Monday, July 13, 2026

CHIẾN TRANH DRONE - KỸ THUẬT QUÂN SỰ ĐANG THAY ĐỔI CỤC DIỆN THẾ GIỚI

 


I- THỜI SỰ TỔNG QUÁT

DRONES WAR TRONG CUỘC CHIẾN MỸ/IRAN ĐANG ĐỊNH HÌNH LẠI CUỘC CHIẾN THẾ GIỚI VỚI GIÁ THÀNH HẠ

Ngay trong tuần đầu tiên của cuộc chiến Mỹ/ Iran, Iran đã sử dụng hơn 1.000 máy bay không người lái (drone) và được ước tính có năng lực sản xuất khoảng 10.000 chiếc mỗi tháng.


Kỹ nghệ quân sự đã phát triển nhanh chóng trong những năm vừa qua, sự thay đổi này được thể hiện rõ nét đầu tiên qua cuộc chiến giữa Nga/ Ukraine. Từ một cuộc chiến đầu tiên chủ yếu dựa vào xe tăng và pháo binh dần dà tình thế đã dần chuyển sang hình thái chiến tranh bằng drones. Do Ukraine thiếu lượng tăng và chiến đấu cơ so với Nga nên Ukraine đã chuyển hướng sang sử dụng drones với chi phí thấp để thực hiện nhiệm vụ trinh sát cùng và tấn công. Chiến tranh bằng drones quá nguy hiểm do là nguyên nhân gây ra khoảng 70% số thương vong của Nga, đồng thời cho phép thực hiện các cuộc tấn công từ xa và giảm thiểu rủi ro cho phi công và thực tế Ukraine thiếu chiến đấu cơ.

Cuộc chiến Mỹ/Iran tiếp theo đang lộ rõ nhược điểm của một siêu cường không quân là Hoa Kỳ do giá quá cao từ một chiến đấu cơ cho đến đào tạo một phi công Mỹ trong lúc so ra giá thành 1 drone của Iran quá thấp so với Mỹ...



II- HÌNH THÁI CHIẾN TRANH MỚI: DRONE WAR

 

DRONES WAR- CỤC DIỆN CHIẾN TRANH THẾ GIỚI ĐANG THAY ĐỔI CÁN CÂN QUÂN SỰ GIỮA CÁC SIÊU CƯỜNG



CHIẾN LƯỢC MỚI "DRONE TỰ SÁT" - MỐI LO CỦA CÔNG NGHIỆP QUỐC PHÒNG MỸ 

Theo giới chuyên gia quân sự Hoa Kỳ thì chiến thuật tập kích bằng drone gọi là "chiến dịch Mạng Nhện" của Ukraine vừa phát huy hiệu quả đánh sâu được vào nội địa Nga làm tổn thất các oanh tạc cơ chiến lược Nga cho thấy chiến thuật "drone tự sát" có phát huy hiệu quả.
Nước Mỹ đang nghĩ tới an toàn nội địa Hoa kỳ làm sao đánh chặn drone hiệu quả hơn. Trong lúc chương trình phòng thủ "Vòm Vàng" của Mỹ với chi phí hàng trăm tỷ USD nhưng đại thể chỉ nghĩ tới các hỏa tiễn liên lục địa của đối phương thì giờ đây Mỹ phải nghĩ tới làm sao "vòm vàng" cùng lúc phải chống lại hiệu quả được drone tự sát?

ĐẾN LÚC LỢI NHUẬN CỦA NHỮNG SIÊU CƯỜNG 'BÁN SÚNG' ĐANG BỊ THẤT THU 

khi so sánh giá cả từ một chiếc tiêm kích thế hệ 5 cả 100 triệu USD và hàng chục triệu USD dù bất cứ khối nào đối với cái giá "mạt hạng" của một drones thì thế giới quân sự trong đó các tổ hợp khổng lồ quân sự thế giới đang thất thu ghê gớm.

Phải chăng CUỘC CHIẾN TRANH DRONES ĐANG ĐẶT THẾ GIỚI QUÂN SỰ VÀO MỘT KỶ NGUYÊN MỚI 

* trong đó Kỹ Thuật Quân Sự cùng sự phát triển của khoa học đang đẩy LỢI NHUẬN CỦA CÁC SIÊU CƯỜNG QUÂN SỰ VÀO SỰ THẤT THU "KINH HOÀNG"?

tỷ lệ phần trăm % cường quốc bán vũ khí trên thế giới màu tím nhạt 2015-2019 màu tím đậm 2020-2024: Hoa Kỳ là nước dẫn đầu bán vũ khí và thiết bị quân sự trên thế giới bao lâu nay


III- CHIẾN TRANH NGA/ UKRAINE LÀ BƯỚC KHỞI ĐỘNG ÀO ẠT CUỘC CHIẾN TRANH DRONE 

Tương lai của cuộc chiến dùng drones từ hai phía như thế nào? Trong nhiều năm nay các chiến lược gia quân sự thế giới đã dự đoán sự xuất hiện ồ ạt các đoàn drones bay từng bầy, thậm chí biết bơi, lặn...đó là những cỗ robot sát thủ tí hon nhỏ như đồ chơi nhưng nó báo hiệu một thời đại chiến tranh ứng dụng Trí Thông Minh Nhân Tạo (AI) hơn là xô đẩy xác thân con người lâm trận. Đó là hàng bầy phi cơ robot bé nhỏ chỉ to hơn con chim sáo như thế chẳng khác gì là vô hình khi dàn rộng ra, nhưng những đám robot AI này có lệnh tụm lại sẽ tạo một CỤM MÂY HẮC ÁM đen xoáy bay đi như cơn lốc với tiếng rì rầm. AI sẽ điều khiển nó, đám mây chết chóc này sẽ di chuyển theo tín hiệu điện tử. Samuel Bendett- chuyên gia và cố vấn nghiên cứu chiến lược và khảo cứu về vũ khí Nga cho biết:


-Một bầy robot drones như vậy nó sẽ là một cơ chế thông minh, chẳng khác gì bầy côn trùng, bầy chim, đàn cá nhưng những drones này tự suy nghĩ liên lạc với các drones khác và chia sẻ thông tin của nó về vị trí của nó trong bầy đặc biệt khi thay đổi đội hình…


Các loại vũ khí cả hai phía triễn khai tại Ukraine vẫn còn lâu mới thành cơn ác mộng toàn diện. Hai phía sẽ sử dụng AI để điều khiển drones hoạt động riêng lẻ hay từng đàn chịu chung một trí tuệ tập thể. Việc này làm người ta nhớ tới vào năm 2015, trong cuốn sách của David Hambling có tựa là “Swarm Troopers” tạm dịch “Những Bầy Chiến Binh”

Giới thiệu trong cuốn sách đó ông có ý tưởng rằng

 

-Làm thế nào máy bay không người lái nhỏ như thế có thể chinh phục thế giới trong nay mai?

switchblade drone USA


Máy bay không người lái chiến thuật như các loại drone sát thương Raven và Switchblade đã có tác động trên chiến trường Ukraine mà ta đã thấy. Ngay cả Hồi Giáo ISIS bây giờ cũng có drones phóng bằng tay. Chẳng còn bao lâu nữa, chiến tranh thế giới sẽ biến đổi do từng bầy drone nhỏ, rẻ tiền và có thể hoạt động cùng nhau như một thực thể duy nhất. Tất cả đến từ kỹ thuật từng cung ứng cho con người điện thoại thông minh, drones rẻ và nhiều nên vũ khí hiện tại không sức nào phá hết



 Trong Swarm Trooper David  cho hay các kỹ sư nhu liệu đã mô phỏng và lập trình drones với 3 hướng dẫn đơn giản: tách biệt hay giữ khoảng cách tối thiểu- sắp xếp và đi cùng hướng- giữ mức độ gắn kết cùng nhau. Như thế từng bầy drones sẽ hoạt động như một thực thể. Lúc đầu phân tán rộng ra do nó quá nhỏ nên radar không chú ý. Cho đến lúc gần mục tiêu mới hội tụ lại ngay lập tức vào phút giây cuối cùng. AI sẽ tự phối trí can thiệp điều khiển bầy drone này mà không cần sự can thiệp của con người từ hậu phương. AI sẽ điều phối lấy trong bầy về thay đổi hướng đi, vận tốc và độ cao, bay quanh các vùng được bảo vệ nghiêm ngặt và khi hứng chịu những tổn thất lớn AI vẫn điều khiển các drone còn lại để hoàn thành mục tiêu lập trình sẵn. AI không hề biết "nản chí" và quay đầu lại như con người!?


`Chuyên gia Samuel Bendett từng ca ngợi cho phát triển drones là “chuyện mầu nhiệm”, là những gì mọi người đang hướng tới. Theo Samuel các quốc gia tiên tiến và lực lượng quân sự tiên tiến hy vọng sử dụng các công nghệ "bầy đàn" drone như thế. Và danh sách các nước phát triển drone càng lúc càng dài, đó là Hoa Kỳ, Israel,Trung Cộng, Nga, Thổ Nhĩ Kỳ, Iran và có lẽ là một số quốc gia khác như Ấn Độ và Hàn Quốc…



Các chương trình nghiên cứu drones tuy gọi là giữ bí mật, nhưng nhiều phân tích gia quân sự cho rằng chúng sẽ xuất hiện trong tương lai không xa nữa. MIT là Đại Học Công Nghệ Massachussettes  đã thiết lập một  đàn drone gồm 103  chiếc siêu nhỏ. Một con drone này chỉ có sải cánh dài chưa đến một foot (30.48 cm) được Hoa Kỳ phóng thành công vào năm 2016. Đây là một dự án do Bộ Quốc phòng tài trợ. Các nhóm quay phim CBS đã khó quay được phim và máy ảnh tốc độ cao cũng khó chụp do các drone này bay quá nhanh.


Khi chúng ta cho rằng từng bầy drone có thể dễ dàng có hàng ngàn chiếc do giá thành quá thấp nếu như  chúng ta so sánh với giá trị của một F-35 hay một hỏa tiễn địa không... thì rõ ràng các nước bất hảo hay các nhóm khủng bố sẽ nghiêng về chọn lựa drone hơn. Quân khủng bố hay các nước hung hãn sẽ dễ dàng có được các phương tiện như drone để tiến hành các cuộc chiến tranh, tấn công khủng bố, ám sát tàn khốc ở bất cứ đâu trên thế giới.


     Kể từ cuộc Chiến tranh Nam Bắc Triều Tiên, các lực lượng Hoa Kỳ đã có thời gian hàng thập kỷ để kiểm soát bầu trời ở bất cứ nơi nào Hoa Kỳ tham chiến. Do giá tốn phí cho không lực không có nước nào sánh với Hoa Kỳ từ chi phí, kỹ thuật, kinh nghiệm cho tới quy mô đào tạo phi công. Giờ đây qua AI và  công nghệ drone, khi từng bầy đàn drone xuất hiện với giá thành hạ chính đây là thời điểm thống trị bầu trời của Hoa Kỳ bắt đầu bị chiếm đoạt.


IV TIỂU THUYẾT VIỄN TƯỞNG ĐANG BIẾN THÀNH SỰ THẬT 


Các nhà nghiên cứu, giới viết tiểu thuyết viễn tưởng họ từng ngồi mô phỏng và tưởng tượng về hình ảnh một ĐÀN DRONE hoàn hảo. Kim Stanley Robinson một tác giả viễn tưởng từng viết trong cuốn The Minister of The Future là một cuốn tiểu thuyết về tương lai gần, về hậu quả của hành tinh chúng ta nóng lên cùng cách loài người thực hiện để giảm thiểu hâm nóng địa cầu. Trong đó có đoạn tác giả tưởng tượng về một đàn máy bay không người lái hoàn hảo…




-Chúng mạnh hơn bom nguyên tử, theo nghĩa rất đặc biệt: bạn có thể sử dụng chúng. Chúng không thể bị chặn lại... Chúng nhỏ quá và được phóng từ các bệ phóng cơ động. Drone này bay đến từ mọi hướng trong trận tấn công phối hợp. Cuối cùng chúng chỉ có nhiệm vụ là TẬP TRUNG VÀO MỤC TIÊU TRONG VÀI GIÂY CUỐI CỦA CHUYẾN ĐI…


    Tác giả Robinson tưởng tượng và hình dung bầy drones đưa chúng ta đến kỷ nguyên chiến tranh giữa các đội quân robot chiến đấu với nhau,  mặc dù ngày nay Putin đang sử dụng các nhóm máy bay không người lái để tấn công giết chóc các mục tiêu dân sự Ukraine.


drone Harpy của Do Thái

  • Length: 2.7 m (8 ft 10 in)
  • Wingspan: 2.1 m (6 ft 11 in)
  • Gross weight: 135 kg (298 lb)
  • Powerplant: 1 × UEL AR731 Wankel rotary engine, 28 kW (38 h
  • (WIKIPEDIA)

Trí thông minh nhân tạo hay AI đã được khai triển kvới sự kết hợp cùng kỹ thuật drone — điển hình như máy bay không người lái Harpy của Israel, bay lượn trên không và tự lập trình sau khi thu thập thông tin xong rồi tiêu diệt mục tiêu. Mặc dù sức công phá của drone không thấm vào đâu khi so với sức mạnh hủy diệt của bom hạt nhân trong Thế Chiến hay cuộc chiến toàn diện nhưng một bầy drone sẽ được sử dụng trong chiến tranh quy ước do nó không phải là vũ khí thảm khốc tiêu diệt toàn bộ nhân loại mà drones chỉ nhắm mục tiêu nhất định.


     Nhà văn viễn tưởng  Robinson cho rằng bầy drone như thế mới hữu dụng. Tuy sức công phá của drone ít, nó lại rẻ tiền là không đáng kể gì khi ta so với bom và hỏa tiễn quy ước thông thường, nhưng drone tấn công mục tiêu chính xác hơn nhiều. Dùng drone một là đủ để giết một người như đối thủ mong muốn. Mục tiêu quá chính xác thậm chí chỉ dùng để phá một cơ phận nào đó trên một chiến hạm phòng thủ hiện đại. Chúng ta có thể thí dụ một drone hay bầy drone sau khi phá hoại một hàng không mẫu hạm như làm hư hại cơ phận cảm biến radar nào đó khiến chiếc mẫu hạm đó trở thành “mồi ngon” cho hỏa tiễn lớn hơn dễ dàng bay tới.


V- TRÍ THÔNG MINH NHÂN TẠO (AI) ĐANG NHẬP CUỘC




Sự xuất hiện của bầy đàn drones sẽ mở ra một kỷ nguyên mới về CHIẾN TRANH VỀ AI (trí thông minh nhân tạo) do nó quyết định nhanh hơn quyết định và phản ứng của con người

Như Kai-Fu Lee Khoa học gia Vi Tính của Đài Loan đã viết trên tạp chí The Atlantic vào năm 2022, “Sức mạnh của vũ khí tự động chủ yếu đến từ tốc độ và độ chính xác đạt được khi không có con người điều khiển. Như thế không có quốc gia nào muốn thất bại hay nhượng bộ trong cuộc chạy đua vũ trang…”. Và một khi một đàn drone đang bay, nếu chúng ta muốn HẠ GỤC TỪNG CHIẾC SẼ  đòi hỏi tốc độ và độ chính xác của tia laser được dẫn đường bởi một siêu máy tính. Cuộc chiến toàn diện với AI như thế đã trở thành một chủ đề trong khoa học viễn tưởng từ lâu những điều từng mô tả trong phim khoa học viễn tưởng Kẻ Hủy Diệt (The Terminator).


Ukraine đã  thử nghiệm trên chiến trường hệ thống phòng thủ gọi là  SkyWiper do quốc gia Litva thiết kế nhằm ngăn cản các drone đang bay bằng cách gây nhiễu không cho chúng liên lạc với nhau. Theo tờ The New York Times, bộ QP Litva đã cử 50 chuyên viên tới Ukraine sau khi nước này bị Nga xâm lược và coi Ukraine là “một trong những ưu tiên hàng đầu”.




Nhưng quân Ukraine hiện nay phải dùng súng liên thanh để tiêu diệt drone Shahed của Iran. Nhờ vào tiếng kêu cánh quạt chong chóng của Shahed quá lớn dễ dàng cảnh báo cho lực lượng Ukraine dưới mặt đất kịp bắn lên. Tuy nhiên, Ukraine hiện đang dùng chiến đấu cơ và hỏa tiễn để bắn drone thì quả là một việc quá sức hao phí  không cân xứng do drone của Iran quá rẻ!?


 Quốc hội MỸ chỉ đạo Ngũ Giác Đài phát triển một lực lượng đối phó chống lại với hệ thống drone siêu nhỏ có tên là  (Unmanned Aircraft System-UAS) cùng ngân sách chi ra gần 750 triệu đô la. Giám đốc v mới được thành lập, Thiếu tướng quân đội Sean Gainey là tân giám đốc cho rằng khi Ukraine phụ thuộc vào máy bay không người lái đã làm cho sứ mệnh của ông càng cấp bách


                    vũ khí laser của lục quân Mỹ


Riêng về Quân đội Hoa Kỳ, họ đang thử nghiệm một phương án chống bầy đàn drone trong cuộc chiến tương lai bằng các luồng không khí khổng lồ mạnh bạo, hay dùng xung điện từ để chống lại từng bầy drone bay tới. Vũ khí Laser năng lượng cao của Hải quân Hoa Kỳ và những hệ thống đang được phát triển bởi các nhà thầu quốc phòng lớn—Raytheon, Lockheed Martin —cũng sử dụng AI để nhắm mục tiêu rất nhanh cùng tiêu diệt từng chiếc drone đang lao tới. AI và Laser đủ khả năng để vô hiệu hóa cả một bầy drone. Vũ khí laser sẽ hữu ích trên biển hay trên một chiến trường rộng lớn dễ  hơn các thành phố do lưu thông hàng không qua các thành phố lớn quá bận rộn, phức tạp làm khó khăn cho việc xác định chính xác drone nhỏ bé đang xâm nhập và không được gây nguy hại cho mục tiêu bay dân sự khác  quả là điều khó khăn

         
 vũ khí laser của Hải Quân Hoa Kỳ 

    Một cách chống lại bầy đàn drone là hack vào bộ não AI của bầy đàn này. Người ta (Do thái) đã hack vào software hướng dẫn bầy drone nhỏ và chuyển hướng nó đi lệch về phía vô hại. Software chỉ là mã và code mà mã code thì có thể bị HACK. Lạ thay trong các tiểu thuyết khoa học viễn tưởng đã viết điều này trước rồi.

     Các điều vừa trình bày trên cho thế giới biết trước một công nghệ chiến tranh rẻ tiền nhưng lại đắc dụng và hiện nay có thể là ác mộng các cuộc đối đầu của nhân loại. Sự phát triển của TRÍ THÔNG MINH NHÂN TẠO khi ứng dụng cho kỹ nghệ robot quân sự biết bay (cùng biết bơi) như các thế hệ drone không và thủy (air and sea) hiện nay quả là mối ưu tư hàng đầu cho các quốc gia trên thế giới.  Chiến tranh drone sẽ trở thành phổ biến hơn do drones vừa rẻ tiền vừa nhỏ bé vừa khó trị do nó ứng dụng AI là trí thông minh nhân tạo thay cho con người. 

    Chiến tranh drones có thể nói đây là

 NGHỆ THUẬT QUÂN SỰ đang thay đổi cục diện chiến tranh toàn cầu hiện tại. Với sự chạy đua phát triển trí thông minh nhân tạo (AI) drones trên không, trên mặt biển, dưới nước chắc chắn là hiểm họa thực sự cho đối phương hai bên. Chi phí quá rẻ dễ làm và sản xuất ồ ạt của các phe đang làm cho các siêu cường quân sự càng lúc càng bận tâm nghiên cứu, thay đổi chiến lược gấp rút. Sự thật này không thể phủ nhận nếu một nhà quân sự hay nhà làm chính sách suy nghĩ đúng đắn hơn.

 Điều đáng mừng chiến tranh drones có thể dùng thay cho Chiến Tranh Hạt nhân lý do: Chiến tranh drones trong cuộc chiến toàn diện, nhân loại sẽ không bị tận diệt trái lại CUỘC CHIẾN HẠT NHÂN dù chỉ MỘT LẦN ví như THẾ CHIẾN BA, THÌ SỰ TỒN TẠI CON NGƯỜI CÓ THỂ CÁO CHUNG./.


Đinh trọng Phúc 

edition 14/7/2026

Sunday, July 12, 2026

RIÊNG MỘT GÓC VƯỜN


hình vườn nhà mới nhất ngày 12/7/2026 


Lời thưa trước

Người viết nếu nhớ không lầm, vào buổi trình diễn nào đó, nam ca sĩ Tuấn Ngọc thú nhận có một bản nhạc anh hát trên cả "1200 lần" ! đó là bản "Riêng Một Góc Trời" của nhạc sĩ Ngô thụy Miên. Thật vậy, bài hát đó xem ra chỉ có ca sĩ Tuấn Ngọc là thành công nhất!
Hôm nay tác giả chỉ tạm mượn tên bài hát nhưng đổi chữ sau "TRỜI" thành "VƯỜN". Sau hết người viết xin nhấn mạnh, bài viết hôm nay chẳng có chi "liên quan" với bài hát đó cả!
 
vào bài 

  

Tuy ở xứ người nhưng người viết cũng gắng tạo được một khoảng không gian vườn sau để có những giây phút lắng đọng tâm tư, thư giãn ngó trời trăng mây nước... Tác giả cũng chẳng cần  phải có một hòn non bộ xây lắm công phu tốn kém mới tạo được một không gian "nhàn hạ" riêng mình!? Người viết thiết nghĩ, đâu cũng được dù một căn gác nhỏ trong khu chung cư, nhà di động hay khu nhà riêng biệt- single house- đắt đỏ, chữ "nhàn" chỉ do trong tâm tưởng của ta tạo ra cả thôi!

   Chứng minh ư thưa bạn đọc, thì người viết đang ngồi đây, có gì đâu? một mình tôi ngồi ở vườn sau, cái ghế nhựa, một luống cải vừa lên , vài chậu cúc đủ loại hết mùa , cây ổi lá đang ra và chưa bao giờ thấy trái. Thế mà lạ thay tôi vẫn thấy khung trời quê hương đang đến với "riêng tôi"-- một mình.


À! thì ra chữ nhàn
nó khá dễ, không bắt buộc phải "lắm tiền mua" mới có?!

  Tôi  xin ghi lại mấy câu thơ của cụ Nguyễn công Trứ, xưa tôi học dưới mái trường cũ Nguyễn Hoàng.  Một ý nghĩa thật ý nghĩa từ bài cổ văn năm xưa nhờ các thầy cô ngày đó dạy cho...


"Thị tại môn tiền náo
Nguyệt lai môn hạ nhàn "hay"Tri túc tiện túc đãi túc hà thời túc "...
" Tri nhàn tiện nhàn đãi nhàn hà thời nhàn "(Nguyễn công Trứ)


theo ý người viết,  rõ ràng trong khi chợ nhóm trước nhà mình, không ai tránh được cảnh ồn ào huyên náo. Nhưng chợ tan rồi, thiên hạ ai về nhà nấy rồi, đêm về trăng lên ta sẽ có cảnh nhàn, yên tĩnh làm sao?!




  Như vậy, dù nhà ta ở không cần phải lên đến 'thâm sơn cùng cốc" mới tìm ra cảnh nhàn. Ngay trước chợ lúc hết người trăng lên trước thềm cửa, yên tĩnh bên ấm trà hay cốc rượu ta vẫn hưởng được cảnh tiêu sái của thiên nhiên của vũ trụ là trăng thanh gió mát được thôi. Như thế, ta sẽ nghiệm ra rằng ở đâu cũng được, chẳng cần cầu kỳ lắm thứ.


  Tác giả chẳng hề biết về thiền hay yoga gì, cứ cho tâm tư tự do thả hồn trầm lặng dựa lưng vào chiếc ghế nhựa nghe tiếng bầy chim ríu rít vườn sau, ngắm mây bay thế là nhàn rồi, thế là thỏa mãn rồi; trong cái ham muốn khôn cùng của thiên hạ ai biết đươc cái giới hạn của sự đầy đủ, "biết đủ là đủ" vậy mà.

   Ngang đây, tác giả xin kể bạn đọc nghe chuyện bầy chim vườn sau của mình. Người kể chuyện dám quyết đoán bầy chim mình cho cơm là thứ chim se sẻ y hệt thứ chim se sẻ ngày xưa nơi quê nhà. Xứ Mỹ này, đúng ra thứ chim sẻ phải to chứ? thế nhưng bầy chim sẻ tại đây hình dáng nhỏ thó nhanh nhẹn y hệt ngày xưa! tôi thích nhất là màu lông, cũng mang màu 
nâu. Chim sẻ người viết kể đây, cứ sáng là "ríu ra, ríu rít' đậu chờ tôi ở vườn sau. Chim chóc hay thú hoang ở đây chẳng bao giờ sợ hãi con người, đây là sự thật!


hình đi bộ gần ALum Rock Park sáng sớm tinh mơ bầy nai đang ăn chưa vội trở vô núi lại




trời sáng tỏ đôi vịt hoang lội nhởn nhơ bên con suối Penitencia Creek gần nhà người viết



   Người viết quên thưa với các bạn rằng xứ người ta loài vật không bao giờ sợ người vì có ai làm hại nó đâu? Rồi mình lại chợt cười nhớ lại lúc đi bộ trong xóm, phía lề đường mấy chú quạ vừa kiếm trái cây rụng  vừa "thao láo" mắt nhìn tôi chẳng có gì "kiêng sợ"? Chưa hết, đi ngược lên sau các đám cỏ quanh mấy biệt thự trên các triền cao, mấy bầy nai mẹ con đang nhởn nhơ kiếm cỏ. Cùng lúc mấy bầy gà tây hoang dã từ trên chóp núi nó xuống tận đây kiếm ăn có sợ ai đâu!?

    Cảnh hòa bình như vậy nó quả đúng giữa người và thú hoang khi không còn e sợ lẫn nhau? Lúc ở nhà cũ, có bữa con tôi nhìn ra cửa sổ, sáng thật sớm mấy con nai về kiếm cỏ non ngay vườn trước nhà tôi. Trời sáng hẳn chúng "thản nhiên nghênh ngang" lên lại núi !

   Trở về chữ nhàn của tôi với bầy chim sẻ vườn sau; khi tôi một mình trầm lắng thì chúng cũng tíu tít chờ ăn. Cũng có mây con chim xanh chúng giống chim xanh quê mình. Chim xanh này hung dữ,hay ở một mình không từng bầy như bầy chim sẻ, khi đến giành cơm là bầy chim sẻ bay tán loạn chờ con chim xanh đi mất mới dám bay trở lại. Dĩ nhiên bầy sẻ này làm sao sợ người , nhất là tôi hay cho nó ăn. 



      tôi đã chụp được hình con giẻ này đang nghểnh cổ hót liu lo tiếng đổ hồi như sơn ca

   Chưa hết, tôi còn nghe từ vườn nhà bên khi mặt trời và nắng ấm lên cao có tiếng chim kêu mà tôi nghe từa tựa tiếng sơn ca, (thật ra là loài chim giẻ xám JAY) tiếng chim tôi  nhớ nằm lòng; xưa tôi hay đi bộ qua chùa Sắc Tứ Ái Tử. Ngày xưa qua chùa Sắc Tứ, tôi hay xuyên qua mấy cánh đồng cát hoang. Vừa đi tôi vừa ngắm mấy con sơn ca chúng thỉnh thoảng bay lên trời cao vỗ cánh đứng yên. Tiếng chim hót đổ hồi, liên tục , cao ngất một hồi rồi từ từ hạ cánh, im lặng; tiếp tục lại con sơn ca khác bay lên và lập lại nhịp điệu như thế . Đặc biệt, tiếng chim sơn ca lanh- lảnh trong vắt khác với tiếng bầy chim se- sẻ nghe sao "ríu -ra, ríu -rít ".











Giờ tác giả xin nói đến đám cải vườn nhà...
Đám cải của tôi đã lên hơn ba lá , màu xanh nõn nà .Một thời gian nữa nó lên bông , sắc hoa vàng rực. Màu vàng hoa cải cũng là một trời quê hương khi mùa đông về. Những gánh cải cay từ Nhan Biều trong chuyến đò ngang đem qua Chợ Tỉnh; từ Sải gánh lên, sau năm ba cây số gánh bộ.


    Người viết chợt nghiệm ra sau thì giờ vật lộn với công ăn việc làm, cùng những bất đồng ngôn ngữ, những căng thẳng từ luật lệ phép tắc xã hội xứ người ta, tôi phải tạo cho tôi một không gian nào đó tĩnh lặng cho mình. Dù nhỏ bé đơn sơ nhưng khi tôi thoả mãn và bằng lòng thì chữ NHÀN đến không khó.

 Cho đến một lúc hồn ta thật lắng đọng, lắng tai nghe tiếng chim hót líu lo cùng chào mừng ánh mặt trời lên. Đó là lúc ta biết trân trọng, nâng niu một ngày mới đang về trên ngàn cây nội cỏ. Một ngày cũ trôi đi, cùng một ngày mới đang tới đó là lúc chúng ta biết ngồi an bình để chiêm nghiệm cuộc đời và số phận...

 Nếu ai có hòn non bộ sẽ tưởng tượng thêm hình ảnh chư tiên đang đánh cờ nơi chốn bồng lai tiên cảnh, một sự tưởng tượng tiêu sái thoát phàm. Sẽ có một lứa tuổi về chiều sẽ không cần gì thêm nữa ngoại trừ sức khỏe và minh mẫn tinh thần để tâm hồn thiền định với sự an bình cùng một góc vườn u tịch.

khi các tiên đã cưỡi hạc về trời

Một ngày nào đó khi chúng ta không còn cơ hội nào để ngồi được nữa? Chẳng còn tỉnh táo để chiêm nghiệm cảnh vật cùng vườn sau nơi có "chư tiên trên hòn non bộ", chúng ta cứ xem đó là lúc các tiên đã "cỡi hạc về trời" không còn "bầu bạn" với ta nữa!? Ngày đó cũng là lúc CHUYẾN TÀU THỜI GIAN đang đến sân ga mà ta đang đợi...

Cuối cùng ai cũng nghiệm ra rằng: cuộc đời mà chúng ta đang sống chỉ là chuyến du lịch ngắn ngày ngang qua "cái ga tạm" mà thôi./.

Edition by Đinh trọng Phúc 

12/7/2026



VĨNH BIỆT TRƯỜNG SƠN


Nếu chiều nay lỡ hẹn không về.
Thì Xuân năm nay Xuân sẽ buồn.
Sẽ buồn hơn mấy cội mai già.
và mùa Xuân quên mặc áo mới. 
(Anh Việt Thu)

***

    Quà cho lính tiền phương chỉ đơn sơ, vài cặp bánh chưng, vài chiếc bánh ú tượng trưng cho hương vị xuân dân tộc nhưng tụi mình cảm động biết bao! Dân hồi cư, không còn trợ cấp, đa số sống nhờ vào đồng lương hạn hẹp khó khăn hay người làm ruộng chỉ vài ba miếng ruộng nhưng tấm lòng hậu phương, tình cảm cho người lính tiền đồn, bà con không bao giờ phai nhạt. 

Những người lính nhớ làm sao mấy cặp bánh ú đơn sơ nhưng lại đầy ắp tình cảm. Chút quà lên núi đã sưởi ấm lòng người lính tiền phương.  Quà hậu phương chia đều cho từng tiểu đội. Bên hầm chiến đấu, hay cạnh giao thông hào, vài ba miếng lá chuối, những cái bánh tết lính vừa ăn xong. Không ai vứt đi xa như muốn giữ lại chút hình ảnh tết từ gia đình, những người thân yêu dưới kia ngày xuân đang nhớ lính.


Lính cầm súng ngồi cạnh giao thông hào, anh chợt nhớ ngày xưa. Cuối năm chờ tết, cả nhà cạnh bếp lửa hồng, bên nồi bánh chưng xanh bốc khói trong đêm trừ tịch. Ôi khung trời kỷ niệm ngày nào gợi lại trong tâm tư người lính. Rồi lính thật xúc động khi chia cho nhau mấy cái bánh ú từ đồng bằng gửi lên. Chiếc xe đơn vị mới trở về lại hậu cứ tại Diên Sanh ngày hôm qua. Trên đỉnh cao, người lính còn cố trông theo một làn bụi đỏ cuộn mờ sau chiếc GMC,đang chạy  vòng vèo theo con đường sơn đạo rồi khuất dạng sau mãng đồi xa xa.



 Xin cám ơn những tấm lòng vàng, xin cám ơn cám ơn tình cảm thắm thiết hậu phương thương mến. Trên đỉnh quê hương dù người lính  đón Tết bằng những túi gạo sấy, ít lon thịt heo nấu loãng thế mà tụi mình vẫn khắn khít biết bao. Chiều ba mươi Tết có vài đứa bò lên chóp cao kiếm ra một bao đầy rau má, về chốt chia nhau để có thêm chút nào đó chất tươi. Tụi mình vẫn quen rồi, không than van, không buồn phiền. Lính tiền đồn, chấp nhận lâu rồi, đơn sơ bình dị.  

Xuân về rồi. Làm sao quên được phút giây trừ tịch của năm Một Chín Bảy Lăm. Giây phút chuyển mình năm cũ và mới; nhưng phút giây đó ai có ngờ đâu là đó là lần trừ tịch cuối cùng của đời lính chiến VNCH và rồi sẽ không bao giờ có lại trên đỉnh cao quê hương một lần nào nữa. 
Xuân Một Chín Bảy Lăm đang về trên mọi nẻo đường đất nước. Không riêng một ai mà cho cả miền nam có một trừ tịch cuối cùng để rồi tức tưởi chia tay tiễn đưa một MÙA XUÂN CỘNG HÒA về miền dĩ vãng. 

 Riêng trên đỉnh cao này, cũng như nhấp nhô những đỉnh cao bè bạn có những đứa như mình vẫn còn đang đối diện với những đồi tranh trãi dài bất tận. Chiều về, lính lắng tai nghe tiếng con chi bìm bịp kêu buồn. Đêm về, anh cố căng mắt hướng về bóng tối của rừng khuya sâu thẳm. Có tiếng chim Từ Quy gọi đàn trong đêm, lính đợi ánh dương lên để biết mình đã qua một đêm vô sự. 

Xuân quê hương đang về trên muôn nơi- người lính tiền đồn biết lắm, nhưng mùa xuân chưa về nơi đây- chốn núi rừng chưa ai nghĩ đến một mùa xuân.


Đối diện Động Tiên (295 met) -những ngày cuối cùng
vòng tròn đánh dấu điểm đóng quân cuối cùng của tác giả trong nghiệp lính ngày 17/3/1975

dấu vòng tròn là chốt cuối cùng đối diện Động Tiên 295 mét, ngày cuối cùng là ngày 17/3/1975



Xuân 1975 - mùa xuân cuối cùng của người lính VNCH 

Sau Tết đơn vị mình lại được lệnh di chuyển xa thêm, mặt trước động Ông Do, đối diện với Động Tiên, trong bản đồ cao hơn đỉnh Tiểu đoàn 105 hai mươi mét. Trung đội mình là tiền đồn cho đại đội 2, xem như là chốt xa nhất, giáp với phía bên kia. Những ngày này nghe tin Ban Mê Thuột đã mất (10/3/1975), không khí càng căng thẳng thêm!

Ngày nào trời quang đãng, đứng dưới giao thông hào, mình ló đầu ngó về dưới kia qua khe Trai. Dòng Thạch Hãn lượn vòng qua Trấm, tạo thành khúc sông hình chữ U rồi  xuôi về An Đôn, Như Lệ.


Sông lặng lẽ trôi qua chiếc cầu Ga sụp đổ từ mùa hè 1972. Sông sẽ qua một thành phố năm xưa đổ nát, lau lách đìu hiu.

cổng trường Trung Học Nguyễn Hoàng

Sông có hỏi bao người năm cũ nay biền biệt phương nào? Sông thương cho một mái trường, sông khóc cho bao cuộc đời truân chuyên của người dân Quảng trị, "đất cày lên sỏi đá".  Máu và nước mắt quê hương như quyện vào nhau, dệt nên khúc sử bi ai, thống khổ! Thạch Giang như người cô đơn về ngang bến cũ, nay vắng chuyến đò ngang. Sông chợt ngậm ngùi cho phố xưa đổ nát. Ôi bao gạch đá hoang tàn cùng lau lách đìu hiu.

17/3/1975

Ai ngờ đâu! đây là ngày cuối cùng trên rặng Trường Sơn. Những toán lính âm thầm bỏ núi. Những toán quân có lệnh rút lui lần lượt mất dạng, khuất hút trong những mảng rừng tranh. Không gian lặng phắt, rừng núi như muốn 'nín thinh',  mọi vật đều im lìm đến rợn người!
 Một ngày lính không còn nghe được tiếng chim. Trời không gió, chẳng mây, từng trái tim, từng ý nghĩ, đồn đoán khô cứng đến nghẹt thở. Lính không còn biết đến những gì đang xảy ra phía đồng bằng, những nơi mà người lính giữ núi sắp về?

Tạm nghỉ trên đồi 90. Hai tiểu đoàn 105 và 122 gặp nhau. Người tiểu đoàn trưởng 122, anh Quang (Lê văn) người anh cùng xóm, một người anh hiền lành hiếu học. Sau mấy năm xa rời Quảng trị, hai anh em gặp nhau cùng màu áo lính. Một ngày xưa, anh Quang rất mến đứa em này, người lính trẻ nhớ sao nụ cười hiền hậu của một người anh.  Ai ngờ đâu lần gặp này lại vĩnh biệt chia xa.( Thiếu tá Lê văn Quang 2 tuần sau hi sinh tận Quảng Ngãi- những ngày tan tác)
 
Tiếp tục về lại đồng bằng, người lính bất chơt ngoái nhìn lại chóp núi phía sau lòng trào dâng niềm luyến lưu chốt cũ.
Núi rừng ơi, lính bỏ đi mà không lời từ tạ. Chợt ngậm ngùi, lính bỗng thốt lên:

TRƯỜNG SƠN ƠI ! TA XIN VĨNH BIỆT !

ĐHL

nhớ ngày vĩnh biệt Động Ông Do 17/3/ 1975 
edit 20/1/2024

Quân Bắc Việt chiếm đỉnh Ông Đô sau khi VNCH rút lui 

Saturday, July 11, 2026

ĐA TẠ TÌNH DÂN


p>

ký ức này ghi lại để  tri ân từ một câu chuyện thật trong đời 
Đinh trọng Phúc

***

Tôi xin đa tạ ngày nao súng phải thẹn thùng.
Ngày nao súng phải lạnh lùng.
Nắng Hạ vàng rưng rưng mây trắng

(Anh Việt Thu) 



    Chiếc xe chạy suốt Phi Long đậu nối tiếp vào đoàn xe đang tắt nghẽn bên này cầu Tam Quan rồi tắt máy hẳn. Tiếng lao xao đầu nhỏ sau lớn dần:

      -Cầu sập rồi, mới hồi hôm?

     -  Thấy mẹ!  dzậy là phải 'tăng po" (transport) rồi?

Ông tài xế xuống trước tiên:

      -Thôi chịu bà con à, mời bà con qua bên kia cầu có xe Phi Long chờ, ai giữ lấy vé và số ghế y cũ và nhớ lấy hành lý của mình nghe bà con?

Đa số khách đi là thường dân, họ thúc thủ bước xuống chấp nhận rủi ro. Chuyện cầu bị 'giải phóng' giật sập trong thời chiến này nghe như cơm bữa, họ chỉ mong qua được cầu có xe Phi Long tiếp chuyển bên kia. 

      -Có đò ngang dưới kia đưa bà con qua, nhớ xe đề Phi Long nghe bà con.

Người tài xế nhắc nhở hành khách trong xe mình một lần chót, mặt ông tài không biết buồn hay vui?  gần hết năm rồi gần qua năm mới đón tết tây 1975 nhưng làm ăn vẫn không yên theo chuyện cầu sập do mìn? 

Khách không dám phàn nàn, họ biết đang di chuyển qua vùng 'mất an ninh' nên phải coi chừng cái miệng?


một chiếc xe đò Nam Lộc 

Hành khách dù già trẻ gì đều là dân thường.  Phần nhiều đều nói giọng Quảng Nam hay Bình Định. Họ chú ý đến một ông lính thật trẻ: thời buổi này dám bận đồ nhà binh đi xe hàng? Điều đặc biệt trên cổ áo lại còn mang hai cái lon chuẩn uý?

      -Sao chuẩn uý lại bận đồ nhà binh dzậy?

Một người đàn ông bận cái vét trắng, ông quàng bên vai cái xắc đen, mang kính cận. Ông có vẻ là một nhà báo hay nghề nghiệp dân sự nào đó? ông ta hỏi ngay người sĩ quan trẻ đang bộ bận bồ đồ lính màu xanh ô liu kia.

      -Thưa ông, tôi mới có phép ngoài Quảng Trị vội vô ngay Đà Nẵng mua vé xe Phi Long đi ngay vô SG ông à.

      -Ôi! ôi! anh không biết vùng này mất an ninh lắm không? "Họ' vừa làm sập cầu hồi khuya, người dân đưa đò ngang dưới sông này là trong làng người "bên kia' cả đó anh biết không? 

Ông nói nhanh vừa ái ngại nhìn người chuẩn uý trẻ, anh ta dáng người ôm ốm lỏng khỏng, da mặt xanh xao có vẻ mới qua cơn bệnh nào đó, giờ nghe ông nói chợt xanh hơn.

Mấy bà già vài cô chú đi cạnh ông bận áo vét kia nghe vậy lắc đầu lo lắng giùm. Họ đi sát vào hai người cho màu áo lính của anh  được khuất vào giữa đám đông dân thường đang bước thấp bước cao xuống bờ sông.

        -Đi mau giữa chúng tôi, chuẩn uý... rùn người thấp xuống?

Ông bận áo vét nói xong, mấy ông già và đám nói trên không ai bảo ai đều áp sát vào anh lính trẻ cho anh đi giữa.

    -"Họ" đó, mấy người lái đò kia đều là 'du kích' cả tui biết mà.

Ông già có bộ râu bạc, nói nhỏ giọng đi cho anh lính và ông bận cái vét trắng vừa đủ nghe. Bộ râu trắng của ông rung rung không biết vì gió hay vì lo sợ?

Một chú trung niên dáng nông dân tiếp lời ông già:

      -Tuần trước một dzụ trong Cầu Bồng Sơn, công binh mới sửa cầu xong giờ cái này. Cũng may là cầu này nhỏ, sông qua bên kia chỉ chút xíu à!

Có khoảng năm con đò ngang rộn ràng đưa người qua lại. Con sông khá nhỏ, nước đục ngầu không biết do phù sa hay đò quậy nước nhiều. Những người bận quần đùi đội nón lá, nam có nữ có. Họ im lìm làm việc. Lạ một điều khách không lo chuyện tiền đò do lái xe lo liệu. Một điều rất lạ không thấy một bóng người lính nào giữ an ninh trên hai múi cầu vừa bị mìn hôm qua?

Người khách trên chuyến xe Phi Long này chẳng còn thì giờ hỏi han anh lính ngoài kia Quảng Trị mới vào đây. Anh chàng tuy mang áo lính nhưng trên khuôn mặt kia còn phảng phất nét non nớt thư sinh. Nghĩ cũng có lý, nếu không 'non nớt thư sinh" sao dám 'xâm mình' bận đồ lính đi xe đò thế này?

     -Hú hồn...

Bà con vẫn để anh đi giữa cho đến cửa xe chiếc Phi Long chờ bên kia sông. Khi anh lọt vào xe xong họ mới lo cho mình, lục đục bỏ đồ lại lên xe tìm số ghế...

Nghe giọng anh nói  bà con trong xe tin chắc anh "ngoài kia" mới vô. Bà con biết Quảng Trị nhất là từ năm kia sau cái vụ "Mùa Hè Đỏ Lửa" và "Đại Lộ Kinh Hoàng" người dân mấy tỉnh từ Quảng Nam cho đến Quảng Ngãi cho đến Bình Định ai mà không hay? Người Quảng Trị vô Đà Nẵng mấy năm này đông quá đi đâu họ cũng gặp cũng nghe cái giọng giống anh.












Thời chiến, đường xe lửa đã bỏ từ lâu. Xe đường dài từ Huế Đà Nẵng vào tận Sài Gòn chỉ còn mấy chiếc xe đò liên tỉnh, các hãng như Nam Lộc, Phi Long, Tiến Lực... còn dám "liều mình" chạy suốt Sài Gòn -Đà Nẵng. Bao chuyến xe hàng nói trên từng chứng kiến, nói đúng hơn là xem chuyện "tăng po", có nghĩa là bị trở ngại giao thông do mìn nổ, cầu sập tưởng như 'cơm bữa". Không liều mình đi như thế thì còn có phương tiện nào nữa? Người miền nam một thời như thế, tất cả chỉ nguyện cầu ông trời phò hộ cho khỏi bị mìn du kích? Đường xe lửa xuyên suốt miền nam từ Đông Hà vô tận Sài Gòn không còn; Chỉ còn một thứ phương tiện là xe hàng như thế. Máy bay là chuyện hiếm hoi chẳng ai nghĩ tới !?






một
chiếc xe đò Tiến Lực bên múi cầu Truồi   1969

Bà con trên chuyến xe không ai bảo ai đều thương và muốn bảo vệ cho anh lính trẻ. Khi nhìn nét mặt trẻ măng kia có thể họ nghĩ tới hình ảnh con em họ: một thời chiến chinh, biết bao người phải "gác bút nghiên" đi vào cuộc chiến? 

Ông khách bận vét trắng giờ mới có thì giờ lau lại cặp kính. Là người Đà Nẵng, Ông không lạ gì người Quảng Trị mấy năm nay trú ngụ rất đông tại Hoà Khánh và Non Nước hai căn cứ quân đội và phi trường cũ. Con ông cũng vào lính, lâu lắm mới có chuyến phép về thăm nhà tại Đà Nẵng. 

Hai người nói chuyện qua lại với nhau. Anh lính trẻ cho ông khách đó hay, do mấy tháng bị sốt liên miên, anh được về nằm ngót hai tháng tại bệnh xá Tiểu Khu QT. Hết  sốt, cầm trên tay tờ phép thường niên mười lăm ngày đầu tiên trong đời lính, xong anh vội đi ngay vào nam với bất cứ phương tiện nào. Gia đình người lính trẻ đó đã vô hết trong nam. Vào được trong kia, anh còn đi xa hơn có nghĩa vô tới Sài Gòn anh còn về tận thành phố Mỹ Tho do nhà anh kể cả bà con bên ngoại, chạy giặc 1972 vào tận trong đó.
 Mỹ Tho 1972


Có thể anh lính này thuộc loại 'điếc không sợ súng", liều lĩnh?  Chẳng phải thế đâu do nơi anh phục vụ là tỉnh ngoài cùng của miền nam- vùng "Hỏa Tuyến Địa Đầu" nên chẳng có phương tiện nào ưu tiên trong vấn đề quân vận của quân đội để xin đi. Rồi chẳng để phí mười lăm ngày phép nếu phải chờ đợi xin xỏ, cuối cùng anh phải đánh liều vào ngay Đà Nẵng mua vé xe đò...

Chẳng ai hay và chỉ có anh biết cho mình- nằm bệnh xong, cầm tờ giấy phép của Tiểu Khu cấp trong tay anh chẳng có gì ngoài cái va lô trống rỗng và một bộ đồ lính trong người...

*



Tôi xin đa tạ dòng máu thắm đỏ ruộng cày
Dòng máu đã chảy miệt mài
Trên đồng sâu hay trên nương lúa
Xanh thăm thẳm mắt em thơ
Xin đa tạ mẹ quê nắng lõa mù loà
Mẹ quê nức nở lệ nhòa
Nắng hạ vàng rơi phủ bờ vai
Lời ai ru gió hiu hiu buồn  
(Đa Tạ / Anh Việt Thu) 


Một Mùa Hè Đỏ Lửa khi bà con, gia đình, tất cả đều ra đi. Một phương nam xa vời và hôm nay anh đang hướng về đó.  Một con đường quê hương đầy bom mìn và sụp đổ nhưng anh lính trẻ kia trong một ngày cuối năm Một-Chín-Bảy- Tư- người lính trẻ năm xưa còn nhớ mãi một may mắn trong đời-- đó là lúc anh được  đi giữa lòng đồng bào và được chở che.

 Bao lứa trai nối bước nhau ra đi trong thời chinh chiến. Biết bao mong đợi, nhớ thương từ người nhà ngày đêm trông về những đứa con phải ra tiền tuyến, cách biệt với người thân nay là hình ảnh chân thành thể hiện trong cùng một chuyến xe đò xuyên Việt.

   Thời gian trôi mau, phôi pha gió cát cùng lấp che trong nỗi thăng trầm dân tộc. Nhưng người lính năm xưa, còn sống, còn hướng về quê hương anh vẫn nhớ mãi hình ảnh chuyến xe đò vào nam đầy ắp tình nghĩa đồng bào.  Những ngày dài chinh chiến trên đất mẹ thương yêu, thương nhớ làm sao bao tấm lòng rộng mở. Đó là những bàn tay nhân ái từ Tình Dân làm cho người lính VNCH xưa Đa Tạ suốt đời./.

Tuesday, July 7, 2026

BÁT CANH "TẬP TÀNG" MƯỜI BA NĂM TRƯỚC



Tôi Nấu Canh Tập Tàng
CANH TẬP TÀNG
Chuyện lạ đời ở xứ Mỹ này thiếu gì cái ăn sao nói cái chuyện xa xưa quê mùa quá hỉ? xin bạn đọc khoan vội cười, tôi xin thưa đây là chuyện thật . Cái duyên cớ cho tôi có cơ hội "trổ tài nhà bếp" với món nấu quê mùa nhất bảo đảm tại đây chưa chắc có ai ngoài tôi đã thực hiện chuyện tếu tếu này .
Chuyện là bà xã tôi chiều nay bận đi chợ về trễ không nấu ăn kịp tôi liền nói :
-thôi để anh ra vườn kiếm mớ rau vô nấu miếng canh đổi vị ăn chơi nghe?
Đang bận tay nhồi mấy pound thịt để làm mấy đòn chả cho buổi họp mặt bạn bè tuần sau , bà xã tôi liền bằng lòng ngay tuy không kịp hỏi tôi nấu miếng canh gì.
Vuòn sau của tôi đã cuối thu , rau cỏ bắt đầu tàn héo.
-canh tập tàng !
Ba chữ "canh tập tàng' thoắt hiện lên trong trí nhớ tôi với bài văn nào ngày xưa -thật xưa. Ngày đó tôi còn nhỏ dại bát canh tập tàng của người Huế- người QT tôi nghe và nhớ được mạ tôi nấu cho nhà tôi những khi không còn đi chợ được . Hái rau tập tàng có nghĩa là đi tảo những thứ lá gì sau vườn xong vào nhà kiếm thức gì mặn để nấu tạm một món canh , giúp nhà tôi "nuốt trôi" bữa cơm. Canh tập tàng, rau tập tàng có nghĩa không có tên canh gì hay rau gì cả. Nó là lỡ làng- linh động, là những "phát kiến" cho những gì kiếm được quanh mình, để tạo được một món canh khi cách sông trễ chợ. Cũng có lúc đó là khả năng mưu sinh trong vấn đề ẩm thực , khi môi trường sống quá ngặt nghèo, khô hạn.
Giờ tôi ra vườn sau để thực hiện những gì tôi nhớ được trong quá khứ. Một nhúm rau lang , vài ngọn rau dền còn sót lại , ít nhánh tần ô, vài đọt rau má. Tất cả mọi thứ rau này đang vào thời kỳ vàng úa vì đã hết mùa. Chỉ có vạt cải đang lên non tôi chỉ cần vài lá vì tôi đang thực hiện bữa "canh tập tàng".
Mỗi thứ một ít thế mà tôi đã kiếm được một ngảu nhỏ rau đủ loại cho tôi đem rửa sạch.
Viết đến đây các bạn cũng chưa hiểu được thế nào là bát canh tập tàng nếu chưa nghe tôi diễn tả hết tôi làm thế nào để nấu bát canh này. Chỉ vài con tôm lột vỏ xong bằm nhỏ ướp với một củ hành huơng băm nhỏ tiêu hành nước mắm , một ít bột ngọt.
Một muỗng nhỏ dầu , cho nóng trên bếp xong phi một ít hành huơng và um sơ chén tôm đã ướp kể trên. khi um tôm dĩ nhiên tôi thêm một muỗng canh nước cho khỏi cháy . Đảo tôm một phút xong tôi đổ nước vào đủ cho số lượng canh cần nấu. Nồi canh vừa sôi là tôi bỏ rau vào chỉ trộn rau vừa đủ xẹp xuống đảo đều trên dưới là tôi bắc nồi canh qua bên. Sau khi nếm tôi có thể thêm vài ít muối nếu canh quá lạt. Tôi không quên cắt mỏng vào canh một trái ớt đỏ.
Giờ thủ thuật của tôi là làm sao cho bát canh tập tành chiều này cũng ngần ấy tôm , ngần ấy hành gia vị thôi mà vẫn ngon một cách đậm đà -ý vị ? Đó là muỗng ruốc Huế tôi sẽ nêm vào nồi canh này; thiếu nó sẽ không còn chút gì "huơng vị quê huơng" nữa !
Góc muỗng cà phê ruốc Huế kia tôi đã quậy loãng với vài muỗng nước lạnh để sẵn trong chén . Tôi chỉ nêm thứ ruốc này vào khi đã dời nồi canh nhỏ ra khỏi bếp. Cách này bát canh sẽ không còn mùi ruốc mà cái vị bát canh sẽ đậm đà thêm lên.
Bát canh tập tàng chiều này tôi có cơ hội thực hiện là thế đó. Tuy đơn giản, bình dị nhưng dễ gì thực hiện được bên xứ Mỹ này trừ phi khi có mảnh vườn bé nhỏ như tôi và một trí nhớ hun đúc bằng bao kỷ niệm sang hèn sướng khổ. Tôi lại cho rằng có thể đây là cái vốn an ủi cho những tâm hồn về chiều khi đang huớng về kỷ niệm xa xăm trong đó có hình ảnh bát canh tập tàng.
Bát canh tập tàng chiều này , tôi tự hãnh diện cho riêng mình khi ăn nó mà cảm giác nó ngon như muốn "ngậm mà nghe" để nhớ mạ tôi hay ra vườn sau tảo mớ rau vào nấu món canh tập tàng những lúc lỡ chợ. Bao kỷ niệm đời thuờng nó đã truyền thừa vào trí nhớ tôi hơn nửa đời người mà vẫn không quên như miếng canh tập tàng chiều nay vợ chồng tôi đang thuởng thức ở chốn quê người mà khen nức nở.
Bát canh tập tàng, nghe dễ mà "khó", vậy khó ở chỗ mô? Nếu ta không nấu với một tấm lòng nhớ thương kỷ niệm thì khó lòng nấu được. Câu trả lời chỉ vậy đó thôi.
Đinh trọng phúc
8h
7/11/2013

SÀI GÒN XUÂN CỦA MIỀN NAM

Miền Nam, niềm vui chan chứa đêm mơ hồ Miền Nam, tình xuân sưởi ấm thêm đôi bờ Giờ đây mùa xuân đang xóa tan mây mờ Quên đi đau thương sầu n...