Monday, June 1, 2026

TÂN NHẠC VIỆT NAM SẼ ĐI VỀ ĐÂU?

NHẠC XƯA VÀ NAY (edition)


Khi em cất tiếng hát lên ta nghe trái tim ta rực nóng
Lòng chợt đau những nỗi hoài mong, chuyện buồn vui chia ly trùng phùng
Khi em cất tiếng hát lên đàn năm xưa vang khúc át Tình ca
Lời yêu đương nghe vẫn xa quá xa
Từ bên kia nghe hình bóng quê nhà...


Từ Tiếng Hát Tiếp Nói
Sáng tác: Trầm Tử Thiêng 1993

Ấn bản đặc biệt ca khúc Từ Tiếng Hát Tiếp Nối
Vào năm 1993, nhân cuộc tuyển lựa tài năng mới được tổ chức bởi nhạc sĩ Ngọc Chánh và vũ trường Pha Lê Ritz kéo dài 10 tháng với 172 thí sinh tham dự đã đạt kết quả mỹ mãn. Cũng từ cuộc tuyển lựa đó, cũng từ các tiếng hát đó, và cũng từ những tấm lòng đó ..Nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng đã cảm hứng và sáng tác nên Từ Tiếng Hát Tiếp Nối - ca khúc như lời nhắn nhủ cho các ca sĩ tài năng mới năm đó, cũng như cho thế hệ sau - những người sẽ tiếp nối và làm rạng rỡ thêm cho dòng nhạc Việt Nam....
Ca khúc này đã được trình diễn đầu tiên với tiếng hát Duy Khánh tại vũ trường Pha Lê Ritz trong đêm phát giải của cuộc tuyển lựa ca sĩ năm 1993 (trích đoạn từ SBTN voice's Post)

Chào bạn đọc 

    Thực sự mà nói chúng ta đang lo ngại văn hoá VN càng lúc càng "xuống dốc" thảm hại trong đó có vấn đề âm nhạc.

    Ngày xưa hai miền dù trong tình trạng qua phân chinh chiến  vẫncó nhiều nhạc sĩ nổi tiếng. Chúng ta đã có may mắn thưởng thức nhiều tác phẩm vượt thời gian. Xin khỏi dẫn chứng chi tiết nhưng chắc hẳn quý bạn  đọc đồng ý điểm này.

    Hiện nay thì sao? Chúng ta hãy thử tìm có bao nhiêu nhạc sĩ có tác phẩm vượt thời gian qua hơn nửa thế kỷ?

    Nhạc "thời trang" từng được giới thưởng thức gọi cho một cái tên nghe thật thảm hại là loại nhạc "mì ăn liền"  hiện nay khá nhiều nhưng không hề có khả năng trở thành những bài ca bất hủ, vượt thời gian nào cả? 

    Chúng ta dù muốn hay không đều khách quan nhận xét tình trạng  sáng tác hiện nay có thể đang ở  tình trạng 'lạm phát' kể cả nhạc sĩ và tác phẩm. Ngoài lề một ít, chúng ta thấy số lượng "thi sĩ - văn gia" đều nằm trong tình trạng tương tự? 

     Nhạc sĩ (thi sĩ và văn sĩ) theo thời sáng tác khá nhiều nhưng không sống dài lâu? Ngoài ra  "áo thụng vái nhau" tự xưng và "đẽo ghế" cho nhau cùng ngồi trong văn hóa đó là lối xã giao trong công việc tìm cách dán "mác" cho nhau khá phổ biến? Sự "lạm phát" như vậy nó không công bằng khi một số lượng văn gia thi sĩ này lại "che mắt thế gian" từ đó lại được "ngồi ngang hàng" với các văn gia thi sĩ thứ thiệt? Thời đại khoa học phát triển tột độ, số lượng ấn phẩm "vàng thau lẫn lộn" có thể tự được "tung hê vô tội vạ" vào trong kho tàng văn hóa với sự lạm phát số lượng càng lúc càng nhiều càng làm lu mờ hay "khuất che" nhiều tác phẩm, tác giả giá trị trong kho tàng văn hóa văn nghệ đất nước?

    Tưởng cũng nên mở ngoặc một ít về nguyên nhân thời nay tại sao thời này người mình lại có tình trạng lạm phát nhạc sĩ, văn gia, thi sĩ nhiều đến thế? 

    Thời đại tân tiến cộng hưởng với kỹ thuật vi tính cùng Trí thông Minh Nhân Tạo chỉ cần có tiền là in ấn hay các video dễ dàng cùng tuyệt hảo. Thứ đến con người ta hay tự đánh lừa chính mình tưởng biết được nhạc lý, phối âm hay làm được vài bài thơ cùng in được vài bài viết trên sách báo là trở thành nhạc sĩ, văn gia, thi sĩ đến nơi?

    Không phải thế, chúng ta hãy nghĩ tới đối tượng (audience) tức là khán giả, nói rộng ra là người dân mình có thẩm thấu  hay thưởng thức, chấp nhận tác phẩm hay chăng? Chất lượng tác phẩm từ nhạc, văn và thơ có thực sự lưu hành lâu dài trong dân gian và tác động đến tâm lý quần chúng sâu đậm hay chăng?

    Thiết nghĩ khi có tiền chúng ta có thể và có quyền in ấn số lượng bao nhiêu cũng được; nhưng vấn đề 'trở thành nhạc sĩ văn gia thi sĩ'  THẬT TÌNH LÀ VẤN ĐỀ RẤT KHÁC.


    Chúng ta thử hỏi TẠI SAO nước mình hiện nay quá hiếm hoi hay rất ít thế hệ nhạc sĩ tiếp nối nổi danh? 

Thẳng thắn trả lời rằng: trước tiên và giản dị nhất đó là do họ chỉ đáp ứng thị hiếu theo kiểu "mỳ ăn liền' không có "chiều sâu". 

    Chúng ta thử nghe một số bản nhạc hiện tại, kể cả nhạc trẻ hiện nay ra sao? Bản nhạc hay, số lượng rất ít. Còn đa số đều nằm trong tình trạng bắt chước tiết tấu- âm hưởng kể cả nội dung đều na ná giống nhau. Có số thì nghe âm hưởng như nhạc Tàu, có số thì lai lai âm hưởng của nhạc mới Đại Hàn (Korea)... Đa phần không có tính đặc thù của nhạc Việt. 

    Trước 1975 tại miền Nam, những cây "đại thụ âm nhạc" ngày trước tất cả đều có tính "đặc thù" từ nội dung cho đến giai điệu.

NS Trầm tử Thiêng


        Nhạc Phạm Duy, Nhạc Hoàng Thi Thơ, Lê Thương, Phạm đình Chương, Lam Phương, Xuân Tiên, Trầm tử Thiêng...cùng nhiều nhạc sĩ khác, kể cả số nhạc sĩ ra đi kháng chiến chống Pháp như Văn Cao, Doãn Mẫn, Lưu hữu Phước...rất nhiều nhạc sĩ tài danh khác, đều có tính đặc thù.


***


Người viết bài tình cờ đọc trên báo RFI,  được biết nhạc sĩ Xuân Tiên (sinh năm 1921) từng có một quan niệm tương tự như điều người viết vừa nghĩ. Tôi  mừng do ý nghĩ của tôi vừa được chứng minh qua lời phẩm bình của một nhạc sĩ lão thành nhất trong làng tân nhạc VN trước 1975.


    Nhạc sĩ Xuân Tiên trong lễ mừng lễ đại thọ 100 tuổi  của ông tại Úc Châu (1921-2021), người nhạc sĩ VN cao tuổi nhất hiện đang còn sống khi nghĩ về phong trào tân nhạc hiện nay ông tâm sự:

            - "Tôi mong, thế hệ sau này, các nhạc sĩ nên chú trọng về âm điệu, về giai điệu của những bản nhạc để cho nó thích hợp hơn bây giờ. Vả lại, tôi nghĩ, nền âm nhạc Việt Nam phải mang dân tộc tính. Khi nhạc tấu lên thì người ta biết bản nhạc này là của Việt Nam, bản nhạc kia của nước khác. Tất nhiên, làm nghệ sĩ thì phải biết, phải hiểu rõ và tôn trọng nghệ thuật chứ đừng nghĩ nhiều đến thị hiếu của quần chúng. Người ta thích nhưng nói cho đúng thì trình độ quần chúng không bao giờ bằng trình độ của người làm chuyên môn. Mỗi một sáng tác của cùng một nhạc sĩ đi nữa, cũng không nên lặp lại âm điệu mà mình đã sáng tác rồi"... (RFI -XUÂN TIÊN VÀ DÂN TỘC TÍNH TRONG ÂM NHẠC)
MONG CHỜ (NS Xuân Tiên)


    Ngày trước 1975, chúng ta chỉ nghe qua bản nhạc đều biết của nhạc sĩ nào. Không thể nào lầm lẫn từ tiết tấu, làn điệu và kể cả nội dung. Những làn điệu (melody) dành cho một bản nhạc nào đó, dù có biến tấu (variation) ra sao chăng nữa?  Dù người nhạc trưởng thời nay có fantasie cỡ nào, khi nghe ta cũng phân biệt được đây là bản nhạc nào của ai, không lầm vào đâu được.


    Người viết mong chúng ta đọc lại lời nhắn nhủ của Nhạc Sĩ Xuân Tiên và nghiệm ra rằng- Nhạc thời nay đa phần đều đi theo 'Định hướng văn hoá' đã tạo nhiều nhạc sĩ xu thời. Làn nhạc hiện đại chưa dám vượt ra một biên giới 'cho phép' nào đó? Ngoài ra, sự khan hiếm nhân tài trong lĩnh vực âm nhạc không phải là không có. Tại sao lại khan hiếm nhân tài? nguyên nhân khá nhiều nhưng điều quan yếu nhất là do Giáo Dục và hệ quả của 'phát triển tư duy' thời đại là điều không thể không cho là nguyên nhân. Có thể, vấn đề này không nên bàn ở bài viết này.

Tiết tấu nhạc hiện đại tại Việt Nam hiện nay ít có bài ca hay lưu tiếng lâu dài nếu không muốn nói phần nhiều pha trộn bắt chước âm hưởng nhạc ngoại từ  Hàn đến Mỹ từ Tàu đến Tây.
Cách thức hoà âm cho đến phần chấm dứt bài hát phần đông đều chọn một type giống nhau là cao ngất đứt khoảng thậm chí rú lên một cách vô lý sau cùng...

Người  thưởng thức hiện nay chẳng cần gì nội dung,  nghe xong rồi bỏ theo vài phút phù du thư giãn...

Phong trào karaoke lan rộng khắp nước. Những âm thanh càng ngày càng 'làm phiền' xã hội. Hiện nay 'lạm phát tiếng ồn' đang 'tra tấn' các cộng đồng dân cư tại VN không bao giờ ngơi nghỉ. Tuy nhiên, nhìn chung phong trào karaoke tại VN đều phát triển thể điệu nhạc bolero một loại nhạc thịnh hành thời trước của miền nam.  Chúng ta đi đến câu hỏi: phải chăng nhạc thời nay không mua chuộc được "trái tim" mọi người?

Ý nghĩa bài ca ít được người ta chấp nhận  nên nhạc hiện đại khó sống lâu. Phải chăng các  bản nhạc thời nay đều được các nhạc sĩ thiếu trình độ làm ra từ những hời hợt vô hồn? Thật tâm mà nói, sau 1975 vẫn có một số nhạc sĩ được ưa chuộng cho một số tình ca và giai điệu quê hương trong nhiều tâm tình mộc mạc thuần túy được thể hiện.  

Nhưng khi thưởng thức số tân nhạc cho giới trẻ hiện nay chúng ta không khám phá ra những tiềm năng hiện đại? Số lượng nhạc sĩ nhiều nhưng tác phẩm từa tựa bắt chước nhau từ melody tức là làn điệu du dương na ná giống nhau, những bản nhạc nghe qua tuy khác bài nhưng bị lầm tưởng là giống nhau do đều tương tự về cung điệu. Thường các bài hát loại này thường cao vút lên một cách khác lạ để ngưng bài...

    Từ nội dung đến hình thức na ná nhau như thế thì kết quả cuối cùng không có nhạc sĩ lớn sau 1975 là vậy. Đây là sự thoái hóa âm nhạc Việt khi so với thế hệ nhạc sĩ đi trước.

    Tại hải ngoại ngoài việc ca hát những ca khúc trước 1975 nếu nói rằng sau 1975 có bản nhạc nào có khả năng vượt thế kỷ hay chăng? thật khó chọn lựa. Dù cái mốc 1975 là điểm nổi bật sâu đậm cho người ra đi nhớ hoài nhưng các nhạc sĩ lớn lớp thế hệ cha ông đã già nua khô héo tư tưởng do mất nước và thất vọng sinh ra cộng hưởng với thời gian chồng chất.

    Thế hệ nhạc sĩ trẻ hải ngoại bị pha trộn bản sắc văn hóa lưu vong nên có thể có sáng tác nhạc nhưng lưu dấu thâm niên vào dân tộc VN thì khó lòng lâu dài so với ngày xưa.

    Trong chừng mực nào đó người viết mong đưa ra cái chung nhất chứ không chú mục vào cá nhân nào dù xưa hay nay. Phát triển âm nhạc không nằm ở số lượng nhưng chất lượng bản nhạc là yếu tố quan trọng để thăng hoa nền văn hóa nước nhà./.

edit và tái đăng by 
Đinh trọng Phúc 
1/6/2026

Saturday, May 30, 2026

"THẰNG BÙ NHÌN" GIỮ VƯỜN TRÊN ĐẤT MỸ

'

Nhà tôi bên chiếc cầu soi nước
Em đến tôi một lần
Bao lũ chim rừng hợp đàn trên khắp bến xuân...(Văn Cao)



Bạn đọc mến,

Gia đình tôi qua Mỹ nay hơn ba mươi năm rồi thế mà người viết vẫn không quên cái chuyện rẫy nương!?
 Thế thì "Chuyện rẫy nương" đó là cái chi? Chẳng qua đó là cái thói quen "chự" vườn của người viết chẳng hề thay đổi. Có đôi khi kẻ này lại tưởng như mình đang ở tại vườn hay rẫy cũ, chưa hề đi định cư tại Mỹ chút nào? 

Thế sự thăng trầm, "vào tù ra tội" công danh sự nghiệp cũng như bao kẻ khác nay chẳng còn chi ngoài "cái vé" đem được vợ con thoát cảnh cơ cực bức bách ngày xưa là may mắn lắm rồi.
Thế mà đôi lúc người viết ngồi vườn sau tại xứ người, để hồn bay bổng "mơ mơ màng màng" làm được "thằng bù nhìn" dọa được bầy chim lũ quạ cứ hoang tưởng rằng mình đây còn "oai phong lẫm liệt" lắm? Tức cảnh sinh tình, lại nhớ bài thơ xưa của tiền nhân...
  Đó là lúc tác giả bài này liếc mắt qua cửa sổ xem chừng vườn sau, người viết tự cho mình "uy vũ" lắm nhất là lúc nhớ lại mấy câu thơ bài "Thằng Bù Nhìn" của vua Lê Thánh Tôn 

Quyền trọng ra uy trấn cõi bờ
Vốn lòng vì nước há vì dưa
Xét soi trước mặt đôi vừng ngọc
Vùng vẫy trên tay một lá cờ
Dẹp giống chim muông xa phải lánh
  Giận quân cày cuốc gọi không thưa
Mặc ai nhảy nhót đường danh lợi
Ơn nước đầm đìa hạt móc mưa.


Sao mà chẳng "quyền trọng ra uy"? nhất là lúc lũ chim thấy "thằng bù nhìn" của tôi đang đu đưa theo gió, chúng sợ hãi (hay thấy lạ) không dám "hó hé" lại gần?



Từ ĐÁM CẢI LOẠI DÙNG ĂN BÁNH XÈO VƯỜN NHÀ 

Vườn sau của tui có trồng một mớ cải cay. Đó là nguyên nhân bắt chủ nhà phải ra tay giữ cải cho được nhằm có mớ hạt cải cho các vụ sau.  Chuyện hột giống nghe qua chẳng có chi là quan trọng. Cho cải cay lớn lên thật già ra bông rồi kết trái đợi khô là có hạt giống thôi.
Mười mấy năm kinh nghiệm nương vườn bên quê nhà cũng đủ cho người viết có một mớ kinh nghiệm. 

chim h chim ruồi xám 

Nhưng chuyện lấy hạt giống cải tại xứ Mỹ chẳng đơn giản như ta nghĩ. Kẻ viết bài này phải thú nhận có một nỗi khổ đó là phải tìm cách chống chọi lại với sự phá phách của bầy chim tại xứ Cao -Bồi
Trước hết tôi xin kể bạn nghe về những con hummingbird hay người ta còn gọi là "chim ruồi". Chim ruồi hay chim ong trong sách vở nhưng ở đây người ta quen gọi là hummingbird. Thứ chim này, chúng nhỏ hơn chim sâu bên mình, nhưng 'anh chàng' này có cái độc đáo mà chim sâu bên nhà cũng 'chào thua'. Chim ruồi  là loại ưa  'mổ' hột cải nhất. Ô la la!!! cái mỏ dài, nhọn hoắc của chúng lựa hột nào là chắc ăn hột đó. Nó không mổ tứ tung, lại nhắm vào nhánh hột nào vàng chín mà thôi. Những hạt cải vừa chín tới nếu không "đấu tranh sinh tồn" với loài chim này thì xem như thua luôn, mất giống?!
Chim hummingbird thường bay vào vườn tui rất bất ngờ. Từ đâu nó xẹt ngang trước mắt tui nhanh tựa tia chớp! Nó vụt qua lại từng cái nhánh bông hạt cải xem chín chưa? không ưa, vụt chú chim bay mất qua vườn bên hay đâu đó chỉ có trời biết.

chim ruồi ban đêm

Chim ruồi thích nhất là hột cải cay vườn vợ chồng tôi. Những mùa trước, khi lấy giống hạt cải, người viết hay tức giận, không biết giống chim gì nó phá mấy bông cải? Cứ sáng sớm, lại có rất nhiều mảnh vỏ cải khô bị con gì đó cắn tơi tả phủ đầy trên mặt đất? Vợ chồng người viết cố tìm vài bao nylon lớn trùm bông cải còn sót lại... Rồi  một sáng tôi dậy sớm ra vườn... một con hummingbird từ trong bao nylon đó hốt hoảng bay vụt ra...

-A té ra là mi!

Chưa hết, thưa bạn, ngoài chim ruồi còn có mấy bầy chim se sẻ hay bay vụt qua vườn nhà nữa!? Bầy sẻ kể ra chẳng khác chi se sẻ bên mình, từ màu lông cho tới thân mình. Còn những con chim giẻ nữa chứ? Lũ chim sẻ kia mà bay sà xuống tức chẳng khác chi "máy bay oanh kích"!?

 Báo hại thật? Tại sao lũ chim xứ Cao Bồi này này lại thích hột cải của vườn Hai Lúa như rứa? 

Chuyện này chắc Lúa phải "bắc thang lên hỏi Ôn Trời"?

Bổn phận của người viết tức là làm sao phải bảo vệ cho được  một mớ hột giống cải cay để ăn bánh xèo
Chuyện khá lạ? Siêu thị ở đây có bán nhiều loại cải...bách thảo, cải bẹ làm dưa, cải ngọt ...nhưng không có giống cải cay dành cho người trung ưa ăn với bánh xèo hay bánh khoái mới lạ?


  Chuyện ngày qua chuyện làm vườn xứ Mỹ trong đó có chuyện mấy "kẻ thù giai đoạn" của tôi là mấy giống chim nơi quê hương mới. Tôi tiếp tục, tạm gọi là "đấu tranh" giữa người và chim, giữa trí óc một nông dân Á Châu và những chú chim Mỹ từng được thực hiện và tôi đã thắng chúng. 
Có lúc trí óc tôi lại trôi về dĩ vãng, những ngày sau khi đi tù cải tạo về với gia đình. Hình ảnh ngày xưa với những cái chòi giữ rẫy 


                     
 Cánh rừng tĩnh mịch ban đêm , mùa rẫy thuờng bị khuấy động từ bao âm thanh

 
  -Huầy huầy !
    -Ơi ơi ơi !!! cóc , cóc, phèng phèng !

Tất cả cộng lại, tạo thành một tạp âm lạ lùng quái dị? Rừng khuya, người và thú canh nhau, rình rập từng giây phút. Dù ngày hay đêm, nhất là đêm về con người phải canh chừng để giữ cho được miếng ăn. Nguồn sống giữa rừng hoang chính đó là mồ hôi hòa chen nước mắt sau bao lần cây rừng ngã gục, chờ khô, đốt dọn... rồi lửa hừng hực cháy.


  






Qua đến xứ người, người viết lại nhàn hạ hơn. "Thằng bù nhìn" thật đơn giản  chỉ cần một cái áo cũ cùng cái quần hư, thêm cái mũ làm vườn nữa là có một thứ "vũ khí" đe dọa lũ chim. "Thằng Bù Nhìn" đang đu đưa trong gió giúp cho tôi có được cái thú giữ chim nhưng có lúc hồn tôi lại "lang thang" trôi về chốn rừng xưa cùng mái tranh nghèo trên quê hương những ngày gian khổ./.

Đinh trọng Phúc 


THẾ GIỚI NÀY TUYỆT VỜI BIẾT BAO!

 Cho đến một lúc tâm hồn ta thật lắng đọng để lắng tai nghe tiếng chim ca chào đón ánh dương lên rồi từ đó ta biết trân quý, nâng niu một ngày mới. Có những lúc, nói cho đúng ra đó là khi vốn thời gian trước mắt đang cạn dần rồi ta sẽ tự nhủ lòng hãy dùng thì giờ này để thưởng thức những lời ca tiếng hát thật hay thế mà ta thường không để tâm khen ngợi? Và mắt ta sẽ ngắm nhiều bông hoa đẹp đẽ mà ta thường sao lãng? Hay dùng thời gian này để gần gũi, vỗ về bầy trẻ nhỏ thơ ngây kẻo ngày mai không còn cơ hội nữa?

ĐTP

THẾ GIỚI NÀY TUYỆT VỜI BIẾT BAO !

 


"What A Wonderful World"

I see trees of green
Red roses too
I see them bloom
For me and you
And I think to myself
What a wonderful world

I see skies of blue
And clouds of white
The bright blessed day
The dark sacred night
And I think to myself
What a wonderful world

The colors of the rainbow
So pretty in the sky
Are also on the faces
Of people going by
I see friends shaking hands
Saying, "How do you do?"
They're really saying
"I love you"

I hear babies cry
I watch them grow
They'll learn much more
Than I'll never know
And I think to myself
What a wonderful world

Yes, I think to myself
What a wonderful world

Oh yeah

"What a Wonderful World" là bài hát do Bob Thiele  và George David Weiss, 2 nhạc sĩ Mỹ sáng tác. Bài hát được Louis Armstrong tay kèn và ca sĩ da đen thu âm lần đầu vào ngày 16 tháng 8 năm 1967. Vào tháng 4 năm 1968, bài hát đã đứng đầu bảng xếp hạng nhạc pop tại Vương quốc Anh nhưng không thành công nhiều tại Mỹ


THẾ GIỚI NÀY TUYỆT VỜI BIẾT BAO !


TÔI NGẮM NGÀN CÂY XANH NGẮT

CÙNG NHỮNG HOA HỒNG ĐỎ THẮM

HOA NỞ CHO TÔI VÀ BẠN

RỒI TÔI TỰ NGHĨ, 

THẾ GIỚI NÀY  TUYỆT VỜI BIẾT BAO!

*

TÔI NGẮM BẦU TRỜI XANH 

CÙNG NHIỀU LÀN MÂY TRẮNG

TRỜI CHO MỘT NGÀY TƯƠI SÁNG

CÙNG ĐÊM TỐI THIÊNG LIÊNG

RỒI TÔI TỰ NGHĨ

THẾ GIỚI NÀY TUYỆT VỜI BIẾT BAO!

*

SẮC MÀU CẦU VỒNG

TÔ ĐIỂM BẦU TRỜI TUYỆT ĐẸP

NÉT RẠNG NGỜI CỦA BAO NHIÊU KHUÔN MẶT

NHIỀU NGƯỜI ĐANG LẶNG NGẮM

TÔI NHÌN HỌ, BẠN BÈ BẮT TAY 

CÙNG CHÀO HỎI "BẠN SAO RỒI?"

NHỮNG CÂU NÓI CHÂN THÀNH:

"TÔI YÊU BẠN"

*

 TÔI ĐÃ NGHE NHIỀU TIẾNG KHÓC CHÀO ĐỜI

RỒI ĐỢI CÁC CHÁU LỚN KHÔN

SẼ HỌC ĐƯỢC NHIỀU ĐIỀU

HƠN TÔI CHƯA HỀ ĐƯỢC HỌC

 TÔI LẠI TỰ NGHĨ

THẾ GIỚI NÀY TUYỆT VỜI BIẾT BAO!

*

VÂNG, CHÍNH TÔI NGHĨ THẾ

QUẢ ĐÚNG! THẾ GIỚI NÀY TUYỆT VỜI BIẾT BAO!


ĐÚNG THẾ !


ĐHL phóng dịch 

Friday, May 29, 2026

BAN NHẠC THE PLATTERS VÀ bài hát bất hũ ONLY YOU, And You Alone

 

 

The Platters, từ thập niên 1950 tại Hoa Kỳ là một nhóm nhạc giọng (vocal) mà mỗi giọng ca là một vocalist, là một trong những nhóm hát hàng đầu trong những ngày đầu thịnh hành của dòng nhạc rock and roll  thường được gắn liền với phong cách doo-wop dòng nhạc khởi nguồn từ các cộng đồng người Mỹ gốc Phi (African Americans) là thể loại mang âm hưởng của blues từ thập niên 1940-1950. Doo-wop phát triển mạnh từ các thành phố lớn New York, Philadelphia, Chicago, Baltimore, Detroit, Washington D. C. và Los Angeles dĩ nhiên do người Mỹ da đen đông đúc. Thể loại đó khẳng định vị trí ban đầu cho dòng nhạc rock and roll cùng motown. Sức ảnh hưởng của nhạc đó trong các dòng nhạc pop, soul hiện tại. 

Herb Reed tay trống bass và sáng lập the Platters 


BUCK RAM NGƯỜI QUẢN LÝ NHẠC SĨ GIÚP CHO THE PLATTERS



Ảnh hưởng của Ram đối với nhóm The Platters không chỉ dừng lại ở chuyện quán xuyến giúp cho ban The Platters còn có thể xem là người quản lý; Ram còn trở thành nhạc sĩ kiêm người sản xuất chủ chốt của nhóm, sáng tác nên hàng loạt ca khúc nổi tiếng một thời đó là  sự hòa quyện trong giọng hát cũng như sức lay động cảm xúc của nhóm. Vào năm 1955, Ram đã viết ca khúc "Only You (And You Alone)" riêng cho The Platters—Only You là bài hát từng trở thành Top Hit cho The Platters cả nửa thế kỷ sau hay nói cho đúng ra là sang thế kỷ 21 the Only You  vẫn được xem là một trong những nhạc phẩm mang tính biểu tượng nhất của ban nhạc. Thành công của "Only You" đã mở đường cho một chuỗi các bản hit nối tiếp nhau của nhóm, trong đó Ram tiếp tục hăng say chắp bút cho nhiều bản nhạc nổi trội khác có thể kể là  "The Great Pretender"—ca khúc từng vươn lên vị trí dẫn đầu trên các bảng xếp hạng Billboard và trở thành một bản "thánh ca" của thời đại đó qua tiếng ca của thần tượng Marylin Monroe. 


 Ban nhạc Platters, được nhạc sĩ Buck Ram (1907-1991) (hình trên) làm trưởng ban do ông đã bị cuốn hút bởi chất giọng cao vút đầy huyền thoại của Tony Williams và ông từng đề nghị nam ca sĩ này thành lập một nhóm nhạc giúp cho hào quang quanh ông vào năm 1953 tại Los Angeles





Tony Williams (1928-1992) – Giọng nam cao chủ đạo trong ban hợp ca, nổi tiếng với chất giọng cao vút; là thành viên trong giai đoạn thành công rực rỡ nhất của nhóm .



David Lynch (1929-1981) – Giọng nam cao; đồng sáng tác nhiều ca khúc ăn khách cùng  Buck Ram.




Paul Robi (1931-1989) – Giọng nam trung; gia nhập nhóm vào năm 1954 sau khi Alex Hodge rời đi.



Herb Reed (1928-2012) – Giọng nam trầm; là tay trống bass khi gia nhập nhóm vào năm 1953; sau này trở thành nhân vật chủ chốt trong việc gìn giữ di sản của nhóm bằng cách lập ra Nhóm Ca Vocal là the Platters



Zola Taylor (1943 -2007)– Giọng nữ trầm, cô được bổ sung vào năm 1954 tức mới 11 tuổi nhằm tạo âm hưởng mềm của nữ giới cho nhóm Platter




the Platters 



Buck Ram đã sáng tác hoặc đồng sáng tác một số bản hit lớn nhất cho The Platters, bao gồm "Only You (and You Alone)" (1955), "The Great Pretender" (bản nhạc từng đứng đầu các bảng xếp hạng nhạc pop và rhythm-and-blues vào năm 1956), và "(You've Got) The Magic Touch" (1956).


The Platters duy trì sự nghiệp của mình bằng cách chuyên thể hiện lại theo phong cách rock-and-roll các bản hit cũ của dòng nhạc big-band, đáng chú ý nhất là "My Prayer" (1956), cùng với "Twilight Time" và "Smoke Gets in Your Eyes" cả hai đều trình diễn vào năm 1958. The Platters cũng xuất hiện trong hai bộ phim điện ảnh thuộc dòng nhạc rock-and-roll tức là phim The Girl Can't Help It và Rock Around the Clock, cả hai đều phát hành năm 1956.


phóng dịch lời Việt bản nhạc The Only You, and You Alone


CHỈ EM THÔI

Và Chỉ một mình em

Mới làm thế giới trở thành thánh thiện

Chỉ mình em thôi

Mới thắp sáng bóng tối triền miên

Chỉ mình em và một mình em

Mới cho anh muôn ngàn nghị lực giống em

Mới cho tim anh sức mạnh tình yêu dành riêng cho em

Chỉ mình em thôi 

Mới làm anh đổi thay tất cả

Đó là sự thật

Do em đã trao anh số phận

Anh hiểu, đó là lúc em nắm lấy tay anh

Như là chuyện nhiệm mầu

Do anh từng mơ và giờ đây là sự thật

Người anh mơ đã đến, chỉ em mà thôi

Chỉ mình em thôi 

Mới làm anh đổi thay tất cả

Đó là sự thật

Do em đã trao anh số phận

Anh hiểu, đó là lúc em nắm lấy tay anh

Như là chuyện nhiệm mầu

Do anh từng mơ và giờ đây là sự thật

Người anh mơ đã đến, chỉ mình em thôi...


Đinh trọng Phúc phóng dịch



Only you
Can make all this world seem right
Only you
Can make the darkness bright
Only you and you alone
Can thrill me like you do
And fill my heart with love for only you
O-only you
Can make all this change in me
For it's true
You are my destiny
When you hold my hand, I understand
The magic that you do
You're my dream come true
My one and only you
O-o-only you
Can make all this change in me
For it's true
You are my destiny
When you hold my hand,
I understand
The magic that you do
You're my dream come true
My one and only you
(One and only you)
Songwriters: Buck Ram, Ande Rand. For non-commercial use only.


nguồn tham khảo





BÌNH LUẬN TỔNG QUÁT- THẢM NẠN MỌI MẶT MÀ TRUMP GIEO CHO NƯỚC MỸ KHÓ BỀ HÀN GẮN

thưa bạn đọc Trước bầu cử 2024 có nhiều nhà phân tích chính trị đã cảnh báo cho nước Mỹ về những biến loạn cho Mỹ và cả thế giới nếu Tru...