn Quốc ngày 03/03/2023. REUTERS - SOUTH KOREAN DEFENCE MINISTRY


CHÀO BẠN ĐỌC

Từ đầu năm 2022 đến nay, Kim Jong Un liên tục thử nghiệm phi đạn các loại trong đó còn nâng cấp thử nghiệm  ICBM mặc dù Bắc Hàn đang lâm vào trận đói dữ dội.

Hoa Kỳ liên tục tái khẳng định sự hợp tác sức mạnh quân sự với Nam Hàn để sửa soạn chống lại sự xâm lăng của Kim Jong Un 

Tuy liên tục dọa Nam Hàn và Hoa Kỳ nhưng trong thâm tâm "chú Ủn" rất ngán Không quân Hoa Kỳ.

Trong sự ngán sợ của Kim Jong Un chúng ta không quên sức mạnh của phóng pháo cơ chiến lược tối tân của Hoa Kỳ đó là B1 Lancer


TẠI SAO BẮC HÀN RẤT SỢ B1 LANCER

 


KHẢ NĂNG BAY B1 Lancer phi cơ có khả năng cụp và xòe cánh để gia tăng hay giảm vận tốc bay.
Tốc Độ Mach 1.25 tức 1340 km/giờ tối đa 1448km/giờ (siêu thanh) ở cao độ 15,000 mét

B1 bay cao độ tối đa 18,000 mét
Tầm hoạt động khi mang 16.8 tấn bom
7,600 km

HỎA LỰC  BAO GỒM TRỌNG TẢI MANG BOM QUY ƯỚC

  • Bom:
    • 84× Mk-82
    • 84× Thủy lôi Mk-62
    • 24× Thủy lôi Mk-65
    • 30× Bom phát quang CBU-87/89/CBU-97 ** 30× CBU-103/104/105 Wind Corrected Munitions Dispenser (WCMD) CBUs
    • 24× Bom thông minh GBU-31 JDAM
    • 15× Bom thông minh GBU-38 JDAM
    • 48x Bom thông minh GBU-38 JDAM
    • 48x Bom thông minh GBU-54 JDAM
    • 24× Bom thông thường Mk-84
    • 12× hỏa tiễn chiến thuật tầm xa AGM-154 JSOW
    • 96× hoặc 144× Bom điều khiển GBU-39
    • 24× hỏa tiễn chiến thuật tầm xa AGM-158 JASSM
    • 24× Bom hạt nhân chiến thuật B61
    • 24x Bom hạt nhân chiến lược B83 

    • Tổng cộng 16.8 tấn bom







khả năng TRƯƠNG CÁNH LÚC BAY CHẬM-lúc BAY NHANH B1 Lancer CỤP CÁNH LẠI



 vào năm 2017, Hoa Kỳ đã chính thức cho phi cơ chiến lược siêu thanh B-1B Lancer hạ cánh tại căn cứ Osan, Nam Hàn
 Hành động này của Ngũ Giác Đài đã bắn một tín hiệu đến Bắc  Hàn: 
Washington sẵn sàng bảo vệ Nam Hàn nếu Bình Nhưỡng vẫn tiếp tục dùng hạt nhân đe doạ đồng minh của Mỹ.
Tướng Thomas Bergeson, chỉ huy Lực Lượng Không Quân Thứ 7 từng khẳng định:
 “Sự liên đới đồng minh Mỹ-Nam Hàn  luôn bền chặt, không lo sợ trước
hành động khiêu khích, hiếu chiến của Bắc hàn. 
Thứ vũ khí chiến lược mà quý vị thấy hôm nay nó chứng tỏ chúng tôi (Hoa Kỳ) đang mở rộng khả năng đối phó.
 Nghĩa vụ đồng minh giữa chúng tôi vẫn luôn bền vững, từng ngày một chúng tôi luôn giữ vững an ninh cho Bán Đảo Triều Tiên và trong vùng...”
***

B1 Lancer và bom chùm



B-1A Lancer chế tạo lần đầu tiên vào đầu thập niên 1970s là phi cơ chiến lược bay rất cao.
  Vào năm 1977 Cựu tổng thống Hoa Kỳ Jimmy Carter ngưng chương trình chế tạo B1  để ưu tiên chế tạo hoả tiễn không địa cho B-52, chương trình hoả tiễn đạn đạo liên lục địa và chương trình chế tạo phi cơ chiến lược tàng hình B-2.
Tiếp nối, Tổng thống kế nhiệm Ronald Reagan đã tái tục chương trình chế tạo B-1 Lancer vào ngày 2/10/1981 với danh hiệu là B-1B Lancer. 
B-1B  được tối ưu hoá bằng khả năng xâm nhập tuy cao độ thấp hơn.
 Động cơ B-1 đời sau này được tái thiết kế để tránh được radar đối phương. B-1B tuy bay với tốc độ siêu thanh 1.2 Mach nhưng lại có nhiều khả năng thoát hiểm hơn B-1A.
Sau Chiến Tranh Lạnh, Không Quân Hoa Kỳ đã thay đổi trang bị vũ khí nguyên tử trên các phi đội B-1 và thay vào đó các loại vũ khí quy ước thông thường. B-1 đã tỏ ra hữu dụng trong các cuộc chiến tại Iraq và Afghanistan.
 Hiện tại, Không Quân Mỹ đang thiết kế thêm nhiều vũ khí hướng dẫn chính xác, bom thông minh được hướng dẫn bởi dữ liệu tính trước cùng những bộ cảm biến tinh vi nhằm đánh trúng mục tiêu. 
Những tối ưu hoá này xem ra nó còn thích hợp lâu dài về sau. 
Thật vậy có rất nhiều sửa đổi và tối tân hoá cho các phi cơ chiến lược của Không Quân Mỹ. 
Trong việc nâng cấp cho B-1B Lancer, đáng chú ý nhất là hệ thống radar dò tìm do Hãng Northrop Grumman tối ưu hoá công cụ quét sóng hoàn cầu dò tìm mục tiêu rất năng động trong B-1B.
Đối với các mặt trận và địch thủ có mức độ vũ khí tối tân vừa phải như Bắc Hàn thì B-1B Lancer vẫn còn hữu dụng cho vài thập niên tới.
 Nhưng hiện nay đối đầu với các nước  có mức độ phòng vệ tối tân hơn như Nga và Trung Cộng thì hiện tại
 Lực Lượng Không Quân Chiến Lược B-2 với 20 chiếc, mới có khả năng đương cự được với sức phòng không tinh vi từ hoả tiễn S-300. S-400 của Nga hay HQ-9 của Trung Cộng.
cũng theo RFI 
         Tàu ngầm nguyên tử năng USS Springfield tại Guam 

HÀNG KHÔNG MẪU HẠM USS NIMITZ ĐANG TIẾN VÀO BIỂN ĐÔNG NGÀY 13/1/2023

Trong thời gian gần đây, Mỹ và Hàn Quốc huy động nhiều « phương tiện chiến lược » trong các cuộc giao lưu về quân sự. Trong số này có tàu ngầm chạy bằng năng lượng hạt nhân của Mỹ lớp Los Angeles USS Springfield, tàu khu trục lớp Arleigh Burke. Washington và Seoul đang nghiên cứu khả năng đưa hàng không mẫu hạm Mỹ USS Nimitz đến lại bán đảo Triều Tiên. 


                                      B 21 RAIDER 

Trong tương lai, Không Quân Hoa Kỳ sẽ có thêm oanh tạc cơ chiến lược tàng hình B-21 Raider Stealth nối tiếp B-2 Stealth, để đối đầu với các nước có sức mạnh phòng không tinh vi nhất. Hãng Northrop Grumman  sẽ sản xuất tiếp tục dạng thức chiến lược cơ ưu hoá với cái tên mới B-21 Tàng Hình này. Có ít nhất là 100 chiếc Raider xuất xưởng và hoạt động trước năm 2030 để chắc chắn đánh được các mục tiêu xa khắp nơi trên hoàn cầu với bất cứ sức mạnh phòng không nào từ mặt đất. Nhưng nhu cầu lý tưởng nhất cho Không Quân Mỹ vào thời gian đó phải là 200 chiếc B-21 loại tàng hình mới nhất so với hiện nay.
Từ thời cựu TT Trump cho đến hiện nay là Nhiệm kỳ của TT Biden THAAD càng nâng cấp tại Nam Hàn để chống hỏa tiễn ISBM của Bắc Hàn phóng lên từ tàu ngầm

Nói sao chăng nữa, đối với thực lực của Bắc Hàn hiện tại khi hệ thống THAAD đã xây dựng hoàn chỉnh bảo vệ cho các phi đội B-1B Lancer trú tại Nam Hàn thì sức mạnh này vẫn là mối lo ngại thường trực cho Bình Nhưỡng vì thực tế là vậy.

EDIT BY ĐHL 

Sunday, March 5, 2023

TIỀN BẠC KHÔNG MUA LẠI ĐƯỢC HÌNH ẢNH CỦA NGÀY XUÂN- NHỚ ẢNH QUÁN LIDO QUẢNG TRỊ XƯA

 

TIỀN BẠC KHÔNG MUA LẠI ĐƯỢC HÌNH ẢNH CỦA NGÀY XUÂN

LIDO STUDIO 


 Mỗi lần tôi nhìn lại tấm hình vào năm lớp nhất, (tết Ất Tỵ 1965 ) lòng tôi tự nhiên bùi ngùi nhớ lại Ảnh quán Lido Quảng Trị.
Tấm hình tôi vòng tay nhìn nghiêng, tóc chải láng mượt. Tất cả đều nhờ vào bàn tay chú chủ tiệm LIDO 'đạo diễn' mà thành. Tôi tin rằng ai là người Thành Phố QT đều biết và nhớ đến  hiệu ảnh này.


(mũi tên) Lầu ông Cửu Tăng 
 LIDO (dấu sao) sát Lido la` tiệm nước mắm bà Trợ Trọng. Tất cả  ngó ra đường Trưng Trắc phố chợ Quảng Trị (Hình do chị Nguyễn Thị Bình từ Belgium gửi)

    Phía đường Phan Bội Châu hay từ tiệm Nhuận Ký ngó qua có một ngõ hẻm vào chợ. Ảnh Quán LIDO nằm bên tay phải, bên tay trái là lầu Ông Cửu Tăng.

ĐỜI NGƯỜI  AI CŨNG CÓ NHỮNG HOÀI NIỆM KHÓ QUÊN, VẪN MÃI SỐNG ĐỘNG VÀ  SƯỞI ẤM CON TIM

     Có vài tiệm ảnh tôi còn nhớ tên như Mỹ Hoa, Tyna hay vài tiệm khác nằm dọc theo Phố Trần Hưng Đạo. Riêng ảnh quán Lido thì ngay hẻm vào chợ này kế  tiệm bà Trợ Trọng. (chị của ông Lê Hành trưởng ty Tiểu Học QT). 


Ngày đón Tết Ất Tỵ 1965,  ba tôi đem mấy anh em tôi vào đây chụp hình lưu niệm.

Trong tiệm chú Lido có viết  một câu viết làm tôi tâm đắc mãi cho đến giờ:

TIỀN BẠC KHÔNG MUA LẠI ĐƯỢC HÌNH ẢNH CỦA NGÀY XUÂN

Đúng thật, nhất là càng về sau khi tuổi chúng ta càng già chừng nào càng thấy quí hình ảnh thời non trẻ. Chú  cẩn thận sửa thế ngồi cho tôi, chải đầu tóc tôi láng mượt bóng loáng dưới cái dù đèn của Chú. 

Dù có bao nhiêu tiền, không ai mua lại được hình ảnh những ngày xuân nếu không có những tấm hình ngày trước. Về già, nhìn tấm ảnh thời tuổi nhỏ, nhìn mái tóc chú LIDO chải cho mình,  lòng tôi thầm cám ơn chú biết chừng nào!

-Một hai ba ...chụp nghe con!



    Tôi cố gắng làm nghiêm nét mặt chờ chú chụp cho hoàn tất tấm ảnh,  trong bụng thì lại hồi hộp làm sao. Thời đó hình như người thợ chụp hình còn trùm kín đầu, ở trong tấm vải đó chú Lido lay hoay xem hình có được không mới chụp. Trong phòng chụp có vài cái dù phát hay chận ánh sáng, mấy tấm phông làm nền cảnh, kể cả những thứ linh tinh như đồ chơi con nít, gương lược v v ...

 Tôi nghĩ lạ, thời đó người mình đi chụp hình ít nghe người thợ bảo cười? 
Khác với thời nay mỗi khi chụp hình, người ta hay bảo: 

-Cười đi nào! 
-Smile!

                     
    Xưa không nghe câu đó hay tôi không còn nhớ? Người mình chụp hình ít thấy cười. Ai cũng có nét mặt nghiêm trang hay muốn "tạo nét nghiêm trang". Tấm hình nào cũng hao hao giống nhau, ít khi cười, ngoại trừ các tấm hình chụp bất ngờ không chuẩn bị trước.

    Chụp một "pô" ngày xưa quả là công phu. Thời đại hôm nay do là thời của điện tử tha hồ chụp bao nhiêu ngàn cái cũng chẳng sao, chẳng ai tính toán.

    Xưa, một cuốn phím chỉ vài chục pô, chụp xong phải rửa phìm, phơi ôi đủ thứ chuyện trong phòng thợ, có khi cả tuần mới có hình cho mình nhận? Tôi thấy ít ai có cái máy chụp hình. Muốn có tấm hình làm căn cước loại 4x6 cũng phải vào studio rồi phải đợi vài ngày.

 Huống gì Kỷ niệm gia đình như lúc anh em tôi được ba tôi dẫn vào Tiệm Lido như người viết kể ở trên, quả thật quý giá biết chừng nào.




Chợ QT phía hàng cá và hàng thịt (theo lời thầy Nguyễn Bảo thì hình chụp từ lầu Mệ Khoá Lạng)

TRONG TIỆM LIDO NGÀY ĐÓ

Vài năm sau tức sau 1968, gia đình tôi có dịp thuê lại tiệm hàng bà Trợ Trọng (Lê thị Trọng -Bà còn gọi là Trợ Trọng chị của Ông Lê Hành Trưởng Ty Tiểu Học QT) và tôi hay có dịp bước qua Lido vài lần. 
Tôi nhớ đến chú Lido người thợ chụp hình dáng người mảnh khảnh tầm thước, hiền hoà. Chú luôn mặc cái sơ mi ngắn tay bỏ ngoài. Bước vào Lido Ảnh quán cái hình đập vào mắt trước tiên là tấm hình thật lớn người hùng quân đội Biệt Động, Trung Uý BĐQ có biệt hiệu là Hoàng Tùng  người Sãi vòng tay cười thật tươi. (Chú Hoàng Tùng (biệt hiệu Hoàng Tùng) không lạ gì với tôi do hè 1964 lúc học lớp nhì tôi có vô Dục Mỹ thăm  gia đình cậu tôi là Võ tự Bé và ở lại thăm một tháng. Năm đó cậu tôi và chú Hoàng Tùng hai người bạn thân, đều mới ra trường làm huấn luyện viên  Biệt Động Quân tại Dục Mỹ. Thời gian  đó chú Hoàng Tùng ăn cơm tháng nhà cậu mợ tôi...)

    Tôi nhớ LIDO cùng nhiều tấm hình của những người con gái QT xinh đẹp, nhiều kiểu, cỡ được chú LIDO sang lớn và trân trọng treo hai bên vách. Nhiều người đep Thị Xã, người đẹp tận Sãi, Hạnh Hoa, Trí Bưu Thạch Hãn đều có được niềm hân hạnh góp mặt tại Ảnh Quán Lido.

 Tôi nhớ ơn Chú đã tặng lại tấm hình duy nhất  (nhìn nghiêng) của chị tôi- Đinh thị Biên qua đời năm 1967. Chú đã tặng lại ba tôi tấm hình chị tôi. Hiện nay nhà ba mẹ tôi vẫn còn thờ tấm hình duy nhất này.Không riêng gì người chị quá cố của tôi, cũng nhờ cái công Chú chưng ảnh những người đẹp như vậy mà Mợ Trần thị Kim Thược trong gia đình tôi mất năm 1971 cũng được Chú tặng lại ảnh người quá vãng để thờ phượng.

    Một thời QUẢNG TRỊ mù xa trong cát bụi thời gian. Những ảnh quán như Mỹ Hoa, Tyna, Lido v v góp công lưu lại ít nhiều hình ảnh xa xưa của một thị trấn "Địa Đầu Giới Tuyến" từng bị dập vùi trong khói lửa chiến tranh. Thế nhưng nhân thế bây giờ chẳng có được bao nhiêu hình ảnh một tỉnh xa xưa đó? 

    Người xưa QUẢNG TRỊ trong đó có những chú thợ chụp ảnh, những thương nhân, những lớp thợ thầy nay đã ở thật xa trong trời miên viễn. Định luật cuộc đời, lớp lớp con người nối tay nhau ra đi ai mà tránh được. 

    Nhưng thật lạ? trong lòng tôi không khỏi xao xuyến mỗi khi nhìn lại hình xưa. Mái tóc đen bóng một thời trẻ dại? nỗi tiếc nuối nhè nhẹ nào đó trôi nổi trong hồn nay tóc bạc, răng 'bắt đầu' long? 

    Những phút giây ngắm lại TẤM ẢNH NGÀY XƯA  tôi thật lòng nhớ và cám ơn bàn tay một ngừoi thợ ảnh- Chú LIDO đã chụp cho tôi một tấm hình chân phương cùng ân cần chải tóc cho tôi. Thật nhớ làm sao một thuở thiếu thời dưới khung trời thân yêu Quảng Trị.


                          50 NĂM SAU
trái sang nhà tôi Tuý Huệ và bạn quá cố Trương Hoà, con gái chú LIDO. Chúng tôi gặp lại nhau trong buổi giới thiệu thuốc nam Toàn Chân tại San Jose
 hình tháng 12/2017

ĐHL Christmas 2017 (edit 5/3/2023)




Saturday, March 4, 2023

ĐÔI BỜ HIỀN LƯƠNG VÀ KỶ NIỆM THĂM CẦU BẾN HẢI 20/7/1964

hình ảnh sưu tầm được cho thấy đồng bào QT ra thăm cầu Bến Hải (1964) đang tụ tập bên kia cầu ngó qua và đội quân nhạc miền bắc sẽ tấu lên lúc đồng bào đang làm lễ đông đúc nhìn qua phía bờ bắc 

                            hình báo LIFE của Hoa Kỳ 

    
    Ngày 20 tháng 7 năm 1954 đất nước VN bị chia đôi- miền bắc sống dưới chế độ Cộng Sản và miền nam xây dựng chế độ cộng hòa. Cũng từ ngày đó giòng sông Bến Hải trở thành một địa danh lịch sử, phân chia ranh giới hai miền đất nước với chế độ chính trị hoàn toàn khác nhau.


Người viết sinh ra và lớn lên tại tỉnh Địa Đầu Giới Tuyến đúng 10 năm khi chỉ là một cậu bé 10 tuổi nói khác đi ngày 20/7/1964 may mắn  có cơ hội đi theo gia đình và đồng bào Quảng Trị ra dự mít tinh kỷ niệm ngày ký kết Hiệp Định Geneva.











Quá khứ tiếp nối quá khứ như từng dãy núi  chập chùng đưa tôi về lại hinh ảnh ngày xưa, những ngày còn bé, một thuở tạm thanh bình dưới thời Đệ nhất  Cộng Hòa của Cố TT Ngô Đình Diệm. Dịp kỷ niệm 20 tháng 7, 1964 tôi là một  đứa bé được cả nhà cho theo ra quận Trung Lương cùng đồng bào Quảng Trị làm lễ Mit ting kỷ niệm ngày chia đôi đất nước.
  
  Hồi đó muốn ra tới Cầu Bến Hải xe phải qua Đèo Ba Dốc. Đèo này không cao nhưng muốn xuống đèo xe phải lái rất cẩn thận, xuống được 3 cái dốc rất ngặt nên cũng rất nguy hiểm . Hết đèo là xe có thể ‘bon bon’ chạy trên một đoạn đường thẳng trên một đồng bằng hiếm hoi của quận Trung Lương để đến chân cầu Bến Hải, nơi này có trụ sở Kiểm Soát đình Chiến kết hợp cảnh sát Trung Lương làm việc ở đây.


   
Tôi nhớ rõ nhất là hai lá cờ to lớn có thể là ‘vĩ đại’ nhất trong trí nhớ. Dĩ nhiên cờ vàng ba sọc đỏ bên ‘miềng’ (tiếng gọi MÌNH của dân Quảng Trị chúng tôi) và cờ đỏ sao vàng bên “tê” (kia). Hai là cờ to lớn theo tôi nó có thể phủ kín một cái nhà một cách dễ dàng. Cái cầu cũng bị chia đôi, mỗi bên mỗi màu và sơn đúng một nửa bên mình thì màu xanh . Nhân viên 2 phía đi lui đi tới trên cầu thỉnh thoảng đi qua mặt nhau cũng đôi lúc cả 2 cùng nói gì đó và cùng ngó xuống mặt nước sông Hiền lương. Bề mặt của chiếc cầu rất hẹp và nó chẳng cần chi cho chuyện xe cộ, mà để trao đổi nhân viên 2 miền qua lại làm việc hàng ngày. Gia đình tôi kể rằng: mỗi ngày cảnh sát quận Trung Lương cũng qua làm việc bên kia, đổi lại bên kia cũng có một người qua ‘làm việc’ bên mình. Văn phòng làm việc của mỗi bên đều gần sát cầu, kế cột cờ.


  
 Đến giờ hành lễ, đồng bào tới sát cầu, mặt hướng về bờ sông bên kia, tai thì nghe ban tổ chức đọc diễn văn và cáo trạng Cộng Sản miền Bắc đang đày đọa đồng bào ruột thịt miền Bắc, khi họ cố tâm xây dựng cho được Chủ nghĩa Xã hội áp đặt lý thuyết Cộng sản lên đầu dân chúng miền Bắc. Xen kẽ còn có những bài hát đề cao tự do no ấm của miền Nam như "Khúc hát thanh bình - Chuyến đò vĩ tuyến - Nắng đẹp miền Nam…"


Lúc này phía bên kia đâu có chịu yên, họ đem một đội quân nhạc bận complet trắng, cùng hướng về bờ nam hợp tấu những bài gì đó nhưng phía bên mình ồn quá làm sao nghe được? hơn nữa phía miền bắc chỉ muốn phá hay quấy rồi bằng tiếng nhạc của họ để cho buổi lễ của đồng bào phía mình bị xáo trộn mà thôi.


Hôm nay, phương tiện nhờ Internet, tôi TÌM ra được đội QUÂN NHẠC miền bắc trong bài viết và ngày tháng đồng bào QT ra thăm cầu Hiền Lương là dịp 20/7/1964 
(trong hình, đồng bào phía bên tê sông chắc có tôi trong đó do trí nhớ tôi còn nhớ ttoan quân nhạc miền bắc bận toàn complet màu trắng như trong hình nhưng tôi thấy theo chiều ngược lại)
theo trang web của CSVN hiện nay tôi có được hình ảnh đội quân nhạc của miền bắc trong bài viết

*
LỘN XỘN NHƯNG MAY...
    Bỗng có tiếng la hét và một đám đông đồng bào hốt hoảng chạy ngược lùi lại phía sau, Những hoảng loạn đó lan  rất nhanh làm tôi cũng chạy mất luôn đôi dép "nhựa" (hồi đó ít ai có giày). Sau đó mới vỡ lẽ là một "ông cán bộ" đang trực trên cầu vô ý vứt tàn thuốc xuống một đám cỏ khô bên cầu, có gió nó bắt lửa lên khói làm đồng bào hoảng sợ. Những đám đông khác thấy chạy thì cứ chạy nên hoảng loạn mới lan nhanh như thế.









Tội nghiệp mấy chú cảnh sát Trung Lương vất vả giải thích một hồi lâu, thì đồng bào mình mới yên tâm. Hết lễ, bà con chia thành từng tốp nhỏ đi theo men sông để ngắm phía "bên tê".

Trí nhớ của tôi còn ghi lại một giòng sông nhỏ bé, nước lặng lờ trôi. Bên tê sông hình dáng những người dân miền Bắc kham khổ chịu đựng, những cánh áo nâu khom khom người "lùng sục" dưới đáy sông kiếm từng con cá; hay những chiếc thuyền nan bé tí teo, những chiếc nón lá chỉ biết im lăng, câm nín cúi đầu với công việc kiếm ăn. Họ im lìm tuyệt đối không có một cử chỉ tò mò gì khi bên này sông, đồng bào mình đang đi như trẩy hội. Bên kia sông chỉ một khoảng cách ngắn ngủi mà thôi, thế mà đồng bào bờ Bắc như không thấy không nghe, không dám ngẫng đầu nhìn. Một sức mạnh vô hình đang bắt họ phải điếc, phải mù?




   
Men theo bờ Hiền Lương, cách chừng một cây số theo bờ đều có những hình ảnh cổ động tuyên truyền hay trụ phát thanh, mỗi trụ gắn khoảng gần 20 cái loa đều mở hết "volume" hướng về bờ kia để phát thanh cùng ca nhạc tuyên truyền. Bên nào cũng mở hết cỡ âm thanh làm huyên náo cả một vùng, khiến tôi quên cả sợ hãi phập phồng.

Qua năm sau, cũng dịp này lần này tôi có dịp đi ra phía Cửa Tùng, cửa sông Hiền Lương. Cửa Tùng dáng vẻ đìu hiu buồn bả vô cùng . Bên “tê” chỉ lác đác vài ba cái thúng của dân đánh cá miền Bắc, không có dân. Còn phía bờ Nam cửa Tùng thì tuyệt đối đồng bào không có làm ăn ở đây.

ĐỊNH CƯ CAM LỘ 


    Chiến sự leo thang, cường độ cuộc chiến càng ngày càng ác liệt. Những năm sau 1965, Trung Lương càng ngày càng hoang vắng.  1967 toàn bộ dân Gio Linh di tản hết lên Cam Lộ, vào Nam tái định cư. Tuyến MacNamara ra đời. Chiến tranh không tập miền Bắc gia tăng mức độ. Và chuyện đi chơi dự mít - ting ở cầu Bến Hải đã thực sự nằm trong dĩ vãng./.

ĐHL edit 4/3/2023

THẦY CỬU HÀM, VỊ THẦY ĐẦU ĐỜI VÀ KỶ NIỆM GIO LINH CỦA TÔI



MỜ PHAI KỶ NIỆM GIO LINH

  Trí nhớ của tôi còn ghi mãi những kỷ niệm đầu đời lúc tôi khoảng bốn, năm tuổi đã theo chân mẹ tôi  ra tận Gio Linh. Vào năm đó mẹ và dì tôi mở một cái quán hàng ăn ngoài đó.

  Quán ăn mẹ tôi bán gần Quận. Buôn bán ở đây lèo tèo cạnh cái chợ có mấy cây bàng sum xuê lá. Cạnh chợ chỉ có quán O Phượng là lớn, giàu có nhất. Nhắc đến O Phượng thì ai ở xứ Gio linh tuổi đời trên sáu mươi tôi mới hi vọng còn nhớ đến o.

   Muốn vào quận Gio Linh chỉ có một chuyến xe hàng. Một thời hoang vắng, xe cộ vắng vẻ làm sao. Ngoài Quốc Lộ Một chiếc xe dừng ở Chợ Cầu xong sẽ quẹo phải. Xe theo con đường đất đỏ vào độ hơn vài cây số  rồi xe sẽ quẹo trái về Quận. Chiếc xe hàng đơn độc đó thuờng đậu bãi đất trước quán o Phượng. Vùng tạm gọi là "thị tứ" ngày đó của Gio Linh, có thể coi như từ đó cho tới Quận đường. 

    Theo con đường dẫn tới quận, bên trái đường là nhà bác Thiệu. Một cái nhà tranh dài, chia hai cho mẹ và dì tôi thuê một nửa, còn một nửa bác Thiệu ở. Vào thời đó, chắc hẳn không có cái nhà ngói nào dọc theo con đường này. Tôi không nhớ căn nhà ngói nào suốt con đường này. Nơi Quận cũ Gio Linh đóng, tôi nhớ có căn nhà  lầu xây từ đời nào?  Mạ và dì tôi là người "thị thành", tức là từ thành phố Quảng trị ra đây, nên quán ăn lúc nào cũng đông khách. Có thể người thành phố nấu ăn ngon và  buôn bán "giỏi" chăng? Quán bán cơm tháng, hàng ăn. Khách đa số là người làm việc trong quận, các chú cán bộ, cảnh sát...

    Trong trí nhớ lờ mờ của tuổi thơ, người viết còn nhớ có lần đi ngang một cái đình làng, có thể là Đình Hà Thượng. Một ngôi đình thâm u tĩnh mịch, làng mạc hẻo lánh ít người. Vang vang đâu đó, thoang thoảng tiếng ve kêu trong nắng trưa và những trảng đất cát xen kẻ bao bờ bụi hoang sơ cùng nhiều lùm hoa dại.

     Nhắc đến người xưa, tôi nhớ một chú cảnh sát quận tên Cọi nhưng họ thì đứa bé như tôi làm chi biết được. Tôi nhớ tên Chú Cọi nhờ sau này mạ và dì tôi hay nhắc chuyện của tôi. Đó là một chuyện khá nực cười cho tuổi nhỏ của tôi; lý do chú là người tôi "sợ nhất trên đời.  Số là ngày đó, tôi là đứa con trai cưng của mẹ tôi, lại chưa đi học chỉ lẻo đẻo theo "làm nũng" suốt ngày...

    Như đã kể, tôi chỉ sợ  duy nhất là chú Cọi - sợ đến 'phát khiếp'. 

 Có một bữa chú phạt tôi quỳ trước quán. Rủi thay do  bận công vụ, quận hay ngoài chợ gọi nên chú phải chạy đi gấp. Ác hại thay, chú quên "hủy bỏ lệnh quỳ" cho tôi nhờ.  Thế là tôi cứ quỳ mãi.  Mẹ và dì tôi quá nóng ruột, bảo tôi đứng dậy nhưng tôi chẳng dám. Tôi vẫn đợi cho đến khi chú xong việc, về lại quán ăn cơm mới thôi.

    Mấy năm sau, mẹ và dì tôi vào lại Quảng Trị cứ nhắc mãi chuyện này và nhờ vậy tôi còn nhớ như in tên và gương mặt của chú Cọi ngày đó. Gương mặt nghiêm nghị, bộ quần áo ka ki vàng... 


 Sau này tôi lớn lên, dì tôi kể lại chuyện tình duyên của dì cũng bắt nguồn từ cái quán tranh (nhưng đông khách) đó. Hồi này dượng tôi( Nguyễn văn Ngọ em ông Tuất thuơng gia Đông hà, em ông Nguyễn văn Vị chủ lò mỳ Vạn Hoa thôn Đệ Nhất QT ) hay "đóng vai" một người cán bộ thật nghèo. Khi nào vào quán dượng đó cũng mang bộ đồ  đen, bạc màu.  Dượng hay ngồi một góc, còn "ra vẻ nhà quê" bằng cách ngồi cả hai chân lên cái ghế đòn dài "xì xụp " ăn bún bò. Thế mà dì tôi "để ý" mới lạ. Do hay thuơng người nghèo,  nên dì lại "ưu ái"  bán cho Dượng rẻ và nhiều hơn. Thấy dì tôi là người nhân hậu, nên Dượng đem lòng yêu thuơng. Tình cảm hai người nảy sinh...


NHỚ THẦY CỬU HÀM và NGÀY ĐẦU TÔI ĐI HỌC 


    Đầu tiên người viết mượn lời giải thích của ông Linh Đàn Nguyễn một vị lão bối người gốc Gio Linh. Tại sao gọi là "Cửu"? 

Cụ Linh Đàn Nguyễn hữu Kiểm

Trong facebook liên lạc với người viết, Cụ Linh Đàn có giải thích và nhắc đến nhiều nhân vật tại Gio Linh có cái tên Cửu đằng trước..Theo cụ Linh Đàn sau khi đọc bài ký ức này,cụ đáp hồi lại như sau...


    "Ông Cửu Hàm người uy tín lắm, cách cư xử của ông rất tế nhị, tính tình phóng khoáng, với hàm cửu phẩm văn giai thời vua Bảo Đại, làng Hà Thượng hàm cửu phẩm thì khá nhiều ông như ông Cửu Dự, Ông Cửu Gà, Ông Cửu Séo, ông Cửu Ứng,.. ông Cửu nào cũng thông thạo chữ Hán, mà diện mạo họ ai cũng phương phi tư cách đúng là người có học thời xưa..."

Cũng nhờ sự giải thích của Cụ Linh Đàn, tôi mới biết Gio Linh thời đó có nhiều ẩn sĩ.


*
  Mẹ tôi bắt đầu nóng ruột về chuyện "học hành" cho con, mặc dầu tôi mới bốn, năm tuổi. Thế là một ngày đẹp trời mạ tôi cố tâm đắt tôi đi học cho được.

 Tôi còn nhớ, túi tôi đầy kẹo chanh, kẹo bạc hà. đủ thứ. Tay kia tôi còn cầm theo một chai lemonade hay nước chanh.  Loại nước lemonade đóng chai màu xanh lơ, hơi bầu thế mà tôi vẫn nhớ. Bạn đọc thử tưởng tượng, thời trước 1960, thằng nhỏ như tôi được uống "nước chanh đóng chai" thì phải là 'con cưng' số một rồi.  Thế mà tôi vẫn chưa chịu, vừa đi vừa khóc rấm rức. Tôi sợ đi học, xa nhà làm sao!

   Hai mẹ con theo con đường đất nhỏ ngoằn ngoèo lên tận dốc Hà Thượng. Vùng đất hơi cao, cây vườn rậm rạp, có nhà của thầy Cửu Hàm, vị hương sư dạy học cho trẻ con trong thôn.


hình tượng trưng 

    Vương đọng trong trí nhớ tôi hình ảnh của một vị thầy bận áo dài đen khăn đóng. Dạy cho đám con nít đứng lố nhố trong nhà. Thầy chỉ có tôi là đứa học trò nhỏ nhất nhưng lại "hư" nhất trong đám. 


Mẹ tôi năn nỉ Thầy cho tôi được thầy nhận. Thấy tôi khóc mãi, thầy làm bộ quát to, sai đám học trò đem chùm dây ra cột tôi vào thành ghế đẩu.  Thật thế, hình ảnh này gây ấn tượng nhất, thì tôi nhớ lâu nhất. 


  Thầy Cửu Hàm sống cảnh "thanh bần lạc đạo", lấy dạy dỗ những lứa tuổi thơ trong làng làm niềm vui tuổi già. Thầy chọn an cư và lạc đạo tại một vùng quê có cái tên Hà Thuợng,  nơi mà tuổi nhỏ của tôi bắt đầu đi học.


    Vùng đất Hà thượng làm gì có cảnh ruộng đồng "thẳng cánh cò bay"? Tuy thế vùng này có hai loại trái cây có tiếng ngon một thời là mít và thơm. Thổ sản ở đây còn có một thứ mà tôi không quên được là bột sắn cơm (sắn dây) nổi tiếng. Ai đi Gio linh cũng không bao giờ quên mang về nhà ít ký bột sắn cơm. Sắn khoai làm bạn với người Gio linh do thiên nhiên chẳng hào phóng gì cho người dân "cận sơn, cận hải".  Bao kinh nghiệm từ cây sắn vồng khoai tôi thiết tưởng chẳng nơi nào từng trải hơn nơi này- vùng kỷ niệm của tôi, cái thời bé bỏng, trẻ con.

    Một vài tháng tôi đã quen nhà thầy Cửu Hàm va` bắt đầu biết siêng học. Trường của Thầy cũng là nhà ở, có nền đất cao. Những liếp cửa xếp cũ kỹ, vài ba cái bàn ọp ẹp, làm nơi dạy dỗ của một vị hương sư trầm lặng. Tuy vậy, bạn tôi quanh quận mới có may mắn đi học với Thầy.


   Nhà bác Thiệu cho mạ tôi thuê có bạn tôi là thằng Mạnh. Thằng Mạnh con bác Thiệu. Tôi còn có thằng Giêng, cháu o Phượng, nhà giàu đầu xóm Chợ Cũ mà tôi viết ở trên. Ngày ngày đi học, men theo con đường sau lưng nhà O Phượng tôi kêu thằng Giêng ơi ới. Giêng làm lụng cho chủ nhà, tức O Phượng.  Giêng lớn hơn tôi vài tuổi. Hắn siêng năng làm việc quần quật suốt ngày. O Phượng thưong tình cũng cho hắn đi học trên nhà thầy Cửu Hàm. Giêng tuy là bạn "vong niên" nhưng cũng vui vẻ đi học với tôi kiếm đôi ba chữ.  

    

    -Giêng ơi đi học, ơi Giêng!


  Cứ mỗi lần đi học theo con đường mòn sau lưng nhà o Phượng, tôi cứ gọi Giêng đi học. Tôi nhớ  làm sao, cái lưng đen trui trủi,mồ hôi bóng loáng của Giêng. Hắn đang gắng xay cho xong giã bột để đi học cùng tôi. Xe Gio Linh thường đổ trước chợ tức trước quán o hắn. Quán o hắn bán đủ thứ hàng hóa. Nhắc tới cái bến xe hồi đó, thật ra là miếng đất trống dưới mấy gốc bàng, cùng hình ảnh một một chú tên Sức hơi điên, say say tỉnh tỉnh. Sau này khi vào lại Tỉnh, tôi được biết có khi xe ghé Chợ Cầu do chợ đó có bến xe lớn sát Quốc Lộ. Có ai đó còn gặp chú Sức. Khi Gio Linh có chợ mới và quận mới, thì bến xe QT- Gio Linh đậu tại Chợ Cầu, sau đó sẽ ghé vô chợ mới sau này. Chú Sức vẫn còn sống và hay đi xin tiền nơi bến xe mới.


                    Đoàn bán quân sự VNCH thời 1958


    Tuổi nhỏ tạt qua vùng giới tuyến những năm cuối thập niên 1950 thế mà trong tôi còn lảng vãng hình ảnh một đứa bé lẻo đẻo theo mẹ đi xem một buổi trình diễn của đoàn thanh nữ bán quân sự VNCH. Chốn quê địa đầu có một đoàn chính phủ từ trong nam ra tận đây là chuyện hiếm hoi.  Đường xa mới tới một cái sân vận động nào đó. Giữa đường mẹ tôi  rót nước trà pha đường từ trong một cái bình thủy của Pháp. Thật lạ lùng tuổi bé thơ sao tôi còn ghi được hình ảnh này dù thật nhạt phai. Tới nơi, bãi đất rộng từng toán thanh nữ biểu diễn hình thức cứu thương hay trình diễn đội hình gì đó...

*

      Sau khi tôi vào lại Tỉnh (QT), thì nghe đâu thằng Mạnh bạn tôi theo phía "bên kia". Sau 1975 hắn về lại Gio Linh làm chức vụ gì đó.

  Còn Giêng thì biệt tăm tích từ xưa, từ lúc tôi cùng mẹ và dì tôi vào lại Quảng Trị. Lạ một điều, tôi nhớ mãi cái tên cùng hình ảnh cái lưng trần, đen đúa bóng loáng mồ hôi.

   Một thời gian sau nữa khi tôi khôn lớn, thì nghe tin đồn thầy Cửu Hàm không còn nữa. Thầy đã chết do 'xét đoán oan khiên' - giữa hai lằn đạn của cuộc chiến tương tàn (tôi nghe Thầy bị "xử tử " vì bị kết tội làm "tề điệp " cho VNCH) . Thầy muốn sống cảnh thanh bần lạc đạo lấy việc dạy dỗ lớp mầm non đất nước như bọn trẻ trong làng như Giêng, như Mạnh, như tôi, nhưng  thầy chẳng yên được giấc mơ ẩn sĩ.



hội ngộ picnic Gio Linh 12/6/2022 tại San Jose 

(công viên Boggini Park)


Non bảy mươi năm qua, kể từ ngày xa Gio Linh,  đến khi tuổi đã về chiều khi nhắc lại thầy xưa bạn cũ- hay bao hình ảnh, một thời bé nhỏ của tôi nơi vùng đất mang hai chữ Hà Thượng (Gio Linh), tôi e rằng chỉ là pha trộn, mù mờ huyển hoặc của trí nhớ. Có ngờ đầu người viết mới đây, may mắn có vài vị lão niên gốc Gio Linh biết tới những tên trong ký ức của tôi. Như người viết có nhắc ở phần trên về cụ Linh Đàn, người gốc Gio Linh vừa quá vãng năm kia (2020), cũng biết và giải thích về chữ Cửu. Trong facebook liên lạc với tôi vài năm trước khi quá vãng, Cụ Linh Đàn còn giải thích và nhắc đến nhiều nhân vật tại Gio Linh có tên Cửu đằng trước...

Tôi khó quên,  một chú Sức "say say tỉnh tỉnh" lang thang đây đó trong vùng. Có o Phượng, giàu có, bán buôn, rồi đứa bạn đầu đời thời con nít có tên là Mạnh và người bạn vong niên một thuở ấu thời tên Giêng ...Người Gio Linh sau này như anh Phạm Thái Học (anh ruột bạn học của tôi là Phạm văn Hải), anh Trần ngọc Điềm, bạn Nguyễn Hiến  đều biết.



  Tuổi về già, nhưng tôi vẫn vấn vương nhớ về một thời tuổi nhỏ.  Tôi tiếc một điều, lúc khôn lớn chưa có có dịp nào ra lại Gio Linh thăm lại thầy xưa. Dịp đó vĩnh viễn không còn do thầy Cửu Hàm đã ra người thiên cổ trước khi quận Gio Linh hoàn toàn bị xóa tên theo khói lửa chiến chinh, tuyến lửa McNAMARA thành hình, sau đó khoảng 1967, Gio Linh bị "bạch hóa",  Định cư Cam Lộ Đông Hà Gio Linh thành lập nhưng rồi hai quận Gio Linh Cam Lộ lần lượt di dân...



    Nhớ về Gio linh tôi nhớ vị thầy già, thằng Giêng cái lưng trần đen bóng, thằng Mạnh cất bước giang hồ theo con đưòng 'giải phóng'... cái chợ đìu hiu  bên gốc bàng rợp bóng một thời./.

Đinh hoa Lư  8/6/2014

last edit 4/3/2023 San Jose USA

 --------------------------- 


Góp ý của độc giả

·       Tường Nguyễn Văn Lúc xưa chợ Gio Linh củ nằm ở đình làng Hà Thượng , từ Đông Hà đi ra khoảng 14km gặp ngã 3 quán Phượng (nay là tt GL ) đi khoảng hơn 1km rẽ trái là đình HT, nếu khg rẽ đi thẳng qua cầu gần 1 km sẽ có bến xe , chợ , quận lỵ , nhà thương và trường trung học GL


o   Hai Lua Đinh  xin thông cảm trí nhớ người viết lúc đó bàng bạc mà thôi

1


Tường Nguyễn Văn Hai Lua Đinh mình nói là sau năm 1960 , còn bạn kể chuyện trước nên địa điểm đã thay đổi , chứ nhiều chổ mình gần gủi nhưng khg nhớ được như P

Linh Dan Nguyen Ông Cửu Hàm người uy tín lắm, cách cư xử của ông rất tế nhị, tính tình phóng khoáng, với hàm cửu phẩm văn giai thời vua Bảo Đại, làng Hà Thượng hàm cửu phẩm thì khá nhiều ông như ông Cửu Dự, Ông Cửu Gà, Ông Cửu Séo, ông Cửu Ứng,.. ông Cửu nào cũng thông thạo chữ Hán, mà diện mạo họ ai cũng phương phi tư cách đúng là người có học thời xưa

CHỞ CON ĐI THI

 kỷ niệm của người cha, ngày đầu qua Mỹ Đinh trọng Phúc Chiếc xe wagon buick 'cà tàng' của tôi theo Freeway 101 đi quá phi trường Sa...