Tuesday, May 12, 2026

TỔNG HỢP HÌNH ẢNH THỊ XÃ QUẢNG TRỊ TRƯỚC 1975

 Những ngày xưa thân ái anh gởi lại cho ai

Gió mùa xuân êm đưa rung hàng cây lưa thưa
Anh cùng tôi bước nhỏ áo quần nhăn giấc ngủ
Đi tìm chim sáo nở ôi bây giờ anh còn nhớ ? (Những Ngày xưa Thân Ái /Phạm thế Mỹ)



HÌNH ẢNH TP QUẢNG TRỊ TRƯỚC 1975








 

BẾN HỘ QT 1968 (phía bên kia là trường tiểu học và trường nông lâm súc)


PHẬT ĐẢN 1959 đêm về thắp đèn điện câu ra sáng choang rất vui tác giả còn nhớ tượng đài Phật Thích Ca đản Sanh đó 




CHỢ CÁ và HÀNG THỊT CHỤP TỪ BALCON THƯƠNG GIA BÀ KHÓA LẠNG

MŨI TÊN CÓ XE MỲ VÀ NGÕ VÔ CHỢ QT


ĐÌNH THẠCH HÃN  theo đường bờ sông cua phải là nhà máy đèn và đường Trần hưng Đạo, cứ đi theo đường bờ sông hay là đường Gia Long là tới phía trước là Quán BÚn Chè bờ sông, phía phải là Quán Cơm Xã Hội 




TRONG CHỢ ĐƯỜNG TRƯNG TRẮC ngôi sao LÀ ẢNH QUÁN LIDO


TRỊNH MINH THẾ GẶP GIA LONG BỜ SÔNG thời Tiểu Khu QT còn đóng ngoài Thành Cổ 



KHÔNG ẢNH CẦU MỚI QT VỪA MỚI XÂY XONG 

CẢNH SÁT CÔNG LỘ QUẢNG TRỊ  thời này Ty Công An Quảng Trị còn riêng biệt 




CHÙA TỈNH HỘI QUẢNG TRỊ





ĐƯỜNG TRẦN HƯNG ĐẠO QUA KHỎI TY CÔNG AN, KHO GẠO AN TOÀN  VÀ CÁI CỐNG CHIẾC XE ĐẠP SẼ ĐI LÊN TY CÔNG CHÁNH VÀ BỆNH VIỆN 


CẦU GA ĐÃ CÓ ỐNG DẪN DẦU CHẢY RA ĐẾN CĂN CỨ MỸ TẠI ÁI TỬ BÊN PHẢI LÀ CẦU MỚI ĐANG XÂY


LÔ CỐT XÂY MỚI CHO MỸ GÁC NGÓ QUA TP QUẢNG TRỊ 





chú thích:  xa là CÂY SANH CHỢ TỈNH. Phía góc phải là ông già đội khăn đóng đứng cạnh cột điện. sau chiêc xich lô là tiệm thuốc Tây Sau chiếc xe bán sinh tố là tiệm bánh Phú Vinh, .đằng xa cuối hình xa là lầu ô Hứa Đức Hào thương gia gạo

Các lầu tiệm từ gần đến xa có lầu tạp hóa MỸ DUNG- Lầu ông Út -Lầu Vạn An xa nhất là Lầu Ông Hứa Đức Hào sau lưng dãy nhà lầu là ĐƯỜNG QUANG TRUNG






TIỆM TÂN MỸ NGÃ TƯ CÓ DẤU THẬP TỰ ĐỎ LÀ PHÒNG MẠCH BS HOÀNG TRỌNG MỘNG THUÊ LẠI NHÀ Ô KHIẾT 

HÈ 1972 DÂN TP CHẠY HẾT DU KÍCH VÀ CS BẮC VIỆT CHIẾM THÀNH PHỐ hình từ phía CSVN 





















hình dưới: CỔNG THÀNH CỔ 1972 CS BẮC VIỆT CHIẾM KHI QT DI TẢN 






hình trên và dưới là Chùa Sắc Tứ Tịnh Quang lúc Quân đội Mỹ còn đóng quanh hết vùng Ái Tử 


2 HÌNH TRÊN: NGƯỜI LÍNH MỸ VÔ THĂM CHÙA SẮC TỨ   LÚC CĂN CỨ HOA KỲ ĐÓNG QUANH VÙNG ÁI TỬ












Vstreech là người lính Mỹ ghi hình 1967 giếng nước nói trên











cây xăng bến xe Nguyễn Hoàng trước cổng Trường Trung Học Nguyễn Hoàng 

Monday, May 11, 2026

NỖI LÒNG TRẦN QUẢNG LƯỢNG

 

 


Lúa làng Quảng Lượng 2012

T

KHÓC MẸ





CẢNH BÁN THAN 



ĐẦU TRỜI QUÊ HƯƠNG 




bà con Quảng Lượng


TẾT LÀNG TA 



Sunday, May 10, 2026

HÈ VỀ! HÈ VỀ


 Trời hồng hồng sáng trong trong.

Ngàn phượng rung nắng ngoài song
Cành mềm mềm gió ru êm
Lọc mầu mây bích
Ngọc qua mầu duyên
Đàn nhịp nhàng hát vang vang
Nhạc hoà thơ đón hè sang...

(Hè về Nhạc sĩ Hùng Lân)



      
    Tháng năm đến rồi, khí trời Quảng Trị sửa soạn đón thêm mùa hè mới. Khí trời oi ả bắt đầu dọi cơn nắng khó chịu, ran rát báo hiệu mùa hạ đang về. Nhiều cành phượng vĩ bắt đầu thi nhau bung nở sắc hoa màu đỏ ối mà bản nhạc xưa nào đó từng ví là "màu máu con tim"...nhưng đối với bao lứa tuổi thơ của bạn của tôi cùng thế hệ tuổi nhỏ bây giờ lứa tuổi tiểu học thì bắt đầu xôn xao rộn rã trong lòng do sắp có ba tháng hè nghỉ học.

Người viết còn nhớ ngày xưa mỗi lúc tạm xa mái trường thân yêu trong ba tháng hè, cũng là lúc đâu đó từ cái radio nhà ai thoáng đưa tiếng hợp ca bài hát Hè Về của Nhạc sĩ Hùng Lân...


...Hè về trong khóm trúc mềm đầu hè
Hè về trong tiếng sáo diều dật dờ
Hè về gieo ánh tơ
Bâng khuâng nghe nắng đùa mây trắng đàn chim cánh đo trời...


Ôi cho đến lúc tuổi về già mới thấm thía lời nhạc đó thật hay và ý nghĩa làm sao?! Tuổi nhỏ ngày đó, trong tiềm thức chỉ nhớ mãi âm vang hay cung điệu bài ca, thú thật làm sao nhớ lời? Đã thế, đôi lúc chúng tôi chỉ thuộc vài lời "nhạc chế" từ bài hát đó mới "nghịch ngợm" làm sao?

Thật thế, hè về- hè về- không ai bảo ai mọi lũ bạn một thời tiểu học đứa nào cũng bừng lên nét vui nhộn, tâm lí háo hức do ngày hè đến rồi!



Chúng tôi tạm xa sân trường cùng những gốc phượng, bác phu trường vừa quét vôi trắng. Trên cao sắc đỏ phượng hồng đang nở bung sắc màu đỏ thắm. Ve kêu ngày hè chắc hẳn vắng bóng lũ bạn chúng tôi... Sau ba tháng chúng tôi sẽ lên lớp mới cùng niên khóa mới. 

    Hè về cũng là lúc bầu trời Quảng Trị chẳng bao giờ vắng cơn nắng quê nhà. Hè về Quảng Trị có ngọn gió Lào  thổi qua. Hàng ngày người xứ mình chịu đựng cơn nóng hầm hập, quay quắt, như "nung da đốt thịt" !? Nói thì nói vậy, nhưng người mình, ai cũng chịu đựng quen rồi. 


TUỔI THƠ QUẢNG TRỊ VÀ THÚ ĐÁ DẾ

  Người kể chỉ mong nhắc đến một thời tiểu học cùng những thú vui hồn nhiên mà đời người ai cũng qua một lần, không bao giờ có lại đó là cái thú đá dế. Nhưng đá dế thì là chuyện con trai không dành cho con gái. Con gái có cho dế để đá thì chẳng ai ưa?

Chuyện cũng lạ, thời con nít trong xóm tôi ở thời con nít người kể chuyện chỉ gọi là "đá rế"? Gọi thế chẳng ai sửa giúp, lâu ngày thành quen. Tôi cũng không giải thích được con nít QT sao kêu chữ DẾ thành RẾ?




   Tính lại  thời gian phải nói là hơn sáu mươi năm rồi. Tính từ cái tuổi chúng tôi đá dế cùng nhau trong cái xóm có tên là Cửa Hậu thân yêu đó! Sáu mươi năm là sáu thập kỷ thế mà tôi vẫn nhớ chuyện đá dế năm xửa năm xưa?

Một lần nữa, người viết phải kể về một chuyến "phiêu lưu" qua bên kia sông Thạch Hãn, đi quá Nhan biều tìm đứa bạn bên thôn Ái Tử để đổi cho được hai ba con dế đem về bên này thành phố.

 Chuyện của sáu mươi năm... rõ ràng hơn nửa đời người. Từ lúc tôi biết đá dế đến nay,  tôi vẫn chưa quên con "dế nhất" ngày đó. Con dế này tôi kể với bạn nghe, không phải chỉ về bờ sông An Tiêm rồi lôi phăng mấy dây dưa để tìm cho ra con dế. Tôi phải làm một chuyến phiêu lưu qua tận Thôn Ái Tử bên kia bờ sông Thạch Hãn để đổi đồ lấy dế...


CUỘC 'PHIÊU LƯU' ĐI ĐỔI DẾ RA SAO?



    Đó là một ngày tôi bạo gan đi bộ một mình qua cầu Ga, lần theo Quốc Lộ. Qua khỏi Cầu Ái Tử, tôi đi băng qua bãi cát Ái Tử để tới một thôn làng sau lưng Chùa Sắc Tứ. Từ bên này thành phố tôi đi một mình như thế, quả là một chuyến "phiêu lưu mạo hiểm" không bằng. Ngày đó tôi có đứa bạn tiểu học, nhà bên thôn Ái tử nhưng giờ này tôi quên mất tên.'

 Tác giả xin nhắc lại một tí rằng năm đó chưa có căn cứ Ái Tử của quân đội Mỹ.  










    Tôi  vượt qua bãi cát mênh mông  lác đác vài đám mồ hoang. Những cồn cỏ nối tiếp, xa xa trong kia làng mạc thưa thớt. Có những con chim sơn ca thay nhau bay lên cao đập cánh đứng yên liên hồi kêu lảnh lót. Con này kêu xong từ từ hạ cánh, lạ thay! con khác tiếp tục bay lên, lại đập cánh đứng yên, hót liên hồi...

    Thưa với bạn đọc, tiếng sơn ca nghe nó lảnh lót và trong trẻo làm sao ấy?!  Tiếng chim sơn ca trên một khoảng trời thanh tịnh chốn làng quê, những bụi dứa, những đám cỏ hoang cùng những triền cát trắng trên một vùng đồi càn thật là một khung cảnh hoang sơ. Thế nhưng trong xa kia lại có thôn làng...Thôn Ái Tử có đứa bạn tiểu học của tôi cư ngụ bên đó. 

   Một vùng thôn làng thưa thớt, vắng vẻ thế nhưng trong tôi lại cảm khoái vô cùng. Bao nhiêu cảm giác mệt mỏi, sợ sệt tan biến đâu mất? Thật sự ngày đó tuổi nhỏ như tôi lại dám đi một mình như thế cũng "gan dạ" lắm!? Quả là một chuyến 'du ngoạn một mình lại xa xôi như vậy quả thậ t tự do cùng thích thú biết bao!

TÔI KỂ BẠN NGHE ĐỔI DẾ RA SAO?

    Giờ tôi kể các bạn nghe chuyện "đổi dế" của tôi ra sao?

    Tôi mang mấy thứ "vật phẩm, hàng hóa" từ thành phố qua chốn làng quê đó với ý định đổi chác với đứa bạn bên làng Ái Tử này là những gì?

   Đứa bạn bên làng thích nhất là mấy cái thuớc cùng cán viết màu làm bằng nhựa. Chắc bạn đọc còn nhớ, một thời đồ nhựa 'lên ngôi' thay dần cho mấy cái thuớc  gỗ hay bị uốn cong cùng dễ lem mực. Người viết xin gọi đó là "thời đại ĐỒ NHỰA". Sao mà không gọi như thế; nào từ cái thước, cán viết, ê ke vẽ hình  đều bằng nhựa...rồi tôi phải nhớ đến bình mực không chảy, cho đến cái bi đông bới nước để bỏ hạt é vào cũng là nhựa, nó đã qua thời đại bới nước  bằng chai và  "NHÉM LÁ CHUỐI " 

 (người viết xin giải thích thêm: đựng nước thì kiếm ra cái chai không, nhưng nắp đậy có khi phải lấy lá chuối cuốn lại nhém lại. Những chai đựng nước mắm trong bếp vào thời này có khi cũng nhém bằng lá chuối cuốn lại như đã tả trên)


 Tôi lại lan man mất, xin nói cho rõ vào đây cái bi đông  của tôi ngoài hạt é ra còn hòa nước đường nữa chứ!...và đứa bạn nào tôi thuơng thì cho nó một nắp bi đông. Đúng vậy tình cảm bạn nhỏ với nhau tính bằng nắp bi- đông, dụng cụ "đo lường" có sẵn trong tay lúc đó.

    Người bạn có nhà bên thôn Ái Tử sao mà không mê mấy cái cán viết và thước nhựa màu của tôi mang qua mới toang như thế được? thế là bạn đó không tiếc gì mấy con dế nhất  liền đổi cho tôi ngay. Bạn ta không quên bỏ vào trong cái lon vài ngọn rau lang, vài miếng dưa cho mấy con dế  "giải khát " trên đường tôi về nhà.


CHỈ CÒN LÀ DĨ VÃNG TUỔI THƠ

    Thế là mùa hè chói chang tiếp tục trở về với quê hương đất nước. Rộn rã đó đây các em nhỏ hiện nay có thể đều nghe tiếng ve  kêu rền vang lên từ mấy tàng cây sầu đông quanh xóm. Tiếng ve trên cao cùng với tiếng ồn ào của bầy con nít phía dưới càng làm khuấy động bầu trời nắng nôi oi ả của buổi trưa hè. Cũng như thế hệ của người viết của sáu thập niên trước hi vọng rằng bà con chẳng ai la rầy chi, ai nỡ phá đi niềm vui tuổi dại?

  Đêm mùa hè khó ngủ, các bạn trẻ có kêu nhau bắt cặp chơi trò đá lon như chúng tôi ngày đó không? Những đêm mùa hạ chúng tôi chơi cho tận gần nửa đêm chưa về nhà. Quả thật cơn nóng ban ngày vẫn kéo dài cho tới tận khuya.

    Dù sao người kể chuyện rất muốn viết để nhắc lại một thời con nít, hồn nhiên vui thú nay không còn trở lại?! 
Dĩ vãng bàng bạc bay đi như đám mây  trời rong chơi, phiêu lãng. Càng già ta càng trân trọng những kỷ niệm ấu thơ do tất cả đều là những tài sản tinh thần ai cũng thật lòng cất giữ sâu tận đáy lòng. Sẽ có một ngày lúc tuổi đời chúng ta thật sự về chiều, sẽ có lúc chúng ta đều cần một chuyến tàu tưởng tượng đi về dĩ vãng... trong khoảng mơ hồ nào đó các bạn và tôi sẽ nghe văng vẳng đâu đây thanh âm tiếng cười vui rộn ràng của lớp bạn, mùa hè đá dế năm xưa./.

Đinh trọng Phúc 
edition


    

Saturday, May 9, 2026

XE MÌ CHÚ HƯNG

 

XE MÌ CHÚ HƯNG PHỐ XƯA QUẢNG TRỊ


ngã tư Quang Trung Trần H Đạo có xe mỳ chú Hưng bên góc phải hình 

 

     Bánh mì có gì lạ không mà kể hè? Thế mà lạ quá, do đi đâu người viết cũng không thấy nơi nào có hình ảnh các em bé bán bánh mì giống ở thành phố QT năm xưa. Ngày đó các em bán mỳ ban đêm thường mang bên vai bao mì nóng mới ra lò bán quanh thành phố. Cách cột bao mì của mấy em chỉ có ở Quảng Trị thôi. Bao đựng, các em lấy từ vải bao bột mì, các lò mì dùng xong cho không.  Số bán dạo ban đêm cũng là mối mua cho mấy lò mì thành phố. 

 

Thật ra chỉ lúc đêm về mới có tiếng rao bánh mì nóng của các em. Dĩ nhiên là mì không. Người viết còn nhớ  thời đó một ổ mì không như thế giá  2 đồng. Bất hạnh cho các em nhỏ này, rao bán như vậy bao lâu mới hết bao mì? Bờ vai một lớp tuổi thơ Quảng Trị ngày đó do cảnh nhà cực khổ phải lam lũ như thế để giúp gia đình, cha mẹ...

 

Sau ngày vào nam, người mình cũng thấy chợ đò có bán mì không. Nhưng khác với QT,  trong nam, không có cái cảnh các em nhỏ đi bán rao bánh mì ban đêm giống QT. Người ta bỏ mì không trong các cần xé lớn bán dạo hai bên phố. Lên xe đò, có các em nhỏ bán mì Sài Gòn bỏ sẵn trong bao ny- lon dài. Xe mì xá -xíu, mì thịt nguội, ba tê gì cũng có. So ra xe mỳ QT và Huế nhỏ hơn xe mì xíu trong nam.


Tại sao ta gọi là bánh mì nóng? Bánh mì không nóng thì ai mua. Nhưng thưa bạn đọc, cách gọi như vậy cốt để  phân biệt với mì xíu từng để sẵn trong xe đẩy của các chú bán mì xíu như đã giới thiệu trong đoạn trên.

 

Lò thường ra thêm một giã mì lúc trời vừa chạng vạng tối để phân phối cho các em bé bán mỳ rao vào ban đêm. Vài chục ổ bánh mì nóng giòn, loại 2 đồng được các em bỏ vào trong hai lớp bao đựng bột mỳ màu trắng, Lấy mì nóng vừa ra lò này xong, các em vội mang một bên vai, vừa cất bước đi nhanh vừa rao khắp các con đường ngoại ô thành phố. Tôi còn nhớ như in rằng không bao giờ thấy các em bé bán mỳ này mặc quần dài, chỉ những chiếc quần đùi và đi chân đất. Lại một điều nữa, nghề rao mỳ nóng ban đêm chỉ có các em trai thôi.

 

Lấy hàng xong, là các em tản mác khắp các hướng , càng đi xa trung tâm thành phố càng tốt. Những nơi này người ta đang chờ các ổ mì nóng các em đem tới. Khách đàng hoàng thì họ lựa nhanh cho các em. Khách khó tính thì lôi ra bỏ lại, nắn bóp coi ổ nào giòn hơn , làm nhàu nhèo các ổ mỳ của em thật tội nghiệp !
Đi được một khoảng ngắn , em lại rao lên "mỳ nóng ồ..."


Tiếng rao lan dần qua các phường quanh thành phố về khuya. 


XE MÌ XÍU CHÚ HƯNG


mũi tên đỏ chỉ xe mì thứ hai ngõ vô chợ 

 

 Ổ mì xíu vào lúc này tại QT không có bỏ rau , dưa leo , đồ chua giống trong Sài Gòn, hay vào thời này. Mì xíu Quảng Trị đơn giản, chỉ quan trọng là thịt xíu kho "thấm tháp" và nước xíu thật ngon để chan vào giữa như người viết miêu tả tiếp sau.


Khoảng hơn mười giờ đêm thì rạp xi nê Đại chúng đã tan khách. Khách ra về tỏa ra đủ mọi ngả đường. Phần tôi thì hay thả bộ men theo con đường Lê thái Tổ lên đến phố, rồi từ đó tôi sẽ theo con đường chính Trần hưng Đạo xuôi về quá Trại Tuyển Mộ NN, gặp đường Lê V Duyệt rồi về nhà.

 

Giờ này quanh chợ tỉnh cửa sắt trước những cửa tiệm đều đã đóng kín mít, quanh mấy góc phố chỉ còn thấy mấy chiếc xe ‘mì xiu’ thôi. Nhắc đến tiếng ‘mì xíu’, hồi đó tôi hay thắc mắc: phải chăng tiếng này phát xuất từ tiếng Tàu là bánh mỳ ‘xà xíu’ hay ‘xíu mại’ gì đó rồi người QT mình đơn giản đi gọi là ‘ xíu’ cho gọn chăng? Tôi hay ghé mấy xe  này mỗi khi đi xem phim trên phố về. Trên con đường  khuya, đúng lúc đói bụng tôi vừa đi  vừa gặm ổ bánh mì nóng giòn, thơm phức ngon làm sao.


Người viết để ý, mấy chiếc xe bán mì ban đêm hiếm khi ra tận mấy xóm ngoại ô xa khu chợ Tỉnh.  Mấy chú bán kiểu này chỉ loay hoay quanh phố thôi. Nếu không lầm, vào mấy năm đó, quanh chợ tỉnh chỉ có hai lò bánh mì khá lớn, đó là lò Đắc lập gấn nhà máy điện và lò Vạn Hoa gần miếu Ông Voi thuộc đường Quang Trung sát chợ. Sau này còn có thêm một lò và lò kem gần trường Trung học Nguyễn Hoàng đó là  lò kem Thanh Long của thầy Lê hữu Thăng, lò mì ngọt Liên Thịnh.  Chiếc xe mì xíu trông gọn nhẹ  hơn chiếc xe bán phở. Ba bánh xe làm bằng bánh xe đạp. Phía trong thùng xe chú không đựng củi, chỉ một ít than nho nhỏ, lúc nào cũng có sẵn vài ba ổ mì nóng sẵn. Phía trên thùng xe có chắn 3 mặt kính hẳn hoi, trong đó có những lớp bánh mỳ sắp ngay ngắn màu vàng hươm. Tầng trên chú có chưng một ít phó-mát (fromage) khá đắt tiền của Pháp như “La Vache Qui Rit” tức là Con Bò Cười  hay một tảng phó- mát hình khối tam giác màu vàng giá rẻ hơn một ít. Hinh như khách ăn đa số chỉ ưa hương vị mì xíu do tay chú kho. Tác giả bài này cũng thế, rất thích loại xíu của chú. Nói là mì xíu, thật ra không mang chút hơi hám gì của xíu Tàu mà hoàn toàn Việt Nam hay nói chính xác là hoàn toàn Quảng Trị. Trông mớ xíu của chú Hưng kho từ thịt heo, lẫn một ít chả cắt mỏng, ngoài ra không có thêm thứ gì cầu kỳ cả. Lạ thay, khi chú bỏ thứ xíu này vào trong ổ mì nóng giòn, tôi nhận ra thứ hương vị này phải là rất riêng, thấm thía, đậm đà hơn bánh mì thịt nguội trong nam. Mì thịt nguội trong nam tuy có vị béo, chua ngọt đầy đủ nhưng thiếu chút đậm đà của ổ mì xíu QT. Thật khó cho người viết diễn tả nói sao cho bạn đọc thông cảm đây.. Đó là những lúc tôi có đủ tiền. Đi xem phim về hết tiền, năm thì mười họa mới có vài đồng để mua ổ mì không.  Thương chú Hưng quá, Chú không hẹp hòi chi, xẻ ổ mì nóng, chú chan thêm cho một chút nước xíu kho nữa là xong.


 Một điều lạ, chiếc  xe mì về đêm không bao giờ nghe chú cất tiếng rao. Chú Hưng lần lượt đẩy xe qua từng góc phố chờ khách. Có người lại chỉ bán cố định một chỗ về đêm. Thỉnh thoảng chú khơi lại lò than trong thùng xe, ngước mắt nhìn năm ba người bộ hành qua lại như mời mọc, đón chào. 


Chú Hưng là người gốc đâu trong Huế trôi giạt ra thành phố Quảng Trị cùng với anh Lô người thợ làm cho Lò Mì Vạn Hoa tại Phường Đệ Nhất. Người viết có đề cập trong bài "Phường Đệ Nhất". Đêm về chú về tá túc tại lò Vạn Hoa cùng số thợ làm ở đó. Người chú xem chừng kham khổ, dáng ốm nước da ngâm đen. Chú không đi lính tráng gì, cũng luống tuổi rồi. Không vợ con chú một mình với xe mì xíu, quanh quất chợ Tỉnh một thời. Kể chuyện xưa, do sau vụ Mậu Thân nhà người viết có lên làm ăn tại chợ tỉnh. Lại ở với nhà người dì ruột là em dâu của Ông Vị chủ lò mì trong xóm có tên Vạn Hoa. Nhưng những năm đó người kể lại nhớ một chuyện rất tội nghiệp cho Chú. Chú bán mì ngon đáo để thế. Từ cụ già bà lão, cho đến các em học sinh thành phố ai cũng thích thế nhưng thế nhân 'độc miệng' có lần họ đồn chú "bị cùi nên mài vàng mà uống" người ta "thêm mắm thêm muối" người viết ở xóm Chú tức gần lò Vạn Hoa đâu có thấy gì đâu?! Thật là chuyện đời oái ăm cay nghiệt làm sao?!


sau lưng chú cảnh sát, ta đi dấu Hồng Thập Tự tới quá chiếc xe jeep quẹo trái vô hẻm Lò Mì Vạn Hoa. Bên phải có một gốc cây gần người đi bộ là Miệu Hai Ông Voi thuộc phường Đệ Nhất nơi này có trường cho các em nhỏ do thầy Nguyễn Hữu Sinh có dạy. Ngã Tư có tiệm Tân Mỹ  bên kia có cột điện là Tiệm Sách TÙng Sơn 

Phố càng khuya càng vắng khách dần. Thật lâu mới có một chiếc xe  nhà binh đi tuần chạy qua hay một chiếc honda đi đâu, lái vội về nhà. Có lúc chú yên lặng đứng nghe tiếng đại bác từ hướng Gio linh, Đông hà vọng về. Hình như trên mặt chú Hưng như thoáng một nỗi buồn xa vắng nào đó.



Rồi chiến tranh tràn vô thành phố, trận chiến khốc liệt Mùa Hè Đỏ Lửa 1972 đẩy người dân Quảng Trị và người Thành Phố tan tác ra đi để lại một quê hương tan nát cùng phố xưa chỉ còn là một đống gạch điêu tàn. Quê hương đã thực sự mất.

 Có một ngày cuối năm 1975, người chiến binh xưa trong thân phận một người tù binh có qua thị trấn Đông Hà sau ngày "thay ngôi đổi chủ" từng đau lòng khi nhìn ra những người phố cũ về Đông Hà làm ăn trong mấy cái quán nghèo xiêu vẹo ven đường có tiêm ăn Đường Ký ngày xưa nay chỉ còn là cái quán nhỏ ven đường...rồi hình ảnh mấy thùng kính đựng mì không với những ổ mì 'co quắp cong queo' của một thời thiếu đói. Bao nhiêu cửa tiệm san sát phố xưa? Hình ảnh thân quen của những người phố cũ...Chú Hưng mì xíu, ông Tàu bánh bò, Ông Phương kẹo kéo, O Huê bán kem, ông Két bún xáo về đêm, quán chè bún thịt nướng bờ sông ...họ không còn gặp lại. Người tù binh chợt thở dài buồn bã cùng đau xót cho quê hương buồn thương trong hoàn cảnh "vật đổi sao dời"./.


Đinh trọng Phúc




BÌNH LUẬN TỔNG QUÁT- THẢM NẠN MỌI MẶT MÀ TRUMP GIEO CHO NƯỚC MỸ KHÓ BỀ HÀN GẮN

thưa bạn đọc Trước bầu cử 2024 có nhiều nhà phân tích chính trị đã cảnh báo cho nước Mỹ về những biến loạn cho Mỹ và cả thế giới nếu Tru...