cuốn The Grapes of Wrath bên computer của người dịch đinh trọng phúc
Lời phi lộ
Trận đại hạn vào thập niên 1930 đã đưa tới một giới nông dân miền trung tây nước Mỹ tay trắng phải chịu nợ ngân hàng. Từ số nợ đó người nông dân Mỹ lâm vào cảnh phá sản do đất đai của họ từng tạo dựng bởi nhiều đời để lại phải mất vào tay ngân hàng. Từ đó họ lại chịu cảnh làm thuê tức biến thân thành "tá điền" ngay trên đất của mình do quyền sở hữu đất đai đó không còn là của họ nữa. Đó là thảm cảnh của nông dân miền trung tây nước Mỹ trong cuộc Khủng Hoảng Kinh Tế 1930
Họ mất đất do bị ngân hàng đuổi ra khỏi nơi chôn nhau cắt rốn và phải tha hương cầu thực, ra đi về California kiếm công ăn việc làm?
Đó là điểm chính trong cuốn Chùm Nho Phẫn Nộ của nhà văn Nobel là John Steinbeck, cuốn tiểu thuyết nổi tiếng vào thập niên 1930
Trong phần dịch này, bạn đọc sẽ thấy giới chủ tức là nhà băng dùng xe máy cày ủi sập nhà cửa của tá điền bắt họ phải rời bỏ quê hương ra sao...
Đọc trích dịch này, hi vọng bạn đọc sẽ cảm nhận được nỗi khổ của người dân nghèo không còn đất đai sinh sống ra sao?
Đất của họ tại sao bị mất? do từ đi vay ngân hàng để đầu tư vào nông nghiệp nhưng thất bại mùa màng liên tục nên nhà băng tịch thu đất của họ...
Ngay tại một đất nước hàng đầu thế giới như Hoa Kỳ hiện tại; dù sang thế kỷ 21 hơn hai thập niên rồi nhưng lúc nào giới lao động nghèo nàn cũng bị chèn ép và thua thiệt. Từng núi đậu nành của nông dân Hoa Kỳ hiện nay ế ẩm không ai mua nhất là khi mất thị phần của Trung Hoa do ai? Những đạo luật của nước Mỹ dù là quốc gia văn minh hàng đầu thế giới vẫn luôn luôn làm lợi cho giới giàu có được miễn thuế được ưu tiên mọi thứ nhưng tầng lớp người nông dân Mỹ dù là da trắng thực sự cùng lao động nông nghiệp vẫn thiệt thòi? Người dân nghèo nước Mỹ dù đông nhưng luôn luôn bị chèn ép, cắt xén mọi phúc lợi và người giàu càng lúc càng giàu thêm được miễn thuế càng làm cho xã hội Hoa Kỳ càng phân hóa, hố ngăn cách giàu nghèo càng sâu sắc hơn? Tất cả đều tùy thuộc vào chính sách chính trị gia Hoa Kỳ tại Quốc Hội Mỹ?
Chính khách nước Mỹ luôn luôn báo động về Tai Họa của Chủ Nghĩa CS nhưng chính sách của nước Mỹ càng phân hóa xã hội Mỹ càng lúc càng sâu sắc thêm? Sự phân liệt cấp tiến /bảo thủ càng trầm trọng do người làm chính sách tại Hoa Thịnh đốn nghèo nàn về nhận thức và viễn kiến chính trị, đồng thời lợi ích đảng phái đã làm thui chột dần chính sách phục vụ một chính phủ Mỹ Của Dân Do DÂn Vì Dân như tuyên cáo của cố TT Mỹ Abraham Lincoln ngày trước?
Dù tác phẩm The Grapes of Wrath ra đời vào năm 1939 cách đây hơn tám thập niên rồi nhưng nội dung tác phẩm Chùm Nho Phẫn Nộ của văn hào John E. Steinbeck vẫn còn thấy được rất hiển hiện trong thế kỷ 21 này.
Trân trọng
người dịch
Đinh trọng Phúc
-0-0-0-
Thế là người đại diện của chủ đất tiếp tục giải thích công việc và tính toán cho những con quái vật, thứ luôn mạnh hơn bọn họ.
Người ta có thể giữ lại đất nếu chỉ có cái ăn và nộp thuế.
-Chúng tôi không thể nào tiếp tục thuê đất được nữa hả các ông ? Có thể năm tới được mùa. Chúa sẽ cho bao nhiêu là bông vào năm tới. Và bao nhiêu cần cho chiến tranh -Chúa biết giá bông lên cao, giá bông sẽ bùng nổ bao nhiêu? bao nhiêu quân phục sẽ cần ? phục vụ đủ cho chiến tranh giá bông chắc sẽ cao đụng tới trần đó các ông . Năm tới, chắc thế.
Nói xong, tá điền ngước lên dò hỏi.
Trong lối vào, mấy mái nhà bị trời hui nóng của số tá điền...vợ con họ cứ thở dài thườn thượt. Mấy đứa trẻ lại ngo ngoe mấy ngón chân. Hai chân chúng thay phiên nhau duỗi ra thế chân kia co lại. Mấy con chó chạy lại ngửi ngửi mùi lạ chiếc xe, xong lần lượt đái vào mấy cái bánh. Có vài con gà mái đang vẫy lông trong lòng cát nóng. Mấy chú lợn thì ủn ỉn như đòi ăn trong mấy cái chuồng nhỏ sát mé sườn đồi đầy đất.
-Các ông muốn chúng tôi làm gì bây giờ ? chúng tôi không thể thuê ít đất hơn. Chúng tôi chết đói một nửa rồi. Mấy đứa con chúng tôi mọi khi đều đói. Chúng tôi đang thiếu áo quần, chúng rách nát tả tơi. Nếu người khác, xóm phường không giống chúng tôi, chắc khi đi họp chúng tôi cũng phải xấu hổ mất.
- Hệ thống cho thuê đất nay xem như chấm dứt. Một người lái xe kéo sẽ tới làm thay cho mười hai hay mười bốn gia đình. Họ có lương và đảm trách vụ mùa. Chúng tôi phải làm vậy thôi. Chúng tôi không muốn vậy, nhưng con 'quái vật' kia đang đau trong người. Con vật kia lại trở chứng gì đó .
-Nhưng những gì sẽ xảy đến cho chúng tôi? Làm sao chúng tôi có ăn đây?
- nhưng đây là đất chúng tôi. Chúng tôi hằng đo đạc phân lô. Chúng tôi sinh ra nơi này, chúng tôi bị giết cũng nơi này và chết đi cũng tại nơi này. Dù mùa màng không ra gì, nhưng nó vẫn là của chúng tôi. Ông biết tại sao là của chúng tôi không ông ? vì chúng tôi cất tiếng khóc chào đời tại nơi này, cật lực làm việc tại nơi này, và nhắm mắt tàn hơi cũng chính nơi này. Chỉ ngần ấy cũng nói lên quyền làm chủ, đáng kể gì những tờ giấy và mấy con số trên kia.
Gã ngồi trên chiếc ghế sắt trông chẳng giống người. Găng tay, đeo kiếng, mặt nạ cao su che kín mũi, miệng- chẳng khác gì là một phần con quái vật máy cày kia. Hắn giờ là một con robot nhúc nhích trên chiếc ghế. Tiếng động cơ ầm ầm trong ống xi lanh, âm vang khắp cánh đồng; tiếng ồn duy nhất cộng hưởng cùng không khí và đất để cùng nhau làm nên một nhịp điệu ăn ý, hòa đồng.
Gã lái xe ngồi trong ghế sắt. Hắn tự hào về những đường cày thẳng tắp mà hắn chẳng chủ định, hãnh diện về chiếc máy cày, gã không làm chủ mà cũng chẳng yêu thương gì. Tự hào về một sức mạnh mà hắn không thể chỉ huy. Khi mùa màng phát triển hay lúc thu hoạch, giờ không còn là chuyện của người dùng tay bóp tơi những hòn đất nóng bỏng ra, chảy qua đầu từng ngón tay, không còn chuyện cần người đụng tay vào hạt giống cùng thèm khát hình ảnh hạt nẩy mầm. Hạng người này ăn những gì không do bàn tay trồng ra, không dính dáng gì đến bánh mỳ. Những lưỡi sắt đào đất lên, đất sẽ chết dần mòn dưới lưỡi sắt này; vì nó không đúc ra từ yêu thương, thù hận, chẳng do cầu nguyện hay rủa nguyền.
-Tại sao lại là mầy? mầy là con của Joe Davis đây mà ?
-Đúng- gã lái máy cày trả lời cụt ngủn.
-À té ra là mầy, mầy đang làm cái quái gì ở đây? mầy hại cả bà con lối xóm của mầy mà vẫn cứ làm ?
-Tôi có Ba đô la một ngày đây nghe! giờ đây tôi 'đếch' phải cúi luồn để kiếm bữa cơm-nhưng cuối cùng chẳng có chút gì bỏ bụng. Tôi có vợ và con. Chúng tôi cần phải ăn,. Ba đô la một ngày , mà ngày nào cũng lãnh được như vậy.
-đúng
- Nhưng ba đô la một ngày mà để mười lăm tới hai mươi gia đình bà con ở đây hoàn toàn không có gì ăn. Gần cả trăm mạng người ta phải bị đuổi ra khỏi nơi này rồi lang thang dọc đường vì ba đô la của mầy, thử xem có hợp lý không hử ?
Gã lái máy cày vẫn giữ ý định
-Tại sao ông không nghĩ ra? hãy nghĩ lại bầy con tôi. Lương ba đô la một ngày, và ngày nào cũng có. Thời thế luôn thay đổi, phải không thưa Ông, Ông không biết à ? Không thể tạo được cuộc sống trừ phi quý vị có hai, năm, mười mẫu đất cùng sở hữu luôn một chiếc máy cày. Đất đai mùa màng không còn dành cho những người nghèo khổ như chúng ta đây nữa rồi. Các ông, đừng la lối than phiền vì các ông không thể mua nỗi những chiếc xe Ford, vì các ông không là khách hàng của hãng điện thoại. Ô, mùa màng bây giờ , các người thấy đó. Chẳng cần nhọc sức hay làm nhiều. Bà con hãy gắng rời đi nơi nào đó còn có cơ may kiếm được ba đồng một ngày. Đây là lối thoát duy nhất mà thôi.
Người tá điền ngẫm nghĩ :
-Thật là buồn cười . Nếu con người có một tí đất đai, thì đất đai đó là chính họ, một phần của con người họ, giống y họ. Nếu người này làm chủ hoàn toàn miếng đất nơi họ có thể đi lại trên đó, vừa có thể chăm sóc nó, buồn khi mùa màng không tốt, vui khi trời mưa tràn trề, vì miếng đất này là của họ, người này có thể trưởng thành thêm khi làm chủ nó. Dù chưa thành công, anh vẫn lớn lên với đất đai của mình. Điều này nghĩ ra cũng đúng.
Rồi người tá điền lại suy nghĩ mông lung hơn :
-Nhưng hãy để người đó sở hữu một tài sản mà y không thấy được, hay chẳng có thời gian tới sờ soạn với nó, hay không bao giờ có thì giờ tới được đó để đi xem xét -Tại sao thế ? Vì tài sản này là con người. Người này không được làm điều hắn ta nghĩ, y không đươc làm, không thể nghĩ điều y muốn. Tài sản giờ đây là con người, mạnh hơn chính bản thân của người đó. Và y trở thành nhỏ bé , không bao giờ lớn được . Chỉ có chủ của y là lớn thôi-rồi y, người đầy tớ trong tài sản đó. Điều này lại đúng, nữa.
- Thời thế thay đổi lắm rồi, mấy người không biết sao ? Hãy nghĩ vấn đề khi mấy người không nuôi con nỗi. Hãy đi kiếm ba đô la một ngày đi mà nuôi bầy nhỏ. Các người đừng lên tiếng lo giúp cho con người khác mà hãy lo cho con mình trước đã. Mấy ông được người ta khen cho vài tiếng khi lên tiếng giúp, nhưng làm sao bằng có được ba đô la một ngày ? Nhà giàu (big shots) sẽ không trả cho các ông ba đô la một ngày nếu cứ lo tào lao mọi thứ như thế, trừ cái chuyện các ông lo làm sao để có ba đô la một ngày cho chính các ông đó thôi.
-Gần cả trăm người bị tống ra đường vì ba đô la của mày. Chúng tao sẽ đi đâu đây?
-Ngang đây tôi nhớ lại việc của tôi
gã lái xe lạnh lùng
-tốt hơn hết mấy người đi ngay lập tức, tôi sẽ cày sân mấy người sau bữa ăn tối nay.
-Mày đã lấp giếng sáng nay rồi.
-tôi biết. Đường xe tôi phải chạy thẳng. Tôi sẽ cày luôn sân mấy người chiều tối nay. Xe tôi phải cày theo đường thẳng. À. ông biết Joe Davis à ? Ông già tôi đó, do vậy tôi mới nói cho mấy người biết như vậy .Tôi được lệnh như vậy bất cứ ở đâu có một gia đình không chịu dời đi-cứ làm ra vẻ bất ngờ- cho xe liếm sát vào nhà đó làm thủng môt lỗ-tốt, tôi sẽ được trả gấp đôi. Nên nhớ con út tôi chưa bao giờ mua được giày cả !
-Tao xây dựng nơi này từ đôi bàn tay tao. Uốn thẳng bao cái đinh cũ để sơn lại. Tốn bao nhiêu bó dây để dựng nên nhà cửa rui mèn. Nơi này thuộc về tao. Nó là của tao. Tao tạo dựng nó. Mầy cứ cày sập nó đi- tao núp trong cửa số với khẩu súng . Tao bắn mày như bắn con thỏ cho xem.
-Không phải tôi muốn vậy. Tôi không có quyền làm gì. Tôi sẽ mất việc nếu tôi không cày tiếp. Nhìn này-giả thử ông giết tôi ? Họ sẽ treo cổ ông, nhưng trong khi ông chờ treo cổ , thằng lái xe cày khác cũng cày sập nhà ông thôi. Ông chớ nên giết một người làm đúng đó nghe.
-Vậy sao ?
-Ông sai rồi. Người đó nhận lệnh từ ngân hàng. NGân hàng ra lệnh cho người đó:
-Hãy đuổi hết bọn họ ra khỏi nơi này và đây là việc của anh .
-À, đương nhiên phải có chủ tịch ngân hàng. Có cả toán giám đốc. Tao sẽ dồn đủ một kho súng và tìm bọn trong nhà băng.
Gã lái xe cày giờ mới tiếp:
-Người ta cho biết ngân hàng lại nhận lệnh từ Miền Đông . Và cái lệnh nó như vầy 'Phải làm vùng đất này sinh ra lợi tức còn không chúng tôi sẽ đóng cửa nhà băng nơi này'
-Thế thì hệ thống này lên tận đâu? Tao sẽ bắn ai đây ? Tao không bao giờ ngồi chờ chết đói trước khi tao giết thằng đã làm chết đói chúng tao .
-Tôi không biết. Có thể các người không có ai để bắn đâu. Có thể cái ông tìm bắn không phải là người. Có thể, giống như các người nói, tài sản làm ra chuyện này. Dù sao tôi đã kể cho ông nghe cái lệnh đó rồi.
-Để tao xem đã ?
-Chúng tao phải xem lại có cách gì ngưng việc này không ?Đây không phải là sấm sét và động đất. Con người làm nhiều điều xấu xa và nhờ Chúa con người có thể thay đổi được.
Tá điền ngồi ngay trên lối vào, gã lái xe rù máy lái chiếc xe cày rời đi, những đường đất vồng lên rơi xuống, bừa chải đất từ phía sau, mấy cái ông bỏ hột trượt trên mặt đất. Ngang qua đằng trước sân những đường cày đã thành hình cùng nền đất cứng cánh đồng nay đã bỏ giống, chiếc máy cày đi thêm vòng khác chỉ còn mười bộ chưa cày. Con thú sắt tiếp tục chạy lui, cái là chắn sắt ở trước liếm vào góc nhà, làm đổ sập bức vách, giật nát căn nhà nhỏ đổ ngang, sụm xuống , bị nát như con bọ dưới chân. Gã lại mang kiếng , đeo mặt nạ che mũi miệng. Chiếc xe tiếp tục cày theo một đường thẳng tắp, không khí cùng nền đất như rung rinh theo tiếng gầm thét của động cơ. Người tá điền đứng yên căng mắt nhìn theo, khẩu súng trường lăm lăm trong tay. Người vợ đứng cạnh bên, lũ con đứng đằng sau, im thin thít. Tất cả bất lực đứng trố mắt nhìn theo chiếc xe máy cày đang ủi bằng hết nhà họ./.















No comments:
Post a Comment