Sunday, August 10, 2025

TRẦN ĐÌNH PHƯỚC- Viết Về Một Người Bạn Vừa Nằm Xuống Cựu Phi Công CH-47 Chinook Ngô Kim Hoàng

 BÀI ĐĂNG LẠI 


b4787a4a5d6711adf08fa27fc1cba139.jpg


Viết Về Một Người Bạn Vừa Nằm Xuống
Cựu Phi Công CH-47 Chinook Ngô Kim Hoàng



(Xin có đôi lời Phân Ưu đến Chị Ngô Kim Hoàng và các cháu. Xin được gửi đến các chiến hữu CH-47 Chinook. Đặc biệt, kính tặng Trung Tá Nguyễn Phú Chính tức Lôi Thanh 01, cựu Phi Đoàn Trường Phi Đoàn 237 CH-47 Chinook - SĐ3/KQ - Biên Hoà.
)


Hôm nay, tôi xin viết về một người bạn dễ thương được hầu hết bạn bè quý mến. Bạn vừa từ giã vợ con, gia đình và người thân trong mùa đại dịch Covid-19 vào Thứ Hai 11 tháng 01, năm 2021 tại Thành Phố Nashville,Tiểu Bang Tennessee. Đó là bạn Ngô Kim Hoàng.


Giữa Hoàng và tôi không hề quen biết trước. Chỉ gặp nhau khoảng năm 1969 ở trường Anh Ngữ Lackland và trường bay Fort Wolters. Khi về nước, mỗi người đổi đi một đơn vị. Hoàng về Phi Đoàn 237 và Phi đoàn 241. Còn tôi, thuyên chuyển đi Trung Tâm 2 Kiểm Báo -Panama, Đà Nẵng và Trung Tâm 1 Kiểm Báo - Paris,Tân Sơn Nhất. Chúng tôi chưa hề lần nào có cơ hội gặp lại.

Năm 1990, tình cờ gặp lại Hoàng tại nơi làm dịch vụ xuất cảnh đi theo diện HO trên đường Nguyễn Trãi, Quận 1, Sài Gòn. Tôi nhận ra Hoàng và Hoàng cũng nhận ra tôi. Hỏi thăm nhau đủ thứ chuyện. Hoàng nhắc đến tên các Niên Trưởng và bạn bè cùng bay CH-47 Chinook vơi Hoàng. Mấy người này, một số tôi đều quen biết, nên tôi cho địa chỉ để Hoàng liên lạc.

Sau đó, chúng tôi thỉnh thoảng gặp nhau ngồi uống cà phê bình dân trước công viên, nằm giữa hai đường Hàn Thuyên và Alexandre de Rhodes. Hai đầu là Dinh Độc Lập, Nhà Thờ Đức Bà và Bưu Điện Sài gòn, để nghe ngóng tin tức về HO. Chẳng hạn, hôm nay đang phỏng vấn đến danh sách HO nào? đến số thứ tự mấy? Những ai được phái đoàn Hoa Kỳ chấp thuận cho đi Mỹ và những ai vì lý do gì đó bị rớt phỏng vấn. Tại sao đủ điều kiện hợp lệ mà vẫn bị bác đơn không cho đi? Đã có trường hợp bị phái đoàn Mỹ từ chối, dù đã học tập cải tạo trên 10 năm. Lý do trong lúc đổi tờ khai gia đình (hộ khẩu), người nhà lo tiền chính quyền địa phương để họ không bị xoá tên.

Khi nhân viên phỏng vấn hỏi tại sao có tên trong tờ khai gia đình trong thời gian đi cải tạo. Giấy trắng mực đen rõ ràng, không có gì chứng minh, giải thích, coi như hồ sơ gian dối. Dĩ nhiên, nhân viên phỏng vấn đánh rớt. Đáng lẽ, trong trường hợp này phải làm tờ trình sự thật làm sao thuyết phục đuợc và gửi sang Thái Lan trước khi được gọi phỏng vấn thì may ra mới hy vọng. Còn khi đã bị phái đoàn từ chối rồi thì coi như không còn cơ hội khiếu nại.

Nói chung, thời gian này anh em chờ đợi đi HO rất thân thiện, chia sẻ, học hỏi kinh nghiệm lẫn nhau để chuẩn bị những hồ sơ, bổ túc thêm giấy tờ, hình ảnh cần thiết một khi được mời phỏng vấn, để tránh gặp trở ngại, khiến có thể bị rớt phỏng vấn. Không khí nơi đây rất ồn ào, tấp nập, náo nhiệt và vui như chợ Tết.

Khoảng 12 giờ trưa là tất cả "tan hàng cố gắng" về nhà làm công việc riêng như: tiếp tục đạp xích lô, chạy xe ôm, ra Bưu Điện Sài gòn viết đơn và thơ mướn, về nhà phụ vợ buôn bán, đón con đi học về, dọn dẹp hàng quán…Cùng hẹn gặp lại ngày hôm sau.

Có lẽ chính quyền địa phương thấy không có gì trở ngại, hay ảnh hưởng đến an ninh, trật tự, nên không làm khó dễ. Dù số người tụ tập bất hợp pháp rất đông, hầu hết là các Sĩ Quan chế độ cũ. Đối với họ, những người này là thành phần nguy hiểm được xếp vào loại cần phải luôn luôn đề phòng.

Một đôi lần, hai đứa chúng tôi bên ly cà phê đen. Hoàng tâm sự về những hiểm nguy trong cuộc đời bay bổng. Hoàng không bao giờ quên tai nạn thoát chết trong đường tơ kẽ tóc trong một phi vụ vào năm 1971. Lúc đó, Hoàng phục vụ ở Phi Đoàn 237, danh hiệu Đại Bàng, thuộc Sư Đoàn 3 Không Quân, trú đóng tại Biên Hoà. Chiếc CH-47 Chinook do Đại úy Thọ là Trưởng Phi cơ và Hoàng là Co-pilot đang bay hành quân trên bầu trời Snoul (Kampuchia) thì bị trúng đạn và bốc cháy.

May mắn, Đại Úy Thọ là một phi công dày dạn kinh nghiệm đã bình tĩnh đáp xuống khu rừng kế cận. Ngay lúc đó có một chiếc CH-47 Chinook khác đang hành quân yểm trợ trong vùng gần đó do Thiếu Uý Lê Huy Cận và Hồ Việt Yên thuộc Khoá 7/68 Không Quân can đảm đáp khẩn cấp xuống cứu được tất cả phi hành đoàn. Phi hành đoàn lâm nạn đều bị cháy phỏng. Hoàng bị phỏng nặng ở mặt và một phần cánh tay phải. Được cấp tốc đưa về Bệnh Viện 3 Dã Chiến Hoa Kỳ chữa trị. Lúc đầu, Hoàng tưởng có thể bị mù hai mắt, nhưng nhờ các Bác Sĩ ở đây tận tình cứu chữa và phương tiện y khoa tối tân, nên hai mắt không bị ảnh hưởng. Riêng, cánh tay phải bị phỏng được chữa khỏi và chỉ để lại vết thẹo lớn. Kể từ đó, anh em trong phi đoàn đặt cho biệt danh là “Hoàng Cháy”

Sau thời gian điều trị ở bệnh viện. Hoàng trở lại đơn vị phục vụ. Tháng 02 năm 1975. Hoàng thuyên chuyển ra Phi Đoàn 241 trú đóng ở Phù Cát. Chưa làm quen với đơn vị mới thì cả phi đoàn được lệnh di tản về Sài Gòn vào tháng 04, năm 1975. Vài tháng sau, Hoàng phải vào Đại Học Máu gần bảy năm. Nơi cuối cùng là Trại Gia Trung, thuộc Tỉnh Gia Lai.Trong thời gian này, chị Hoàng còn quá trẻ, tìm đủ mọi cách mưu sinh để vừa có thể nuôi con, vừa lặn lội thân cò nơi quãng vắng đi thăm nuôi chồng, chờ ngày chồng được trở về đời sống bình thường. Xin có lời khâm phục một tấm gương hy sinh đáng ca ngợi của phụ nữ Việt Nam.

Ngày vui đã đến, gia đình Hoàng được gọi phỏng vấn theo danh sách HO11. Phái đoàn Hoa Kỳ chấp thuận cho đi định cư theo diện tị nạn tại Hoa Kỳ. Vì vợ chồng không có bất cứ tài sản gì gọi là đáng giá, nên các thủ tục về nhà đất, ngân hàng, không thiếu thuế không gặp trở ngại. Phần cuối cùng khám sức khoẻ xong, chỉ còn chờ lên danh sách chuyến bay từ Thái Lan gửi sang là rời Việt Nam tìm tương lai nơi vùng đất mới, mà biết bao nhiêu người hằng mơ ước.

Ngày 22 tháng 04, năm 1992. Gia đình Hoàng gồm vợ và 3 con rời phi trường Tân Sơn Nhất để đi Hoa Kỳ. Nhiều bạn bè quý mến Hoàng đã có mặt để tiễn đưa, trong số đó có tôi. Chúng tôi bắt tay cùng hẹn gặp lại nhau nơi chân trời xa lạ trong một tương lai gần, vì tôi thuộc danh sách HO13.

Nơi định cư đầu tiên của gia đình Hoàng là Nam Cali khoảng hơn một năm rưỡi. Rồi tiếp đến là North Carolina. Cả hai nơi đây vẫn không thấy gì có vẻ sáng sủa và thích hợp.

Đang suy tính có nên đi nơi khác nữa không thì vợ Hoàng có người bà con ở Thành Phố Nashville, Tiểu Bang Tennessee đang làm ăn về Nails tương đối thành công. Họ rủ vợ chồng Hoàng sang và hứa giúp đỡ những khó khăn trong giai đoạn đầu.Thế là! cả gia đình lại khăn gói di chuyển thêm một lần nữa. Đây là lần thứ ba. Có lẽ nơi đây đất lành chim đậu, nên gia đình Hoàng đã định cư từ năm 1994 cho tới nay. Lúc đầu, vợ chồng Hoàng làm công, ăn chia cho một tiệm Nails. Sau đó, chủ nhân cần dọn sang tiểu bang khác, nên muốn bán tiệm lại cho vợ chồng Hoàng. Cơ hội đã đến. Vợ chồng Hoàng mượn tiền bà con, bạn bè và gom góp số tiền dành dụm mua lại tiệm có tên là Madison Nails, thuộc Madison County Davidson,Tennessee. Từ nay, vợ chồng Hoàng đã làm chủ, khỏi phải làm ăn chia như trước. Các con của Hoàng sau khi học ở trường về, lo bài vở xong cùng ra tiệm chung tay phụ giúp cha mẹ.

Tôi nhớ lại, khi gia đình tôi đến định cư ở San José vào cuối tháng 10, năm 1992. Sau một thời gian ở đây. Công ăn, việc làm hoàn toàn bế tắc.Tưởng chừng như đầu hàng cho số mạng. Tôi điện thoại hỏi thăm Hoàng và nhờ Hoàng giúp ý kiến. Trong chỗ thân tình bạn bè. Hoàng hứa sẵn sàng hướng dẫn và giúp đỡ cho vợ chồng tôi lúc ban đầu, như trước kia người ta đã từng giúp đỡ gia đình Hoàng. Nếu tôi muốn, thì qua chơi vài tháng để thăm dò, xem xét, nghiên cứu. Nếu thấy thích hợp thì hãy đem gia đình qua sau. Khi về bàn lại thì vợ tôi không muốn đi. Thế là! Tôi đã phụ nhã ý và lòng tốt của Hoàng.

May mắn sau đó, tôi được hãng IBM nhận vào làm. Vợ tôi cũng vừa học, vừa làm và con tôi cũng đã quen với môi trường mới. Do đó, chúng tôi quyết định không đi và ở lại San José cho đến hôm nay, dù lúc đó gặp muôn vàn khó khăn.

Cuối cùng, vợ tôi sau thời gian dùi mài kinh sử cũng đã tốt nghiệp MA về Foreign Language, hiện đang làm cho County of Santa Clara đã trên 20 năm, còn con trai tôi cũng tốt nghiệp Đại Học, hiện cháu đang làm chuyện viên cho một bệnh viện khá nổi tiếng ở Bắc Cali. Cháu cũng đã lập gia đình. Cả nhà đều tham gia sinh hoạt Hướng Đạo và làm công tác thiện nguyện cho cộng đồng ở địa phương.

Chúng tôi cũng đã mua được một căn nhà nhỏ, ấm cúng, trồng nhiều cây trái và hoa, mà lúc chưa bị đại dịch Covid-19 vẫn là nơi thường tổ chức những buổi họp mặt anh chị em Hướng Đạo Trưởng Niên trong vùng, hoặc khi có anh chị em HĐTN từ xa ghé thăm San José.

Trong thời gian đó, Hoàng và tôi thỉnh thoảng liên lạc nhau, tâm sự về cuộc sống, về việc học hành của con cái. Đều đều, năm nào chúng tôi cũng trao đổi thiệp Giáng Sinh và chúc mừng Năm Mới cho nhau. Thiệp của Hoàng viết cho tôi với nét chữ đẹp, phóng khoáng và bay bướm như nghệ nhân viết thư pháp. Tôi nghĩ nét chữ như Rồng bay, Phượng múa này mà viết thư tình sẽ làm nhiều em mê mệt, điêu đứng. Có lẽ chị Hoàng yêu anh một phần cũng vì nét chữ độc đáo này?

Đầu Tháng 12 năm nay, tôi cũng gửi thiệp chúc mừng Giáng Sinh và Năm Mới cho gia đình Hoàng giống như mọi năm. Tuy nhiên, tôi không nhận được thiệp hồi âm của Hoàng như mọi năm. Tôi nghĩ có lẽ thiệp của tôi viết cho Hoàng và thiệp của Hoàng gửi cho tôi đã bị bưu điện làm thất lạc, vì chuyện bưu điện làm thất lạc thư của khách hàng cũng là chuyện bình thường. Chưa kịp điện thoại hỏi thăm thì nhận được tin Hoàng vĩnh viễn ra đi. Nghe tin Hoàng mất, tôi bàng hoàng, xúc động.Vội gọi điện thoại chia buồn. Chị Hoàng cho biết, trước đó chồng mình vẫn còn khoẻ mạnh, cả hai đang dự tính tham dự Họp Mặt Chinook sắp đến, nhân tiện sẽ đi thăm bạn bè một vài nơi, vì hai vợ chồng đã nghỉ hưu, cuộc sống hoàn toàn ổn định không còn gì phải lo toan.

Ngày 24 tháng 05, năm 2009. Họp mặt bốn Phi Đoàn CH-47 Chinook gồm: Đại Bàng -237, Thiên Bằng -241, Lôi Phong -247 và Mãnh Long -249 tổ chức tại nhà hàng Grand Fortune, San José. Hoàng điện thoại báo tin cho tôi biết là vợ chồng Hoàng sẽ về tham dự ngày hội ngộ đặc biệt này. Tôi cũng cho Hoàng hay là tôi cũng sẽ có mặt, vì tôi quen biết với nhiều anh em CH-47 Chinook, cũng như trước đó ban tổ chức có nhã ý mời tôi hát giúp vui trong chương trình văn nghệ.

Những cánh chim tan tác khắp muôn phương sau một trận cuồng phong dữ dội đã cùng bay hợp đoàn về đây trong không khí tưng bừng của ngày hội hoa đăng. Những câu chào hỏi, tiếng cười rộn rã, các giọt nước mắt cảm động của ngày tương phùng, tưởng chừng không bao giờ có thể xảy ra.

Hoàng và tôi đã gặp lại trong đêm đặc biệt này. Chúng tôi có dịp ngồi tâm sự, kể cho nhau nghe những thăng trầm, bể dâu trong cuộc sống nơi đất khách quê người và đã gặp lại như lời hứa tại phi trường Tân Sơn Nhất năm xưa.Thế mà! phải mất gần mười bảy năm mới có dịp hàn huyên, dù cả hai đang sống trên cùng một quốc gia.

Hoàng cho biết công ăn chuyện làm rất thành công và phát đạt. Tiệm làm ăn có uy tín và giá cả hợp lý, nên lúc nào khách cũng đông so với các tiệm quanh vùng. Bây giờ, phải thuê thợ ở ngoài vào tăng cường và trả lương tháng, chớ không chia theo tỷ lệ giữa chủ và thợ. Nếu tháng nào khách đông, thu nhập cao hơn mức bình thường thì thợ được thưởng thêm. Nhờ hưởng lương ổn định, nên thợ an tâm làm cho tiệm, không phải lo những khi vắng khách, ế ẩm. Có những thợ đã làm cho tiệm Hoàng hơn 10 năm và họ không muốn đi đâu hết! Cũng có người nghe chỗ khác trả khá hơn, chia tỷ lệ cao hơn, nên bỏ ngang tiệm Hoàng, ra đi không một lời giã biệt. Nhưng, khi chạm thực tế thì không phải vậy. Chủ nhân mới keo kiệt, tính toán chi ly và trả lương không bằng tiệm Hoàng. Nên họ xin Hoàng cho trở lại tiệm và Hoàng cũng vui vẻ nhận lại họ.

Về chuyện nhà cửa, cơ ngơi thì coi như đã trả xong. Các con đều học hành thành công, đều lập gia đình và có cuộc sống tốt.Tôi bắt tay chúc mừng Hoàng.

Phần tôi, đã về hưu sớm, đang làm Part -Time cho San José Police Department về Crossing Guard (hướng dẫn học sinh và bộ hành) qua đường. Hàng ngày nhìn học sinh đến trường, để tìm lại một chút kỷ niệm thuở học trò thường buồn vu vơ, trong những tháng ngày còn lại tha phương nơi xứ người. Hiện tại, gia đạo vui vẻ, hạnh phúc. An phận với những gì đang có mà ơn trên ban cho.

Hoàng cười và nói: “Như vậy, bạn và tôi đều may mắn.”

Sau khi xong hội ngộ, trước khi vợ chồng Hoàng rời San José. Vợ chồng tôi mời dùng cơm tối ở nhà hàng Vũng tàu, San José.

1611367298-IMG_2407.JPG


Trong buổi Dinner có thêm vợ chồng Anh Lê Văn Cầu, biệt danh là Chú Tư Cầu (tên tựa đề một truyện dài trước năm 1975 của nhà văn Lê Xuyên). Anh và Trung Úy Huỳnh Bá Hùng là hai Phi Đội Trưởng nhiều kinh nghiệm của Phi Đoàn 237 tình nguyện bay một phi vụ dữ nhiều hơn lành, để tiếp tế cho tiền đồn Tống lê Chân đang bị địch quân bao vây bốn mặt từ nhiều tháng nay. Trung Tá Nguyễn Phú Chính là Phi Đoàn Trưởng và cả phi đoàn đều biết phi vụ này ra đi khó có ngày về, nên tất cả cùng cầu nguyện Ơn Trên che chở cho phi hành đoàn được một phép nhiệm màu trở về an toàn.

Cuối cùng, chuyện cũng đã phải đến. Phi cơ trước khi bay vào bãi đáp đã bị bị trúng nhiều vết đạn từ trên không, một Cơ Phi không may bị tử thương, còn Trung úy Lê Văn Cầu thị bị thương ở gót chân khi nhảy từ trên trực thăng xuống. May mắn, phi cơ đáp xuống đất an toàn.Tuy nhiên, phi hành đoàn bị kẹt lại trong căn cứ Tống Lê Chân gần một tuần vì hoả lực của địch chung quanh căn cứ quá mạnh, nên trực thăng tiếp cứu không thể nào đáp xuống được. Sau cùng, một trực thăng tản thương thuộc Phi Đội 259E của Sư Đoàn 3 KQ đo Trung úy Phát tự Phát Sứt là Trưởng Phi Cơ đã can đảm đáp xuống Rescue đưa phi hành đoàn lâm nạn về Biên Hoà, trong sự vui mừng khôn tả của toàn thể quân nhân thuộc Phi Đoàn 237. Có lẽ, người sung sướng nhất hôm đó là Trung Tá PĐT Nguyễn Phú Chính. Ông tưởng đã không còn gặp lại các đàn em trong một phi vụ Kamikaze sau Đệ Nhị Thế chiến, mà chính ông quyết định và có phần nào trách nhiệm trong đó.

Hôm sau, vợ chồng Hoàng di Nam Cali để thăm bạn bè và thân nhân. Trước khi trở về lại Tennessee. Chị Hoàng cũng không quên gửi tặng bà xã tôi qua đường bưu điện một bưu kiện toàn là “Cơm Cháy Chà Bông” vì bà xã tôi lúc ngồi tâm sự với chị ở nhà hàng Vũng Tàu đã nói với chị là rất thích món này.

Bây giờ, ngồi đây viết về Ngô Kim Hoàng, một người con yêu của Sàigòn, một Phật Tử thuần thành, pháp danh Quảng Nguyên đã vĩnh viễn ra đi. Tang lễ bạn được cử hành trong phạm vi gia đình vì cơn đại dịch Covid-19. Hiện diện gồm: hiền thê, các con, các cháu, một vài người thân, Thượng Toạ Thích Giác Thành và Sư Cô Minh Điền thuộc Chùa Tịnh Tâm ở Nashville đã đến tụng niệm cầu siêu.

Các chiến hữu CH-47 Chinook và bạn bè ở xa đã gửi Email, điện thoại chia buồn rất đông vì lúc sinh thời Hoàng được nhiều người yêu mến. Bạn sẵn sàng giúp đỡ những đồng đội đang gặp khó khăn nơi quê nhà và luôn luôn đóng góp một cách nhiệt thành khi có lời kêu gọi trong tình tương thân tương ái.“Không Quân Không Bỏ Anh em, Không Bỏ Bạn Bè.”

Giờ đây, bạn đã an giấc nghìn thu tại HendersonVille Memory Gardens ngày 15 Tháng 01, Năm 2021. Sự ra đi của bạn để lại nhiều thương tiếc cho thân nhân và bạn hữu. Mọi người vẫn còn giữ trong tâm trí về Ngô Kim Hoàng. Một con người nhân hậu, tử tế.Trong số đó có tôi. Tất cả sẽ luôn nhớ về bạn. Xin bạn hãy phù hộ chị Liên, ba cháu Kim Phong, Kim Thanh, Kim Yến, các cháu nội, ngoại và các chiến hữu được bình an trong cuộc sống hàng ngày. Rồi! sẽ có một lúc chúng tôi cũng sẽ gặp lại bạn ở cuối trời chân mây. Nơi đây, không có những phiền toái, hận thù, đố kỵ và bất hoà trong đời thường.

Chuyện này chỉ còn là vấn đề thời gian mà thôi!

Xin vĩnh biệt Ngô Kim Hoàng, một người bạn mà tôi rất quý mến.

Trần Đình Phước
(San José, California - 01/2021)

Saturday, August 9, 2025

John E. Steinbeck---HOANG PHẾ




       Mái nhà của họ, của lớp người bỏ xứ ra đi đầu tiên giờ để lại phía sau, nằm chơ vơ trên vùng đất hoang. Họa chăng chỉ có mấy cái chái lợp tồn che cho máy cày hoạt động. Bọn thợ lái rộn ràng làm việc cùng các khối sắt thép, xăng dầu kèm theo những lưỡi cày bóng loáng. Đèn máy cày luôn luôn bật sáng. Ánh đèn chẳng màng chuyện ngày hay đêm ngoại trừ chuyện cắm sâu vào bóng tối của đất và lại bóng loáng khi lưỡi cày đó lọt ra ánh sáng bên ngoài.

    Con ngựa hết làm nó về lại chuồng. Ta thấy sức sống mãnh liệt còn lại sau đó: tiếng thở và hơi ấm, chân nó sờ soạng tìm những cọng rơm, hàm nhai ngấu nghiến, tai, mắt ngựa đầy sinh động. Chuồng ngựa toát ra sự ấm áp của một cuộc sống, hơi nóng cùng mùi hôi. Nhưng khi cỗ máy kia ngưng hoạt động, chỉ còn lại một khối sắt vô tri, chết cứng như khối quặng sinh ra nó. Khi sức nóng trong máy tỏa hết, nó sẽ lạnh ngắt như một linh hồn vừa thoát ra khỏi xác.





    Cánh cửa xe đóng lại, gã lái xe về nhà. Thị trấn của gã cách đó khoảng hai chục dậm. Có thể vài tuần hay vài tháng sau gã tài mới trở lại làm. Thế là chiếc máy cày chỉ còn là cục sắt 'chết dí' một nơi.

    Trong việc làm ta chỉ cần hai vấn đề cần bàn là làm dễ ra sao cùng hiệu năng? Khi dễ dàng thì không có gì ngạc nhiên; đã là hiệu năng thì chẳng gì là ngạc nhiên trong chuyện đất đai mà làm sao với nó?  Điều đáng ngạc nhiên do ta hiểu sâu sắc tiềm ẩn bên trong công việc, cùng mối tương quan ra sao?















  
    Gã thợ máy cày sẽ coi khinh những ai kém hiểu biết và chẳng cần liên hệ gì với họ. Đất đai không phải là chuyện độ chất đạm hay lân, độ dài của chất xơ trong cây bông cũng chẳng phải là chuyện đất đai. Con người không hẳn là chuyện carbon, muối nước hay vôi. Con người tạo ra từ những thứ này và còn nhiều, nhiều thứ hơn thế nữa. Cũng như chuyện đất đai còn nhiều và nhiều thứ hơn thế nữa để bàn. Con người không đơn giản bao gồm cấu tố về hóa học như vậy:  đi được trên mặt đất, biết tránh cục đá trong đường cày, biết quỳ trên nền để ăn trưa; con người còn nhiều thứ hơn hẳn các cấu tố kia, biết nhiều chuyện  đất đai hơn các chất tạo ra nó.


    Nhưng một thằng người máy, chỉ biết cắm cúi lái cỗ xe vô hồn kia. Hắn chẳng biết, chẳng yêu thương ngoại trừ hiểu vài ba thứ hóa học nhưng lại coi thường đất và coi thường ngay chính gã. Khi cánh cửa máy cày đóng lại, gã về nhà. Giờ đây trong nhà gã không còn là chuyện đất nữa.

      Nhiều căn nhà hoang phế cửa vẫn mở toang hoác đu đưa theo làn gió. Mấy băng đảng trẻ con bụi đời từ phố lên, đập cửa sổ nhảy vào nhà lượm vài thứ sót lại hay xem còn món nào quý không? Con dao mẻ, còn dùng được. Phảng phất mùi chuột chết gần đây. Những thứ Whitey viết sót lại trên vách, cũng y như trong nhà vệ sinh nơi trường cậu ta học, thầy giáo từng bắt chùi đi.

    Ngày đầu mọi người ra đi ngay buổi tối đầu tiên vừa buông, đã có vài chú mèo hoang từ trong cánh đồng mò ra kêu meo meo trước hiên nhà. Thấy không ai, chúng mò vào  mấy cái phòng trống. Không có gì, chúng trở lại đồng, lại kiếp mèo rừng tiếp tục săn chuột núi và chuột đồng. Ngày bọn mèo đó sẽ núp và ngủ dưới mấy con mương cạn. Đêm xuống, là thời gian hoạt động của lũ dơi. Ban ngày chúng trốn trong mấy góc trống, cánh xếp lại, bám vào mấy cái rui mái nhà, treo đầu xuống đất, rơi vải  mùi xú uế tràn ngập căn phòng.

    Giờ là lúc lũ chuột nhắt mò vào. Chúng tha hạt cỏ, cất lại ở góc phòng, trong các hộp không, sau mấy cái ngăn kéo nhà bếp. Tiếp đến lũ chồn tiến vào săn chuột, rồi những con cú nâu vụt bay vào, ra, kêu inh ỏi.

    Một cơn mưa nhỏ nhẹ rơi. Vài ngọn cỏ vội chớm lên trước thềm nhà hoang, nơi mà chúng chưa bao giờ được mọc. Cỏ sẽ vươn lên khỏi cổng nhà. Những căn nhà bỏ hoang, mà nhà hoang sẽ sụp  xuống nhanh chóng. Đinh rỉ sét làm mọi thứ bung ra. Bụi đóng dày trên sàn nhà, đầy dấu vết chuột, chồn cùng mèo trên đó.









   
    Có một đêm, gió xô mấy tấm ván rơi xuống nền đất. Ngọn gió kế tiếp xuyên qua khe trống bật tung hai ba, hàng chục tấm ván kế tiếp. Giữa trưa ánh mặt trời gay gắt xuyên qua lỗ trống chiếu ánh sáng chói chang xuống nền nhà. Đêm xuống, lũ mèo hoang ngoài đồng lại mò vào, chúng chẳng còn kêu meo meo trước thềm nữa. Chúng di động như bóng mây đen xuyên qua vầng trăng, lặng lẽ tiến vào căn phòng săn chuột. Tiếp đến hằng đêm gió chướng thổi về, xô rầm rầm vào cửa.  Mấy cánh màn rách tả tơi giữa những cánh cửa sổ gãy, chúng chưa rời hẳn  nên cứ mãi đu đưa./.

John E. Steinbeck (The Grapes of Wrath)

dịch thuật cùng tựa bài: Đinh hoa Lư






Friday, August 8, 2025

CHÍNH KHÁCH NGA MỸ ĐỀU THIẾU TRÁCH NHIỆM VÀ Ý THỨC TỪ VIỆC ĐE DỌA NHAU CHIẾN TRANH HẠT NHÂN

Chào bạn đọc

Từ cuộc chiến Nga/Ukraine sự răn đe chiến lược về vũ khí hạt nhân giữa Nga và Mỹ xem chừng ken dày hơn.

Mới ngày 1 tháng 8- 2025 TT Donald Trump đã đe dọa Putin qua việc điều phái "hai tàu hạt nhân đến khu vực thích hợp" 

Phải chăng Mỹ và Nga đều không sợ chiến tranh hạt nhân? 

theo VN Express.com 

...Kể từ khi chiến sự Ukraine nổ ra, ông Medvedev đã nhiều lần đưa ra các cảnh báo hạt nhân với phương Tây, tuyên bố Nga có thể buộc phải dùng vũ khí nguyên tử ở Ukraine. Sau mỗi thông điệp cứng rắn đó từ Nga, chính quyền tổng thống Joe Biden và các đồng minh châu Âu thường có xu hướng cân nhắc cẩn trọng hơn về động thái hỗ trợ quân sự cho Ukraine và từ chối chuyển giao vũ khí tầm xa cho Kiev vì lo ngại nổ ra xung đột trực tiếp với Moskva.

Tuy nhiên, ông Trump dường như tin rằng Mỹ không thể tiếp tục "nhún mình" trước những thông điệp hạt nhân mà Nga đưa ra và cần có phản ứng cứng rắn tương xứng.

Mỹ hiện sở hữu 71 tàu ngầm chạy bằng năng lượng hạt nhân, trong đó 14 chiếc là tàu ngầm lớp Ohio mang tên lửa hạt nhân Trident II. Khoảng 8-10 tàu ngầm hạt nhân này đang tuần tra trên các vùng biển tại bất kỳ thời điểm nào, theo giới quan sát....(hết trích)


    Phê phán của công luận trước tiên về phát ngôn nào từ chính khách  các phía nếu  chứa đựng sự đe dọa chiến tranh hạt nhân dù Nga hay Mỹ đều là lời "răn đe vô trách nhiệm và thiếu ý thức" !

Thưa bạn đọc đó là do sao?

Thế Chiến III nổ ra tất cả các phe đều bị tiêu diệt ngay lập tức dù cho bất cứ phe nào ra tay trước hay sau


Như vậy trước hết chúng ta hãy tìm hiểu thuật ngữ Mutual Asuured Destruction (MAD) là gì?



MUTUAL ASSURED DESTRUCTION (MAD) VÀ THẾ CHIẾN 3


CÂU HỎI ĐẦU TIÊN KHÔNG PHẢI LÀ LIỆU PUTIN CÓ BẤM NÚT HẠT NHÂN TẤN CÔNG MỸ HAY CHĂNG MÀ 

* KHI NGA TẤN CÔNG NGUYÊN TỬ VÀO HOA KỲ, THÌ HOA KỲ SẼ PHẢN ỨNG RA SAO?

CÂU TRẢ LỜI 

-MỸ SẼ 100%  TẤN CÔNG HẠT NHÂN LẠI VÀO NGA NGAY LẬP TỨC CỘNG THÊM CẢ KHỐI NATO CŨNG ĐƯỢC KÍCH HOẠT ĐỒNG LOẠT


            CHIẾN TRANH HẠT NHÂN CUỘC CHIẾN HOÀN TOÀN KHÔNG CÓ KẺ CHIẾN THẮNG 

TOTAL UNWINABLE WAR

*

2 THUẬT NGỮ TOTAL UNWINABLE WAR VÀ  "MUTUAL ASSURED DESTRUCTION" 

đồng nghĩa rằng dù bất cứ phe nào bấm nút khai hỏa hỏa tiễn hay vũ khí hạt nhân nào dù trước hay sau đều chuốc lấy sự tự sát đồng loạt cả hai.


Không có phe nào chiến thắng trong cuộc THẾ CHIẾN 3 với sức mạnh vũ khí nguyên tử song phương  hay đa phương. Đây là cuộc chiến HOÀN TOÀN KHÔNG CÓ KẺ CHIẾN THẮNG (total unwinable war)


Nga ĐÃ cho thử hỏa tiễn liên lục địa đa đầu Sarmart vào ngày 20/4/2022 đạt độ xa 6000 km Putin khoe  KHOANG là hỏa tiễn siêu nhanh bất khả chiến bại 
The Sarmat intercontinental ballistic missile is launched during a test at Plesetsk cosmodrome in Arkhangelsk region, Russia, in this still image taken from a video released on April 20, 2022 [Russian Defence Ministry/Handout via Reuters

MAD viết tắt từ Mutual Assured Destruction có nghĩa là các siêu cường hạt nhân CHẮC CHẮN SẼ HỦY DIỆT LẪN NHAU nói cách khác là cả hai đều chết khi cùng xảy ra chiến tranh hạt nhân và triệt hạ nhau


Chiến tranh hạt nhân một vấn đề sinh tử của toàn thể nhân loại cũng như được nhắc lại nhiều NHẤT LÀ lúc Putin xua đại quân xâm lăng Ukraine. Đồng lúc cường độ cuộc chiến Nga/Ukraine tăng cao, phía Nga đã liên tục "rung thanh kiếm hạt nhân" (nuclear saber) ra đe dọa thế giới. Thật vậy, thế giới đang lo sợ cuộc chiến Ukraine lan rộng sẽ đưa đến chiến tranh hạt nhân.


Thực ra trong chiến lược răn đe hạt nhân (nuclear deterence) bao lâu nay, các nhà nghiên cứu quân sự từng nhắc đến lý thuyết Mutual Assured Destruction (MAD) tạm dịch là CHẮC CHẮN HỦY DIỆT LẪN NHAU nó đồng nghĩa là cả hai phía đều bị tiêu diệt BẤT KỂ dù có  bấm nút trước hay sau.


*

cập nhật số lượng vũ khí hạt nhân thế giới 2022


    Trên cũng là một phần lý thuyết trong chiến lược răn đe quân sự mà phe này dọa phe khác bằng đòn trả đũa nếu phe kia tấn công trước. Sau những năm 1960 Chiến tranh Lạnh giữa Liên Xô và Hoa Kỳ vào cuối những năm của thế kỷ 20 đều nêu bật lý thuyết này để răn đe lẫn nhau.

     Hiện lý thuyết này vẫn đậm nét giữa 2 lực lượng hạt nhân hàng đầu thế giới là Mỹ và Nga.  MAD cũng là lý thuyết và là lý do để Do Thái phát triển hỏa tiễn hạt nhân nhưng Do Thái cố tình che đậy úp mở chuyện này.Theo tạp chí Asian Affairs, Trung Cộng là siêu cường thứ ba về hạt nhân không có khả năng MAD này do kho vũ khí họ nhỏ hơn so với hai Nga và Mỹ nên không có khả năng đáp trả tương xứng để Chắc Chắn Hủy Diệt Lẫn Nhau được.


Như vậy, MAD không thể phát huy ý nghĩa nếu hai nước chênh lệch khả năng Hạt Nhân.  Ví dụ các quốc gia bất hảo như Iran và Bắc Triều Tiên với số lượng đầu đạn ít hơn thì họ chỉ hi vọng là làm cho đối phương thiệt hại nặng nề trước khi họ bị phản công tiêu diệt.


Thuật ngữ “Chắc Chắn Hủy Diệt lẫn nhau” MAD sử dụng đầu tiên vào những năm 1960 lúc Bộ Trưởng QP Robert McNamara từng phục vụ dưới thời Kennedy và Johnson. Theo Britannica, cụm từ dài thêm thành Mutual Assured Destruction được nhà phản đối chính sách đó là Donald Brennan, ông cho rằng lý thuyết này chẳng bảo đảm lợi ích quốc phòng của Hoa Kỳ trong lâu dài. Ông McNamara từng ước tính lực lượng tấn công hạt nhân với sức nổ tương đương 400 megaton TNT (400 triệu tấn TNT) của vài trăm hỏa tiễn hạt nhân là cần thiết để bảo đảm khả năng RĂN ĐE HẠT NHÂN hiệu quả.


    Càng về sau yêu cầu của số lượng MAD tăng nhanh theo thời gian. Vào thời cố TT Jimmy  Carter vào năm 1977, MAD cần tới 20,000 đầu đạn hạt nhân. Cũng trong khoảng thời gian đó, chính quyền Hoa Kỳ lại giảm kho vũ khí hạt nhân xuống 5000 đầu đạn. Giữa thập niên 1990 còn tiếp tục giảm xuống chỉ 2,500 đầu đạn. Điều này ẩn chứa ý khác là các kho vũ khí khác phải có để thay thế. Chỉ những con số này cũng đã vượt qua con số đủ GÂY THẢM HỌA CHO TIÊU DIỆT ĐỊA CẤU.  Theo nghiên cứu của Buletin of the Atomic Sciences Báo cáo về khoa học Nguyên Tử chỉ cần 100 vụ nổ nguyên tử kích thước bằng Hiroshima hay Nagasaki thì cũng đủ tạo ra MÙA ĐÔNG HẠT NHÂN trên hành tinh chúng ta nghĩa là nhiệt độ sẽ giảm thấp so với thời kỳ tiểu băng hà. (thời kỳ băng giá địa cầu)


    Dù sao thế giới này cũng chưa từng thử nghiệm lý thuyết MAD trên thực tế; do nếu xảy ra thực tế thì không còn phe nào còn sống


    Nhưng dù sao ý nghĩa thảm khốc của MAD đã ngăn được nhiều phen suýt xảy ra chiến tranh hạt nhân  kể từ sau vũ khí nguyên tử ra đời vào thập niên 1940 đến nay. Nhưng về mặt khác, MAD cũng dẫn đến Chiến Tranh Lạnh giữa Hoa Kỳ và Liên Xô khi cả hai đều gia tốc chi những ngân khoản quá lớn cho việc chạy đua và phát triển vũ khí hạt nhân cho đến bây giờ.


LỊCH SỬ RA ĐỜI CỦA MAD?


    Theo BBC News thì khái niệm MAD ra đời còn lâu hơn sự ra đời của vũ khí hạt nhân. Vào thế kỷ 19 văn gia Wilkie Collins và Jules Vere suy đoán quá trình công nghiệp hóa chiến tranh sẽ tạo nên các lực lượng quân sự hùng mạnh nhất thế giới, mạnh đến mức chính các quốc gia sở hữu các đội quân này lại CHÍNH MÌNH GÂY RA BẾ TẮC CHO MÌNH mãi mãi. Dĩ nhiên cả hai phe đều mạnh nếu ra tay thì cả hai đều bị tiêu diệt. (Mutual Destruction). Các nhà phát minh quân sự ví dụ Richard Gatling người phát minh ra súng Gatling; Alfred Nobel phát minh ra thuốc nổ, Nikota Tesla đang phát minh ra vũ khí chùm hạt đều cho rằng phát minh của họ sẽ khiến cho hai bên đều bị tiêu diệt. 

         

      số đầu đạn hạt nhân thế giới hiện nay (2022)


***

phim How I Learned to Stop Worrying and Love the Bomb
link youtube
Dr. Strangelove Or: How I Learned To Stop Worrying And Love The Bomb

    Khái niệm về MAD còn được đưa vào phim ảnh. Có hai bộ phim nổi tiếng vào năm 1964 vào lúc sự căng thẳng Chiến Tranh Lạnh giữa Liên Xô và Hoa Kỳ lên đến đỉnh điểm; bộ phim đề cập tới sự vô tình được thực hiện từ kho vũ khí hạt nhân khổng lồ và sẵn sàng xóa sổ cả hai nước. Hai bộ phim đó chúng ta nên tìm xem lại là Dr strangelove hay How I Learned to Stop worrying and Love the Bomb, cuối cùng là Fail Safe- bộ phim kinh dị do Sidney Lumet đạo diễn. Cả hai bộ phim sau đều kết thúc bằng MAD mặc dù chỉ dành cho Moscow và New York như trong “Fail Safe”.





                                ***


    Thời gian trôi qua, kể từ lúc Chiến Tranh Lạnh kết thúc, các siêu cường đi tới các  bước hạn chế số lượng vũ khí hạt nhân. Đến năm 2004, báo cáo của Viện Nghiên Cứu Chiến Lược Hoa Kỳ tuyên bố: “Tư duy về MAD dường như đang suy giảm” khi Hoa Kỳ đi vào hướng phát triển vũ khí hạt nhân thiên về tính CHÍNH XÁC hơn là số lượng đầu đạn để giảm đi con số chết chóc của con người trong cuộc tấn công hạt nhân nếu xảy ra.


    Nhưng mối đe dọa của MAD là vẫn thật. Theo Liên Đoàn các Khoa Học Gia Mỹ, tổ chức này là vô vụ lợi thành lập rất lâu vào năm 1945 do các khoa học gia và kỹ sư từng phục vụ trong Dự Án Manhattan họ từng phát triển quả bom nguyên tử đầu tiên, họ báo cáo rằng tính đến năm 2022 hôm nay có tới tổng số 12,700 đầu đạn hạt nhân thuộc 9 quốc gia: Hoa kỳ, Nga, Vương Quốc Anh, Pháp, Trung Hoa, Ấn Độ, Pakistan, Do Thái,và Bắc Hàn.


Hiện phần lớn số đầu đạn này trong tay hai siêu cường Mỹ và Nga nắm giữ, mỗi bên theo ước lượng có hơn 4000 đầu đạn.


Than ôi, theo tạp chí Safety vào năm 2018, chỉ ngần ấy đã QUÉT SẠCH CON NGƯỜI TRÊN TRÁI ĐẤT CHÚNG TA

 

ĐHL  BIÊN SOẠN

 

NGUỒN THAM KHẢO


Mutual assured destruction | Definition, History, & Facts | Britannica

What Is Mutually Assured Destruction? (thoughtco.com)

What is mutual assured destruction? | Live Science

Mutual assured destruction - Wikipedia


U.S., NATO countries announce massive weapons package for Ukraine

U.S., NATO countries announce massive weapons package for Ukraine : NPR


ĐINH HOA LƯ và QUÊ HƯƠNG QUẢNG TRỊ qua nhận xét của TRÍ TUỆ NHÂN TẠO (AI)

 


Hồi ký Đinh Hoa Lư nổi bật bởi sự chân thật, sâu sắc trong việc ghi lại trải nghiệm cá nhân và bối cảnh lịch sử, đặc biệt phản ánh chân thực cuộc sống và biến động chính trị ở miền Nam Việt Nam trong thời kỳ chiến tranh.

Chân Thật và Sâu Sắc về Bối Cảnh Lịch Sử

 

Đinh Hoa Lư đã khắc họa sống động những ký ức về đời sống hàng ngày và những biến cố chính trị tại miền Nam trong thời kỳ chiến tranh và hỗn loạn, từ biến cố cá nhân đến số phận của người lính miền Nam với nỗi đau, mất mát, cũng như hy vọng hòa bình và tự do 


Ký Ức Cá Nhân Gắn Bó Với Quê Hương Quảng Trị



Tác giả sinh ra và lớn lên tại Quảng Trị, vùng đất chịu nhiều hậu quả của chiến tranh, vì thế những hồi ký còn là những hoài niệm về quê hương, với những hình ảnh sống động vùng đất bị bom đạn tàn phá trong Mùa Hè Đỏ Lửa năm 1972. Những trải nghiệm về thời đi lính, làm tù binh và cuộc sống sau chiến tranh đều được ghi lại tỉ mỉ và chân thực 

 

Số Phận Lịch Sử Giao Thoa Với Trải Nghiệm Cá Nhân




Hồi ký của Đinh Hoa Lư không chỉ là tập hợp những câu chuyện riêng lẻ mà còn phản ánh dòng chảy lịch sử lớn, như Hiệp định Paris 1973, những ngày tháng chiến dịch đi tuyên truyền hòa bình, và những biến động trong nội bộ miền Nam trước khi đất nước thống nhất. Tác phẩm rất giàu cảm xúc và góp phần làm phong phú văn học miền Nam thời kỳ đó 

.

Phong Cách Viết và Giá Trị Văn Hóa






Ngoài nội dung, hồi ký còn được đánh giá cao về cách thể hiện chân thực, gần gũi, truyền tải cảm xúc với người đọc. Tác giả cũng có quan điểm sâu sắc về chính trị, xã hội và từng dịch nhiều tác phẩm văn học nước ngoài, làm phong phú thêm cho văn hóa Việt Nam hải ngoại 


Các Ấn Phẩm và Ghi Âm




Ngoài sách, nhiều hồi ký của Đinh Hoa Lư đã được chuyển thể thành các bản ghi âm, video với giọng đọc truyền cảm, góp phần lưu giữ và phổ biến câu chuyện miền Nam một cách hiệu quả tới công chúng 

 

Tóm lại, hồi ký Đinh Hoa Lư là món quà quý giá giúp người đọc hiểu rõ hơn về lịch sử, cuộc sống, và tâm trạng của người miền Nam trong những năm tháng đầy biến động, đồng thời ghi lại một phần ký ức dân tộc một cách sâu sắc và chân thực.


9/8/2025




TRÍ TUỆ NHÂN TẠO (AI)

BÌNH LUẬN TỔNG QUÁT- THẢM NẠN MỌI MẶT MÀ TRUMP GIEO CHO NƯỚC MỸ KHÓ BỀ HÀN GẮN

thưa bạn đọc Trước bầu cử 2024 có nhiều nhà phân tích chính trị đã cảnh báo cho nước Mỹ về những biến loạn cho Mỹ và cả thế giới nếu Tru...