Tuesday, August 12, 2025

John E. Steinbeck- ĐOẠN TRƯỜNG DI DÂN (Phần 2)

 



...Phía vòi nước, vợ chồng Connie Rose of Sharon đang đứng bên nhau, thì thầm nói chuyện. Anh chàng Connie rửa cái ly thiếc , dùng ngón tay thử xem nước thế nào trước khi rót nước cho vợ. Rose tần ngần ngắm từng chiếc xe chạy vụt qua trên xa lộ. Connie mang nước đến gần nàng, nói như an ủi vợ:

                -Nước không mát lắm em à, nhưng dù sao cũng đỡ khô họng.
 
   Nàng  nhìn lại chồng, mĩm cười kín đáo.  Nhiều điều khó hiểu trong nàng nhất là thời gian này nàng đang mang thai, những điều kín đáo cùng những im lặng nho nhỏ gom lại áng chừng rất có ý nghĩa. Nàng bằng lòng với chính nàng, chỉ than phiền với điều nào thực sự có khó khăn thôi. Nàng hay sai khiến Connie với những đòi hỏi ngớ ngẩn. Rồi hai vợ chồng đều cảm thấy ngớ ngẩn thật. Dù sao, Connie cũng bằng lòng về vợ mình, anh ta lại càng hứng thú khi nàng mang thai. Anh thích mình nằm trong số những gì bí mật trong đầu người vợ. Có lần thoáng thấy vợ mình kín đáo cười, anh cũng kín đáo cười một mình. Niềm tin tưởng của hai vợ chồng truyền đạt qua nhau bằng tiếng thầm thì. Thế giới đang xích lại gần hai người hay nói khác đi, đôi vợ chồng là trung tâm của thế giới đó. Nói cho đúng, Rose of sharon- nàng mới đúng là cái rốn của thế giới kia mà Connie là một quỷ đạo nhỏ bé bay quanh nàng. Những điều họ thì thầm với nhau là một dạng bí ẩn nào đó cho riêng họ.

    Người vợ lơ đãng hướng mắt ra xa lộ:
                -Em chưa khát lắm
nàng bằng lòng cho có
                    -Mà em cũng nên uống một ít đi

    Anh chồng gật đầu ngay, anh hiểu ngay ý vợ. Nàng đưa tay đỡ ly nước ấm từ tay chồng, súc miệng một  ngụm, nhổ đi trước khi uống hết

                -Em uống nữa chứ? Anh chồng nài nỉ nàng ,                   
  ...em gắng uống thêm nửa ly nữa thôi .
    Nói xong anh rót ngay thêm nửa ly nước đưa cho vợ mình.



 Có chiếc Lincoln Zephyr thấp, màu trắng bạc chạy vụt qua. Nàng xoay người trông chừng mọi người ở đâu, tất cả đang kề cận chiếc xe tải của gia đình

                -Anh có thích đi theo gia đình như thế này không?

    Connie thở dài
                            -Có lẽ--sau này.
Hai vợ chồng đồng hiểu câu nói của chồng nàng.

                    -Chán khối công việc tại Cali, tới đó xong sau này chúng mình sẽ sắm xe riêng cho vợ chồng mình. Nhưng loại này ..."

Anh muốn nói về chiếc Zephyr vừa chạy qua
                -Loại đó giá cũng ngang với cái cái nhà cỡ bự. Nhưng anh cần có nhà trước còn hơn 

                    -Em mong có một cái  nhà và cái xe loại đó
Nàng tiếp
                -Dĩ nhiên, chúng mình cần có nhà trước ...

    Hai vợ chồng hiểu ý nhau. Vui mừng nhất là chuyện có thai của nàng.
 Người chồng tới đây hơi lo ngại:

            -Em vẫn khỏe trong người chứ?

            -Mệt vì xe chạy, trời lại nóng
            -Nhà mình phải đi như thế, nếu không như thế thì làm sao tới được Cali hả em?
                -Em hiểu.

    Nàng thông cảm chồng.



    Con chó nhà Joad mang theo, giờ đi vơ vẩn quanh xe. Nó ngửi, ngửi gì đó gần chiếc xe, xong lon ton chạy tới liếm láp nơi vũng nước đọng lại dưới vòi. Uống xong, nó bỏ đi, mũi và tai nó rủ xuống. Con chó ngửi tìm gì đó dọc theo rìa cỏ đầy bụi bên lề đường, cạnh vỉa hè. Con chó chợt ngẩng đầu, nhìn về trước xong lao qua đường... 

Rose thét lên!

     Một chiếc xe lớn đang chạy nhanh qua, tiếng lốp rít lên bất chợt. Con chó cố tránh một cách vô vọng, mấy cái bánh xe đã lăn qua giữa thân nó. Chiếc xe hơi chạy chậm lại, vài khuôn mặt ngó lui, xong tăng tốc độ chạy biến. Con chó, vũng máu, mớ ruột gan phèo ra, chân cẳng còn run rẩy giữa lòng đường.

    Tom và Bác John vội bước ra tới cạnh xác chó. Cái chân run run lần cuối cùng rồi lịm hẳn trên cái xác bấy nhầy. Tom Joad đưa chân hất xác con chó vào cạnh đường. Bác John nói với vẻ mặt ân hận như chính bác ta đã gây nên cái chết kia.

                    -Đúng ra ta nên cột chó lại!

    Pa nhìn xuống xác chó một lúc, ông quay đi

                    -Thôi hãy rời khỏi đây
                    -Ta không nuôi nổi nó, thôi biết đâu thế cũng hay cho cái kiếp của nó.

    Gã mập bán xăng tiến lại phía sau chiếc xe.

                    -Chia buồn cùng mấy bạn, không bao giờ để chó lẩn quẩn sát xa lộ  cả. Năm ngoái, ta bị chết hết ba con nên giờ không dám nuôi thêm con nào cả...

        Gã tiếp,
                        -Các bạn chớ lo, ta sẽ chôn giúp nó cho, trong đám bắp đó kìa.

    Má lại gần chỗ Sharon đang ngồi. Nàng còn run do xúc động.

                    -Con sao không? Sharon?
                    -Con sợ lắm hả?
                        -Con nhìn cảnh chó bị cán má à. Cho con đi ngay thôi!

                    -Má nghe con la hoảng lên, hãy bạo gan lên con à.
                    -Mẹ có nghĩ con chó trước khi chết nó có bị đau đớn lắm không Má?
                    -Không đâu con.
                       -Con cứ khư khư  giữ cái ý nghĩ vậy thì tùy con. Nào! đứng dậy mạnh bạo lên, giúp má một tay xem nào! Tìm giúp bà nội con xem bà đang ở đâu? tạm quên thằng chồng non dại của con một phút xem sao nào!

                -Thế bà nội đi đâu? 
    Sharon hỏi mẹ

                    -Má không biết, bà quanh đâu đây thôi, xem chừng trong nhà vệ sinh.

    Con gái bà đi  ngay vào  nhà cầu, chỉ phút sau nàng một tay dìu bà đi ra.
                - Bà lại tìm cách ngủ trong đó.

    Bà nội nhăn nhó:
                -Trong đó thật là thích, cái nhà cầu thật thông, nước chảy thoải mái. Nội thích chỗ đó.
    Bà nói ra một cách mãn nguyện,
                        -Nếu không đánh thức nội dậy thì đã là một giấc ngủ thật tuyệt quá đi.
                -Cháu đây đâu có chỗ ngủ nào vừa ý đâu nội
    Vừa nói, Sharon vừa giúp dìu bà vào xe.
    Nội vui vẻ tìm chỗ ngồi vào,
                    -Không hẳn chỗ đó tốt do đẹp mà tốt do nó tốt
    Tom giục mọi người,
                        -Thôi lên đường, chúng ta còn nhiều dậm nữa.
    Tiếng huýt sáo của Pa nghe lanh lảnh, nhọn hoắc...
                    -Rồi mấy đứa con yêu đi ở hướng nào đây rồi?...
 Ngón tay đặt vào miệng, Pa tiếp tục huýt.
 Từ trong đám bắp, hai đứa trẻ bắt đuôi nhau chạy ra. Ruthie trước và đứa em Winfield nối tiếp .
                -Được mấy quả trứng!
Ruthie kêu to
                -Con được mấy cái đây nè!
            Cô chị chạy lại gần, đứa em Winfield chạy đằng sau. Cô xoè tay ra khoe mười mấy quả trứng chim mềm màu xám trắng trong lòng bàn tay bẩn thỉu.
Vừa xoè tay ra xong, mắt cô tròn xoe nhìn xác con chó bên lề đường
                            -Ôi !
    Ruthie cùng Winfiedl từ từ tiến chậm lại xác nó, mắt chúng nhìn trân trân...
    Pa kêu hai đứa nhỏ:
                        -Thôi lẹ lên mấy đứa! không nhanh thì hai đứa ở lại đây luôn nghe?!
    Hai chị em từ từ quay lại xe trong ánh mắt đau khổ.
    Cô bé Ruthie nhin nắm trứng rắn mối xam xám trong lòng bàn tay lần chót rồi quăng mất. Hai đứa nhỏ leo lên ngồi sát vào sườn xe...
                    -Mắt con chó vẫn còn mở mà?
    Ruthie thì thầm nói một mình .
    Nhưng trái lại, Winfield lại thấy thích ý trong cảnh này. Cậu bé mạnh miệng:
                -Ruột con chó lộn tùng phèo ra...
Im một giây, thằng bé lại tiếp:
                -Ôi nó lộn tùng phèo ra!
Cậu ta lăn lộn, ói mửa ra thành xe. Lúc cậu bé ngồi dậy mắt ướt đẫm, nước mũi lòng thòng.
                    -Chẵng giống cảnh giết  heo chút nào
Cậu bé lẩm bẩm y như tự giải thích với mình...




CÒN TIẾP 

Hoàng Xuân Hoa- MẸ ƠI SÂN GOLF


BÀI THƠ CÀNG VANG VỌNG LẠI CHO TẬN BÂY GIỜ



Mì chính (bột ngọt) giết chết dòng sông
Sân Golf giết chết cánh đồng ,Mẹ ơi
Còn đâu bến nước con bơi
Còn đâu ruộng rạ con chơi thả diều

nghề "lượm banh" đâu có tương lai ?

Đâu ngày xưa ? những buổi chiều
Cánh cò chớp nắng phiêu diêu bay về
Còn đâu bóng mát bờ tre
Cây đa, hoa gạo.trưa hè...còn đâu



Đâu bãi mía, đâu nương dâu
Còn đâu giếng gạch múc gầu mát trong
Sân đình không lúa để hong
Quê ơi vợi thóc, ăn đong từng giờ

thanh niên VN đúng ra ở giảng đường Đại Học hơn là đi lượm banh

Gái làng, trai xã đứng chờ
Quả Golf rơi lạc,bới trơ cỏ tìm
Mấy đồng công xá như xin
Mua gạo chẳng đủ,đứng nhìn sân Golf



Sân Golf ơi hỡi sân Golf
Từ đâu mi đến mi chôn cánh đồng ? !

Hoàng Xuân Họa 2010

===================


*Chuyện Vỉa Hè
*Tư Ngộ

 nguồn: 

https://www.nguoi-viet.com/tin-chinh/san-golf-hung-yen-chon-cao-muon-oai-hum-dan-mat-nghiep/

Cái bắt tay giữa tư bản đỏ CSVN và tư bản Mỹ đang đẩy hàng ngàn nông dân Việt Nam tại huyện Khoái Châu tỉnh Hưng Yên vào đường cụt với tương lai mờ mịt.

Ngày Chủ nhật 10 Tháng Tám, hãng tin Reuters có một ký sự ngắn về dự án sân golf và khu đô thị phức hợp ở tỉnh Hưng Yên, quê Tổng bí thư Tô Lâm. Trong đó, họ dựa trên các tài liệu chính thức của nhà cầm quyền và các cuộc phỏng vấn giới nông dân mất đất tại địa phương, nêu ra các sự thật phũ phàng.

Eric Trump (bên phải), Chủ tịch tập đoàn Trump, và vợ (thứ hai, bên trái) chụp hình với đối tác Đặng Thành Tâm (thứ hai bên phải), chủ tịch công ty Kinh Bắc trong ngày khởi công làm dự án sân golf và khu nghỉ dưỡng ở Hưng Yên, quê Tô Lâm, với vốn đầu tư 1.5 tỉ USD. (Hình: STR/AFP/Getty Images)

Ông Eric Trump, con trai thứ của Tổng thống Mỹ Donald Trump, và vợ đến khu đất gần 1,000 hecta thuộc huyện Khoái Châu dự lễ khởi công ngày 21 Tháng Năm 2025 cho “Dự án khu phức hợp đô thị, du lịch sinh thái, sân golf Khoái Châu, Hưng Yên”. Đây là dự án liên doanh giữa tập đoàn gia đình Tổng thống Mỹ và công ty Kinh Bắc của đại gia Đặng Thành Tâm.

Ngay trong ngày nói trên, báo New York Times đã có một bản tin ký sự về dự án này. NYT nêu ra những chi tiết rất bất thường về thủ tục pháp lý bị “rút gọn” tức trái luật pháp Việt Nam, hợp tác đầu tư pha trộn với ảnh hưởng chính trị và thương mại. Một bên là công ty kinh doanh của gia đình một ông tổng thống. Một bên là đại gia đầu tư từ địa ốc đến chứng khoán, em trai của bà Đặng Hoàng Yến, mất chức “Đại biểu quốc hội” vì “khai lý lịch không chính xác”, hiện đang sống ở Mỹ.

Theo bài viết của Reuters, ban đầu, sau khi loan báo “thu hồi” đất của nông dân, giá tiền đền bù cho hàng ngàn gia đình nông dân tổng cộng lên hơn $500 triệu USD. Nay chủ đầu tư (qua nhà cầm quyền địa phương) lại không muốn trả nhiều như vậy mà với giá rẻ hơn nhiều cho mỗi m2 đất bị thu hồi.

Không thấy Reuters nói trước kia mỗi m2 đất được định giá bao nhiêu, nhưng nay thì chỉ được định giá từ $12 đô la tới $30 đô la cho mỗi m2 đất tùy địa điểm. Nguồn tin thuật lời một bà nông dân tên Hương chủ một diện tích vườn ươm cây nhỏ bé 200m2, tính ra bà chỉ được đền bù tổng cộng khoảng $2,400 đô, ít hơn tiền lương công nhân thành phố làm trong một năm.

“Dân cả làng tôi đều lo lắng với dự án này vì người ta lấy đất của chúng tôi làm chúng tôi thất nghiệp”. Bà Hương 50 tuổi, được Reuters dẫn lời. Số tiền được đền bù không đủ để mua một miếng đất và nền nhà ở tương đương ở địa phương khác vì những nơi đó đắt đỏ hơn. Ngay ở Hưng Yên, sau khi dự án sân golf có dính gia đình ông Trump được loan báo, giá đất tại địa phương đã tăng gấp 5 lần.

Nhằm xoa dịu phần nào sự phẫn nộ của nông dân mất đất khi hạ thấp gia đền bù, theo Reuters đưa tin, họ sẽ được cấp thêm gạo để sống, từ 2 tháng đến 12 tháng tùy trường hợp. Nhưng ăn hết số gạo này và cả số tiền được đền bù thì họ sẽ ra sao với hai bàn tay trắng? Đây là vấn nạn xảy ra cho giới nông dân Việt Nam từ bắc chí nam, suốt bao năm qua, nạn nhân của các dự án thu hồi đất rồi đền bù kiểu cướp ngày.

Hàng trăm hàng ngàn các vụ biểu tình tập thể, khiếu kiện vì đất đai xảy ra mấy chục năm qua, một số trong nhiều vụ cưỡng chế đất nổi tiếng trên thế giới như xảy ra tại Dương Nội – Hà Đông năm 2014, và nhất là Đồng Tâm, Mỹ Đức, ngày 9 Tháng Giêng 2020, đều là các khu vực ngoại thành Hà Nội. Đại gia đình nông dân Lê Đình Kình xã Đồng Tâm, người trưởng tộc thì bị bắn chết, hai con thì án tử hình, cháu nội thì án chung thân.

Cho đến khi khởi công dự án, người ta không biết gia đình Trump đã đổ vào dự án này bao nhiêu tiền. Tuy nhiên Reuters dẫn các tài liệu họ có được cho hay, họ cho mượn tên tuổi danh hiệu “Trump” để lấy $5 triệu đô la rồi khi dự án bắt đầu khai thác thương mại, công ty Trump sẽ là người điều hành. Một hình thức “tay không bắt giặc” mà giới “chạy dự án” tại Việt Nam vẫn đề cập.

Khi dự án sân golf Hưng Yên khỏi công, chế độ Hà Nội đang hối hả điều đình với Mỹ để hạ thấp thuế quan đối ứng bị ông Tổng thống Trump đẩy lên tới 46%. Nếu điều đình thất bại, nền kinh tế của Việt Nam coi như bị siết cổ. Chấp thuận cho dự án khởi công trong 6 tháng khi bỏ qua các thủ tục cần phải có, rõ ràng nhà cầm quyền tự ngồi xổm lên luật lệ của mình.

Chẳng vậy, ông Thủ tướng Phạm Minh Chính đã không phát biểu ở ngày khởi công dự án trên, tác động chính trị của dự án này là “có ý nghĩa quan trọng trong thúc đẩy quan hệ Việt Nam và Mỹ ngày càng đi vào chiều sâu, thực chất, hiệu quả; khẳng định niềm tin của nhà đầu tư nước ngoài, trong đó có các nhà đầu tư Mỹ với Việt Nam.” Báo Dân Việt ngày 23 Tháng Năm và các báo khác đưa tin.


Nông dân chủ vườn đào chưa kịp được hưởng thành quả vun trồng thì đã bị nhà cầm quyền toa rập với tư bản tước đoạt tài sản rồi đền bù kiểu cướp ngày. (Hình: Nhạc Nguyễn/AFP/Getty Images)

Phát biểu trong buổi lễ khởi công, ông Chính nói nông dân sẽ được đền bù xứng đáng nhưng như Reuters dẫn ra, họ sẽ bị bắt chẹt mà không có cách nào chống lại. Reuters dẫn lời một nông dân khác tên Đỗ Đình Hương nói “Chúng tôi không có quyền điều đình giá biểu đền bù. Thật nhục nhã.” Rồi đây “Với những người nông dân như chúng tôi làm gì để sống sau này?”

Cả đời họ đã gắn bó với canh tác ruộng đất suốt bao đời qua để sống, không biết làm gì khác. Đền bù cho dân thì rẻ mạt nhưng khi những mảnh đất này có những tòa biệt thự, khu đô thị mọc lên thì giá đất ở đây sẽ vọt lên hàng trăm lần. Tiền lời ấy vào túi ai? Quan chức trên dưới có được “cảm ơn” mấy chục phần trăm không? Đây là chuyện thường ngày ở huyện tại Việt Nam mà.

Hồi Tháng Năm 2025, NYT viết rằng sân golf cho gia đình Trump đẻ ra những tiền lệ xấu trong khi các bất mãn của nông dân bị cướp đất sẽ bùng vỡ không biết lúc nào vì họ bị đẩy vào đường cùng.

Monday, August 11, 2025

John E. Steinbeck- ĐOẠN TRƯỜNG DI DÂN (1)

 



   Chiếc Hudson đời cũ, người, đồ đạc, chất cao ngất . Tiếng cót két, rên rỉ, xe gắng bò đến Sallisaw xong quay sang hướng tây.  Mặt trời làm lóa cả mắt.  Al Joad vẫn giữ đều tốc độ trên con đường bê tông do cậu ta biết bộ nhún xe không  nguy  lắm . Sallisaw đến Gore mất hai mươi mốt dặm, chiếc Hudson đang chạy ba mươi lăm dậm một giờ . Gore đến Warner mười ba dậm, Warner tới Checotah mất mười bốn dậm nữa; Từ Checotah tới Henrietta, khá xa, tới ba mươi bốn dậm đường, nhưng phải gắng mà lết để tới được một thị trấn khá đúng nghĩa với nó -cần mười chín dậm nữa từ Henrietta đến Castle . Giờ đây mặt trời đã quá đỉnh đầu, cánh đồng hai bên đất đỏ chóe, không khí như sôi lên, lung linh dưới ánh nắng thiêu đốt của mặt trời .



    Al. làm tài xế, đang cầm chắc tay lái. Nét mặt anh khá căng thẳng. Hầu như toàn bộ người Al đặt vào hết cho chiếc xe . Đôi mắt chẳng hề ngơi nghỉ, Al hết nhìn đường lại liếc xuống bảng điều khiển. Al lại đặt mình vào tình trạng của máy xe, từng tế bào trong đầu óc anh chàng đang lắng nghe cỗ máy xe từng hồi trở chứng... từng tiếng cọc cạch lạ tai, tiếng phì phò như phản kháng của máy đều báo trước một biến cố, có thể làm xe nằm liệt giữa đường. Rõ ràng giờ đây anh chính là "linh hồn" của chiếc xe vậy.




    Bà nội, ngồi cạnh Al., bà vừa ngủ gà ngủ gật lại nói lảm nhảm gì đó trong cơn mơ. Có lúc bà nội cũng biết hé mắt theo dõi hướng trước, rồi lim dim ngủ lại. ngồi sát bên , một khuỷu tay để ra thành cửa, da tay Má rám đỏ dưới ánh nắng rát bỏng. Má cũng hướng mắt nhìn về trước, nhưng mắt bà có ánh nhìn vô định, chẳng nhìn con đường, chẳng ngắm bao cánh đồng lướt qua, cùng mấy trạm xăng, kể cả mấy quán ăn bên đường. Tất cả, Má chẳng hề liếc mắt nhìn khi chiếc Hudson lướt qua.

    Al nhúc nhích đổi lại thế ngồi trên chiếc ghế lái hư cũ. Bàn tay anh ta xoay xoay trên tay lái, chợt nghe tiếng anh chàng thở dài:

                        -Tiếng máy nghe rắc rối lắm rồi đây! nhưng con nghĩ cũng qua thôi. Có Chúa mới biết được số phận chiếc xe này khi leo lên dốc với gánh nặng như vầy. Từ đây tới California còn biết bao ngọn đồi nữa hả Má?!

   Má chậm chạp quay đầu lại nhìn Al., ánh mắt bà trở lại nét sinh động.
                -Theo Má, có thể còn nhiều dốc lắm.
                -Dĩ nhiên Má không biết. Nhưng nghe người ta nói còn nhiều dốc và núi cao nữa, toàn là núi lớn không à.

    Trong giấc mơ, tiếng bà nội rên rỉ, than van một hồi dài.
  Al tiếp tục than:
                -Leo mãi như vậy thì  sẽ cháy máy xe thôi , hay là nhà mình nên quăng bớt đồ đi cho nhẹ xe hả Má. Đúng ra mình không nên chở thêm ông thầy đạo đó.

                -Trước khi đi chúng ta hứa sẵn lòng cho ông theo rồi mà? Má tiếp lời con trai.

                -Thầy sẽ giúp chúng ta nhiều con à.

     Vừa trả lời con trai, mắt bà tiếp nhìn con đường chói chang ánh nắng.

    Al - một tay lái, tay kia nắm cần số đang run bần bật. Anh coi bộ khó tìm ra câu nói nào nữa. Từng chữ như âm thầm uốn tròn trong miệng, bật lớn ra tới Má:
                            -Má...
    Bà chậm rãi quay lại con trai, đầu hơi lắc lư khi chiếc xe đang chạy.
                    -Má, má sợ lắm phải không? Má đang lo nghĩ nơi nhà mình tới phải không má?
    Mắt người mẹ như vương chút gì tư lự:
                -Má...cũng hơi lo con ạ.
                -Không phải là chuyện sợ sệt, má đang nghĩ hoàn cảnh nơi đó ra sao để đối phó, để bắt tay vào việc đó chứ.

                -Không phải má đang lo ở đó không giống như chúng ta nghĩ, không phải má đang sợ nơi mình tới sẽ không tốt hả má?

            -Không phải thế đâu! bà nhanh chóng chối bỏ.

                - Má chưa hề nghĩ thế.  Con cũng đừng nên nghĩ thế, Má đây cũng không nên thế. Thiên hạ sống đông đúc nơi đó. Hòa nhập vào cuộc sống nơi hàng ngàn con người đang ở  với nhau, gia đình ta cũng là một, nếu má muốn hòa nhập với họ. Ngay con còn trẻ, con có thể hòa chung vào cuộc sống mới nơi đó cũng dễ dàng thôi. Nhưng đây là con đường bắt buộc má phải đi, đây là con đường mà mọi người phải đi, nếu muốn mau có xương heo thịt heo mà ăn đó con.

    Mặt Má chợt đanh lại:

                -Má có thể thực hiện, nhưng phần má làm ngang đây, má không thể làm nhiều hơn thêm nữa. Người ta sẽ buồn phiền nếu má làm nhiều hơn thế. Trong tâm tư má hiểu sâu xa về chuyện này con à.

    Bà nội lại ngáp dài, chợt bà mở mắt ngơ ngác nhìn quanh...
                -Ta  muốn đi ngoài, Chúa  ôi!
                -Hãy ráng chút nữa nội ơi, lên dốc sẽ có cái chòi nghỉ bên đường đó mà.
                -Chòi hay không chòi ta muốn xuống thôi, con nghe chưa?

 Nội tiếp tục rên rỉ:
                -Nội muốn xuống, nội muốn xuống...



    Al nhấn thêm ga, vừa ngang cái chòi lá bên đường, cậu liền dừng lại. Má mở cửa, ì ạch kéo bà già xuống vào trong mấy bụi cây gần đó. Tay Má gắng giữ cho Nội khỏi té khi dìu bà ngồi xuống đất.

    Trên đống đồ cao ngất, những khuôn mặt cháy nắng do họ chẳng biết trốn vào đâu. Tom, Thầy Casy, Noah, Bác John, tất cả mệt đừ, đầu rủ uống. Ruthie Và Winfiel leo từ thành xe  xuống, núp tạm trong bụi. Connie đỡ vợ, Sharon xuống thật nhẹ. Trong bạt che, Nội đã thức, ông thò đầu ra ngoài nhưng mắt còn mơ màng chưa tỉnh.

     Nhìn mọi người xong dần dà Ông nhớ ra:

                -Nội muốn xuống không? Tom gọi ông.

    Nội hướng cặp mắt bơ phờ:
                        -Thôi.
  Thoáng chốc, sự giận dữ trở lại trong đôi mắt ông nội:
                -Ta đã nói ta không đi. Ta muốn ở lại như Muley kia kìa.

    Ông chỉ nói được chừng này thì phải ngưng. Má đang dìu bà leo lên đoạn bờ sông lên con lộ.
                    -Tom!
 Bà kêu con trai.
                    -Con lấy mớ xương heo, má để dưới tấm bạt. Nhà mình phải ăn một ít.

    Tom kéo cái nồi, chuyền tới từng người. Cả nhà đứng bên đường, cùng nhau gặm những khúc xương heo chỉ lẫn ít thịt còn sót lại trên những khúc xương đó.

Pa coi bộ khoái chí:
                - Cơ may còn đem theo những thứ này đây.
                    -Leo được lên dốc kia chắc khó lắm. Nước cất đâu rồi?
                    -Sao bà không lo chuyện này? Tôi đã rót sẵn cho từng bình rồi mà?


    Pa leo lên thành xe nhìn vào trong bạt.
                -Không có đây, hay chúng ta quên rồi ?
Cơn khát đến tức thì. Winfield rên rỉ trước tiên,
                -Con muốn uống, con muốn uống?

    Người lớn liếm môi. Ý thức về cơn khát đến thật tình cờ.   Mối hoảng loạn nhỏ bé bắt đầu nảy sinh...
    Al Joad cảm nhận được sự sợ hãi nào đó bắt đầu nhen nhóm:
              -Trạm đầu tiên chúng ta tới chắc là có nước, cần mua xăng nữa.
Cả nhà lại leo lên xe. MÁ đỡ bà Nội lên, xong ngồi cạnh bà. Al nổ máy, chiếc xe tiếp tục lên đường.

                                                    






    Từ Castle đến Paden mất hai mươi lăm dặm đường. Bóng ác tà vượt qua khỏi thiên đình bắt đầu nghiêng bóng. Nắp két nước trước xe lại tiếp tục nhúc nhích, làn hơi phun ra nghe rin rít. Gần Paden có căn lều trọ bên đường, trước nó có hai bơm xăng. Trong hàng rào có vòi nước cùng một chậu rửa mặt. Al cho  xe len vào xong hướng mũi xe ngay vòi nước. Vừa lúc, một gã mập mạp, tay cùng mặt đỏ ửng. Hắn ta từ chiếc ghế cạnh bơm xăng bật dậy tiến tới phía họ. Gã bận cái quần treo nhung, to sợi; cái áo thun polo; chiếc mũ bảo vệ đầu bằng carton, sơn màu bạc. Sóng mũi, dưới mắt gã, lốm đốm mồ hôi,  tạo thành dòng ngay trong các nếp nhăn vùng cổ. Gã chầm chậm tiến tới chiếc xe, ném cái nhìn xoi bói, hung dữ:

                -Này mấy người có mua gì không? Xăng hay đồ?

    Al Joad là người ra khỏi xe trước, anh dùng đầu ngón tay mở nắp két nước, xong lách bàn tay thật nhanh tránh làn hơi nóng.
                        -Tôi cần mua xăng thưa ông.
                        -Có tiền không?
                            -Chắc hẳn là có rồi, bộ ông nghĩ chúng tôi xin sao?

    Nét hung dữ của gã bán xăng vội biến mất trên khuôn mặt phì nộn kia.
                -Ồ! Được thôi các bạn, cứ lấy nước đi.
Gã  nhanh nhảu giải thích:
                    -Đường lúc này đầy loại người ghé vào xin nước, làm bẩn nhà cầu, rồi sau đó, lạy Chúa ...còn ăn cắp vài thứ chẳng mua tí gì. Họ chẳng còn đồng nào mà mua. Chỉ vào  xin cho được một gallon xăng rồi tiếp tục đi.

    Tom cáu kỉnh thả đồ xuống đất tiến tới gã mập:
                    -Chúng tôi có trả tiền.
                    -Khỏi phải lo cho không chúng tôi. Chúng tôi cũng không đòi hỏi hay xin xỏ gì ông cả!

                    -Ta không có ý đó với các bạn đâu.
Gã mập chống chế. Mồ hôi gã lại tiếp tục ứa ra dưới cánh tay áo polo ngắn:
                -Cứ lấy nước đi nhé, nếu các bạn cần cứ tự nhiên dùng nhà cầu.

     Winfield lại vòi nước. Cậu bé ngửa cổ vào đầu vòi, uống một cách thoải mái, lại để nước tuôn từng dòng trên đầu và mặt:
            -Nước chẳng mát... cậu bé la lên.


            -Ta  chẳng biết họ sẽ tới nơi nào...

    Gã mập tiếp tục câu chuyện. Sự ca cẩm của gã giờ thay đổi bằng sự trao đổi với gia đình Joad.

                -Hàng ngàycó tới năm mươi, sáu mươi chiếc xe chở đầy người. Thiên hạ đi đâu về hướng tây? con cái, vật dụng gia đình chất hết trên xe. Họ về đâu? Họ làm gì ở đó ta chẳng hiểu.
                    -Số người đó cũng giống như chúng tôi đây vậy, Tom tiếp lời
                    -Họ đi tìm đất sống, tìm cách hội nhập vào vùng đất mới, chỉ có thế.
                    -Ồ, ta không biết vùng đất họ tới tên là gì? Ta hoàn toàn không biết. Nơi đây ta cũng vậy, Ngay đây, ta  cũng cố gắng hòa mình vào cuộc sống. Có chuyện đáng nói,  chẳng có chiếc xe sang, to lớn nào ghé như vậy không? hoàn toàn không, thưa ông bạn. Những chiếc xe kia họ luôn ghé lại mấy trạm xăng lớn hơn, sơn vàng trong thành phố thôi,  không đời nào họ ghé những chỗ tồi tàn như đây cả. Chỉ có đám người ùn ùn ra đi kia mới ghé đây thôi, thế nhưng chẳng ai mua nổi thứ gì!?


   Al Joad sơ ý làm bật cái nắp két nước lên cao, nó văng lên khoảng không để lại phía dưới tiếng hơi nước phun lên cao cùng tiếng bùm bụp của két nước nóng bỏng. Trên mui, con chó săn tù túng chịu đựng, rón rén bò tới cạnh đống đồ nhìn ra. Tiếng nó rên ư ử nhìn vòi nước. Bác John thấy thế, leo lên xe xách gáy con chó đem nó xuống. Mấy cái chân con chó giò cứng đơ, nó loạng choạng lết tới liếm láp chút nước bùn dưới vòi. Có những chiếc xe chạy vụt qua trên xa lộ, loang loáng dưới ánh nắng, thổi làn gió nóng hừng hực vào trạm xăng. Al. tiếp tục lo đổ đầy két nước.

    Gã mập tiếp tục nói:

                    -Thật ra ta chẳng mua bán được gì với khách giàu có, chuyện mua bán ta chỉ có với khách nghèo thôi. Đúng, họ dừng đây và đổi đồ lấy xăng mà đi. Đi lui phía sau với ta, ta sẽ cho ông bạn thấy những thứ mà số người nghèo kia đổi chác với ta. Nào giường nào xe đẩy trẻ con, nào nồi niêu song chảo.. . Có gia đình phải đổi con búp bê con họ đang chơi để đổi lấy một gallon xăng. Giờ ông bạn xem ta phải làm gì với những thứ vụn vặt này? mở tiệm bán rác ư? Tại sao có gã đưa ta đôi giày chỉ lấy môt gallon xăng? Và nếu như ta là gã kia ta dám cá ta có thể đổi được ...

    Gã chợt liếc nhìn Má và thôi nói.

    Thầy Jim Casy vừa vò ướt đầu tóc, những giọt nước còn nhỏ xuống thành hàng trên vầng trán cao, cần cổ gân guốc của ông cũng ướt, chiếc áo cũng vậy. Ông tiến tới cạnh Tom:

            -Không lỗi lầm gì nơi họ cả, thầy lên tiếng...làm thế nào để bạn phải bán cái giường bạn ngủ cho một thùng xăng đầy đó?

    -Ta biết là không phải lỗi lầm nơi họ. Mọi người nói chuyện với ta đều có một lý do quá ư khẩn thiết. Nhưng cái xứ họ tới tên gì? đó là điều ta rất muốn biết. Tình cảnh phải ra sao khi con người không còn sống được. Nông dân lại không còn sống được với nghề nông. Ta hỏi ông, tình cảnh như vậy thì làm sao? Ta không thể nghĩ ra. Ta hỏi bất cứ ai họ đều không nghĩ ra? Cái người đổi ông đôi giày kia đúng ra đôi giày đó sẽ giúp gã đi được hàng trăm dặm đường. Ta không thể hiểu nổi?


    Thầy đạo lại cởi chiếc mũ bạc xuống, dùng lòng bàn tay quệt mồ hôi trán. Tom trái lại, dùng chiếc mũ lưỡi trai để lau mồ hôi trán. Anh tiến tới vòi nước, thấm ướt chiếc mũ, vắt khô và tiếp tục đội lên đầu. Má kéo cái ly thiếc bên cạnh chiếc xe, rót cho Ông và Bà, hai người  đang ngồi trên đống đồ.  đứng bên thành xe vói đưa tách nước cho Ông Nội, ông chỉ liếm láp một ít lên môi xong lắc đầu từ chối uống thêm. Đôi mắt già nua đầy đau khổ ngước nhìn Má trong thoáng chốc, ý thức kia lại tan biến đi nhanh.

    Al mở máy cho xe đi thụt lùi lại máy bơm xăng.

                -Hãy đổ cho xe tôi, thùng xăng khoảng 7 gallons, nhưng bán cho 6 gallons thôi vì e nó tràn ra ngoài.
 Al nói vẻ cẩn thận.
Gã mập đút vòi xăng vào:
            -Không hề gì đâu, thưa ông.
Gã nói chuyện tiếp:
            -Ta chưa hề biết các người tới xứ đó sẽ ra sao? Họ có giúp cho tất cả không?
    
    Thầy Casy giờ mới phân tích đầy biện thuyết:
                    -Quanh vùng này ai cũng hỏi câu đó. Chúng ta tới đó ra sao? Theo ta nghĩ, chúng ta chưa bao giờ biết sẽ ra sao cả  do chúng ta ai cũng giữa đường đang mãi đi và tiếp tục đi. Tại sao bà con không nghĩ thế? Tất cả họ đều di chuyển, đều đang đi. Mọi người đều đang đi, đang tiến tới. Sự tiến tới bắt bà con phải đi. Đó là tại sao bà con luôn luôn di chuyển. Di chuyển làm bà con mong muốn điều tốt đẹp hơn cái đang có. Đó là cách duy nhất để họ có được điều họ muốn. Muốn điều gì, cần điều gì, họ phải bước ra và thực hiện điều mong muốn. Họ dám đương đầu với đau khổ và có khi phải điên lên trong tranh đấu. Ta từng đi khắp nơi, đều nghe bà con nói như bạn.

    Gã mập lo bơm xăng, cái kim chỉ số đang đọc trên mặt đồng hồ ghi số:

                -Ông nói đúng, nhưng rồi tương lai họ ra là gì? Đó là những gì ta luôn muốn biết?

    Tom khó chịu ngắt lời:
                        -Ô, nói như ông thì chẳng bao giờ biết được vấn đề. Thầy Casy đã cố gắng giải thích nhưng ông cứ hỏi mãi một điều như thế. Tôi hay gặp những người hỏi như ông. Thật ra các ông chẳng hỏi, nhưng lại cùng "ca cẩm" một bài y nhau.

                    -Chúng tôi sẽ ra sao ư? do các ông không muốn biết. Toàn đất nước này nay đều biến đổi.  Thiên hạ chạy tứ tán, người chết đói khắp nơi. Có thể nơi này sắp chết đến nơi nhưng chưa ai hay biết. Quá nhiều người giống ông. Các ông chưa thực sự muốn biết chuyện gì, tự mình ca hát, ngủ vùi trong bài hát cho mình thôi.


                - “Chúng tôi sẽ ra sao”  hả?

  Vừa nhái lại, Tom vừa nhìn cái trụ xăng, cũ, rỉ sét.  Sau trụ xăng là cái trạm xăng, dựng từ những miếng gỗ cũ, còn dấu lỗ đinh trước đây. Dám bạo gan để lại vết sơn vàng của các đại công ty xăng lớn dưới phố. Dù có sơn lại nhưng cũng không đủ che đi sự bắt chước này, các lỗ đinh,  đường nứt lấy từ ván cũ của đại công ty đó. Lớp sơn che này giờ cũng không còn khả năng sơn mới lần nữa. Sự bắt chước này là một thất bại; gã chủ tự biết mình thất bại. Trong cánh cửa khép hờ, Tom thấy vài thùng phuy đựng xăng, chỉ hai thùng. Quày bán kẹo cũ rích, kẹo và que cam thảo lâu ngày đã chuyển màu nâu, năm ba gói thuốc lá. Cái ghế hư. Cái màn gió , một lỗ thủng ở giữa, dơ dáy. Ngoài kia, cái sân ngổn ngang đáng ra phải trải sỏi. Ngoài cái sân, cánh đồng bắp  chết héo dưới  cơn nắng hạn. Một cái nhà nhỏ chứa đồ cạnh trạm xăng , gồm những chiếc lốp xe cũ, vá víu. Đây là lần đầu anh thấy một người như gã mập này bận thứ quần treo với cái áo polo rẽ tiền, cái mũ giấy như vậy.

    Tom tiếp tục:

                -Tôi  chẳng hề khoác lác ông à. Với cuộc đại hạn này, ông sẽ chẳng còn gì. Không bao lâu đâu, ông cũng bỏ chạy ra đường như vậy . Không phải vì mấy chiếc máy cày như hoàn cảnh chúng tôi, mà do mấy cái đại công ty xăng màu vàng trong thành phố của các ông đó. Người ta dần hồi phải bỏ đi như thế.

Giọng anh chợt ngập ngừng:
            -Và ông cũng tính chuyện ra đi không?

    Tay gã mập chậm lại trên cần bơm, hắn chợt ngưng trong thời gian Tom nói. Gã nhìn Tom vẻ lo lắng:

                    -Sao ông bạn biết được chuyện này? Câu hỏi của gã có phần tuyệt vọng.
                    -Làm sao ông bạn biết được chúng tôi đây cũng sửa soạn thu dọn mọi thứ để chạy về huớng tây vậy?
    Thầy Casy giành câu trả lời:
                -Mọi người đều thế cả…
                -Ngay ta thường chiến đấu hết sức mình diệt loài quỷ dử do ta nghĩ quỷ dử là quân thù. Nhưng giờ đây mọi người gặp điều còn tệ hơn trường hợp của ta do quỷ dử nay nắm hết trọn bộ đất nước này. Chuyện không phải ra đi để chặt vụn con quỷ này. Có bao giờ ông thấy con quái vật Gila con thằn lằn khổng lồ có nọc đọc này bắt nó phải chặt hai nó ra. Chặt đầu nó ngay cổ, treo đầu nó lên, dùng cái tuốc vít căng đầu nó ra, cho nó nhỏ nọc độc xuống cái lỗ mà miệng nó đào bên dưới.

    Ông thầy ngưng nói, nhìn chéo qua Tom.

    Gã mập trố mắt, thất vọng huớng về phía trước. Bàn tay gã chầm chậm xoay cái kềm mỏ -léc.
                    -Ta thực sự không biết sẽ ra sao đây nữa?
Giọng gã yếu xìu...

CÒN TIẾP

BÌNH LUẬN TỔNG QUÁT- THẢM NẠN MỌI MẶT MÀ TRUMP GIEO CHO NƯỚC MỸ KHÓ BỀ HÀN GẮN

thưa bạn đọc Trước bầu cử 2024 có nhiều nhà phân tích chính trị đã cảnh báo cho nước Mỹ về những biến loạn cho Mỹ và cả thế giới nếu Tru...