Thursday, March 28, 2024

TỪ VỤ SẬP CẦU BALTIMORE VÀ NHU CẦU TÁI CẤU TRÚC HẠ TẦNG CƠ SỞ CỦA HOA KỲ RA SAO

 


Chào bạn đọc

VÀO 1:29  GIỜ  SÁNG rạng NGÀY 26.3.2024 giờ Maryland miền đông Hoa Kỳ một tai nạn hàng hải cho đến nay đã gây chấn động Mỹ và thế giới. Đó là khoảng một giờ sau khi tàu chở container Dali rời cảng thành phố Baltimore, bang Maryland vào nửa đêm RẠNG 26/3, một có dấu hiệu thấy hệ thống đèn trên tàu mất hoạt động quá bất ngờ lúc con tàu đã gần kề chân cầu...





Hệ thống điều khiển, liên lạc tê liệt do mất điện. Con tàu container dài khoảng 300 m, nặng 100.000 tấn và có thể chở tối đa 130.000 tấn hàng hóa trôi tự do không còn điều khiểnvề phía cầu Francis Scott Key với vận tốc 15 km/h.

Thủy thủ đoàn đã cho chạy ngay máy phát điện dự phòng bằng diesel để khôi phục hệ thống điện, nhưng không tái khởi động được động cơ. Đây có thể là lý do tàu Dali phụt ra luồng khói đen lớn trước khi đến sát cầu Francis Scott Key.

May thay do báo động kịp thời trền bờ hai bên cầu đã bị cảnh sát khóa lại ngay. Kết hợp với thòi gian còn sớm chưa lưu thông nhiều chỉ có số thợ làm đêm hay một vài xe rơi ngay xuống lòng nước lạnh giá (40 độ F). Hiện nay tin sơ khởi khoảng 4 đến 6 người xem như đã chết. Cây cầu này sập đang hứa hẹn một đền bù chưa từng có lên tới nhiều tỷ USD cho công ty bảo hiểm hàng hải,Theo tin cập nhật (nguoiviet.com)

    Thị trường bảo hiểm Anh cho biết vụ sập cầu ở thành phố     sẽ dẫn đến tổn thất bảo hiểm hàng hải lớn nhất từ trước     đến nay, theo BBC hôm Thứ Năm, 28 Tháng Ba. Các             chuyên gia cho biết thiệt hại có thể lên tới $3 tỷ USD.

    Ông John Neal, tổng giám đốc hãng bảo hiểm            Lloyd’s London, cho biết: “Tôi có thể nói rằng đây         chắc chắn sẽ là một trong những tổn thất lớn nhất     trong lịch sử hàng hải"

 Nhưng vấn đề cấp bạch nhất cho Hoa Kỳ  là phải lo sửa chữa kịp thời để nền kinh tế quốc gia khỏi bị thiệt hại to lớn từ ảnh hưởng dây chuyền...

Hiện nay TT Joe Biden đang hứa Liên Bang sẽ tái thiết toàn bộ chi phí cho cây cầu huyết mạch này. Được biết có 35,000 xe cộ qua tại đây Vùng Vịnh Baltimore từng xuất nhập mấy chục triệu containers / năm. Hàng hóa vừa thiếu vừa ứ đọng sẽ trở nên trầm trọng hơn do làm lại cây cầu này không phải dễ dàng cùng mau chóng. Cây cầu Francis Scott Key lấy tên từ vị luật sư cũng là tác giả bài quốc ca Hoa Kỳ vào thời lập quốc nước Mỹ. Khi xây dựng cầu vào thập niên 1970s các kỹ sư Mỹ đã không lường trước một sự chống đỡ với một con tàu tải trong hàng trăm ngàn tấn để xây dựng sự vững mạnh cho hệ thống chân cầu.


Hiện nay sự kiện sập càu này khiến người Mỹ đang lo ngại cho số phận các cái cầu như Golden Gate hay Cựu kim Sơn, cầu Bay Bridge ...hay nhiều cây cầu khác tương đương 
Nói sao chăng nữa đây là một dịp cho  Hoa Kỳ xét lại lý do tại sao TT Joe Biden từng kêu gọi các đại dự án tái CẤU TRÚC HẠ TẦNG CƠ SỞ HOA KỲ 

tàu chở container đang qua cầu Kim Môn (Golden Gate)




I- TÌM HIỂU TẠI SAO PHẢI TÁI THIẾT HẠ TẦNG CƠ SỞ HOA KỲ


sách Rebuild America của Dr. Scott Myers-lipton
Đại Học San Jose State University  (San Jose USA)
GS  Scott Myer-Lipton Khoa Xã Hội Học tại Đại Học San Jose State University 2023




  • TÁI THIẾT HẠ TẦNG CƠ SỞ HOA KỲ : LÀ QUỐC KẾ DÂN SINH là chiến lược Phi cạnh tranh đảng phái Vì Dân Mỹ và tiến bộ chung toàn cầu


  •  Ngược lại thời gian ....ngày 7/8/2021


  • WASHINGTON, DC (AP) – Thượng Viện Mỹ hôm Thứ Bảy, 7 Tháng Tám 2021 tiến gần hơn đến việc thông qua dự luật hạ tầng cơ sở trị giá khoảng $1 ngàn tỷ, sau khi các thượng nghị sĩ thuộc cả hai đảng đồng ý đưa ra trước sàn thượng viện để thảo luận.

    Tuy nhiên, sẽ còn cần thêm các cuộc biểu quyết khác trước khi Thượng Viện thông qua một trong những ưu tiên được coi là hàng đầu của Tổng Thống Joe Biden...


  • Thượng Viện bỏ phiếu 67-27 đưa dự luật hạ tầng cơ sở ra biểu quyết 



  • Ngày 6/11/2021  Với 228 phiếu thuận và 206 phiếu chống, Hạ viện Mỹ đã thông qua gói đầu tư cho cơ sở hạ tầng trị giá 1.200 tỷ USD.

Thứ Hai 15/11/2021 


Tổng Thống Joe Biden vào ngày Thứ Hai, 15 Tháng Mười Một, ký thành luật xây dựng hạ tầng cơ sở trị giá $1.2 ngàn tỷ bị đình trệ từ lâu, đây một phần không thể thiếu trong chương trình nghị sự kinh tế của ông và là khoản đầu tư lớn nhất vào những cây cầu và đường xá bị hư hỏng trong nhiều thập niên, theo Reuters.

Ngân khoản hạ tầng cơ sở giao thông vận chuyển: $312 tỷ

Cầu đường, dự án xây dựng lớn: $109 tỷ 

– An toàn: $11 tỷ 

– Phương tiện công cộng: $49 tỷ 

– Đường sắt chở khách và hàng hóa: $66 tỷ 

– Xe điện: $7,5 tỷ 

– Xe buýt điện /trạm xe: $7,5 tỷ 

– Kết nối lại cộng đồng: $1 tỷ 

– Sân bay: $25 tỷ 


II-  TÁI CẤU TRÚC HẠ TẦNG CƠ SỞ HOA KỲ CHƯA DỪNG LẠI NGANG 1200 TỶ USD 


  • NGAY TỪ CUỐI THÁNG 3/2021- THEO TIN TỪ BẠCH ỐC 
    TT Joe Biden đang có kế hoạch đầu từ hơn 2 NGÀN TỶ USD để phục hồi kinh tế Hoa Kỳ trong đó HẠ TẦNG CƠ SỞ là chủ yếu tập trung vào:

    -HỆ THỐNG GIAO THÔNG, 

  • HỆ THỐNG NƯỚC, 

  • NỀN KINH TẾ CHẾ XUẤT (manufacturing econonomy) 

  • CHỈNH ĐỐN AN NINH MẠNG (CYPER SECURITY)

  • và nhiều mục tiêu khác...

  • Trái với chủ trương của phía Cộng Hòa chỉ ưu tiên giảm thuế, thu hẹp hoạt động của chính phủ và giảm thuế nhà giàu làm cạn kiệt ngân sách trung ương ..., TT Biden sẽ ƯU TIÊN GIA TĂNG THUẾ LÊN 28% VÀO CÁC TỔ HỢP ĐA QUỐC  ĐỂ CÓ NGÂN SÁCH HOẠT ĐỘNG

  •  Cộng Hòa từng ráo riết chống lại Dự Luật này và thu hẹp yêu cầu của TT Biden đến con số TỐI THIỂU...chỉ còn 1200 tỷ USD 

  • Để làm gì? 

  • Đứng về quan điểm chính trị thì giới bảo thủ và cấp tiến luôn khác nhau về quan niệm cơ cấu hạ tầng cơ sở. Sự chi tiêu về gói cơ sở hạ tầng và tăng thuế chính là điều tối kỵ đối với Cộng Hòa. Đó là sự tương phản căn bản. Nếu quan niệm trên căn bản lợi tức quốc gia là ưu tiên thì chúng ta phải xét lại trong nhiệm kỳ của cựu tt Donald Trump trong việc giảm thuế cho giới giàu có đã làm chính phủ Hoa Kỳ mất hết 4,800 tỷ USD tiền thuế? trong khảo cứu gần nhất (2024) giới 1% (One Percent) tại Hoa Kỳ chiếm hết 44,000 tỷ USD tài sản và ngân sách nước Mỹ càng lúc càng ngập tràn trong vấn nạn nợ quốc gia.

  • Nhưng Hiện Tình Hoa Kỳ đang có những thực tế cần bàn để CỨU NƯỚC MỸ


III- HẠ TẦNG CƠ SỞ NƯỚC MỸ ĐÃ VÀ ĐANG GIÀ NUA 

  • Dù sao chăng nữa, dưới góc nhìn chuyên gia về Kinh Tế HẠ TẦNG CƠ SỞ LÀ NỀN MÓNG KINH TẾ VĨ MÔ MÀ QUỐC GIA NÀO CŨNG CẦN PHÁT TRIỂN KHÔNG RIÊNG GÌ HOA KỲ

  • NHƯNG THỰC CHẤT HẠ TẦNG CƠ SỞ NỘI ĐỊA MỸ ĐÃ BÁO ĐỘNG PHẢI TÁI XÂY DỰNG TỪ LÂU NAY...


  • III- ĐÃ TỪNG CÓ DẤU HIỆU YẾU KÉM TRƯỚC ĐÂY









Phải chăng kiến trúc hạ tầng của Hoa Kỳ đang 'lão hóa"? câu hỏi này từng được trả lời cách đây hơn một thập niên
Ngày 1 tháng 8 năm 2007 chiếc cầu bắc qua xa lộ I 35 west thành phố Minneapolis dài 1907 feet thình lình đổ sụp kéo theo 120 xe và 160 người trên đó. Kết quả 13 người tử vong và 144 bị thương. Cầu I-35 sụp đổ đó là dấu hiệu báo cho cả loạt 77,000 cầu của nước Mỹ đang vào giai đoạn già nua cần phải làm lại mới. Nó là dấu hiệu cảnh báo nước Mỹ đang cần phục hồi HẠ TẦNG CƠ SỞ (infrastructures) cho nền kinh tế đã qua giai đoạn phát triển tột cùng.


Đó là chưa kể 80,000 cầu khác thuộc loại xưa cổ không thích hợp với chiều cao và rộng của xe tải hiện hành. Thêm vào đó 47 % của 468 095 cầu tại các vùng hẻo lánh đang yếu dần và không thích hợp cho xe cộ hiện nay. Cho đến hôm nay 20% số cầu tại Mỹ đã quá độ tuổi 70 năm!

Theo HIỆP HỘI KỸ SƯ KIẾN THIẾT XÃ HỘI HOA KỲ (ASCE-American Society of Civil Engineers) với báo cáo và đánh giá mới nhất họ đã đánh giá hạng C" cho chất lượng cầu ở Mỹ và họ đã ước tính 1 năm cần khoảng 17 tỷ USD (chưa tính mất giá USD) kéo dài 50 năm để xóa đi các yếu kém của hệ thống cầu ở Mỹ.

Cầu I-35 W sụp đổ là tiếng chuông cảnh báo cho Hoa kỳ tung vốn vào chấn hưng hạ tầng kiến trúc và tạo thêm hàng triêu việc làm mới giống như kế hoạch New Deal 1933-1936 của cố TT Rosevelt góp phần cứu cuộc Đại Khủng Hoảng Kinh Tế Hoa kỳ 1929-1933.

BAIL OUT là gì?

bailout is when the government gives financial support to rescue a company that is in financial trouble and possibly at risk for bankruptcy. The bailout enables the survival of the company. (www.law.cornel.edu.com)
Theo định nghĩa tổng quát:Bail Out là việc chính phủ cung cấp tài chính nhằm cứu các công ty gặp khủng hoảng tài chính và có nguy cơ phá sản.

Tháng 3 năm 2008, chính phủ TT George W. Bush trong cơn suy thoái tài chánh Mỹ, ký đầu tiên chiến dịch Bail Out 29 tỷ USD cứu Bear Stearns, tiếp theo tháng 9 cùng năm đảm nhận Freddie Mac và Fannie Mae, 2 "ĐẠI GIA" cho vay về đia ốc. Đây là bước đầu tiên người dân thọ thuế Hoa kỳ phải è lưng gánh 200 tỷ USD cho mấy ông này. Chưa hết, 10 ngày sau chính phủ liên bang phải bail out cho "tay tổ" AIG (American International Group) với 85 tỷ USD cứu khốn. Giai đoạn này thành ngữ TOO BIG TO FAIL mới nói  rõ ý hướng của  bảo thủ là ưu tiên một cho WALL STREET thôi. 

------------------- 

LƯỠNG ĐẢNG TƯƠNG PHẢN: 
-MỘT BÊN LO QUỐC KẾ DÂN SINH (ĐA SỐ)
-MỘT BÊN LO CHO TÚI TIỀN CỦA THIỂU SỐ GIÀU NHẤT BẰNG BAIL OUT KHÔNG CHÚT ĐẮN ĐO (ONE PERCENT; MỘT PHẦN TRĂM)
Tại Hoa Kỳ với dân số 325 triệu người hay 160 triệu gia đình. one percent có nghĩa trên 3 triệu người giàu nhất 



Too Big To Fail là gì? 

Thuật ngữ này phát xuất từ Dân Biểu Mỹ Stewart McKinney vào năm 1984 nhằm cổ xúy sự bảo đảm của Liên Bang hỗ trợ can thiệp vào nhà băng Continetal Illinois giúp cho nó khỏi sụp đổ và dùng từ đó cho đến hành động cụ thể nhất vào thời khủng hoảng tài chính 2007-2008 dưới thời TT George W. Bush mới thấy sức mạnh Bail Out của nó với non trillion USD Bail Out tiếp tục cho đến thời TT Barack Obama.


Chuyện dài Bail out chưa hết, chính sách Bail Out của giới bảo thủ qua quốc hội đã chi 700 tỷ USD cứu Wall Street trong thời cựu tt George W. Bush, cứu những nhà băng và tổ hợp tài chánh khổng lồ và còn giới Main Street thì sao? từ tháng 12,2007 đến tháng 5/2009 có hơn 6 triệu lao động Mỹ mất job, và từ tháng 9/2008 đã có thêm 4 triệu con dân Mỹ đã và đang tiếp tục mất việc.

Chúng ta thấy rằng chính xây dựng hạ tầng cơ sở làm vững lại cái xương sống kinh tế cho Hoa kỳ tạo nên công ăn việc làm cho Main St thì giới bảo thủ (đảng CH) bỏ ngoài tai. Trái lại với chính sách TOÀN CẦU HÓA họ tạo thêm công ăn việc làm cho xứ người. Hay nói khác đi là chuyển hàng triệu job ra nước ngoài theo thuật ngữ kinh tế.


Kế Hoạch Giảm Thuế của TT Trump đã làm mất lợi tức nước Mỹ tới 4,800 tỷ đô la trong 10 năm . Nhưng theo biểu đồ này thì giới giàu có hưởng lợi nhiều nhất hơn 60% Và Hoa Kỳ sẽ không còn tiền để tái thiết cơ sở hạ tầng. Hình ành sụp đổ các cây cầu như kiểu Ý hôm nay hay cây cầu qua xa lộ I 35W sẽ liên tục trong nay mai?

Giới bảo thủ cổ xúy việc giảm thuế để kích thích kinh tế? Ai là người lợi nhất? và có thực sự giúp cho kinh tế lên thêm hay không?

Lấy thí dụ,chính sách giảm thuế của tt Bush thì giới giàu có trung bình được giảm $78 460. (giới giàu chiếm 1% dân số Mỹ) còn 20% thành phần nghèo nhất của xã hội Mỹ trung bình được giảm $1,090. USD thôi.

Giới bảo thủ loay hoay trong vấn đề GIẢM THUẾ, BAIL OUT chung quy lại chỉ làm lợi cho giới giàu có và Wall St. Trong lúc Main St tức giới trung lưu Lao động công nhân cùng giới tiểu thương đang cần Bail out với công việc cần kíp là cứu vãn hạ tầng cơ sở nước Mỹ đang vào giai đoạn già nua yếu kém đồng thời tạo hàng triệu công việc thì đang bị bảo thủ "ngâm tôm" tại bàn giấy.









III- ĐÊ ĐIỀU SỤP ĐỔ TRƯỚC NHỮNG CƠN LỤT BÃO BẤT THƯỜNG

*Đê Đập Rạn Nứt

Ngày 28 tháng 8 năm 2005, trận bão dữ dội Katrina đã tràn vào vùng Vịnh Mexico với gió mạnh lên cấp 5.  Khi Trận bão tràn qua thành phố New Orlean vào 29 tháng 8 thì gió mạnh còn cấp 2 hay ít hơn. Rủi thay hệ thống đê ở đây bảo vệ cho thành phố lại không còn chịu đựng được đưa đến thảm nạn cho thành phố này. Với thành phố bị nước lụt tấn công và tràn ngập 80% cùng thảm nạn hơn 1000 người chết. Mặc dầu chính phủ nói họ "ngạc nhiên" nhưng chính các kỹ sư đã nhiều năm báo động trước sự yếu ớt của đê điều bảo vệ nhưng đã bị chính phủ phớt lờ?

Katrina và trận lụt cùng sự vỡ đê ở đây chỉ là một cảnh báo đầu tiên cho sự 'lão hóa'  của hệ thống 150 đê loại này trên khắp nước Mỹ, chúng đang ở vào giai đoạn nguy hiểm. Quả không sai, ngày 11 tháng 6 năm 2008 đê Cedar Rapids cũng đổ vỡ làm 100 khu phố bị ngập . Vấn đề chính không phải các kỹ sư không biết mà chính là các nơi này đã đợi chờ ngân sách chính phủ từ 1993 đến nay vẫn chưa có chính sách nào?








đập Ko Loko tại Kauai, Hawaii bị vỡ 2006

Các đập nước cũng trên nguy cơ cần đầu tư sửa chữa.Vào ngày 14 tháng 3 năm 2006 đập Ko Loko tại Kauai, Hawaii bị vỡ làm 400 triệu gallon nước dội vào đầu cư dân dưới nó. Cột nước cao 18 feet ập xuống làm 7 tử vong cùng phá hủy nhiều nhà cửa. Đập LOKO hư hại lại là 1 dấu hiệu cho sự già nua của 4,095 cái đập và 1819 cái đập khác đang ở vào giai đoạn rất rủi ro trên nước Mỹ. Theo hội chuyên gia xây dựng Hoa kỳ (ASCE ) thì họ lại đánh giá chữ D cho hệ thống đập nước Hoa kỳ. Cơ quan này ước tính cần 50 tỷ đầu tư sửa chữa.

LƯỚI ĐIỆN LIÊN BANG ĐÃ QUÁ TẢI CẦN TU CHỈNH

Scandal về năng lượng Northeast blackout of 2003


This image shows states and provinces that experienced power outages. Not all areas within these political boundaries were affected August 14, 2003

Hoa Kỳ ắt hẳn chưa quên  một biến cố về năng lượng tức vào ngày 14 tháng 8 năm 2003toàn bộ một khu vực rộng lớn chưa từng có ở miền Bắc Hoa kỳ đã bị mất điện. Hơn 50 triệu khách hàng vùng tây bắc, trung tây nước Mỹ cùng 1 phần CANADA không có điện. Diện tích mất điện lên đến 3700 dặm vuông, các phi cảng tê liệt, 400,000 khách đi xe điện ngầm tại NY bị kẹt. Hệ thống nước Cleverland bị đóng làm 1 triệu rưỡi người dân không có nước, các trường học tại tiểu bang Michigan đóng cửa thiệt hại ước khoảng 10 tỷ USD. Tai nạn này đã thôi thúc các nhà nghiên cứu tình hình thôi thúc chính phủ Hoa kỳ phải hiện đại hóa hệ thống lưới điện xuyên bang Hoa kỳ thích hợp kịp lúc với nhu cầu thế kỷ 21. Các chuyên gia nghiên cứu thấy rằng trong lúc sự tăng gia sản lượng điện hàng năm khoảng 2.4% từ 1992-2003 thì lạ lùng thay hoàn toàn không có mảy may đầu tư nào vào cơ sở hạ tầng này cả?

Chính từ gia tăng nhu cầu năng lượng song song với bế tắc đầu tư hứa hẹn sẽ còn nhiều tai nạn như trên về điện tại Hoa kỳ. Theo các chuyên gia thì Mỹ đang cần gia tăng hàng năm từ 283 triệu USD cho đến tổng cộng 3-4 tỷ USD trong 10 năm dùng hiện đại hóa mạng điện năng. Tuy nhiên tất cả nhu cầu về  tiền đầu tư  này chưa cập nhật theo sự mất giá của USD hiện nay.

Chúng ta còn kể đến nhu cầu tái cấu trúc về trường ốc cũng cần cũng quan trọng như các thứ khác. Theo các chuyên gia ngay tại California cũng cần đầu từ hàng trăm tỷ USD.

HẠ TẦNG CƠ SỞ BAO GỒM GIA TĂNG ĐẦU TƯ VÀO SỰ PHÒNG THỦ TẤN CÔNG TIN TẶC 

Hoa Kỳ vẫn mãi 'chịu trận' hàng trăm cuộc tấn công tin tặc từ kinh tế tới an ninh quốc gia nhưng THẬT RA CHƯA CÓ CUỘC PHẢN CÔNG NÀO MÃNH LIỆT ?
DẤU HỎI CÒN BỎ NGÕ?

Thí dụ rõ ràng gần nhất vào trung tuần tháng 3 /2021 hệ thống dẫn dầu 5500 dặm của đại Cty Colonial Pipeline Mỹ bị tin tặc tấn công đòi tiền chuộc 5 triệu USD. Sự phá hoại này làm gia tăng khan hiếm dầu toàn bộ bờ đông Hoa Kỳ đưa giá xăng cao giả tạo. Công Ty này đã ngầm trao tiền chuộc và bọn hacker (Nga) này đã mở lại. Chính phủ Biden đã thu lại hơn nửa tiền chuộc. Vấn đề này TT Biden lấy làm một chứng cớ lên Quốc Hội Mỹ cho rằng tung vốn đầu từ vào cuộc chiến chống Tin Tặc cũng nằm trong tái kiến trúc HẠ TẦNG.


The shutdown had spurred a run on gasoline stations across several southeast and lower mid-Atlantic states, raising the average U.S. gasoline price to the highest in 6½ years.

Colonial Pipeline Co., operator of the 5,500-mile conduit for gasoline, diesel fuel and other refined products to the East Coast, said it expects fuel to arrive by midday across the area. (13/5/2021 WALL STREET JOURNAL)

--------------------------------------------------- 

Tin tặc đã 'khóa' 5500 dặm hệ thống dẫn dầu Colonial Pipeline đòi tiền chuộc  khiến miền đông nước Mỹ khủng hoảng xăng dầu 
An Ninh Nội Địa Hoa Kỳ từng gióng lên hồi chuông báo động về vấn đề TẤN CÔNG ĐIỆN TOÁN trong đó hệ thống dầu Colonial là một ví dụ còn các nguy hại khác 
bao gồm đê đập, lưới điện quốc gia, hệ thống bệnh viện, phi trường, nhà băng và nhiều MẠCH MÁU KINH TẾ chính của Hoa Kỳ cũng như Quân Đội Hoa Kỳ và các Bộ bao lâu nay từng bị hacker quốc tế tấn công. Mức  lâm nguy này nếu Quốc Hội Mỹ chưa nhìn ra sự nguy hiểm cận kề từ vai trò hackers từ Nga, Trung Cộng, Bắc Hàn, Iran ...đang rình rập Mỹ ngày và  đêm?

IV- XÂY DỰNG HẠ TẦNG CƠ SỞ MỚI CHÍNH LÀ QUỐC KẾ DÂN SINH VÀ TOÁT RA CHÍNH SÁCH ĐỨNG ĐẮN CỦA CÁC CHÍNH TRỊ GIA VÌ DÂN VÌ NƯỚC 

CHÍNH SÁCH TO LỚN CỦA TT JOE BIDEN SẼ LÀ NHỮNG DẤU HIỆU THỜI ĐẠI HOÀNG KIM CỦA HÀNG HÓA CHẾ XUẤT  CỦA TRUNG  CỘNG  SẼ KẾT THÚC TRONG CHIẾN LƯỢC  ĐẶT BẮC KINH LÀ ĐỐI THỦ CHÍNH CỦA HOA KỲ HIỆN TẠI


  Hiện nay chính phủ Hoa Kỳ liên tục chỉ đích danh BẮC KINH  là thủ phạm về vấn đề xâm nhập và đánh cắp sở hữu trí tuệ của Hoa kỳ , mức độ xâm phạm về phía Trung Cộng  có khả năng từ 50% đến con số không ngờ là 80%. Trị giá mất mát về việc đánh cắp cùng xâm nhập vùng miền Internet Protocol làm thiệt hại hàng năm cho Mỹ lên tới một mất mát hơn 300 tỷ đô la hàng năm.

  Vấn đề này đang làm cho các công ty trọng yếu của Mỹ như Dow Chemicals, Caterpillar, GE, và Ford từng chuyển các cơ xưởng về lại chính quốc Hoa kỳ . Ngay cả Google cũng loan báo rằng kỹ thuật công nghệ giải trí Nexus Q phải sản xuất tại Hoa Kỳ chuyện này bắt buộc Apple phải đi theo rời Trung Cộng. 

Chuyện đáng quan tâm của chúng ta chính nhu cầu đầu tư tái thiết hạ tầng cơ sở tại Mỹ vừa tạo hàng triệu công việc vừa chuẫn bị cho CƠ SỞ HẠ TẦNG cho nền kinh tế Hoa kỳ vào thế kỷ 21 . Đầy là công việc đáng làm theo quan niệm phát triển kinh tế.

Điều lạ lùng, giới bảo thủ (CH) đã không đặt trọng tâm vào việc này để cứu khối MAIN ST tức là đa số dân Mỹ trong lúc đó người dân Mỹ phải è lưng tiền thuế của mình để cứu mấy ông nhà giàu tại WALL ST trong hàng trăm tỷ Bail out. Song song vào đó họ còn cổ xúy đầu tư ra ngoại quốc làm giàu thiên hạ vừa giết hàng triệu công ăn việc làm của chính nước Mỹ vừa hiện đại hùng cường hóa cơ sở hạ tầng các nước ngoài vì quyền lợi tập đoàn đưa nước Mỹ từ vị trí hùng cường dần dà vào vị trí trụt hậu?

Câu hỏi phải chăng họ đã có sẵn cơ sở sản xuất và hạ tầng ổn định tại các nước có nhân công rẻ mạt còn người dân Mỹ chỉ có việc XÀI DÙNG thôi? Con số hàng chục ngàn cơ sở trong khu vực chế xuất của Mỹ đã đóng cửa do công việc đầu tư ra Trung Hoa là một câu trả lời khi nhìn vào con số thâm thủng mậu dịch của Mỹ đối với Trung Hoa vào năm 2013 thì Mỹ thâm thủng gần 319 tỷ USD. Thâm thủng mậu dịch của Mỹ càng năm càng cao ? vd cuối năm 2017 lên tới 375 tỷ đô la. 

THEO PHÒNG THƯƠNG MÃI HOA KỲ  Nội (US TRADE BUREAU)  10  năm sau này từ 2007 tới 2017 con số thâm thủng mậu dịch Hoa Kỳ với Bắc Kinh đã hơn 3,300 tỷ đô la hay 3.3 trillions? một con số kinh khủng?

Khi nhìn bản đồ Biển Đông có thể bạn sẽ đồng ý rằng Trung Hoa phát triển quá nhanh so với những thập niên cuối của thế kỷ 20? Chính sức mạnh kinh tế là mấu chốt đầu tiên cho con "bạch tuộc" Trung Hoa vươn cái vòi thật dài trên Biển Đông.

Đặng tiểu Bình , Giang trạch Dân và ngay cả Hồ cẩm Đào, Tập Cận Bình họ chủ tâm một công hai việc.

Lợi dụng chủ thuyết Toàn Cầu Hóa xây dựng hạ tầng cơ sở cho quốc gia họ vừa ngoi lên vị trí cường quốc từ kinh tế lẫn quân sự như hiện nay. Ngang đây bạn đọc ắt hẳn hiểu rằng lý thuyết Mèo Trắng Mèo Đen...của Đặng tiểu Bình đâu phải là thấp?

HỘI NGHỊ THƯỢNG ĐỈNH G7 2021 CÓ GÌ LẠ?
theo BBC 12/6/2021

Tổng thống Mỹ Joe Biden thúc giục các nước phương Tây đối trọng với ảnh hưởng ngày càng lớn cảu Trung Quốc trong ngày họp thứ hai của Thượng đỉnh G7, một phụ tá của vị tổng thống nói với BBC.

Tại hội nghị thượng đỉnh đang diễn ra ở Anh Quốc, Tổng thống Biden được trông đợi sẽ kêu gọi thành lập một liên minh mới để cạnh tranh với các khoản chi của Bắc Kinh cho cơ sở hạ tầng ở các nước đang phát triển. (Trích)

TÂY PHƯƠNG ĐANG MUỐN CHỐNG LẠI  SỰ BÀNH TRƯỚNG CỦA BẮC KINH TRONG SÁNG KIẾN VÀNH ĐAI VÀ CON ĐƯỜNG TRONG ĐÓ TẬP CẬN BÌNH ĐÁNH VÀO YẾU HUYỆT CÁC NƯỚC NGHÈO LÀ SỰ YẾU KÉM CƠ SỞ HẠ TẦNG BẰNG CÁCH TUNG VỐN VIỆN TRỢ VÀ THU PHỤC HỌ?

G 7 PHẢI NHÌN RA CHỦ ĐÍCH CỦA BẮC KINH ĐỂ BÀNH TRƯỚNG VÀ NGANG ĐÂY  CHÍNH SÁCH CẢI TỔ CƠ SỞ HẠ TẦNG NGAY TẠI MỸ VÀ CÙNG HỢP LỰC VỚI G 7 VIỆN TRỢ CHO CÁC NƯỚC ĐANG PHÁT TRIỂN LÀ CHIẾN LƯỢC THÔNG MINH VÀ ĐÚNG ĐẮN


The G7 group of advanced economies has reached a "historic" deal to make multinational companies pay more tax. 

SONG SONG VỚI NHU CẦU CẢI TỔ BIẾN ĐỔI KHÍ HẬU, CHỐNG ĐẠI DỊCH CÙNG TRỞ LẠI SỨC MẠNH TRƯỚC ĐÓ. LẦN NÀY TRONG CUỘC HỌP THƯỢNG ĐỈNH G 7 12/6/2021 TỔNG THỐNG MỸ BIDEN THÚC GIỤC SỰ ĐỒNG THUẬN LỊCH SỬ TÂY PHƯƠNG  GIA TĂNG THUẾ 15% LÊN CÁC ĐẠI CÔNG TY ĐA QUỐC  



Chống tình trạng Hâm Nóng Địa Cầu, CHỐNG LẠI ĐẠI DỊCH COVID-19, CHỐNG TÌNH TRẠNG THẤT NGHIỆP, CHỐNG LẠI SỰ PHÂN  CẤP GIÀU NGHÈO RÕ RÀNG ĐỀU NẰM TRONG NGHỊ TRÌNH CẢI TỔ HẠ TẦNG CƠ SỞ   NỘI ĐỊA MỸ VÀ KẾ HOẠCH TÁO BẠO CỦA TT BIDEN ĐƯA CHÚNG TA NHỚ LẠI CHÍNH SÁCH KINH TẾ NEW DEAL CỦA THỜI TỔNG THỐNG FRANKLIN D. ROOSEVELT VÀO NĂM 1939 

Rõ ràng đây là câu hỏi lớn cho quyền lợi toàn dân nước HOA KỲ mà TT Joe Biden đang cố tâm thực hiện cho QUỐC KẾ DÂN SINH của một đất nước đúng với trọng tâm như phía Cộng Hòa truyền thống làVì Dân, Do Dân và Của Dân mà  TT Abraham Lincoln (khác với đảng Trump) từng đề ra hơn một thế kỷ trước./.

ĐHL edition   28/3/2024

Monday, March 25, 2024

HỒI KÝ TÙ BINH - VỀ NHÀ

 

                    HÒN BÀ LAGI  HÀM TÂN


     Chiếc xe chạy khá nhanh, nó kiếm thêm một số khách 'khá bộn' trên đường vào. Lối đi ở giữa chật cứng. Người ngồi ép vào nhau, cổ nghểnh cao tìm khoảng trống để thở. Phần tôi thì bằng lòng với chỗ ngồi của mình. Tôi cảm thấy thoải mái hơn nhờ lên xe trước, tuy ngồi sau nhưng có cái ghế phụ.  'Lơ' xe lấy 'ngon ơ' của tôi đúng một trăm đồng bỏ vào túi.


Xe chạy nắp theo bờ biển. Hình như ngang bờ biển Ninh Chữ? Hoang sơ với làn nước xanh mấp mé theo quốc lộ. Bao hòn đá chập chùng, những vũng nước biển rong leo lẻo. Xa xa sóng đánh vào đá nước tung lên trắng xoá. Ngoài khơi hoang vu không thấy bóng thuyền.


Cuối năm 1974 lấy phép từ TKQT, tôi đi phép từ Đà Nẵng vào Sài Gòn bằng xe đò.  Tôi dám 'bạo gan' đi xe? an ninh lúc đó tôi dám 'bạo gan' bận đồ lính đi trên xe do thiếu tiền thiếu phương tiện thì đành phải 'gan' thôi. Ngang đây, cảnh biển Ninh Chữ quá đẹp nên tôi nhớ mãi. Như vậy là gần Phan Thiết, "quê hương nước mắm" rồi. Từ Phan thiết vào đến Bình Tuy không còn bao xa.


Qua khỏi cầu Phan Thiết, chiếc xe đang vào Thành Phố. Trong xe tôi vẫn ngữi được mùi nước mắm từ mấy hãng gần múi cầu. Những đống hũ nhỏ, sơn trắng la liệt dưới kia. Người ta vẫn còn làm nước mắm đựng trong hũ (còn gọi là trỉn)đất như xưa. Chiếc xe dài đang chạy xuyên qua Thành Phố. Phố Phan vắng vẻ, buồn hiu. Những cửa tiệm thưa thớt, vài chiếc xe honda 67 màu đen còn sót lại chạy vù qua mặt chiếc xe hàng. Bạn cùng lớp với tôi, Nguyễn Cường Nam, ra trường sau tôi, hồi đó nghe tin Nam 'trấn nhậm' cây cầu nào ngoài Phan Rang? Giờ tôi không còn biết tin gì về Nam? Phan Rang xe đã qua rồi, đây là Phan Thiết; có thể Phan Rang, thị trấn nhỏ quá, nên tôi không để ý.


Rừng Lá !


Xe ngang Rừng Lá. Người ta đặt tên là Rừng Lá không biết do sao? Trước đây mỗi lần xe chạy ngang đây ai nấy cũng lo, cũng hồi hộp. Nỗi ám ảnh bị 'du kích' ra chận đường, một ‘rừng lá của mật khu’ của 'người bên kia'. Vào đây "rừng lá' tôi cũng thoát do gặp may không có 'du  kích' nào ra đón. Chuyến đi phép 1974 tôi vừa kể đoạn trên, tôi "bận đồ lính" tôi thoát được một mối nguy hiểm tại Bồng Sơn, quận Hoài Nhơn, Bình Định. Có chiếc cầu bị du kích đánh sập, và 'du kích' cũng giả dạng người đưa đò ‘transport’ khách qua sông, có xe bên kia đón.


Khách qua sông cùng tôi ai cũng bận đồ dân sự, họ ép tôi vào giữa nếu có "du kích" thì họ khỏi thấy. Do tôi 'điếc không sợ súng' chứ người dân họ biết hết, nơi nào có du kích họ đều ranh. Tôi lúc này đúng 21 tuổi, trẻ măng, bận bộ đồ xanh ô liu, trên ve áo còn mang hai "quai chảo" đen sì, may liền vào cổ áo, không gở ra được. Một anh trung niên, bận bộ vét trắng, mang kính cận ra dáng trí thức. Tôi nhớ anh nói giọng Quảng Nam cứ đi 'kè kè' bên tôi để che giúp bộ đồ lính của tôi. Giờ mấy mươi năm qua, thêu dệt chuyện này hay hư cấu làm chi nữa. Tôi chỉ có lời CÁM ƠN MUỘN MÀNG đến tình dân trên chuyến xe đò 1974 mà tôi đi phép từ miền trung vào nam thăm gia đình. Năm đó trong nhà ai cũng mừng cho tôi 'thoát nạn'. Nhưng về lại đơn vị TKQT tức trả phép, ba mẹ tôi phải 'rán sức' mua vé máy bay cho tôi ra lại Huế, chiếc DC 4 bốn cánh quạt bay vù vù gần 3 tiếng mới tới Phú Bài. Đó là chuyện 1974 chuyến phép cuối cùng của tôi và cả những ai phục vụ trong QLVNCH cũng nên.

Và giờ đây là "rừng lá' của năm 1980, của mừng vui, không lo sợ hồi hộp gì nữa. Một 'thằng tù' vừa được 'RA TRẠI' và sắp về đến nhà. Dòng suy nghĩ của tôi đột ngột ngưng hẳn do anh chàng lơ báo cho tôi biết sắp đến Ngã Ba 46, họ sẽ cho tôi xuống đó.
Tới rồi! về nhà rồi ! một cảm giác hân hoan, hồi hộp khó tả trong lòng tôi.


NGÃ BA BỐN SÁU

 


Xe thả tôi xuống liền rồ máy chạy ngay. Tôi đứng bên đường nhìn theo chiếc xe dài, màu vàng nhạt khuất hẳn dưới con dốc xa xa.
Trời thật sự chiều. Con lộ chính đất nước giờ này thật vắng. Tôi băng qua đường. Ngã ba này giờ chỉ vài cái quán lèo tèo, vắng khách. Giờ này tôi không còn tìm ra một phuơng tiện nào để về La Gi cả.
 Trong chuyến phép tôi vừa kể đoạn trên, tôi theo mẹ từ Mỹ Tho về La Gi. Những chuyến xe lam đông khách từ ngã ba Bốn Sáu này đây. Hồi đó nhộn nhịp làm sao. Về La Gi một chặng đường 18 cây số. Hai bên đường đa số là người dân Quảng Trị theo chuơng trình Di Dân LẬp Ấp 1973.
Giờ tất cả đều vắng, ngã ba này không có ai ngoại trừ tấm bảng xi măng rất lớn đề dòng chữ:


RỪNG LÀ VÀNG...ĐỐT RỪNG NHƯ THỂ ĐỐT DA THỊT MÌNH


Tấm bảng kia dĩ nhiên là mới lạ đối với tôi kèm theo sự vắng vẻ một "NGÃ BA 46", một thời xe lam, xe ôm rộn ràng lên về La Gi, trong đó có khá đông lưu dân QT.
Chuyện đi bộ theo con đường này về nhà là chuyện bình thường đối với tôi lúc đó. Những ngày trong Trại Ái Tử, những đoạn đường vác gỗ nặng từ rừng về trại cũng non hai muơi cây số; huống gì bây giờ, tôi bước thênh thang. vai 'nhẹ hều' cộng thêm niềm vui quá lớn.
Mặt trời chưa lặn hẳn. Tôi còn thấy được những xóm nhà hai bên con đường nhựa không rộng mà không quá hẹp. Vài đám ruộng cỏn con, xen vài luống mía. Những túp lều tranh còn vuơng khói, xen kẻ vài mái nhà tôn xi măng xam xám. Bên trái tôi một bóng núi nhòn nhọn. Rừng chiều dần dần đen sậm lại. Cảnh vật im lìm trong bóng hoàng hôn. Tôi cúi đầu bước nhanh trên con đường vắng ngắt không còn xe hay người đi. Hình như tôi muốn đuổi theo ánh sáng còn sót lại của một buổi chiều sắp hết.
Ngang cầu Suối Đó thì trời đã tối hẳn. Nhờ ánh trăng thượng tuần nên con đường không tối lắm. Con sông chảy qua cầu vào mùa này đã cạn nên tôi dễ dàng lội qua. Cái cầu đã sụp đổ. Ban ngày, có lẽ xe đò chạy vòng đường khác. Lội qua con sông cạn, leo lên lại con đường, tôi dựa lưng lên cái ba lô tạm nghỉ mệt trên con đường nhựa.
Động Đền trong kia, nơi bà con tôi ở rất đông. Ngày đó tôi thăm vùng này được hai ngày trước khi ra lại QT. Sau 1975 nhà ba mẹ tôi từ Mỹ Tho mới về tập trung tại đây. Động Đền, nơi người QT ở gần bên nhau. Rẫy rừng than củi, buôn bán nông phẩm là chính. Những cái quán cà phê tranh nho nhỏ, những cái chợ cũng nho nhỏ, những mái trường cho con em QT và những chuyện gì nữa sinh ra từ vùng đất mới này, tôi không tường tận gì lắm. Sau năm 1972, gia đình tôi 'chạy' thẳng đến Mỹ Tho, chỉ về tập trung ở đây sau năm 1975; và đây cũng là lý do tôi khai địa chỉ trong giấy Ra Trại là vùng này.
Mặt trăng thượng tuần gần lặn, tôi vội vả bật dậy tiếp tục bước nhanh.
Ngã Tư Quân Cảnh đây rồi!

Tôi rẽ phải vào con đường đất, nó không còn trãi nhựa nữa. Chỉ vài cây nữa là đến Động Đền. Nhưng nhà tôi ở xóm nào? tôi hoàn toàn mù tịt, trong địa chỉ là Xã Tân Mỹ thôi.
Con đường đất lồi lõm, khó đi trong bóng đêm. Tôi cứ men theo vậy đi mãi. Ánh đêm và thôn xóm tối đen hai bên đường. Trời về khuya, tôi càng lúc càng bước nhanh; hình như tôi đang mò lên một con dốc. Còn ánh đèn nào leo lét tôi đánh bạo bước vào hỏi nhà...
Một giọng nói Gio Linh của một chú trung niên trả lời:
- Ôi  phải o  Dỏ ...thôn Cam Bình phải khôn? chú đi lui xuống ngay dưới dốc là đến ngay thôi ...

Hú vía! tôi mừng quá “lia lịa” cám ơn chú kia. Người khách trong đêm như tôi, nghe mới ra tù chắc là một chuyện cho gia đình kia bàn tán 'đỡ buồn ' -có lẽ họ mới đi làm rẫy về, chưa ngủ? Tôi quay bước trở lui, mò mẫm trụt xuống con dốc, con đường mòn đầy cát mà tôi vừa leo lên.
May quá! vẫn còn ánh đèn nào leo lét vừa thắp lên trong mái nhà tranh bên phải tôi. Tôi nhớ lúc qua đây, tôi không thấy có ánh đèn này, có thể họ vừa làm gì đó, mới thắp lên lại? Mừng rỡ, tôi gõ cửa...
Trong căn nhà tranh lụp xụp, ở căn giữa kể sẵn một cái bàn gỗ ọp ẹp, trên thắp một ngọn đèn dầu, tỏa ánh sáng lù mù. Thì ra đây là cái quán nhỏ: vài cái tô không, còn phảng phất đâu đây mùi thơm bún xáo do khách vừa ăn xong. Nếu thế, đây đúng là Chợ Cam Bình rồi. Ngoài kia chắc là cái đình chợ? bóng nó cao hơn những mái nhà đang im lìm 'ngủ' trong đêm. Thật lạ! không có tiếng con chó nào sủa khi nghe tiếng người. Bác chủ quán bằng tuổi mẹ tôi người ôm ốm, cái áo cụt trắng bạc nhạt nhoà trong ánh đèn vàng vọt.Tôi vừa kịp nói xong, bác vội nói lớn lên giọng mừng rỡ với cái giọng Bắc 'di cư’:
     -Ôi ! cậu là Phúc con o Nhỏ phải không? theo tôi, theo tôi, o Nhỏ ở ngay sau này rồi.
 Bà vội cầm cây đèn dầu dẫn tôi đi ngay.
Con đường vào trong xóm tối om, nhưng chỉ một đoạn thôi. Một mái tranh lờ mờ dưới nền trời khi ánh trăng thượng tuần vừa khuất.


Cầm cây đèn dầu trong tay, bác kêu lớn:


-O Nhỏ ơi, o Nhỏ! thằng Phúc về rồi o Nhỏ ơi!


(phần dưới này tác giả tiếp tục edit lại do một số độc giả không bằng lòng với cách kết thúc bài viết như vậy)


   Nói xong bác chỉ đứng chờ một chút chi rồi vội ra lại nhà ngay. Hình như bác đó muốn giây phút trùng phùng được tự nhiên hơn. Trời quá khuya, bác phải ra lại coi nhà.

Cái cửa lá vội hé ra ngay. Trong ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn dầu ban đêm tôi thấy hai đứa em trai vừa ngồi dậy. Mặt chúng ngơ ngác như mộng du do bị đánh thức trong cơn ngủ say. Hai đứa em ngủ nhưng lại ở trần không có áo. Ba mạ tôi quá mừng lay hoay do chẳng biết hỏi gì, làm gì trước tiên. Mẹ tôi nghẹn lời do mừng vui quá bất ngờ trong lúc bắt đầu say ngủ. Cả hai người, ba tôi thì cầm vai tôi lắc mạnh. Mẹ tôi thì níu cả hai cánh tay đứa con mới ra tù cơ hồ sợ vuột mất xem có phải “nằm mơ” không?

Trong ánh đèn lù mù, tôi đang đứng dưới mái tranh ẩm thấp xiêu vẹo. Những cái đòn tay bằng tre lâu ngày màu ám khói dù ban đêm tôi vẫn nhìn thấy rõ.  Tôi lắp bắp chẳng biết trả lời câu hỏi nào trước cho ba mẹ tôi. Ba tôi thì vừa hỏi vừa kéo điếu thuốc lào, tiếng nghe “lụp bụp”.  Mẹ tôi hỏi lui rồi lại hỏi tới những câu hỏi giống nhau. Mẹ tôi xem chừng loay hoay như muốn kiếm cái gì cho tôi ăn trong đêm? Tôi còn nhớ rất in là chẳng có gì tạm gọi là ăn liền được như thời này. Muốn nấu lon gạo thì phải đi tìm củi lửa, rồi phải nhen nhúm…khoai khô sắn khô có thể có nhưng ngoài ra chẳng có chi tôi đưa vào miệng ngay lúc đó…một mái tranh nghèo đúng nghĩa. Hai đứa em, cứ nhìn chằm chặp vào người anh bao lâu nay mới gặp, chúng chẳng biết nói chi ngoài cái nhìn trân trân có phần e thẹn trong niềm vui bất ngờ. Thú thật tôi không ăn gì nhưng cũng chẳng muốn ăn do quá no từ niềm vui đoàn tụ. Ba tôi liên tiếp kéo ống thuốc lào vừa phì phà nhả khói thuốc lào có thể đêm nay ông không cần ngủ nữa. Mùi thuốc lào không gì lạ đối với tôi lúc đó. Trong tù, chúng tôi vẫn chia nhau từng điếu thuốc lào do trại phát. Cũng là thuốc lào nhưng mùi thuốc của ba  tôi có cái cảm nhận rất khác, nó êm đềm và sảng khoái trong niềm vui quá lớn. Về nhà rồi, tôi đang về trong vòng tay thương mến của gia đình.


Trong nhà ba mạ tôi chỉ còn ở với hai đứa em trai. Mấy đứa em gái ở xa. Bên vách lá, có một gánh hàng sau bữa chợ, mẹ tôi đặt sát cái vách lá. Mẹ tôi cứ mãi loay hoay không biết tìm thứ gì cho đứa con trai ăn được? Thuốc rê tiêu hành, đồ vặt ...Thôi mẹ ơi!  xin mẹ dừng tay. Con không đói, do con chẳng còn muốn ăn gì khi đang ngập tràn trong niềm vui RA TRẠI./.

 


Edition by Đinh Hoa Lư

 NGÀY 28.3.2024

SAN JOSE  USA

BÌNH LUẬN TỔNG QUÁT- THẢM NẠN MỌI MẶT MÀ TRUMP GIEO CHO NƯỚC MỸ KHÓ BỀ HÀN GẮN

Trước bầu cử 2024 có nhiều nhà phân tích chính trị đã cảnh báo cho nước Mỹ về những biến loạn cho Mỹ và cả thế giới nếu Trump tái đắc cử từ ...