Monday, April 24, 2023

HỒI TƯỞNG CỦA NGƯỜI TÙ BINH



Chúng  tôi có hai mươi năm làm tuổi trẻ
Chưa bao giờ hưởng trọn một ngày  vui
Khi lớn lên quê hương chung lửa đỏ
Tuổi thanh xuân mà lỡ mất nụ  cười...
(Nhạc sĩ Vũ thành An)


Tháng TƯ 1975 và một khu lán trại đầu nguồn Thạch Hãn

Đoàn tù binh xuống hết đèo Ba Lòng thì trời đã về chiều. Nguồn sông hẹp và cạn nên chúng tôi chỉ lội một chút chi là qua sông. Đầu nguồn vào tháng này nước vừa ít vừa chảy chậm, trông chẳng khác gì một dòng suối lớn.Tôi cố tìm theo trí nhớ xem thử còn một bãi đá ven sông, một bờ sông có vô vàn viên đá lớn tròn trịa. Giờ cái tên "Bến Đá Nổi"  nó ở đâu, tôi không còn thấy được? 



Trước mắt tôi, một cánh rừng hoang vắng, rậm rạp, không bóng người, không làng mạc, dân cư? Từ 1960 cho đến lúc toán tù binh chúng tôi bị dẫn tới đây là mười lăm năm.  Đúng mười lăm năm có nhiều thay đổi cho một vùng mang danh là "Miền Hỏa Tuyến". Khoảng 1963, tôi mới học lớp ba, đó là năm đảo chánh, Quận Ba Lòng cũng mất từ năm này. Từ đó người Tỉnh Quảng Trị ít nghe ai nhắc đến địa danh Ba Lòng.  Một vùng dân cư miền núi mới lập lại trong thời cụ Diệm, nhưng nếu ta lấy cái năm 1960 MặT Trận thành lập, chiến sự từ đó leo thang và Ba Lòng xem như 'xóa sổ' là điều tất nhiên. Sau này lúc còn đi học tôi còn nghe Tuyến McNamara thành lập đi kèm với việc “bạch hóa” hoàn toàn quận Gio Linh. Khu Định Cư Cam Lộ tiếp tục vụ Hạ Lào, Mùa Hè Đỏ Lửa cho đến hôm nay những ngày cuối cùng của tháng Tư 1975 xem như định mạng một miền nam đã được QUYẾT ĐỊNH.

Lại một lần nữa chúng tôi được vào một khu lán trại bộ đội bỏ hoang ven sông. Có tiếng đồn rằng “hàng binh Trung Đoàn 56” của ông Trung tá Phạm v Đính có trú ngụ tại đây? Tiếng đồn còn ‘gay cấn’ hơn nữa là số quân này có tham gia với quân “Cách Mạng trong trận đánh úp Cửa Việt của VNCH trong đêm rạng ngày 27/1/1973 trước khi Hiệp Định Ngưng Bắn ký kết? Những lời đồn nghe “cười ra nước mắt” tin không tin tùy người nhưng “lưỡi không xương nhiều đường lắc léo” chả có gì chứng cớ? Chỉ có một chuyện đúng: mùa hè 1974 tôi đóng quân tại Vĩnh Hòa Phường là chốt cuối cùng tại mạn biển, còn Cửa Việt thuộc phía họ. Từ Vĩnh Hòa Phường men theo bờ biển ra tới Cửa Việt phải vài ba cây số. Đường ranh ngưng bắn 1973 vạch từ Vĩnh Hòa Phường cắt lên Long Quang, Nại Cửu cắt An Tiêm vượt qua sông lên tới miền núi ...

***

Cái “miệng hại cái thân” có anh chàng tân binh mới học xong ở Dạ Lê, Phú Bài lại nghe đâu khai là “trung úy” thế là bị theo đoàn tù binh chúng tôi đi tận đây! Thanh minh chẳng có cán bộ nào tin, họ chỉ tin vài tờ giấy “bàn giao” trong đó có mấy dòng nguệch ngoạc của anh du kích hay cán bộ nào trong Huế ghi trong giấy lúc bắt anh ta mà thôi?

Chuyện tù binh cũng có khi “trong cái rủi có cái may”.  bị bắt trước nhưng chúng tôi lại bị 'lội bộ' ít hơn. Từ Lai Phước đi bộ lên đây mất hơn hai ngày đường. Nghe đâu sau này tù binh từ Huế ra quá nhiều. Đi bộ từ trong đó ra ‘toe cả chân’ lại phải ngược theo đường Chín lên tới Tà Cơn, Khe Sanh?! Chỉ tính từ  Cam Lộ lên Khe Sanh cũng phải xa thêm 65 cây số nữa...chúng tôi đi trước nhưng chỉ ngang đây, số người còn ít ỏi nên dễ thở hơn sau này, thật còn may!

Mấy tuần của tháng Tư này chúng tôi ở đây. Từ trên “khung” của cán bộ xuống các lán đất chúng tôi chẳng có hàng rào nào. Chúng tôi đủ loại lính từ TQLC, Bộ Binh, Địa Phương. Phần nhiều là lính và hạ sĩ quan. Có một số sĩ quan nhưng ít hơn...

     TƯỢNG NGƯỜI CHIẾN SĨ U BUỒN trước Nghĩa Trang Biên Hòa nay không còn nữa

30 THÁNG 4, 1975 

    -Đúng 11 giờ 30 tổng thống "Ngụy Quyền" Sài Gòn Dương văn Minh chính thức tuyên bố đầu hàng vô điều kiện ...


Tiếng phóng thanh từ cái loa trên nhà cán bộ phát ra. Đó là tiếng của đài phát thanh Hà Nội từ “Khung” lanh lảnh dội xuống toàn khu trại tù binh sáng ngày đó làm tôi lạnh toát người. 

Tôi cảm thấy choáng váng, tai không dám tin vào sự thật đang đến? Sau hơn năm tuần làm thân phận tù binh:

  
  -Thế là hết!

 Ba tuần của tháng Tư bị giam tại thung lũng này.  Ba tuần kết tủa từ nhiều suy nghĩ, lo âu, hồi hộp cùng nhiều nhung nhớ lao lung. Đến hôm nay buổi sáng 30 tháng Tư của cái năm Một Chín Bảy Lăm chúng tôi đang trực tiếp nghe và nhận lấy một sự thật não nề.  Tính từ ngày 23 tháng Ba, đúng NĂM tuần căng thẳng lướt qua trong đầu... Hơn một tháng trời,  tôi cố gắng hình dung một Sài Gòn đang chiến đấu trong đó ra sao?  Có thể là những hình ảnh hỗn loạn, căng thẳng, những co rút chiến sự thảm thê, máu lửa. Nhưng tôi và những tù binh khác đã hi vọng một vài sự kiện gì đó xảy ra, tuy vu vơ và thất vọng. 

Từ đầu tháng Tư đến nay, trong thung lũng này chúng tôi vẫn "bị" nghe nhiều tin chiến sự.  Cán bộ  coi tù binh hàng ngày khoe khoang sức tiến nhanh của quân đội của họ. Chúng tôi còn nghe được sự chết chóc ghê gớm của hai phía tại Tuyến cuối Long Khánh do Tướng Lê Minh Đảo chỉ huy tại vùng ranh cuối cùng bảo vệ cho Sài Gòn...
 
***
Nhờ cuốn phim tư liệu VN hiện nay có tên là "Đường về Huế 26.3.1975" tôi đã lấy được hình ảnh thật của toán tù binh chúng tôi qua Bến Đá Cầu Dài ngày 24.3.1975 đang bị dẫn ra Đông Hà




tác giả đhl  có dấu Mủi Tên Đỏ 

Những ngày cuối tháng Ba, lúc vừa bị bắt tai Mỹ Chánh ra tạm giam tại thôn An Lạc bên Sông Đông Hà tôi còn nhớ có hai cán bộ chính trị viên hay kêu chúng tôi lên “Khung" tức là nhà của cán bộ. Lý do: Ngọc và tôi tuy là hai trung đội trưởng nhưng là hai sĩ quan duy nhất trong đám tù binh đầu tiên qua sông Thạch Hãn. Ngày đầu toán tù binh 17 người chúng tôi qua sông Thạch là 24.3.1975. Hai chính trị viên nói giọng Bắc, hơi thâm trầm. Họ cần chúng tôi cung cấp những thông tin nào mà chúng tôi biết được về phía quân lực chúng tôi. Thời gian đã lâu tôi không còn nhớ họ hỏi chúng tôi những gì ? nhưng đại khái về cách thức bố trí mìn bẫy, quân số đơn vị, những gì tôi biết.



Cứ mỗi lần lên 'khung' ông ta khoe với hai chúng tôi sức tiến quân phía họ.  Quân miền bắc ngang tỉnh nào, trên cái bản đồ trong phòng, ông ta bôi đỏ tỉnh đó.

Mới hai, ba hôm trước tôi còn nhớ ông ta bôi đỏ Bình Tuy, rồi Long Khánh...

Hi vọng của tôi theo từng ngày tan biên
 dần.  Những ngày tôi vẫn cò chút hi vọng miền nam còn lại 'phần nào đó' trong xa kia...

Những đêm tôi nằm nhẫm lại những mốc thời gian vừa qua:

-24/3/ 1975 Những ngày này còn bị giam tại thôn An Lạc chân cầu Đông Hà cũng người chính trị viên này bắt Ngọc và tôi thu vào băng nhựa kêu gọi anh em tại biển Thuận An 'buông súng' . Ông ta từng bôi những chữ " được đối xử tử tế theo 
TINH THẦN QUY ƯỚC GENEVA..." phải đổi lại "... theo SỰ KHOAN HỒNG CỦA CÁCH MẠNG'. 
Cuối tháng Ba, tôi con` hi vọng '
RANH GIỚI NGƯNG BẮN' sẽ là đèo Hải Vân?

Rồi tin Huế mất 26/3, Đà nẵng mất 29 tháng 3 /1975... tất cả sự kiện này các tù binh đều được cho hay. Có thể họ cố tình lung lạc tinh thần chúng tôi.


Non một tháng Tư bị giam tại các lán thung lũng này. Những ngày đi cùi gạo. Những kho gạo do Thuợng Cộng cầm súng Ak canh giữ . Những người bộ đội CS người Thuợng  mặt mày lầm lì, khẩu AK đeo ngang trước bụng, ngón tay hờm vào cò súng. Mắt họ lườm lườm nhìn chúng tôi, im lìm. Có thể họ không nói được tiếng Việt. Trước kia  tôi được biết những bộ đội Thượng Cộng rất trung thành không gì lung lạc họ. Giờ đây nghe mấy cán bộ dẫn chúng tôi đi nhận gạo khoe họ đúng là trung thành, từng giữ các kho gạo dự trữ này mấy năm nay tại thung lũng này một cách kiên trì không hao hụt gì . Gạo mốc meo mục nát , thay bao nhiều lần . Đây là gạo dự trữ nhiều năm để 'đánh miền Nam'. Theo thời gian nay cứt chuột quá nhiều, đen như những hạt đậu, giờ cho tù binh ăn. cán bộ CS ở đây có cho chúng tôi biết, những kho gạo này dự trù cho "chiến dịch HCM kéo 
DÀI ÍT LẮM LÀ 2 NĂM"! 

Đoàn tù  đi cùi gạo, thung lũng Ba Lòng rộng lắm; sáng chúng tôi đi chiều mới về lại trại, mất cả ngày. Thung lũng này đã mất hết vết tích. Quá khứ tuổi thơ khi tôi lên đây lúc Quận Ba Lòng vẫn còn.  Chi Công An và Quận kề nhau, gần gũi xóm làng.  Những ruộng bắp đậu xanh ngút ngàn. Những buổi các chú trong Chi ba tôi đi săn heo và gà rừng, những nồi thịt heo rừng các chú kho với lá lốt rừng...Giờ thì chẳng còn chi ngoài rừng rậm, những cái khe trôi ngoằn ngoèo trong thung lũng, bao dòng nước trong vắt, lạnh mát đôi chân. 

***
 
Nhờ cuốn phim tư liệu VN hiện nay có tên là "Đường về Huế 26.3.1975" tôi đã lấy được hình ảnh thật của toán tù binh chúng tôi qua Bến Đá Cầu Dài ngày 24.3.1975 đang bị dẫn ra Đông Hà


Chiều  23/3/1975 tôi bị bắt tại Thôn Trạch Phổ, Phong Bình, trong lòng tôi vẫn tin có ngày trao trả giống năm 1973 khi ranh giới ngưng bắn hai bên sẽ rút vào nơi nào đó?

Tôi vẫn là người tù binh, vẫn những cảm nghĩ và hình dung một ngày trao trả? Một ranh giới cuối cùng của một phía thối lui và phe kia lấn tới lắp đầy chỗ trống cho đến một 'thỏa thuận mơ hồ' trong trí tưởng tượng của tôi hay của một số người?



Có khi tôi lại tính toán hay hi vọng có một ngày ba mẹ tôi trong kia sẽ được 'truy lãnh' HAI năm lương cho những người lính mất tích hay bị bắt làm tù binh?   Nhưng phải có một điều kiện khi mọi người còn một niềm tin nào đó để cùng cố mà hình dung ra một 'RANH GIỚI NGƯNG BẮN' cuối cùng cho đôi bên ở một nơi nào trên mảnh đất teo tóp dần hồi của phía chúng tôi?




Nhưng rồi...

Đà nẵng mất, hi vọng tuyến ngưng bắn Hải Vân tiêu tan. Có tin đồn hai phía sẽ ngưng bắn ở Phan Rang rồi Phan Rang và tiếp đến Bình Tuy mất...

***

Hình ảnh trao trả tù binh nam bắc tại sông Thạch Hãn  sau Ngưng Bắn Paris 27/1/2973 (hình Phạm thắng Vũ)

Từ cái loa phóng thanh dành cho học tập trong trại, chúng tôi nghe rất rõ cái giọng the thé của người phát thanh viên nữ giọng Bắc:

   -
Đúng 11 giờ 30 Tổng Thống Sài Gòn Dương văn Minh ...

Rồi những bản nhạc  "Như Có Bác Hồ Trong Ngày Vui Đại Thắng" "Tiến Về Sài Gòn"... dồn dập phát lại.

Cán bộ  trong trại reo hò, các 'vệ binh' tức là bộ đội  reo hò. Những cái radio của cán bộ mở lớn 'hết volume'! 
Hôm nay trại không đi đâu. Tất cả chúng tôi được ở trong trại để  liên tục nghe loan tin ĐAI THẮNG phía người ta.

Tôi không nhớ tôi có khóc hay rơm rớm nước mắt  không? Nhưng thứ cảm giác tôi nhớ rõ nhất đó là nỗi buồn tê tái. Mình tôi lạnh ngắt, một tâm lý hụt hẫng, sâu lạnh lẫn bơ vơ lạc lõng... Tuy đã là tù binh nhưng mới hôm trước trong tôi vẫn còn hình tượng một miền nam 'vẫn còn', gia đình tôi trong kia -Bình Tuy- 'vẫn còn'?

Giờ gia đình tôi trong nam ra sao?  Cả nhà đã mất tin tôi hơn môt tháng nay. Gia đình  Ngọc, người sĩ quan cùng đại đội bị bắt một lần với tôi thì ở Huế, gần hơn nhà tôi. Huế đã mất vào hôm 26 tháng Ba, Ngọc buồn trước tôi hơn một tháng rồi.


Chuẩn Úy Ngọc người Huế bị bắt cùng ngày với tác giả 


Giờ đến phiên tôi. Sài Gòn đầu hàng xem như số phận Bình Tuy đã xong.  Ba mạ và các em tôi ra sao? nhà tôi hơn một tháng nay chắc quay quắt vì tin tôi. 

     - Thôi rồi, tất cả sụp đổ!

Thực tế trước mắt tôi sáng ngày 30 tháng Tư đó là hình ảnh rộn ràng, âm thanh huyên náo của các cán bộ trên nhà chỉ huy, một đất trời sụp đổ của sự chết lịm từ những niềm tin bám víu, tất cả như quay cuồng  xoắn tít, tạo thành một 'ảo giác' nào đó làm tôi lịm ngất hay chóng mặt rụng rời.

 Tôi như nằm mơ. ..Có tiếng lao xao mừng rỡ của một số lính thủy quân lục chiến. Họ là lính, họ mừng vì họ sẽ được cho về nam như lời các cán bộ kia hứa hẹn trước: rằng "ít tội hơn cấp chỉ huy". Những người lính kia dù là 'thứ dử' họ cũng phải về trước thôi. Sụp đổ rồi, thế là xong. Mảnh giấy trắng, cán bộ nguệch ngoạc vài chữ, những người lính này sẽ về nam. 

Còn chúng tôi, số sĩ quan sẽ ở lại.  
       

Chúng tôi chấp nhận tháng ngày trước mắt ra sao 

cũng được.  Chúng tôi không phải là lính mà là những người đã thụ huấn với trình độ chính trị khác với những người lính. Sự chấp nhận đó là lẽ ĐƯƠNG NHIÊN là CÔNG BẰNG giữa trách nhiệm và thụ 
hưởng, giữa vinh quang và hậu quả mà thôi.   


Những cán bộ chính trị viên  sẽ "lên lớp" trong tư thế khác. Họ là kẻ chiến thắng. Trong một tình huống khác xa vượt qua tầm tưởng tượng của tôi:


-SÀI GÒN ĐẦU HÀNG!



Có nhiều điều hi vọng vẫn bám ví vào tâm trí 

người tù binh. Tôi vẫn tin vào 'trao trả, trao 

đổi'- một giá trị gì đó khi quân đội và một miền nam vẫn còn. Trong chiến tranh, thắng bại lẽ thuờng. Khi thua nếu ai không bị giết thì làm tù binh. Tôi còn mừng do còn sống tức là còn có ngày được 'trao trả', được trở về với một miền nam còn lại...


Hơn một tháng trời tôi từng hi vọng sẽ có một NGÀY TRAO TRẢ TÙ BINH- tương tự như hình ảnh trao trả đôi bên bờ Thach Hãn vào năm 1973 khi tôi chưa ra đơn vị. Rồi  sự thật cuối cùng đã đến. Một buổi sáng,  tất cả hi vọng của chúng tôi đều tan vỡ chẳng khác chi bong bóng xà phòng.

Một sự thật đau buồn, hoàn toàn ngoài  mong đợi, ước đoán, tàn nhẫn phủ chụp lên chúng tôi vào đúng buổi sáng 30 tháng Tư năm 1975 tại Ba Lòng một Thung Lũng đầu nguồn Thạch Hãn có cái tên chứa chan kỷ niệm của riêng tôi, một thời bé dại./.


Đinh hoa Lư  edition  2023

48 NĂM  hồi tưởng 
 

Sunday, April 23, 2023

ĐÃ ĐẾN LÚC LO SỢ TRÍ THÔNG MINH NHÂN TẠO HAY CHƯA

 

Generative AI Could Impact 300M Jobs, Goldman Sachs Predicts (CNET)


LỜI MỞ ĐẦU 

Khoảng đầu tháng Tư 2023 này chúng ta lại đọc một làn sóng hoảng loạn khác về Trí Thông Minh Nhân Tạo- AI. Tỷ phú Elon Musk và một số nhà nghiên cứu cao cấp khác vừa viết lá thư rộng mở yêu cầu thế giới “chậm lại” trong vòng 6 tháng trước khi tiến tới GPT4 (Generative Pre-trained Transformer 4).  Goldman Sachs, công ty về đầu tư chứng khoán đã công bố một báo động đỏ khi tuyên bố rằng 300 triệu việc làm sẽ bị AI tước đoạt. Ngoài ra có một nhóm các học giả tại tiểu bang Pennsylvania (PA) cho ra một cuốn sách trong đó cho hay  87% công việc sẽ bị ảnh hưởng nặng nề do AI. Song song với ồn ào đó, có các bài báo trên các tờ New York Times, Washington Post với các tạp chí khác cùng nhau vẽ nên bức tranh ảm đạm về nhiều cỗ máy AI hoạt động quay cuồng, hủy hoại hệ thống chính trị và cuối cùng chúng tự thăng tiến để biến thành “những cỗ máy biết tự lập kế hoạch” nắm quyền thống trị và phá vỡ thế giới.

Tất cả lời đồn trên truyền thông và nhờ tổng hợp truyền thông đã tạo nên một ấn tượng sâu sắc cho thế giới đến nổi một cuộc khảo sát gần đây cho thấy chỉ có  9% con người  trung bình tin rằng AI sẽ làm nhiều điều tốt hơn là gây hại cho xã hội.



 * HIỆN NAY CÓ NHIỀU NGƯỜI ĐANG LO SỢ CÔNG VIỆC CỦA MÌNH SẼ BỊ AI TƯỚC MẤT, TƯƠNG LAI ĐEN TỐI CHO XÃ HỘI LOÀI NGƯỜI

Nhiều người đi làm cho các công ty lo lắng AI sẽ đến tiến chiếm công việc của họ. Con người hiện nay có thể vượt qua nỗi sợ hãi và tìm thấy điều khích lệ huy hoàng cuối cùng nào không?



Sáu năm qua cô Claire từng giữ chức vụ Giao Thiệp Công Chúng (Public Relation PR) tại một công ty tư vấn lớn có trụ sở tại Luân Đôn Anh Quốc. Người phụ nữ 34 tuổi này rất say mê công việc cùng kiếm được mức lương khá giả. Thế nhưng suốt thời gian sáu tháng qua, cô bắt đầu có cảm giác lo sợ về tương lai sự nghiệp của cô đang bị đe dọa.

 Lý do: đó là TRÍ TUỆ NHÂN TẠO (Artificial Intelligence)

Claire tâm sự: “Tôi không dám nghĩ chất lượng công việc tôi đang tạo ra có thể ngang bằng với máy móc. Nhưng đồng thời, tôi ngạc nhiên do ChatGPT đã trở nên tinh vi hoàn thiện nhanh như thế..."

Trong những năm gần đây, các chủ đề bàn tán về việc robot giành giựt công việc con người ngày càng nhiều – và khi các công cụ điện toán như AI như ChatGPT nhanh chóng tiếp cận khiến cho không ít người lao động bắt đầu cảm thấy lo lắng về tương lai của mình. Câu hỏi nổi bật nhất trong tâm tư họ là liệu những kỹ năng họ sẽ còn phù hợp với thị trường lao động trong những năm tới hay không?

Vào tháng 3 vừa qua, Goldman Sachs- công ty đầu tư chứng khoán vừa công bố một báo cáo cho thấy Trí Thông Minh Nhân Tạo AI sẽ có khả năng thay thế một số lượng khổng lồ nhân công lên tới con số 300 triệu việc làm toàn thời gian (full Time Jobs). Năm ngoái 2022, cuộc khảo sát lực lượng lao động toàn cầu hàng năm của PwC một công ty dịch vụ chuyên môn cho thấy gần một phần ba số người được hỏi cho biết họ lo sợ viễn cảnh công việc của họ sẽ bị thay thế bởi công nghệ trong ba năm tới.

Alys Marshall 29 tuổi, một chuyên viên viết quảng cáo sống tại Bristol, Vương quốc Anh, cho hay, anh nghĩ rằng có rất nhiều người sáng tạo đang lo sợ. Họ hi vọng khách hàng của họ sẽ nhận ra giá trị con người của họ và chọn lựa tính xác thực của con người tạo ra hơn là sự tiện lợi từ công cụ AI.

Giờ đây, các nhà đào tạo nghề nghiệp cùng chuyên gia nhân dụng cho rằng mặc dù có một số lo lắng có thể hợp lý, nhưng nhân viên nên cần tập trung vào những gì trong tầm họ có thể kiểm soát. Thay vì hoảng loạn về lo sợ mất việc vào tay máy móc, thì họ nên đầu tư vào việc học cách làm quen hợp tác chung cùng với công nghệ tân tiến đó. Giới này khuyên rằng nên coi AI  là tài nguyên chứ không phải mối đe dọa. Có như thế họ sẽ biến mình trở nên có giá trị để được tiếp tục tuyển dụng – và nhất là xóa bớt đi cảm giác bất an lo lắng cho tương lai công việc của mình.

 

MỐI SỢ HÃI CHƯA HÌNH DUNG RA SAO



Đối với một số người, họ có cảm giác công cụ AI như thể chúng hoạt động rất nhanh và dữ dội. ChatGPT của OpenAI đã bùng nổ dường như chỉ sau một đêm và “cuộc chạy đua vũ trang AI” đang diễn ra mỗi ngày mỗi mạnh mẽ hơn, liên tục tạo ra sự không chắc chắn cho người lao động.

Nữ giảng viên Carolyn Montrose, huấn luyện nghề nghiệp cùng giáo sư tại trường Đại học Columbia, New York, thừa nhận tốc độ đổi mới và thay đổi công nghệ có  thể nói là rất đáng sợ. Nữ giáo sư này cho hay việc lo lắng về tác động của AI là điều bình thường do quá trình phát triển của AI quá linh hoạt và có nhiều yếu tố ứng dụng chưa hề biết trước.

Nhưng dù công nghệ mới có đáng sợ đến đâu, bà Carolyn khuyên người làm việc không nhất thiết phải sợ hãi về sự tồn vong công việc của mình. Mọi người ai cũng có quyền tự có mức độ lo ngại riêng cho mình. Họ có thể lo sợ AI hoặc có quyền đi tìm hiểu AI, sử dụng nó ra sao để làm lợi thế cho họ.

Scott Likens của công ty về Dịch Vụ Chuyên Môn PwC đã tìm hiểu các vấn đề liên quan đến niềm tin và công nghệ, đồng tình với bà Carolyn với ý tưởng khi ông cho rằng tiến bộ về công nghệ AI đã cho con người thấy rằng khả năng tự động hóa hoặc hợp lý hóa các quy trình làm việc để giúp cá nhân có được sự tiến bộ cùng với những tiến bộ của công nghệ. Giáo dục và đào tạo là chìa khóa giúp cho người làm việc tìm hiểu AI thay vì sợ hãi và trốn tránh AI để con người có thêm kỹ năng mới mẻ hơn.

Theo nữ giảng viên Montrose của Đại Học Columbia nói ở phần trên, thì trong quá trình tự động hóa từ sản xuất đến ứng dụng điện tử trong thương mại kể cả ngành bán lẻ, chúng ta đã có thời gian tìm cách thích nghi, như thế đến thời đại AI dù có sợ hay không AI vẫn xuất hiện mà thôi. Công nghệ là yếu tố then chốt cho tiến bộ xã hội do đó chúng ta phải duy trì tính tích cực nhìn về phía trước hơn là tháo lui. Bà cho rằng nếu con người cứ lo sợ thay vì hành động cải thiện kỹ năng cho mình thì điều đó sẽ hại chúng ta hơn là AI làm hại chúng ta.


DÙ SAO CON NGƯỜI VẪN CÒN CÁI GIÁ TRỊ ĐỘC ĐÁO CỦA MÌNH



Theo nhận xét hiện nay từ một số chuyên gia, dù họ nói sự lo sợ AI đang lấn mất công ăn việc làm con người là hợp lý, nhưng có lẽ chưa đến lúc chúng ta phải hoảng hốt đến như thế. Thời đại robot hóa, càng rộ lên nguồn tin robot cướp hết công việc con người chỉ là sự lo lắng bị thổi phồng lên thái quá mà thôi

Vào tháng 11 năm 2022 có một nghiên cứu của giáo sư xã hội học tên là Eric Dahlin tại Đại học Brigham Young Utah, Hoa Kỳ, cho thấy không những robot không thể thay thế chức năng của giới công nhân  theo tốc độ mà số đông con người suy tính, mà sự phát hoảng này đến là do con người còn nhận thức sai về tốc độ thay thế của các công cụ AI trong tự động hóa. Dữ liệu của vị giáo sư này cho chúng ta thấy khoảng 14% công nhân cho biết họ đã thấy công việc của mình bị robot thay thế. Nhưng kể cả số người  từng bị công nghệ thay đổi công việc cũng như những người không có xu hướng phóng đại– những ước tính của họ đều sai biệt lớn so với thực tế. GS Dahlin cho hay do chúng ta phóng đại quá mức khi nhận thức về việc robot tiếp quản. Đó là khi người chưa mất việc thì đánh giá gấp ĐÔI, người bị mất việc lại đánh giá gấp BA ‘sự lấn sân’ của AI vào công ăn việc làm của người đi làm.

Dù sao chăng nữa theo một số chuyên gia thực tế nhất hiện nay thì họ đồng ý rằng sự kết hợp giữa người và robot là điều đang cần thiết. Điều cốt lõi nhất có những công việc mà robot không thể thay thế con người do công việc đó đòi hỏi tính bẩm sinh đặc biệt của con người chúng ta nhất là sự xây dựng mối quan hệ, sáng tạo của trí tuệ và cảm xúc.

Cũng có một số nghiên cứu hiện nay họ rút ra một điều khá thú vị có liên quan đến tâm lý học đó là AI BẠN HAY THÙ ĐẾN TỪ TÂM LÝ CON NGƯỜI mà thôi.

THAY VÌ SỢ HÃI TRÍ THÔNG MINH NHÂN TẠO THÌ CON NGƯỜI CÓ KHẢ NĂNG LÀM CHO NÓ THÂN THIỆN, GẦN GŨI HƠN BỚT ĐÁNG SỢ HƠN ĐỂ NÓ GIÚP ÍCH VÀ TRỞ THÀNH TRỢ THỦ CHO CON NGƯỜI HƠN LÀ KẺ THÙ THỜI ĐẠI./.



ĐHL biên soạn

dựa theo nguồn

https://www.bbc.com/worklife/article/20230418-ai-anxiety-artificial-intelligence-replace-jobs

https://joshbersin.com/2023/04/why-is-the-world-afraid-of-ai-the-fears-are-unfounded-and-heres-why/#:~:text=People%20worry%20that%20AI%20systems,that%20neural%20networks%20have%20bias.



Friday, April 21, 2023

ĐƯA EM VỀ QUÊ HƯƠNG


Đưa em về quê hương đường khuya say giấc ngủ
Hàng cây xanh tóc rũ ven đường

(Nhạc Phạm thế Mỹ / Đưa Em Về Quê Hương Tiếng Hát Miên Đức Thắng)                        
     
                      ***

Khi con đường mới từ Quảng Trị vô Huế hoàn thành có một thời gian thật ngắn chúng tôi thường gọi là "Xa Lộ Đại Hàn". Cái tên "Đại Hàn" do ai đó có thấy có một đơn vị Đại Hàn thực hiện công trình làm con đường đó mà đặt. Cái tên đó không có ai công nhận hay văn bản nào nói thế nên sau này không ai gọi nữa và chẳng ai còn nhớ.  Đoạn đường mới làm xon, đầu tiên là con đường cho những chiếc honda mới toanh của "các cô, các cậu" từ thành phố QT chiều chiều 'vù' ra. vừa thử tốc độ xe lại vừa hóng mát...

Con đường đó tạm coi từ múi bên bờ nam Cầu Ga cho đến giáp Cầu Mỹ Chánh. Như thế độ dài của con đường mới có thể đến hai mươi cây số. 
Có ngờ đâu một vài năm sau, chính trên con đường lại trở thành một đoạn đường đau khổ? 

Một đoạn đường hay tiếng kêu đau thuơng mà ai là người QT không thể nào quên.

                                                            



BẾN XE NGUYỄN HOÀNG




   Chú tài xế vô số quẹo chiếc xe buýt Renault cũ kỹ, lọc cọc một đoạn ngắn qua cây xăng Shell liền ngừng lại.  Cây xăng ngó qua cổng trường Nguyễn Hoàng.

-Mi đem tiền vô mua thêm hai chục lít cho đầy mau Lép!

Thằng Lép, tên đứa "ét" xe, dạ xong, chạy lẹ vào trong.

Cứ sau mỗi lít xăng là cái chuông trong cái trụ xăng màu vàng chóe kêu cái "keng" nghe khá vui tai. Lạ thiệt, người mình đi đâu cũng không bỏ đi cái tính bồn chồn, vội vả, trong xe ai cũng nhấp nhỏm mong xe chạy mau cho rồi. 

          -Đợi tui với! đợi tui với!

   Một ông già đang đẩy chiếc xe đạp giàng, hối hả chạy lại. Cái dù đen của ông, bó gọn  đang móc tòn teng một bên cái 'ghi đông'.  Chiếc xe hàng đổ xong lít xăng cuối cùng.

   -Xe vô Diên Sanh khôn rứa chú?

Thằng Lép chỉ ngúc cái đầu thay vì trả lời Ông, miệng còn ngậm một đầu dây cột. Hắn đang bận đóng cái nắp bình xăng:

-ÔÔng 'đợ' (đỡ) cho con một chút?

Thằng lép giờ đã leo lên mui xe, hắn đứng hơi xoạc chân trên trần, khom hết người, cố kéo chiếc xe đạp giàng của ông già lên.  Cái bánh sau hơi đong đưa theo bàn tay gầy gò, đầy những đóm da đồi mồi của ông. Thằng Lép ét xe Quảng trị -Huế đã lâu nên đã quen tay, chỉ nửa phút hắn ngoáy sợi dây dừa lại thêm một vòng buộc chặt chiếc xe đạp. Ông già cố sức dùng tay kéo thân mình lên, một chân bỏ vào cái bàn đạp sau, đầu gối ông run run. Một anh học trò ngồi ghế sau vội đứng dậy nhường chỗ cho ông. Mắt ông sáng lên, nét mừng rỡ:
-Rứa cháu cũng vô Diên Sanh à?

Giọng ông khào khào, chòm râu bạc rung rinh theo tiếng nói.

-Dạ cháu vô nhà , tuần sau ra lại , cháu học bên trường Nguyễn Hoàng đó ôn!

  Vừa nói tay anh học trò chỉ qua chiếc cổng trường  phía tay trái.



Chiếc xe rồ máy chạy đi. Mới qua  số hai thì chiếc xe buýt đã quẹo trái vô đường Lê Huấn. Con đường này có cái tên mới  sau trận Hạ Lào. Quẹo hơi đổ dốc trước cổng  Sân Vận Động rồi xuôi về một đổi qua Lò gạch ngói Trương Kế thì tới Ngã Ba Long Hưng.



Lệ thuờng xe hàng nào cũng dừng ở đây " xin tài". Xin tài có nghĩa là lấy giấy qua trạm khám xét trước khi vô Huế. Vô địa giới Huế tức là Phò Trach có thể thêm một trạm nữa nhưng chuyện này không liên quan đến chuyện kể hôm nay.
 Tiếng khách lao xao nói chuyện trong chiếc xe chật cứng tuy ai cũng mong xe đi mau. Hai hàng ghế trước dành cho khách đi thẳng tới Huế. Dáng họ yên tâm, chẳng nôn nóng gì chuyện xuống xe. Có người đang nghiêng đầu thiu thiu ngủ.
--------------------

 tuổi thơ QT bên cầu Ga năm cũ 1969-đằng sau các em nhỏ là nguòi lính Mỹ từ trên xe đoàn công voa quân đội Mỹ đang dừng nghỉ đi xuống mua hàng mấy em nhỏ đang bán gồm kẹo cao su, và thuốc lá hay những thứ nào mà lính Mỹ thích

Cầu Ga song song Cầu Mới do công binh Mỹ xây khoảng 1970 cùng thời điểm với Xa Lộ Đại Hàn để giải quyết nạn chờ lâu tại Cầu Ga xưa chỉ 1 làn xe chạy nên phải đợi nhau.
1972 Cầu Mới bị cháy trong và cầu Ga xưa thì bị sập 

------------------------- 

xe traction Avant chạy suốt QT -Huế chở 11 người 

Hành khách ở băng ghế sau, họ sẽ xuống Cầu Dài, kẻ xuống  ngã ba về Diên Sanh ...lao xao nói chuyện. Đủ hạng người, từ cậu học trò vô nhà, Ông lão thăm làng , o đi buôn...những cái xách , những cái bao cát Mỹ đựng đầy đồ nhét dưới hai hàng ghế . Khách xuống giữa đường chịu khó níu tay đứng sát với nhau, mùi mồ hôi, mùi thuốc cẩm lệ , mùi mắm ruốc cá khô... đủ thứ bốc lên trong khí trời nóng nực.

Chú cảnh sát ra hiệu cho xe chạy. Tài xế liếc mắt nhìn bên phải đường sợ chiếc xe nhà binh Mỹ nào chạy vụt qua thì 'bỏ mạng'. Chiếc xe như run rẩy bò  lên mép đường bắt đầu leo vào con đường mới.

Thật đúng với cái tên Xa Lộ!

 Người  Quảng Trị nhất là những ai năng đi xe hàng, chú tài xế, thằng ét xe cho đến nguòi buôn thúng bán bưng, cậu học trò tạm trú ngoài tỉnh vào lại làng, ông lão thăm làng hôm nay ... đều ngầm biết ơn mấy ông lính công binh Đại Hàn năm trước.  Họ lầm lì làm việc chăm chỉ mới có cái xa lộ thênh thang đổ nhựa "láng o".

Chú tài lắc lắc cần số vô sô' bốn-số năm. Số cuối, chiếc xe nghe 'ngọt' vô cùng. Khác với mấy ông tài trong nam, vừa lái là 'vô' câu vọng cổ nghe 'rất mùi', người Quảng Trị như chú tài hôm nay, nét mặt lúc nào cũng đượm vẻ lo lắng, suy nghĩ. Dân mình cực khổ quá nên nét mặt người lớn ít ai thấy vui vẻ hồn nhiên chăng?  Mắt chăm chú nhìn hướng trước, chú năng sai bảo thằng Lép. Có khi chú la mắng, gắt gỏng hắn nghe thiệt tội nghiệp?




-Ê Lép ra quay xe mi!

  Đó là lệnh chú sai thằng Lép, hắn chạy lẹ ra trước xe. Xong, hắn  dùng cái tay quay bằng sắt , khom mình, nín thở quay cho chiếc xe nổ máy. Nhưng hắn cẩn thận, chiếc xe vừa nổ máy, hắn phải biết rút cái cần quay hình chữ Z ra ngay, nếu không,  nó sẽ 'đánh trả'  lại 'què' cả tay?

-Ê Lép đổ nước mi!

  Thằng Lép liền dạ và vội xách cái bình chạy mau xuống vạt ruộng vừa cấy múc nước chêm vào bình làm mát máy.

-Ơi  Lép và…ê Lép.. mau lên mi!?

Dáng hắn lom khom, nhanh nhảu cột hàng trên trần, lại trèo xuống. Bổn phận phụ tài (ét xe) nên hắn biết phải rất cẩn thận để bảo vệ cái mạng của mình. Vừa rồi, đồng nghiệp với hắn cũng nghề "ét xe" lại bị tai nạn rớt từ trên trần xuống đường, chết oan uổng. "Sinh nghề tử nghiệp" nhưng những đứa phụ tài như thằng Lép phần đông đều lanh lẹ nên khó lòng mà 'rủi' như bạn hắn. Hắn thương thằng bạn cùng làng nhưng không vì rứa mà sợ rồi phải bỏ nghề?
 Bỏ nghề lấy chi ăn? còn nuôi mạ giúp bọ dưới làng nữa? thằng Lép biết nghĩ như thế.


 Công việc của Lép là 'ÉT xe" mà 'ét xe" thì ít khi có dịp đứng trong thùng xe ngoại trừ lúc xe ế khách. 

Một tay níu một tay hắn đập thình thình vào thành xe để chú tài  nghe mà dừng cho khách xuống. Miệng hắn phải biết ra giá mỗi khi khách kỳ kèo:

    -Vô Diên Sanh 15 đồng có đi khôn?

    -Mười đồng thôi, răng mà "mắt" rứa?!

   -Thôi! mười hai đồng o khôôn(g) đi thì đợi xe sau mà đi! 

Xe chạy một chút chi là đến ngã ba hơi quẹo phải là tiếp tục xa Lộ Đại Hàn, chếch về bên trái là con đường Quốc Lộ cũ hướng vào Diên Sanh năm trước. Nay đoạn này trở thành hoang phế do không còn xe chạy. Nhánh đường  giờ trông 'teo tóp', cỏ hai bên đường tiếp tục lấn sâu vào. Những người ở Diên Sanh thì họ thương con đường cũ này. Họ nhớ đoạn qua Cầu Nhồng rồi Cồn Dê trước khi xe leo lên con dốc tới Quận trên một dốc đồi, xe hơi đổ dốc xuống xã Hải Thọ rồi đến Chợ Diên Sanh. Có con đường mới ít ai ghé chợ Diên Sanh nữa ngoại trừ người ở đây...
-------------------



    con đường rẽ vào làng trước mặt con đường quốc lộ 1 cũ đi vô Cầu Nhồng

Những mãng nhựa đường mỏng, lổ đổ những hố lỏm trồi trụt; giờ  để dân Long Hưng phơi lúa hay khoai khô mỗi lúc đến mùa.

----
Múi đầu đoạn đường mới này sẽ giã từ mấy vạt dương liễu xanh um hai thôn Đại Nại Long Hưng sẽ đi qua khoảng cát trống, đầy cây dứa dại, những mồ mả hoang vu. Bên phải lác đác những rú càn thưa thớt. Vài lùm cây phía phải con đường, nhìn lên hướng núi. Ít ai kêu xuống đoạn này; ngoại trừ ngã ba Diên Sanh , vùng đất mới mở, một khu dân cư mới . Nơi này chiếc xe hàng phải dừng cho cậu học trò và ông lão xuống. Họ phải đón xe lam về chợ Diên Sanh hay có tiền thì đi xe ôm. Mấy chú xe ôm đang ngồi chờ vài ba người khách lác đác. Mấy chú đợi mấy chiếc xe hàng dừng lại xem có ai không?



 thuơng về Quảng trị cái thời rau trái Gio Linh , Nam Đông cùng  những chiếc xe hàng Đông Hà -QT lộc cộc thô sơ--Đây là hình ảnh chiếc xe hàng Đông hà -QT mới rời đông hà khoảng cây số thì ghé bót kiểm soát bên phải đường. Chúng ta thấy hình ảnh một ông già đang gánh 'cái gì' đó bươn bả đi tới...đó là hai bó 'hom' sắn để về trồng chứ không phải củi 
-------------------

 Mỗi lần xe dừng, thằng Lép phải trông đằng sau , hối thúc xe xuống nhanh để chạy cho kịp. Cái luật bến xe Nguyễn Hoàng, luật của Nghiệp Đoàn là xe tài sau mà bắt kịp xe tài trước thì về bến Nguyễn Hoàng Huế sẽ bị ghi phạt. Đây là luật lệ nghiệp đoàn để tránh trình trạng xe đi trước , không chịu chạy, cứ sa đà, lo thu gom 'hết khách' xe sau- tức nhiên là 'cướp cơm' xekhác . Nghĩ kỹ, vừa công bằng, vừa bắt tài xế phải lái nhanh, kịp thì giờ, không trễ nải.


                        ***


Xa Lộ Mới kéo dài đến tận Mỹ Chánh.  Hơn hai mươi cây số, người dân Quảng trị một thời, có được cảm giác êm ái từ con đường nhựa đổ dày, rộng rãi. Hình ảnh những đoàn "công voa"(convoy)  quân đội chạy rầm rập, nối dài mấy cây số theo con đường độc đạo . Những vệt khói trắng dài như bất tận trên nền trời xanh, của những chiếc B52 . Một thời chiến tranh, những âm thanh,  hình ảnh như con tồn đọng vơ vẩn trong đầu người Quảng Trị.






  






Có những chiếc xe trong Huế ra, ngược chiều, chú tài đưa bàn tay ra làm dấu hiệu. Có thể giới tài xế ra dấu cho nhau tin tức đoạn đường phía trước ? Khách hai dãy ghế trước vẫn thiu thiu ngủ. Khách xuống nửa đường thì nơm nớp ngó ra canh chừng...

Tiếng bà chủ xe ở trong:

             -Ai xuống Mỹ chánh cho tiền xe nghe?

Khách sẽ trả tiền cho bà chủ xe những lúc gần đến. Lại một lần nữa, tiếng kỳ kèo trả giá, ì xèo. Khách đi cằn nhằn, than mắc!

Khách đi xe như cậu học trò ở trọ hay ông lão, hai người vừa xuống trước ở cái ngã ba vắng vẻ rẽ về Diên Sanh.  Những người buôn chuyến, có người xuống Diên Sanh nhưng còn một ít sẽ xuống Mỹ Chánh. Mấy chiếc gióng móc tạm sau xe, đang đong đưa. Vài cái 'đòn triêng' (đòn gánh) chuồi sâu dưới sàn xe, tha hồ cho những bàn chân giẫm đạp. Chỉ có khách ngồi hai băng ghế trước, họ vô tận bến xe Huế, yên lặng nhất. Người ngồi trước này đang 'ngủ gà ngủ gật', thỉnh thoảng mới hé nhìn ra cho biết. Bao nhiêu thứ 'ổ gà, ổ vịt' từng làm 'đau xe' hay 'đau lòng' tài xế đã biến mất nhờ hai mươi cây số của xa lộ mới toanh này.  Mọi người, từ chú tài, thằng ét đến hành khách trên xe, ai cũng thầm  cám ơn con đường mới.  Một cảm giác 'tận huởng'  trên đoạn đường chạy êm- niềm vui sướng hiếm hoi trên một   ĐOẠN ĐƯỜNG QUÊ HƯƠNG- Quảng Trị - Huế.

Trời nắng chang chang, chiếc Renault vẫn kiên trì 'rít' bánh trên mặt đường nhựa đen, bóng loáng. Luồng gió nóng, cát bốc cao đằng xa, trên vài trảng đất hoang vu, cằn cỗi.. Không khí lung linh trong mùa hè oi ả, đang thổi về những luồng 'gió lửa Hạ Lào".  Trên hai hàng ghế trước, khách đi suốt Quảng Trị -Huế, trong giấc ngủ chập chờn, họ mơ màng nghe tiếng lao xao của bến xe Huế:

-Mè xửng đây chú?!
-Anh ơi mua mè xửng khôn?!

Khách ngồi hai hàng ghế đầu chợt choàng tỉnh. Họ lật đật xuống xe. Ngót sáu mươi cây số, từ ngoài Quảng Trị vô, khách về Huế mơ màng nghe lao xao, bao tiếng nói của người Quảng Trị. Trong lộ trình thân quen, có một đoạn đường non hai mươi cây số giúp chiếc xe hàng chạy êm.  Sau giấc ngủ chập chờn, mệt mõi, khách còn vấn vương chút gì trong đầu: Giọng nói Quảng Trị cùng một  cảm giác nôn nao nào đó gom lại cho khách vô lại Huế một chuyến hành trình khác lạ.  Một chặng đường, tuy gần mà tưởng như xa, do khách vừa rời vùng "Hỏa Tuyến" để về lại chốn Cố Đô ./.



Đinh hoa Lư  
edition  19/6/2021 USA

CHỞ CON ĐI THI

 kỷ niệm của người cha, ngày đầu qua Mỹ Đinh trọng Phúc Chiếc xe wagon buick 'cà tàng' của tôi theo Freeway 101 đi quá phi trường Sa...