Friday, May 5, 2023

ĐA TẠ TÌNH DÂN


Tam Quan 1974






ký ức này ghi lại để  tri ân từ một câu chuyện thật trong đời 



*
Tôi xin đa tạ ngày nao súng phải thẹn thùng.
Ngày nao súng phải lạnh lùng...
(Anh Việt Thu) 


    Chiếc xe chạy suốt Phi Long đậu nối tiếp vào đoàn xe đang tắt nghẽn bên này cầu Tam Quan rồi tắt máy hẳn. Tiếng lao xao đầu nhỏ sau lớn dần:

      -Cầu sập rồi, mới hồi hôm?

     - Đ.M  dzậy là phải 'tăng po" (transport) rồi?

Ông tài xế xuống trước tiên:

      -Thôi chịu bà con à, mời bà con qua bên kia cầu có xe Phi Long chờ, ai giữ lấy vé và số ghế y cũ và nhớ lấy hành lý của mình nghe bà con?

Đa số khách đi là thường dân, họ thúc thủ bước xuống chấp nhận rủi ro. Chuyện cầu bị 'giải phóng' giật sập trong thời chiến này nghe như cơm bữa, họ chỉ mong qua được cầu có xe Phi Long tiếp chuyển bên kia. 

      -Có đò ngang dưới kia đưa bà con qua, nhớ xe đề Phi Long nghe bà con.

Người tài xế nhắc nhở hành khách trong xe mình một lần chót, mặt ông tài không biết buồn hay vui?  gần hết năm rồi gần qua năm mới đón tết tây 1975 nhưng làm ăn vẫn không yên theo chuyện cầu sập do mìn? 

Khách không dám phàn nàn, họ biết đang di chuyển qua vùng 'mất an ninh' nên phải coi chừng cái miệng?


một chiếc xe đò Nam Lộc 

Hành khách dù già trẻ gì đều là dân thường.  Phần nhiều đều nói giọng Quảng Nam hay Bình Định. Họ chú ý đến một ông lính thật trẻ: thời buổi này dám bận đồ nhà binh đi xe hàng? Điều đặc biệt trên cổ áo lại còn mang hai cái lon chuẩn uý?

      -Sao chuẩn uý lại bận đồ nhà binh dzậy?

Một người đàn ông bận cái vét trắng, ông quàng bên vai cái xắc đen, mang kính cận. Ông có vẻ là một nhà báo hay nghề nghiệp dân sự nào đó? ông ta hỏi ngay người sĩ quan trẻ đang bộ bận bồ đồ lính màu xanh ô liu kia.

      -Thưa ông, tôi mới có phép ngoài Quảng Trị vội vô ngay Đà Nẵng mua vé xe Phi Long đi ngay vô SG ông à.

      -Ôi! ôi! anh không biết vùng này mất an ninh lắm không? "Họ' vừa làm sập cầu hồi khuya, người dân đưa đò ngang dưới sông này là trong làng người "bên kia' cả đó anh biết không? 

Ông nói nhanh vừa ái ngại nhìn người chuẩn uý trẻ, anh ta dáng người ôm ốm lỏng khỏng, da mặt xanh xao có vẻ mới qua cơn bệnh nào đó, giờ nghe ông nói chợt xanh hơn.

Mấy bà già vài cô chú đi cạnh ông bận áo vét kia nghe vậy lắc đầu lo lắng giùm. Họ đi sát vào hai người cho màu áo lính của anh  được khuất vào giữa đám đông dân thường đang bước thấp bước cao xuống bờ sông.

        -Đi mau giữa chúng tôi, chuẩn uý... rùn người thấp xuống?

Ông bận áo vét nói xong, mấy ông già và đám nói trên không ai bảo ai đều áp sát vào anh lính trẻ cho anh đi giữa.

    -"Họ" đó, mấy người lái đò kia đều là 'du kích' cả tui biết mà.

Ông già có bộ râu bạc, nói nhỏ giọng đi cho anh lính và ông bận cái vét trắng vừa đủ nghe. Bộ râu trắng của ông rung rung không biết vì gió hay vì lo sợ?

Một chú trung niên dáng nông dân tiếp lời ông già:

      -Tuần trước một dzụ trong Cầu Bồng Sơn, công binh mới sửa cầu xong giờ cái này. Cũng may là cầu này nhỏ, sông qua bên kia chỉ chút xíu à!

Có khoảng năm con đò ngang rộn ràng đưa người qua lại. Con sông khá nhỏ, nước đục ngầu không biết do phù sa hay đò quậy nước nhiều. Những người bận quần đùi đội nón lá, nam có nữ có. Họ im lìm làm việc. Lạ một điều khách không lo chuyện tiền đò do lái xe lo liệu. Một điều rất lạ không thấy một bóng người lính nào giữ an ninh trên hai múi cầu vừa bị mìn hôm qua?

Người khách trên chuyến xe Phi Long này chẳng còn thì giờ hỏi han anh lính ngoài kia Quảng Trị mới vào đây. Anh chàng tuy mang áo lính nhưng trên khuôn mặt kia còn phảng phất nét non nớt thư sinh. Nghĩ cũng có lý, nếu không 'non nớt thư sinh" sao dám 'xâm mình' bận đồ lính đi xe đò thế này?

     -Hú hồn...

Bà con vẫn để anh đi giữa cho đến cửa xe chiếc Phi Long chờ bên kia sông. Khi anh lọt vào xe xong họ mới lo cho mình, lục đục bỏ đồ lại lên xe tìm số ghế...

Nghe giọng anh nói  bà con trong xe tin chắc anh "ngoài kia" mới vô. Bà con biết Quảng Trị nhất là từ năm kia sau cái vụ "Mùa Hè Đỏ Lửa" và "Đại Lộ Kinh Hoàng" người dân mấy tỉnh từ Quảng Nam cho đến Quảng Ngãi cho đến Bình Định ai mà không hay? Người Quảng Trị vô Đà Nẵng mấy năm này đông quá đi đâu họ cũng gặp cũng nghe cái giọng giống anh.


Thời chiến tranh, đường xe lửa dẹp từ khuya, chỉ còn mấy chiếc xe đò Nam Lộc, Phi Long còn 'gồng' mình chạy suốt Sài Gòn -Đà Nẵng. Chuyện "tăng po' xem như 'cơm bữa" chỉ mong ông trời phò hộ cho khỏi bị mìn du kích? Nhưng người dân chỉ còn một thứ phương tiện là xe hàng. Máy bay là chuyện hiếm hoi chẳng ai nghĩ đến?


một chiếc xe đò Tiến Lực bên múi cầu Truồi   1969




Bà con trên chuyến xe không ai bảo ai đều thương và muốn bảo vệ cho anh lính trẻ. Khi nhìn nét mặt trẻ măng kia có thể họ nghĩ tới hình ảnh con em họ: một thời chiến chinh, biết bao người phải "gác bút nghiên" đi vào cuộc chiến? 

Ông khách bận vét trắng giờ mới có thì giờ lau lại cặp kính. Là người Đà Nẵng, Ông không lạ gì người Quảng Trị mấy năm nay trú ngụ rất đông tại Hoà Khánh và Non Nước hai căn cứ quân đội và phi trường cũ. Con ông cũng vào lính, lâu lắm mới có chuyến phép về thăm nhà tại Đà Nẵng. 

Hai người nói chuyện qua lại với nhau. Anh lính trẻ cho ông khách đó hay, do mấy tháng bị sốt liên miên, anh được về nằm ngót hai tháng tại bệnh xá Tiểu Khu QT. Hết  sốt, cầm trên tay tờ phép thường niên mười lăm ngày đầu tiên trong đời anh vội đi ngay vào nam. Bà con anh đã vô hết Bình Tuy. Anh còn đi xa hơn:vô tới Sài Gòn để về Mỹ Tho do gia đình đã chạy giặc 1972, tá túc vô tận trong đó. 

Có thể anh lính này thuộc loại 'điếc không sợ súng", liều lĩnh?  Chẳng phải thế, di nơi anh phục vụ là tỉnh ngoài cùng, chẳng có phương tiện nào trong vấn đề quân vận để xin đi. Thật ra chẳng để phí mười lăm ngày phép chờ đợi và cuối cùng không quen biết ai để xin đi theo các chuyến bay quân vận trong Huế để vào nam cho nó an toàn? 

Chẳng ai hay và chỉ có anh biết, nằm bệnh xong, cầm tờ giấy phép của Tiểu Khu cấp trong tay anh chẳng có gì ngoài cái va lô trống rỗng và một bộ đồ lính trong người...

*

Một Mùa Hè Đỏ Lửa khi bà con, gia đình, tất cả đều ra đi. Một phương nam xa vời và hôm nay anh đang hướng về đó.  Một con đường quê hương đầy bom mìn và sụp đổ nhưng anh lính trẻ kia trong một ngày cuối năm Một-Chín-Bảy- Tư anh còn một may mắn trong đời: đó là lúc anh được  đi giữa lòng đồng bào và được chở che. Những lứa trai lần lượt ra đi trong thời loạn lạc. Những đợi mong, nhung nhớ từ người nhà đến những đứa con phải ra tiền tuyến, cách biệt với người thân nay là hình ảnh chân thành thể hiện trong cùng một chuyến xe.

   Thời gian phôi pha qua bao thăng trầm dân tộc, còn sống, còn hướng về quê hương người lính năm xưa vẫn nhớ mãi hình ảnh chuyến xe đò vô nam đầy ắp tình nghĩa đồng bào.  Những ngày dài chinh chiến trên đất mẹ thương yêu, vẫn còn bao tấm lòng rộng mở, những bàn tay nhân ái của những người mẹ người chị đáng cho anh lính trẻ Đa Tạ suốt đời./.

KÝ ỨC edit by ĐHL


6.5.2023 San Jose USA

Thursday, May 4, 2023

VÌ SAO HÀ NỘI LẠI 'DỊ ỨNG' VỚI CỜ VÀNG ĐẾN THẾ?

 


 phát hành đồng bạc 2 Úc Kim kỷ niệm của Úc nay trị giá bán online đã lên 1200


chào độc giả,

    Chế độ Độc Tài hay kẻ độc tài toàn trị thấy gì cũng sợ, do họ biết họ là phi nghĩa và chỉ biết dùng bạo lực để giữ vững và kéo dài chế độ. Cái não trạng này nó có từ thời các lãnh chúa, bạo chúa, chứ không riêng gì thời bây giờ.


Từ sự sợ hãi và lo lắng, bọn độc tài không bao giờ ăn yên, ngủ yên dù có hàng vạn hàng triệu công an mật vụ bao quanh chúng. Nỗi sợ hãi tuy im lìm nhưng là 'sóng xung lực mạnh mẽ' âm ỉ dâng trào ngay bên trong nội tâm của bọn độc tài do chúng biết, ngoại trừ thiểu số xu nịnh, còn toàn bộ người dân- những kẻ bị áp bức không bao giờ ưa thích chúng cả.


Một khi chế độc tài và cực kỳ tham nhũng này đã sợ và lo lắng rồi, thì chỉ một lời nói, ý nghĩ, hình ảnh bâng quơ nào đó cũng bị ghép vào tội nào là 'nói xấu' hay 'lật đổ' ... não trạng nghi ngờ, đố kỵ luôn luôn đè nặng vào tâm trí tập đoàn thống trị chuyên quyền, tham ô nhũng lạm.




    Cố thủ tướng nước Anh là Winston Churchill  ông hiểu rõ thứ não trạng của bọn độc tài xưa nay, từ đó ông để lại cho hậu thế  lời diễn tả rất chí lý về  chế độ (hay kẻ) độc tài như sau…


Bạn thấy đó những tên độc tài thường đứng trên bệ cao, xung quanh có sự bảo vệ của binh lính cùng công an mật vụ với lưỡi lê và dùi cui đầy dẫy trong tay ... nhưng trong lòng họ vẫn luôn ẩn chứa nỗi sợ hãi không nói nên lời. Bọn người này luôn lo ngại ngay cả những lời nói và ý nghĩ  con người—sợ  những phát ngôn để cho nước ngoài biết, sợ cả  những ý nghĩ phản kháng ngay trong nước– do bị ngăn cấm triệt để thế nên tất cả đều trở nên mạnh mẽ khiến cho chúng phải khiếp sợ. Một suy nghĩ, dù nhỏ bé như con chuột nhắt trong góc phòng thế mà  những kẻ quyền lực nhất cũng phải hoảng loạn trong lòng...”(Winston Churchill)




A new $2 coin commemorating the end of the Vietnam War has skyrocketed in value and is now selling for up to $1,200 online.

Chuyện nực cười vừa qua nước Úc đã ban hành một số đồng 2 đô Úc để kỷ niệm đúng 50 năm quân Úc tham chiến tại VN (1973-2023). Dù chỉ là loại đồng tiền kỷ niệm nhưng do mặt sau của đồng USD có hình lá cờ VNCH nên  Hà Nội ‘la toáng’ lên nào là chỉ trích nào là cấm đoán... . Chuyện cũng lạ đời Kỷ Niệm là Kỷ niệm, quân đội ÚC tham chiến bên quân lực VNCH thì đồng Đô la Úc in hình cờ Úc với cờ vàng ba sọc đỏ VNCH  vô lý Úc phải in là ‘cờ đỏ sao vàng’?!


Phó phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Phạm Thu Hằng (MOFA theo Bao Quoc te)


Theo VOA…

"Việt Nam phản đối việc hai cơ quan thuộc Kho bạc và Bưu chính Australia phát hành tiền xu có in cờ Việt Nam Cộng hòa nhân dịp Canberra kỷ niệm 50 năm kết thúc tham chiến ở miền nam Việt Nam năm 1973.

Hôm 4/5, Phó Phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Phạm Thu Hằng nói: “Chúng tôi lấy làm tiếc và kiên quyết phản đối việc Công ty Royal Australia Mint và Bưu chính Australia đã phát hành các vật phẩm với hình ảnh “cờ vàng”, cờ của một chế độ đã không còn tồn tại”.

Phía Việt Nam nói đã đề nghị phía Australia “dừng lưu hành các vật phẩm này, đồng thời không để xảy ra những sự việc tương tự trong tương lai” 

trích VOA 

 https://www.voatiengviet.com/a/viet-nam-phan-doi-australia-phat-hanh-tien-xu-co-hinh-co-viet-nam-cong-hoa/7078424.html

*

Chúng ta thấy đó, ngay tại Hoa Kỳ, các nghị quyết công nhận Cờ Vàng đều có nhiều tiểu bang công nhận. Các ngày lễ kỷ niệm về ngày 30 tháng Tư, tại các tiểu bang có đông người Việt định cư, nghị quyết từ chính quyền sở tại đều cho phép treo cờ VNCH một cách trang trọng. Dù chế độ VNCH không tồn tại nhưng nay đều được công nhận là một di sản văn hóa trong tập thể văn hóa đa dạng của Hiệp Chúng Quốc Hoa Kỳ. Nếu nhận xét theo cách nhìn có văn hóa thì đây là một vấn đề lịch sử,  không ai chối bỏ do chế độ VNCH từng tồn tại hơn hai thập niên có chân trong LHQ và bản đồ thế giới cùng thời.

Vấn đề Xưởng Đúc Tiền Hoàng Gia  và Bưu Chính Úc Châu cho in một số lượng đồng kim loại lưu niệm đánh dấu NĂM MƯƠI NĂM quân đội Hoàng Gia Úc tham chiến trong cuộc chiến tranh VN là một vấn đề thuộc về lịch sử và có tính chất văn hóa của nước Úc thế nhưng phía Hà Nội đã quá ‘dài tay’ chỉ trích phê phán thì quá trân tráo, ngạo mạn và chẳng biết văn hóa lịch sử là gì? 

Chẳng qua là do từ bản tính tham lam ích kỷ tàn độc bạo quyền trong nước đã quen nên CSVN chẳng biết phải trái là gì. 

LÁ CỜ VÀNG LÀ GÌ MÀ HÀ NỘI 'DỊ ỨNG' ĐẾN THẾ?

Một lần nữa, thật đúng với những gì mà cố thủ tướng Churchill từng nói về sự sợ hãi trong thâm tâm của những kẻ độc tài xưa nay rằng, “ những tên độc tài thường đứng trên bệ cao, xung quanh có sự bảo vệ của binh lính với lưỡi lê và dùi cui trong tay công an mật vụ... nhưng trong lòng chúng vẫn luôn ẩn chứa nỗi sợ hãi tuy không nói nên lời…

RSF công bố bảng xếp hạng Tự do Báo chí 2023, trong đó Việt Nam xếp thứ 178/180 thuộc nhóm có "tình hình rất nghiêm trọng"(VOA)

Đúng vậy, dù CSVN có hơn cả triệu công an và quân đội trong tay nhưng canh cánh trong lòng họ vẫn luôn ẩn chứa một sự sợ hãi dù rất vu vơ chính sự lo sợ này đã giải thích cho vấn đề Hà Nội càng lúc càng ra tay đàn áp- bỏ tù không biết bao nhiêu người dân lên tiếng nói phản biện chế độ dù trong số tù nhân lương tâm VN,  họ không có một tấc sắt nào cả? Nhà tù càng ngày càng nhiều, Hà nội càng lúc càng dùng các điều luật phi dân chủ nhằm trấn áp giam giữ hàng hàng lớp lớp người dân VN lên tiếng nói? Chúng ta không ngạc nhiên  khi Hiệp Hội Ký giả Không Biên Giới đã đánh giá VN đứng hạng gần chót 178/180 về TỰ DO BÁO CHÍ, CHỈ HƠN TRUNG CỘNG VÀ BẮC HÀN.

Ngày 30.4.1975 tuy Sài Gòn đã sụp đổ, nhưng di sản của VNCH vẫn còn sâu đậm trong lòng Dân Tộc. Chế độ độc tài tại Hà Nội dù “…đứng trên bệ cao, xung quanh có sự bảo vệ của binh lính với lưởi lê và dùi cui trong tay công an mật vụ...” như cố thủ tướng Churchill từng nói, nhưng từ một chế độ lấy đàn áp và bạo lực lao tù làm chuẩn mực cùng cướp quyền tự quyết của cả 100 triệu người dân về bầu cử phi nghĩa như thế nên chế độ này nhìn quanh, đâu cũng là 'kẻ thù  và phản động’ cả

Đây là một trong nhiều lý do để chế độ Hà Nội không bao giờ ưa thích lá cờ vàng ba sọc đỏ cả.


thế hệ trẻ VN và cờ vàng tại hải ngoại 
hàng năm cờ vàng vẫn ngập tràn trên đường phố New York trong ngày diễn hành đa văn hóa 

Khi Hà Nội ngăn cản, chỉ trích cùng cấm đoán phi lý quyền in lá cờ vàng VNCH tại Úc, quả là sự xâm phạm trân tráo vào quyền tự do của các nước hàng đầu về dân chủ như Úc, Hoa Kỳ  và các nước khác. Hà Nội lâu nay quen thói đòi hỏi nhiều điều phi lý, lần này  chỉ làm cho thiên hạ cười chê và chỉ trích ngược lại mà thôi./.

 

 by 


  ngày 4.5.2023 


 

 

 

 

Wednesday, May 3, 2023

48 NĂM KỶ NIỆM THÁNG TƯ ĐEN TẠI GRAND CENTURY MALL SAN JOSE NGÀY 30.4.2023

 

THỊ TRƯỞNG TP SAN JOSE MATT MAHAN CÓ MẶT TRONG BUỔI LỄ 


ĐHL HÂN HẠNH ĐƯỢC CHỤP HÌNH KỶ NIỆM VỚI MC HOÀNG THƯỞNG ĐỒNG HƯƠNG QUẢNG TRỊ 


HÂN HẠNH CHỤP HÌNH LƯU NIỆM VỚI ÔNG TRIỆU HÀ HT ĐIA PHƯƠNG QUÂN SAN JOSE 





ĐANG TRAO HƯƠNG CHO ĐỒNG HƯƠNG THẮP VÁI CÁC VỊ TƯỚNG VỊ QUỐC TUẪN  TIẾT


MR MATT MAHAN THỊ TRƯỞNG SAN JOSE

TS NGUYỄN HỒNG DŨNG ĐỌC ĐIẾU VĂN VỌNG BÁI QUỐC TỔ






                          BÁC SĨ PHẠM ĐỨC VƯỢNG TRƯỞNG BAN TỔ CHỨC 



QUA CỔNG TRƯỜNG XƯA

CHIM RUỒI VƯỜN TÔI

 

con chim ruồi làm tổ vườn tôi (30.4.2023) tội nghiệp nó xem chừng hồi hộp sợ sệt nhìn tôi  

CHỚ SỢ, TA KHÔNG LÀM HẠI MI ĐÂU! 


***



NHỮNG CHÚ HUMMINGBIRD VƯỜN TÔI

 

Nếu bạn thực lòng yêu thiên nhiên, thì nơi  nào bạn cũng thấy nó đẹp cả

 – Van Gogh –


*


    Tôi lặng yên ngồi vườn sau để theo dõi một con chim nhỏ xíu đậu trên một cành khô. Phải cố gắng để ý, tôi mới thấy được chú chim nhỏ bé kia.  Con chim im lìm bay tới lui, nói đúng hơn tôi chưa bao giờ nghe nó hót. 

Thưa bạn đọc, đó là những con chim hummingbird, loài chim nhỏ nhất khi qua xứ này tôi mới có dịp thấy.


  Điều đáng miêu tả  về giống chim này, trước tiên nhờ vào thân hình của nó. Mảnh khảnh, nhỏ bé , chẳng khác gì 'con ruồi' so với loài chim khác , theo mắt tôi nó nhỏ hơn cả chim sâu bên quê nhà ; hèn gì nó được đặt cho một thứ tên là 'chim ruồi' . Cái mỏ nhỏ xíu, dài , hình tượng như một que tăm, hơi cong, sẳn sàng chui sâu vào những cái hoa hình loa kèn , hút nhụy dễ dàng. 




Hôm nay tôi tả lại loài chim ruồi này với những gì mắt thấy tuy 'tai không nghe' vì như đã viết trên -chim này tôi chẳng bao giờ nghe nó hót.
Sau cái hình thể nhỏ bé của nó, phải nói là cách bay của nó hết sức đặc biệt. Đôi cánh nó đập nhanh đến nỗi tôi chỉ thấy hai vệt mờ hai bên hông nó . Tôi cho nó đập nhanh bằng đôi cánh ruồi không hơn không kém. Kỳ lạ, nó có thể đứng yên một chỗ, (đây là duyên cớ thứ hai người ta đặt cho cái tên là chim ruồi, vì ruồi có thể bay đứng yên một nơi , đập cánh vù vù) bay lên, xuống theo chiều thẳng đứng, xiên , ngang, tùy thích và tốc độ rất nhanh.

Thông thường, chim xuất hiện rất bất ngờ. Những lúc tôi đang ngồi vườn sau, từ đâu nó xẹt ngang trước mắt tôi như tia chớp! Nó vụt bay qua lại từng cái hoa xem không gì ưa thích-vụt- chú ta bay mất qua vườn bên cạnh hay đâu đó, có trời biết?









Quý bạn chớ tưởng tôi không biết mấy chú hummingbird này thích ăn gì ư? Nó thích nhất là hột cải vườn tôi đó. Những mùa trước, khi lấy giống hạt cải, tôi hay bực mình vì không biết 'giống gì' nó phá mấy bông cải của tôi ? Cứ sáng lại thì tôi phát giác ra những mảnh vỏ bị cắn tơi tả rơi xuống đất. Tôi lại trùm nylon cho mấy cụm bông cải giống.  Một sáng tôi dậy sớm ra vườn, một con hummingbird từ trong hốt hoảng bay vụt ra.


  -A!  thì ra là chú mày, hummingbird!


Ban ngày cũng thế, tôi ngồi  'canh' sau vườn, không biết từ đâu bay vụt lại; gặp tôi nó biết bị lộ nên bay mất.


Tôi chỉ lo canh chừng mấy chú hummingbird cùng bầy se sẻ, chim giẻ, chim sâu, đó là lúc tôi cần có mớ hạt cải làm giống thôi. Những lúc khác tôi cho chúng tha hồ bay giỡn qua lại, cho tôi ngắm chơi!


kể ra nhờ chủ vườn hiền lành nên con chim ruồi này làm tổ ngay trong tầm tay của tôi. Cây plum này ngay cạnh cửa sổ, có thể nhờ vậy con chim mẹ tránh được bầy quạ dữ chăng



Phải kể đến vài con chim sâu, tuy nhỏ nhưng so ra còn to hơn chim ruồi, chúng  đang nghiêng đầu trong lùm chanh hay len lỏi trong mấy nhánh plume vừa xanh lá.  Nhưng chim ruồi có khả năng sục sạo tìm tòi tất cả loài hoa trong vườn tôi. Khi hoa cúc, hoa lili thậm chí hoa ngò, tần ô vừa hé, mấy cái mỏ tí xíu nhưng dài của chim ruồi vẫn rúc vào.

Thứ chim ruồi này hay viếng vườn tôi rất lẹ và bất ngờ.  Chúng hoạt động thật im lìm và dĩ nhiên là không gặp sự đe dọa nào. Hơn nữa, chim ruồi quá nhỏ chẳng thứ chim nào để ý và làm hại chúng. Nói thế, tôi không bao giờ xem thường tốc độ bay của chim ruồi. Chúng xẹt qua như 'tia chớp' nhưng cũng có khi đứng yên một chỗ trong không khí. Có điều thú vị, cánh nó đập quá nhanh, nhanh đến nỗi mắt tôi chỉ thấy hai vệt lờ mờ bên thân nó. Chim hummingbird này còn bay lên xuống theo chiều thẳng đứng, bay ngang qua lại rồi đập cánh đứng yên, cái mỏ dài khoằm cắm sâu vào cái hoa bất kể lớn nhỏ...

Còn những chú chim khác... Bầy sẻ lâu lâu sà xuống miếng đất tôi vừa cuốc xong, xem có con sâu nào không? Chú Jay trên cành thông kia , nghểnh cổ hót líu lo. Con chim to hơn chim sâu đang nghiêng đầu trong lùm chanh hay len lỏi trong mấy nhánh plume vừa xanh lá. Chỉ có chú hummingbird,nhỏ bé, im lìm, đơn độc, thoáng nhanh là làm tôi chú ý nhất sau cái vườn này.
Mùa cải cay này tôi đang cần hạt giống. Khoảnh đất trồng cải cay này giờ đã ra hoa vàng tươi, trái bắt đầu nhú ra khá dài. Tôi đang chuẩn bị thì giờ ngồi vườn sau giữ cải khi hạt giống bắt đầu khô, cũng là lúc những chú hummingbird thèm thuồng ' tấn công' cho kỳ được. Có điều tôi đang lo,vì nghe rằng giống hummingbird hoạt động kiếm ăn cả ban đêm ?!


Nếu thế, thì tôi xin chào thua những chú chim hummingbird.



Tuesday, May 2, 2023

QUÁ KHỨ MÃI TRÔI

 

   Quá khứ là những gì đã qua trong đời người, như chiếc thuyền trôi theo con nước lững lờ. Thuyền mãi đi chẳng còn trở lại. Thuyền mang kỷ niệm dang xa, nhạt nhòa theo năm tháng. Nẻo vắng  đợi người đi,  như bến  cũ đợi thuyền về. Để khi sóng vỗ lao xao đưa  ta về không gian tuổi nhỏ, trút đi bao nhớ thuơng, muộn phiền,  những chao  chệnh khôn nguôi  cùng bao hoài bão chẳng thành.

     Lá vàng bay, tuyết gió giăng màn như ru hồn người về nơi bến vắng. Chốn cũ xa rồi nay chỉ là ảo huyền nhân ảnh. Một thời tuổi mộng ban sơ, chắc chẳng còn người cúi đầu nhẩm niệm.

Khúc sông Thạch Hãn Quảng Trị (hình Hoàng v Chẫm)

    Thu đi đông đến cùng hứa hẹn thế nhân xuân mới sắp về.  Mùa xuân của náo nức cho những lứa xuân đang bừng yêu, tràn trề hi vọng. Riêng ta trắng tóc, quay lưng hờ hững với dáng xuân. Ta mãi ngồi vọng về hình bóng xuân xưa, mỗi buổi chiều tàn lại bảng lảng hiện về trong nỗi nhớ trở trăn.

ĐHL 1969 QT

    Ngày xưa hồn xuân từng chớm. Một thời mộng mị yêu đuơng, bàng bạc nhẹ nhàng như làn sương mai lãng đãng bên cội mai nhà ngoại. Thời gian như mây trôi, gió thổi đưa đời về đâu? chân trời góc bể- một khoảng cách ngăn.


một ngày tác giả có dịp đi dạo ngang một làng quê nước Mỹ- Tiểu bang  Indiana 2016 

   

   Ta vẫn là ta dù thời gian qua vội, dù  thịt da chóng đổi  theo đời  hay da mồi tóc sương không mời vội đến.  Tuổi trẻ qua mau theo dòng chảy thời gian. 
   Kỷ niệm xa rồi, hun hút phương nao?  biết tìm đâu bóng chim tăm cá? Ta nghe tiếng ta thở dài, trải bóng ngó lá rơi./.

ĐHL 
edit 2.5.2023

BÌNH LUẬN TỔNG QUÁT- THẢM NẠN MỌI MẶT MÀ TRUMP GIEO CHO NƯỚC MỸ KHÓ BỀ HÀN GẮN

thưa bạn đọc Trước bầu cử 2024 có nhiều nhà phân tích chính trị đã cảnh báo cho nước Mỹ về những biến loạn cho Mỹ và cả thế giới nếu Tru...