Saturday, May 9, 2026

NGỤ NGÔN NÊN BIẾT THỎA MÃN VỚI CÁI GÌ CÓ TRONG TAY -CHÚ NAI SOI BÓNG CHÊ CHÂN DÀI XẤU

 PHẢI BIẾT THỎA MÃN VỚI CÁI GÌ CÓ TRONG TAY 



 


CHÚ DIỆC QUÁ KÉN MỒI NÊN BỊ ĐÓI


       

    Chú Diệc kia hàng ngày âm thầm lội theo bờ suối. Mắt chú nhìn chằm chặp vào làn nước trong. Cần cổ dài và cái mỏ nhọn hoắc của chú diệc kia sẵn sàng phóng ra chộp con mồi nào đó cho buổi ăn sáng nay.


  Kìa, có đàn cá đang nhởn nhơ lội dưới làn nước trong xanh mát mẻ; thế nhưng Chú Diệc xem chừng khó ưa ý con nào sáng nay.


Diệc ta cứ lằm bằm:


        -Toàn là thứ cá con bé tí teo không à! những loại cá nhỏ nhoi vậy đây làm sao đủ cho một con Diệc như ta?


Có con cá rô bơi gần đó, Diệc cũng chê:


            -Loại cá như con rô này thực ra chẳng là thứ ta cần. Ta đời nào lại mở miệng để đớp loại cá trông ghê như nó cả...


   Cứ thế ông Mặt trời từ từ lên cao dần... Giờ đây lũ cá kia bắt đầu rời làn nước cạn gần bờ. Chúng bơi ra xa bờ hơn để có làn nước mát mẻ. Cái kết quả cuối cùng là Chú Diệc ta chẳng còn có con cá nào để lựa và chọn cả?!


  Cuối cùng do đói quá Diệc ta phải chịu khó mà đớp  một con ốc sên gớm ghiếc đang lang thang bên bờ suối dùng tạm cho buổi ăn sáng của Diệc vậy./.



LỜI BÀN


Ngạn ngữ có câu "một sẻ trong tay còn hơn hai con trong bụi" chúng ta phải tập tính biết tự thỏa mãn những gì mình đang có trong tay. Cũng có câu "Tri túc đệ nhất Phú" thật vậy người biết đủ là đủ còn người không bao giờ biết đủ thì bao giờ cũng mang cái tâm lí "nghèo" mãi...

Con Diệc trong ngụ ngôn luôn 'đỏng đảnh" chẳng bao giờ thỏa mãn cái trong tầm tay của mình nên cái hậu quả là chẳng có gì cả. Diệc quá cầu toàn nên cuối cùng phải chấp nhận thua thiêt cho bản thân.


Trên đời này chúng ta sống làm sao cho dung dị đừng quá cầu toàn hay đòi hỏi quá đáng. Cuộc sống nhân loại đang khổ đau vạn triệu người cơm không có ăn áo không đủ mặc. Ngay các nước cường quốc tây phương ví như Hoa Kỳ vẫn có hàng trăm ngàn người vô gia cư sống lang thang khổ sở. Họ không nơi nương tựa sống đầu phố dưới gầm cầu lang thang đây đó...


Bởi thế con người ta sống nên nhìn xuống đừng có đòi hỏi cao quá. Nhìn xuống ta sẽ thấy còn nhiều người còn khổ hơn ta nhiều lắm để biết đủ là đủ.



-CẦU TOÀN BẤT CẬP

-Nên biết thỏa mãn với cái gì hiện có

-Bạn chớ khó khăn quá trong chọn lựa, phải biết bằng lòng với cái tệ nhất hơn là không có gì cả

-Đức Dalai Lama  thứ Mười Bốn có dạy một câu rằng:  CHÚNG TA CẦN HỌC THẾ NÀO LÀ NGỪNG MONG MUỐN NHỮNG THỨ CHÚNG TA KHÔNG THỂ NÀO CÓ, NGÕ HẦU CÓ ĐỜI SỐNG BÌNH THƯỜNG VÀ HẠNH PHÚC BỀN VỮNG.

Đời người, chúng ta hay gặp chuyện khổ do lòng mong muốn không hề ngừng lại, có cái này lại muốn cái khác hơn lạ hơn? Cỏ bên kia núi khi nào cũng xanh hơn, do tầm xa của nó nhưng thực chất tới được cũng vậy thôi.


The Heron

A Heron was walking sedately along the bank of a stream, his eyes on the clear water, and his long neck and pointed bill ready to snap up a likely morsel for his breakfast. The clear water swarmed with fish, but Master Heron was hard to please that morning.

"No small fry for me," he said. "Such scanty fare is not fit for a Heron."

Now a fine young Perch swam near.

"No indeed," said the Heron. "I wouldn't even trouble to open my beak for anything like that!"

As the sun rose, the fish left the shallow water near the shore and swam below into the cool depths toward the middle. The Heron saw no more fish, and very glad was he at last to breakfast on a tiny Snail.

Do not be too hard to suit or you may have to be content with the worst or with nothing at all.


 ***

  

CHÚ  NAI SOI BÓNG MÌNH DƯỚI NƯỚC

 

  Có Chú NAI Đực kia vừa uống nước bên bờ suối xuân vừa ngắm bóng mình hiện ra dưới làn nước trong leo lẻo. Chú tự hào và hãnh diện về cặp sừng cong đẹp đẻ của mình. Khổ nỗi, chú cảm thấy buồn và hổ thẹn về mấy cái cẳng cao lêu nghêu, khó coi của mình?


Bỗng nhiên Nai thở dài:


                -Sao phải thế này hả trời?  Ông trời thật bất công khi ta đang có cặp sừng đẹp lộng lẫy như đang đội cái vương miện trên đầu, sao trời cao lại bắt ta phải mang bốn cái cẳng xấu xa như thế này được?


Vừa lúc đó, nó đánh hơi được có con BÁO tới gần! 

NAI hốt hoảng, phóng nhanh vào rừng. 


Oan nghiệt thay! Chính lúc đó hai cái gạc vù vờ của Nai thứ mà nó từng tự hào và kiêu hãnh lại  vướng vào một nhánh cây thế là giúp BÁO vồ ngay được nó. 


Giây phút cuối cùng Nai Đực mới hiểu ra rằng: chính mấy cái cẳng xấu xa làm nó hổ thẹn mới chính là thứ cứu nó, hoàn toàn không phải cặp sừng đẹp đẽ nai đang mang trên đầu, chính nó là thứ làm đời nó tiêu vong ./.



LỜI BÀN

Đây mới là nhược điểm năng gặp của nhân thế. Đời này hay ưa vẻ đẹp hào nhoáng bên ngoài hơn cái tốt quý bên trong. Dù cổ nhân hay nói "tốt gỗ hơn tốt nước sơn" nhưng cộng đồng nhân loại hay bị lừa gạt bởi những cái đẹp bên ngoài. 


Trong thương trường cũng vậy; có những mặt hàng mẫu mã bên ngoài rất đẹp rất bắt mắt dung không dùng được lâu dài. Có những quốc gia bao lâu nay chuộng phẩm chất và uy tín hơn là mẫu mã lừa gạt khách hàng. Trên thương trường hàng tiêu dùng của Nhật Bản lúc nào cũng tốt dùng lâu bền hơn mọi thứ hàng tiêu dùng khác. Giới sản xuất Nhật Bản luôn coi trọng phẩm chất bên trong hơn là lừa gạt khách hàng qua vẻ hào nhoáng, bắt mắt...



·       * NGƯỜI ĐỜI THƯỜNG COI TRỌNG CÁI ĐẸP BỀ NGOÀI LẠI XEM  THƯỜNG NHỮNG THỨ XẤU XA NHƯNG LẠI CÓ ÍCH


·       * XẤU MẶT CHẶT NỒI- CHỚ PHỤ CÁI XẤU 


-NHÀ GIÀU CÓ LÚC LẠI THIẾU MẺ KHO chuyện Thạch Sùng xưa giàu có ngất trời thi giàu đâu thắng đó nhưng rốt cuộc trong khi thi giàu với vương công lần cuối lại thua vì không tìm đâu ra MẺ KHO những thứ đồ phế thải bể nát, nhà giàu không thể cất  lại? Thế là Thạch Sùng thi giàu lại THUA vị vương nên tất cả của cải về tay Vương Công này và hận mà chết HÒA RA CON THẠCH SÙNG CHUYÊN CHẮT LƯỠI 


The Stag & His Reflection

A Stag, drinking from a crystal spring, saw himself mirrored in the clear water. He greatly admired the graceful arch of his antlers, but he was very much ashamed of his spindling legs.

"How can it be," he sighed, "that I should be cursed with such legs when I have so magnificent a crown."

At that moment he scented a panther and in an instant was bounding away through the forest. But as he ran his wide-spreading antlers caught in the branches of the trees, and soon the Panther overtook him. Then the Stag perceived that the legs of which he was so ashamed would have saved him had it not been for the useless ornaments on his head.

We often make much of the ornamental and despise the useful.



SÓI VÀ DÊ CON



Dê Con kia mới nhú sừng nhưng nó tự đắc coi mình lớn như dê đực và có thể  tự chăm lo cho bản thân mình. Bữa nọ, khi cả đàn dê sửa soạn đi ăn, Dê Mẹ mới kêu vang gọi nó. Dê Con tảng lờ cúi xuống gặm cỏ làm như không nghe tiếng mẹ gọi. Khi Dê Con ngẩng đầu lên thì đàn dê đã đi xa.

Thế là Dê Con bị ở nhà một mình. Mặt trời dần dà xế bóng.  Bóng chiều ngã dài theo mặt đất những ngọn gió se lạnh mang âm thanh lao xao của đồng cỏ khiến Dê Con bắt đầu thấy run sợ nhất là hình ảnh dữ dằn của Con Sói. Thế là Dê Con hốt hoảng chạy đi tìm mẹ. Nhưng hỡi ôi, chưa tới nửa đường thì trước mắt nó, bên lùm cây có một Con Sói hung tợn đã đứng chờ.

Dê Con không còn hi vọng gì trong lòng. Nó mới run run cất tiếng cầu may:


    -Thưa ngài Sói, con biết là ngài sắp ăn thịt con. Nhưng trước khi ăn xin ngài hãy thổi cho con nghe một điệu sáo. Con rất thích nhảy và vui sướng theo điệu nhạc của ngài nếu ngài cho phép.


Sói ta vốn khoái có một khúc nhạc nào đó trước khi thưởng thức bữa ăn nên nó bùi tai nghe lời Dê Con liền tấu ngay một điệu nhạc và Dê Con vội nhảy theo một cách say sưa vui nhộn...


Cùng lúc này thì đàn dê đang chậm chạp trở về chuồng. Trong không gian tĩnh lặng của buổi chiều tiếng sáo của Sói vang đi thật xa. Bầy chó Chăn Dê vội vểnh tai nghe ngóng:

-       Đích thị đây là điệu Sáo trước khi Sói ăn thịt con mồi rồi!

Thế là mấy con chó Chăn Dê phóng như bay ra lại cánh đồng. Tiếng Sáo bỗng nhiên ngưng bặt, chỉ còn Sói ta “ba chân bốn cẳng” chạy thục mạng để thoát thân. Sói vừa chạy trốn vừa tự trách mình sao ngu ngốc thổi sáo cho Dê Con nghe. Đáng ra lúc đó là lúc nó say sưa xẻ thịt con mồi và có một bữa no nê./.

 


BẠN CHỚ BAO GIỜ ĐỂ BẤT CỨ VIỆC GÌ LÀM THAY ĐỔI Ý ĐỊNH CỦA BẠN NỬA CHỪNG


Đây là kinh nghiệm quý báu cho những ai hay thay đổi công việc đang tiến hành nửa chừng. 

Phải chủ động và tự quyết trong công việc chớ để ai chi phối nửa chừng. Ngụ ngôn câu chuyện đẽo cày giữa đàng cũng do bị chi phối và bị động bới ý kiến khác rồi cuối cùng thất bại.



 

=============================

The Wolf & the Kid

There was once a little Kid whose growing horns made him think he was a grown-up Billy Goat and able to take care of himself. So one evening when the. flock started home from the pasture and his mother called, the Kid paid no heed and kept right on nibbling the tender grass. A little later when he lifted his head, the flock was gone.

He was all alone. The sun was sinking. Long shadows came creeping over the ground. A chilly little wind came creeping with them making scary noises in the grass. The Kid shivered as he thought of the terrible Wolf. Then he started wildly over the field, bleating for his mother. But not half-way, near a clump of trees, there was the Wolf!

The Kid knew there was little hope for him.

"Please, Mr. Wolf," he said trembling, "I know you are going to eat me. But first please pipe me a tune, for I want to dance and be merry as long as I can."

The Wolf liked the idea of a little music before eating, so he struck up a merry tune and the Kid leaped and frisked gaily.

Meanwhile, the flock was moving slowly homeward. In the still evening air the Wolf's piping carried far. The Shepherd Dogs pricked up their ears. They recognized the song the Wolf sings before a feast, and in a moment they were racing back to the pasture. The Wolf's song ended suddenly, and as he ran, with the Dogs at his heels, he called himself a fool for turning piper to please a Kid, when he should have stuck to his butcher's trade.


Do not let anything turn you from your purpose

Friday, May 8, 2026

CHỚ TỊNH KHẨU CHÚNG TA CẦN NÓI NHƯNG NÓI RA SAO?

Cast Away là một cuốn phim nói lên một nhân vật tên Chuck bất ngờ phải sống một mình trên hoang đảo. Chuyện phim dựng lên khi chiếc phi cơ FedEx chuyên chở hàng bị rơi ở Thái Bình Dương. Anh là người sống sót duy nhất trên một hòn đảo hoang vu. Anh phải đối diện với thực tế và phải sinh tồn. Anh phải tự tạo ra lửa, dùng lao bắt cá bắt cua ngay cả phải tự nhổ răng khi răng anh đau. Anh tự tìm cách chống lại sự cô độc và giữ tinh thần tỉnh táo nhờ vào quả bóng chuyền sót lại trên các kiện hàng trôi vào bờ khi phi cơ lâm nạn. Anh đặt tên trái banh là Wilson và nói chuyện hay bàn chuyện với nó hàng ngày nhất là ban đêm. Bốn năm trôi qua, ngoại hình người anh thay đổi rõ rệt. Anh chẳng cần lửa nữa và sống thích nghi với tình trạng người nguyên sơ trên hoang đảo..,


CHÚNG TA CẦN NÓI

by Đinh trọng Phúc




Samuel Ullman (April 13, 1840 – March 21, 1924) was an American businessman, poet, humanitarian, and religious leader (Wikipedia )


"Trưởng thành là khả năng suy nghĩ nói năng thể hiện ý tưởng đúng với phẩm chất của mình. Tinh thần của bạn ngang đâu khi đang cáu giận mới là thuớc đo của sự trưởng thành.đó " 
Samuel Ullman  --thi sĩ, thương gia, nhà hoạt động nhân đạo Mỹ (1840-1924)

*
Thưa bạn, 

    TRONG GIAO TIẾP ĐỜI THUỜNG, đa phần chúng ta hay nghe người ta phàn nàn những ai 'nói nhiều, lắm chuyện'. Ra nước ngoài, tôi có nhận xét: người mình nói chuyện có phần lớn tiếng hơn người ta, dù nơi công cộng, văn phòng...nói chung những nơi có đông người.

  Bà con mình ít bắt chước người ta, không nói chuyện riêng nơi công cộng, nhất là khi xử dụng điện thoại cầm tay. Ngang đây người viết xin có một nhận xét:

bà con mình khi nói điện thoại thì 'oang oang'  như chỗ không người, thế mới lạ?

 Đó là nói điện thoại. Còn trong phòng đợi, phòng khám bệnh, nơi công sở ở nước ngoài thì sao? Hai người bạn gặp nhau thì tha hồ "xổ bầu tâm sự". Nếu có ba người trở lên thì tha hồ NÓI, như thể xung quanh không còn ai nữa. Khổ nổi! người bản xứ tại đây đâu hiểu chúng ta đang nói gì? họ  đang bị "hành hạ " trong tiếng cười, nói, ồn ào tại một nơi đang cần yên lặng- lịch sự, thế mới điều đáng quan tâm. Chắc họ khó chịu lắm nhưng do phép lịch sự, họ không nói ra, hay biểu tỏ thái độ đó thôi.

  NÓI là hành động để diễn tả bao ý nghĩ trong đầu chúng ta cho người khác biết và hiểu mình đang muốn gì, nghĩ gì. Nói nhiều quá thì cho là "lắm lời". Mà người mình hay có tật phàn nàn, ca cẩm, chút gì cũng chê, ít khen người khác? Tôi có thêm một nhận xét nữa rằng: người mình hay biểu lộ cảm xúc ra ngoài nét mặt nhiều hơn người nước ngoài. 

Có thể do xứ mình chật vật, gian nan hơn nước người ta, hay cái văn hóa xứ mình nó "vậy"? 

Người người dân bản xứ tại đây, trong nhà không biết sao?  nhưng khi ra đường họ giữ thái độ, nét mặt bình thản, nói năng nhỏ nhẹ hơn ta. Trái lại, nếu những người này mà nói lớn hay "hoa tay, múa chân" làm điệu bộ tức là "có vấn đề" rồi?(mental). Xứ người cũng lắm người có vấn đề tâm thần. Họ đi ngoài đường cứ nói độc thoại; thỉnh thoảng lại nói to lên một mình làm khách bộ hành giật mình lo sợ?

 Bà con mình ra nước ngoài khi nói chuyện với bạn bè còn có thói quen lấy tay vỗ vào vai, vào lưng vào đùi người đối diện, người nước ngoài họ "kỵ " điều này nhất. Thêm vào đó khi nói chuyện nên giữ khoảng cách một khoảng độ già nửa mét. Bạn cứ thử đi!  giả sử nói chuyện với một người Mỹ nào đó, bạn xích tới gần là họ thụt lui giữ khoảng cách ngay thôi.

 Người viết lại miên man mất! xin trở lại với chuyện NÓI...
   
    Nhưng nghĩ cho cùng, nói để "xì" bớt áp lực trong đầu ra cho khỏi căng thẳng. Đó là những khi ta cần bầu bạn để cùng nhau tâm sự. NÓi, xét ra nó rất cần thiết cho chúng ta. Giả thử-- một lần thôi- chúng ta bị giam một nơi không được nói, chỉ một ngày  là đủ gây khó chịu, bứt rứt trong người rồi! Ngang đây, chúng ta mới thuơng  những người câm vi` họ không có khả năng NÓI. Chúng ta thông cảm tại sao họ dồn động tác của hai bàn tay quá nhiều!  phải chăng đó là những gì bù lại khi khả năng NÓI của họ bị tạo hóa tước mất? 

   Vậy khi chúng ta may mắn có bạn bè  tâm sự thì nên cám ơn bạn mình đã gián tiếp giúp mình giải tỏa đi bao áp lực tâm lý trong người. Bạn bè ta đã có công ngồi  nghe ta giải bày, phân bua. Có khi  họ còn phụ họa hay góp ý giúp mình. Nhưng ta cứ nhớ trong lòng rằng khi bạn có sửa sai, giúp hay khuyên ta gì đó thì chớ vội nóng nảy, tự ái. Người bạn thấy mình sai, chỉnh giúp mình, thực sự là người bạn tốt. Chúng ta phải xét lại, những người bạn nhưng thấy mình sai đúng gì cũng gật đầu a dua, chưa hẳn là người bạn tốt. Họ chỉ a dua cho qua chuyện, không thực sự thương gì chúng ta do cứ để chúng ta càng lúc càng lún sâu vào sai lạc.

  Còn một điều chúng ta hay mắc phải, khi chúng ta giành NÓI MỘT MÌNH, không cho bạn mình nói chính là không công bằng chút nào?!  Bạn cũng như mình, ai cũng muốn NÓI cho vơi bớt những gì đang "ức chế" nội tâm. Những người bạn biết ngồi yên nghe ta nói, đó là những người bạn tốt bụng đó.  Khi "bạn bỏ chạy" rồi thì lấy ai bầu bạn cho ta?

  Trong clip ngắn của cuốn phim CAST AWAY, là một  ví dụ cho ta thấy khi cô đơn con người cần NÓI biết chừng nào ! nhưng chớ nên phụ rẫy bạn mình !

*

   trích trong bộ phim Cast Away do Tom Hanks thủ vai chính 

...
NEVER AGAIN, NEVER...

Tom Hanks chính thức lạc vào hoang đảo không người , trái banh Wilson giờ đây là "người bạn" cho Tom nói chuyện hàng đêm bên ánh lửa bập bùng. Tuy là độc bạch [monologues] , nhưng  trong đầu Tom tưởng tượng ra WIlson đang "nghe" anh  nói. Một mà lại "hai" khi Tom đã nhân cách hóa trái banh trước mắt. Khi cáu giận, anh "quăng mất" Wilson ra khỏi hang đá. Anh lại hối hận ; may thay, anh tìm lại được Wilson bên ghềnh đá, cạnh mép biển... 



KHI BẠN MẤT RỒI ĐAU KHỔ LẮM!


trái banh Wilson hay người bạn của Tom Hanks trong bộ phim CAST AWAY 

SORRY WILSON !

Tom Hanks vượt thoát hoang đảo trên một cái bè cùng trái bánh Wilson mà anh đã mấy năm trò chuyện với nó qua thời gian cô đơn trên hoang đảo. Qua cơn bão dữ, vật lộn với sóng gió anh tỉnh dậy thì trái banh trôi mất? anh bơi theo do đuối sức nên trái banh đã vượt tầm tay anh do không còn sức lực đâu khi một tay níu cái bè, cứu tinh cuối cùng, và một tay phải bơi theo trái banh đang xa dần theo dòng nước?

Anh nằm ngửa trên bè, khóc lóc thương tiếc 'người bạn Wilson' đã vĩnh biệt trôi xa!

=========================================== 


KẾT 

Có những 'va chạm' trong đời làm một số người sinh ra 'tịnh khẩu'- có nghĩa là không cần nói nữa!
Chưa hẳn quyết định này là hay. Tâm sự cứ giữ mãi trong người, lâu ngày thành ra chứng trầm uất, trầm cảm (depression). Hội chứng này, như một trái banh cứ căng mãi, căng mãi không có chỗ nào 'xì' ra' bớt đó thôi. Có hay hơn khi chúng ta tìm ra một cơ hội nào đó cho những u uẩn trong lòng 'xì' ra..

Sự chọn lựa này là NÓI.

NÓI VÀ VIẾT là cách thức để diễn tả tâm trạng, tâm sự. Không có cơ hội nói thì chúng ta viết. Không viết được thì tìm cơ hội mà nói. Đây là hình thức diễn đạt và diễn tả ra ngoài.

Vậy chúng ta hiểu như thế nào với câu "đa ngôn là đa quá" đó là nói nhiều quá cũng không hay. Nhưng không nói, hoàn toàn tịnh khẩu cũng không tốt gì. 

Hãy để ý những bệnh nhân mang chứng trầm uất, họ là những người thoạt nhìn qua rất 'TRẦM LẶNG' nhưng là sự trầm lặng nguy hiểm vì họ mang một hội chứng đang 'bào mòn' tâm lý của họ đó là chứng trầm cảm mà thôi.

Như vậy, NÓI là một hành vi mà tạo hoá sinh ra cho con người thì hãy tận dụng nó cho hợp lý và đừng vứt bỏ nó đi rất oan uổng. 

Nhưng bạn ơi hãy coi chừng, nói nhiều thì trở thành 'ba hoa' không hay chút nào. Người xưa dạy rằng "đa ngôn đa quá": nói càng nhiều càng dễ sai lầm nhiều. Ngoài ra chúng ta nên lựa lời mà nói, cùng 'uốn lưỡi 7 lần trước khi nói' thì hành động khôn ngoan đó bạn ạ

Một Kinh Nghiệm cho vấn đề NÓI Khi Ra Khỏi Nhà


Khi bắt tàu điện ở Nhật Bản, đặc biệt là các thành phố đông đúc như Tokyo hay Osaka, có lẽ bạn sẽ ngạc nhiên với những "hành trình im lặng" mặc dù rất nhiều hành khách đang vai sát vai trong những khoang tàu chật kín. Có lẽ họ đang trên đường đi làm, đi du lịch một mình và không muốn bị quấy rầy?



Hơi trái với nội dung bài viết. Tiếng là chúng ta cần NÓI nhưng khi ra ngoài nhất là tại hải ngoại chúng ta sống với nền văn hoá khác cần nói ra sao?

Đó là nói năng nhỏ vừa đủ cho người đối diện nghe. Không nên nói quá to tại chốn đông người. Người mình mỗi khi tụ hội với nhau nhất là lâu năm gặp nhau thì mở hết 'volume' khi nói và dù MC có 'van xin' hay "năn nỉ" hết lời cũng không thể nào có hiệu lực?

Bạn hãy đi dự một đám cưới người Việt chúng ta tại hải ngoại? Người viết xin đoan chắc không khí hội trường lúc nào cũng bát nháo ồn ào, bàn nào cũng nói chuyện quá lớn không ai chịu khó lắng nghe người MC nói gì trên đó? 

Chúng ta khi nói tiếng nước ta ở xứ người nếu nói lớn với nhau trong phòng đợi hay nơi siêu thị phòng hội thì người ta khó chịu lắm dù họ không nói ra (phép lịch sự).  Người viết để ý, tại Mỹ những sắc dân nhập cư khi họ sử dụng tiếng "mẹ đẻ" để nói với nhau họ nói rất nhỏ do họ biết xứ này "English Only". Luật bất thành văn nhưng chúng ta phải tế nhị hiểu ra điều này!

Đây là kinh nghiệm giao tiếp tại nước ngoài. Và dù sao chăng nữa tại quê nhà chúng ta cùng một ngôn ngữ nhưng cũng cố gắng gìn giữ lịch sự khi nói chuyện với bạn bè. 

Thời nay Iphone ai cũng có, nhưng khi chúng ta cần gọi phone thì ráng tìm cách đi nơi riêng hay nói vừa đủ nghe thôi. Nhớ đừng để người khác khó chịu do phải bị 'ép nghe'  chuyện riêng tư của mình đó bạn ạ./.

ĐTP 

BÌNH LUẬN TỔNG QUÁT- THẢM NẠN MỌI MẶT MÀ TRUMP GIEO CHO NƯỚC MỸ KHÓ BỀ HÀN GẮN

thưa bạn đọc Trước bầu cử 2024 có nhiều nhà phân tích chính trị đã cảnh báo cho nước Mỹ về những biến loạn cho Mỹ và cả thế giới nếu Tru...