Tuesday, July 25, 2023

TRƯỜNG TRUNG HỌC NGUYỄN HOÀNG TỪNG CÓ MỘT THẾ HỆ ĐÁ BANH RẤT XƯA

ký giả Đoàn Trọng xướng ngôn viên SaiGon Entertainment Television tại Nam California 

(bài này rất mong sự góp tin thêm của bạn đọc, xin cám ơn)

ĐHL


*

TRONG dịp tham dự Đại Hội Thế Giới có tên "Quảng Trị Mảnh Đất Tình Người" tại Nam Cali, khi người viết đang lay hoay tìm bạn bè, chợt có anh Đoàn Trọng xướng ngôn viên kiêm ký giả của Đài Truyền Hình Saigon Entertainment Television (SET) từ ngoài kia bước nhanh vào tìm tôi. Gặp tôi, anh Trọng hỏi một câu khiến tôi rất bất ngờ...

- Ô thưa anh, anh là Phúc, anh là gì của anh Võ Tự Bé, tôi vừa nghe người quen đang đứng ngoài restaurant cho hay anh Võ tự Bé vừa mất...



Anh Đoàn Trọng chắc nghe ai trong đoàn chúng tôi từ Bắc Cali đang tập dợt lại cách dàn đội nữ, phía ngoài cửa phụ của Golden Sea Restaurant,  mới lật đật chạy vào trong tìm tôi và hỏi.


Tôi gặp anh Trọng lần đầu trong bữa chiều tới thăm nhà anh chị Tường Sâm vào hôm kia. Anh là người QT nhưng rời Quảng Trị từ lâu nên giọng nói của anh có phần đổi khác. Tôi bất ngờ thật, tại sao lại có người biết tin người cậu vừa qua đời.

Anh Trọng nói tiếp

-Thời đó tôi là người ngưỡng mộ anh Võ tự Bé vô cùng một cầu thủ có hạng trong đội đá banh của Nguyễn Hoàng...

Lời hỏi thăm của anh Trọng làm tôi nhớ về một quá khứ Đá Banh ngày xưa khi tôi mới chín, mười tuổi. Một hình ảnh ngày xưa hiện về trong trí nhớ từ một đứa bé sinh ra lớn lên từ cái thôn có tên  Đệ Tứ. Một con đường có tên Lê văn Duyệt, một thành phố Địa Đầu cùng một ngôi trường trung học có những cầu thủ đá banh- thế hệ trưởng thượng như cậu người viết là Võ Tự Bé cùng thế hệ ngang lứa cậu tôi như các chú Hoàng văn Lợi, Tống viết Lạc, Trần văn Tây, Trần văn Đại, Trương Đá, Nguyễn Bích, Nguyễn Liệu... Một lời hỏi thăm từ anh Đoàn Trọng cùng lúc đưa tôi về lại hình ảnh một cái sân đá banh của Tỉnh có tên là Sân Vận Động sát ngay phía lưng của ngôi trường thân yêu mang tên Trung Học Nguyễn Hoàng mà bao thế hệ Quảng Trị không bao giờ quên được. Người viết cũng xin nhắc lại thời đó bà con mình chỉ nói "đá banh" chứ không nói "đá bóng, bóng đá" như thời nay.


sân vận động Quảng Trị và cái khán đài hình này có thể nhờ lính Hoa Kỳ lưu giữ mới còn 



giày đinh đá banh  ngày xưa cũng giống bây giờ


Đội banh còn được cấp những đôi giày đinh đặc biệt, để đá và luyện tập. Tôi nhớ đế giày còn có những khối u cứng ngắt để cầu thủ khỏi té. Đứa bé như tôi chỉ được sờ vào đôi giày và những cái đinh ở dưới mà sợ 'ớn lưng' như thể bàn đinh đó đang dẫm trên chân mình không bằng.


Thời gian đó khoảng trước 1960 lúc đó tôi còn nhỏ quá. Trong trí nhớ mù mờ chỉ nhớ những lần xem các trận đá tại sân vận động hào hứng vô cùng. Hình ảnh những lần thi đấu tại đây. Cái khán đài chưa bao giờ tỉnh có tiền sửa sang lại. Cái sân cỏ chưa có căn cứ MACV như sau này. Trên tỉnh không biết có cầu thủ nào có thể có anh Nguyễn Dực (em thầy Nguyễn Bảo) cũng là một cầu thủ có hạng ngay cả khi vào trại Tù tại Ái Tử cũng là một cầu thủ. Anh Dục mất trong tù do kiết lỵ khoảng 1977.


Thời này có nghĩa là trước 1960, tình hình chiến tranh chưa cao độ do chưa có MTGPMN ra đời. Cậu Võ tự Bé sau này đi Công Dân Vụ vừa thi xong tú tài năm 1961, đem vợ con từ biệt quê hương QT vào nam. Từ đó cậu Bé tôi vào Biệt Động Quân một lần với người bạn là chú Hoàng Tùng

Cũng giống như hoàn cảnh anh Đoàn Trọng, sau này cũng biệt xứ lưu lạc vào nam cho đến khi qua Mỹ, duyên kỳ ngộ lại gặp Đồng Hương QT tại Nam Cali phát triển nên anh Trọng có nhiều chương trình ưu tiên phỏng vấn hội QT nam Cali. 


Đoàn Trọng (vét trắng)  đang hỏi ĐHL (vét đen) về sự qua đời của người cậu Võ Tự Bé, một cựu học sinh cựu trào NH và là cầu thủ đá banh một thời QT trước 1960






Lớp Nguyễn Hoàng như cậu Võ Hoa có các anh Lê ngọc Phái và Lê Cẩm  có thể biết nhưng lớp Võ Tự Bé thì có thể thầy Nguyễn Bảo hay lớn hơn mới biết. 

Tôi không ngờ trong mịt mờ trí nhớ một đội đá bóng hay của Nguyễn Hoàng và trong đó có nhiều cầu thủ thuộc thôn Đệ Tứ năm xưa, hôm nay lại có người nhắc lại.  


Sau năm 1963 thì phong trào đá banh không còn nữa do tình hình chiến sự leo thang. Những cầu thủ giỏi năm xưa hầu hết đều ra tiền tuyến thi hành bổn phận làm trai. Nói như nhà văn Hoàng Long Hải thì "Phường tôi sĩ quan cấp úy không thiếu chi, kể không hết. Loon lá như vầy, tù cải tạo về sớm thế nào được, ít ra cũng 5 – 7 năm nên đi HO cũng bộn lắm. Ở Mỹ, có nhiều Hội Quảng Trị, tình hình cũng na ná như thế cả..."

(Tuệ Chương-Phường Đệ Tứ của Tui)


Người thôn cũ chúng tôi, đồng môn NH ở nam Cali và bắc Cali nhiều lắm. Tôi vừa gặp anh Nguyễn Bích và chị Lê thị Thạnh phu nhân của anh Bích người cùng thôn và thân với cậu tôi. Tôi cũng gặp nhiều người bạn cùng thôn đệ Tứ như Mỹ Tín (em chị Thạnh), Võ Trung, Nguyễn Văn, Lê Vang... nhưng lớp người ra đi từ xưa lại biết người cầu thủ NH là Võ Tự Bé quả làm tôi khá bất ngờ.


Sơ ngộ với anh Đoàn Trọng xướng ngôn viên của đài TV Sài Gòn Entertaiment Television (SET) tại Nam Cali tôi không ngờ anh là người QT và là người vừa nhắc lại đội đá banh ngày xưa trường NH và của thành phố QT mà hầu như rất ít người nhớ.


Dù sao cũng nhờ anh Đoàn Trọng đã giúp tôi nhớ lại hình ảnh cái Sân Vận Động Quảng Trị, một thời vang tiếng đá banh cùng cái khán đài kỷ niệm một thời rất xưa, trước cả những năm 1960.


Các thế hệ đàn anh NH cùng một thời phong trào đá banh đa số đều tòng quân chọn đường binh nghiệp. Và từ đó cũng là lúc chiến tranh càng ngày càng lan rộng. Lứa con cháu như chúng tôi vào học trường NH (1965-1972) thì cơ quan MACV đã xây dựng xong. Sân Vận Động biến thành sân đậu cho máy bay trực thăng hơn là nơi đá banh. Những chiếc trực thăng H.34 của Mỹ, hay trực thăng có đuôi giống 'con cào cào' của Úc Đại Lợi đậu suốt ngày trên mặt cái sân banh này cho đến xế chiều thì bay đâu vào Huế.




Ngồi học trường NH có dịp ghé mắt qua khung cửa, những lúc thấy được cái sân vận động. Đó là những lúc tôi nhớ lại những trận đá banh hào hứng... hình ảnh cái khán đài đông nghẹt người xem, đủ loại khán giả. Một thời an bình ngắn ngủi qua đi theo khói lửa chiến tranh. Hàng ngày trên cái sân vận động u buồn, hiu hắt hay có hai chiếc trực thăng H.34 im lìm đậu.  Hai cái chong chóng trỉu xuống, thỉnh thoảng hơi nhúc nhích do ngọn gió từ cánh đồng Quy Thiện thổi về...

Quảng Trị ơi, tôi hằng nhớ về một thời chinh chiến ./.


ĐINH HOA LƯ 25.7.2023

edit 27.1. 2024

Sunday, July 23, 2023

NỖI BUỒN VIẾT VÀ GIẤY

Theo năm tháng hoài mong 

thư gửi đi mấy lần đợi hồi âm chưa thấy

em ơi nhớ rằng đây còn có anh đêm ngày 

hằng thương nhớ vơi đầy


(Châu Kỳ/ Sao Chưa thấy Hồi Âm)

BẠN MẾN,




Có lúc nào bạn ngồi nhớ lại một thời mực và giấy không? Cái thời chúng ta hay mua từng đồng mực viên hoà với nước rồi đựng trong cái chai nhỏ xong không quên "nhém" hay vặn thật kỹ. Có mực đồng nghĩa chúng ta đang học lớp ba lớp tư niềm hãnh diện này khiến chúng ta  nâng niu những  bình mực này chẳng khác chi báu vật? Làm sao chúng ta quên được  hình ảnh xin mạ vài đồng rồi chạy ù ra cái quán đầu kiệt mua cho ra cái lưỡi viết rồi về nhà cắm vào cái cán viết. Nếu mua chưa ra cán, chúng ta cột tạm vào đầu cái đũa gãy hay cái que tre nào đó cũng xong.



Mua mực viên thì ta phân biệt mực tím hay mực xanh để o bán quán biết mà bán cho đúng. Bình mực không VITA còn sót lại chúng ta cũng  dùng mãi tưởng như 'suốt đời' - ôi quý làm sao!

:

Ai đã qua cái thời học trò bé nhỏ khi đã vào những năm được dùng viết mực làm sao mà không nâng niu từng nét chữ. tiết kiệm từng giọt mực. Chúng ta vừa dùng giấy thấm cho khô vừa hít hà suýt xoa mỗi khi làm bình mực đổ.  Rồi thời bình mực 'nhựa KHÔNG ĐỔ' ra đời, một lần nữa chúng ta quý nó làm sao!

Hạnh phúc thay cho từng trang giấy sau giờ tập viết cùng những điểm 9 hay 10 màu đỏ đậm đà cùng lời khen của thầy cô. Từng giọt mực lập công. Rồi chúng ta thương cái cán viết những lúc nó nhịp nhàng lên xuống viết nên bao nét chữ dịu dàng lúc ngón tay cậu học trò nắn nót mải mê.

TIM TÍM MỰC MỒNG TƠI



Hạt mồng tơi khi chín cũng tạm làm mực tím viết chơi. Những chỉ viết tạm thôi chứ không thể nào thay mực viên hoàn toàn được. Thế mà người viết còn nhớ có lúc có dùng rồi . Những chùm hạt mồng tơi khi chín đen nhánh, ép nước tím nó ra chấm rồi viết trên trang giấy vở học trò nhàn nhạt, không ra thể thống gì. Thương hạt mồng tơi không ai mà không nhớ bờ giậu nghiêng nghiêng cho cây mồng tơi mọc nhờ. Ôi mồng tơi lá xanh mát mắt, vắt vẻo mấy chùm hạt chín muồi, một màu đen đậm.


 *

Tuổi nhỏ hồn nhiên qua mau. Bao cô, cậu học trò nay bước vào thời biết dùng viết máy. Hãnh diện làm sao khi ta bước vào trung học. Nam sinh trung học thật lòng vui sướng  khi trên túi áo trái của mình lại "lấp ló"  màu vàng óng ánh của cái nắp viết máy. Tuyệt đỉnh ước mơ là ngòi pilot; nắp vàng càng quý. Loại khá thì có viết máy parker, alpha... Những thứ viết máy thế kia chúng còn tiêu biểu cho một thời kỳ chúng ta khôn lớn lúc đang bước vào ngưỡng cửa trung học. Viết máy tiện lợi cho học trò trung học, vừa qua thời tiểu học - lớp ba lớp tư với ve lọ, mực viên cùng cái cán viết tòa, ôi chúng ta nhớ lại, sao mà "lạc hậu" quá đi.

Thời thế đổi thay vùn vụt. Ngày trước chắc hẳn chúng ta chẳng hề hình dung hình ảnh cuộc sống nói chung là xã hội hôm nay đang chạy đua với kỹ thuật số (digital) cùng "a còng" (@)". ..

Nhân viên bưu điện - các chú các cô chuyên ngồi đánh điện tín (giây thép) nay ngồi ngáp dài buồn cho công ăn việc nay chẳng còn thích hợp. 



Cảnh đợi cánh thư xanh người yêu từ phương trời xa sao thơ mộng quá. Hai kẻ yêu nhau ngày qua ngày ngóng bác bưu tá viên đầu ngõ quả thật không còn nếu có chăng nữa cũng thật hiếm hoi. Chúng ta hồi tưởng lại, phải chăng giây phút nhận lá thư xanh đó là lúc ta bỗng dưng thấy người đưa thư " hôm nay sao đáng yêu chi lạ". Ôi chỉ là hoài niệm một thời- chuyện đánh giây thép "tích tịch tè tè" các bác bưu tá viên sẽ mang các tờ điện tín khẩn cấp nào đó... bao hình ảnh thực sự chìm sâu vào quá khứ.
 
Các thế hệ đi sau làm sao chiêm nghiệm được cảm xúc và hình ảnh ngày đó như chúng ta từng có. Những thế hệ sau này còn gọi là "gen Z" hoàn toàn không có những cảm xúc vừa tả. Có thiệt thòi chăng cho những tâm hồn sinh ra và lớn lên trong thời kỹ thuật số, mọi thứ đều có các robot tin học tính toán, làm thay.



Tất cả đều biến mất trong thời đại điện toán. 

Thế đó, thế gian biến đổi khôn lường không ai ngờ được. Chính chúng ta trong thời đại hôm nay chưa hẳn đã đoán được hình ảnh ngày mai, một ngày mai ra sao cho SỐ PHẬN VIẾT VÀ GIẤY?

Nhưng biết đâu mai đây thiên hạ sẽ có một ngày: ngày bạn cũng như tôi thèm muốn một lá thư xanh với đôi dòng chữ tự tay người viết lấy. Có thể bạn cho là chuyện  'huyền thoại ' đó thôi. Ai thân lắm thì sẽ hiện trong vài dòng mét xịt (message) trong cái Iphone đời mới thế là ấm lòng biết mấy.

Cái ngày đó sẽ có thật đó bạn ạ. Đó là khi thiên hạ lười viết. Ngón tay nay quen rồi khi chỉ biết gõ và bấm thôi. Những dòng "mét xịt" trong Iphone sẽ thay cho hàng chữ dịu dàng trìu mến trong lá thư xanh nào đó. Phong bì và những con tem không ai còn nhớ. Hình ảnh tờ giấy viết thư loại pelure màu xanh hi vọng hay hồng tình yêu sẽ không ai nhớ hay biết đến nữa! Đây là thời những con 'rô- bốt tin học'  thay người trong viết và giấy cùng trao đổi tâm tư...

Chúng ta mong sao thấy lại một thời mực tím cùng đôi dòng tự tình trên trang vở. Những câu thơ ghi lại từ một bài thơ lãng mạn đa tình. Có bài thơ tình nào đó hay đến não lòng làm người ta phải nắn nót chép lại, e ấp cất dấu bên trong cuốn vở học trò hay cuốn sổ nhật ký ngày xanh...
Chúng ta đâu có những cảm giác bồi hồi xúc cảm của một ngày xưa, phút giây nhận được lá thư người thương yêu gửi qua bưu điện. Những lá thư có khi hàng tuần và cả non cả tháng mới tay người nhận. Một thời đại phương tiện thông tin quả khó khăn và thiếu thốn. Một cảm xúc và trải nghiệm nho nhỏ nào đó dâng lên trong tâm hồn chúng ta, lớp người sống qua hai thời đại xưa mà không quá xưa và nay tức là kỹ nghệ Internet và kỹ thuật số phát triển như vũ bão.

Khi còn tự chúng ta xác nhận còn lắng đọng trong tâm hồn chút tâm tình hoài cổ, lúc chúng ta hay nhắc lại nhiều chuyện "ngày xửa ngày xưa", ắt hẳn chúng ta còn nhắc lại một thời VIẾT và GIẤY. Lãng mạn hơn một chút, chúng ta có thể gọi đây là Nỗi Buồn Bút Mực. Một nỗi buồn nào đó man mác dâng lên trong lòng khi những hình ảnh dễ thương đang chia tay chúng ta vĩnh viễn./.

ĐHL edition và tái đăng  22.7.2023

Thursday, July 20, 2023

NHÂN CHUYỆN STEPHEN B. YOUNG VÀ CUỐN SÁCH MỚI -SỰ PHẢN BỘI CỦA KISSINGER

 

SÁCH MỚI- KISSINGER'S BETRAYAL

SỰ PHẢN BỘI CỦA KISSINGER

By STEPHEN YOUNG

Lược tiểu sử GS Stephen B. Young

Stephen B. Young từng phục vụ trong thời chiến tranh VN trong chức vụ phó cố vấn vùng quận của tỉnh Vĩnh Long tư 1967-1971. Về nước Ông tốt nghiệp TS danh dự (cum laude)tại Đại học Luật Harvard và từng làm trợ tá cho Hiệu Trưởng trường Luật Harvard. Hiện Ông là GS Luật tại Đại học Luật Hamline

Ông thông thạo Việt Ngữ đã cùng người vợ VN dịch cuốn the Zenith (Đỉnh Cao Chói Lọi) cho nhà văn phản tỉnh Dương thu Hương.


Theo tin của tờ Vietvungvinh.com tại thành phố San Jose bắc California vào lúc 10 giờ sáng Chủ Nhật ngày 2 tháng 7 năm 2023, đông đảo đồng hương đã đến hội trường Quận hạt Santa Clara bắc California, để tham dự buổi hội thảo mang chủ đề "Từ Hoả Tuyến Quảng Trị 1972 đến Hoà Ước Paris 1973" với diễn giả chính là Giáo sư Stephen B. Young. Đồng thời cũng là buổi ra mắt sách "Sự phản bội của Kissinger". Tác giả Giáo sư Young lên án ngoại trưởng Hoa Kỳ phản bội đồng minh qua Hiệp định Paris 1973.

*
Trong cuốn sách rất mới này phải nói đúng 50 năm từ ngày ký kết Hòa Ước Ba Lê cho đến nay một học giả Mỹ đã ra một cuốn sách chứa nhiều thông tin nhất để lột trần âm mưu và thủ đoạn của Henry Kissinger người đã rắp tâm bỏ rơi đồng minh VNCH trước ký kết đàm phán Hiệp Định Paris 27/1/1973.
Theo Gs Young, Henry Kissinger với tư cách là Cố Vấn An Ninh cho TT Richard Nixon từ 1969, ông Young cho rằng Kissinger đã bỏ rơi đồng minh một cách tức tưởi khi ông ta đàm phán Hiệp Định Paris hầu chấm dứt sự can thiệp của Hoa Kỳ vào cuộc CHIẾN ỦY NHIỆM với Liên xô lúc đó. Nhưng theo Young, Henry Kissinger người đã tạo cơ hội cho miền Bắc chỉ trong vòng hai năm đã áp đảo thành công VNCH với chiến thắng cuối cùng vào tháng Tư 1975.
Trong cuốn Kissinger’s Betrayal How America Lost the Vietnam War, ông Young giải thích sâu sắc mang tính logic trước sau, nguyên nhân – hậu quả về cuộc chiến dựa trên căn bản kiến thức trực tiếp và sự quan tâm cho người dân Đông Nam Á nói chung và miền nam VN nói riêng.
Dĩ nhiên đối với cánh tả và phong trào phản chiến trước đây họ không ủng hộ cuốn sách này. Nhưng đối với người VNCH và đồng bào tỵ nạn CS, cuốn sách mới này của GS Young đã bộc lộ sự bất mãn của ông không riêng gì đối với Kissinger mà cả phong trào phản chiến tại Mỹ trong thời chiến Tranh VN.
Hiện nay, Henry Kissinger đã lộ rõ chân tướng là ủng hộ Tập Cận Bình và Putin hơn là Ukraine đủ cho ta thấy sự rắp tâm 'bán đứng' VNCH là cả một thủ đoạn của ông cựu ngoại trưởng hoàn toàn có thật. Đã có nhiều sách vở báo chí bàn về Kissinger nhưng cuốn sách mới này là một tài liệu lưu thế quý báu cho chúng ta và thế hệ con cháu trong sử liệu chiến tranh quốc cộng.




hình đính kèm Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (P) tiếp ông Henry Kissinger, cựu ngoại trưởng Hoa Kỳ, tại Nhà khách Điếu Ngư Đài ở Bắc Kinh, Trung Quốc, ngày 20/07/2023. Tại buổi tiếp này chính Tập đã nói Trung Quốc không bao giờ "quên người bạn cũ" của mình.
VIA REUTERS - CHINA DAILY

Cuốn sách này tuy mới nhưng không mới đối với VNCH một thời đã chống đối 'sự đi đêm' liên tục của Henry Kissinger người mà VNCH gọi là "Ngoại giao con thoi", "Phù Thủy" hay là "Quân Sư" kể cả "Vua Đi đêm" ...vv

VNCH từng không ngớt lời nguyền rủa Henry Kissinger khi bắt buộc miền nam phải ký hiệp ước bất công bất minh Ba Lê 27/1/1973.

Phải chăng Henry Kissinger người chỉ định và tạo ra một chuyển biến lịch sử trong Chiến Tranh VN?

Chưa hẳn thế, nếu chúng ta đọc lại lời đe dọa và mạt sát một cách vô lương tâm và không liêm sĩ, thủy chung của TT Richard Nixon thì tất sẽ thấy rằng ông Kissinger chỉ là người thừa hành hay chỉ là một công thần đắc lực và tận tụy cho TT Richard Nixon mà thôi.
Trong bức thư cuối cùng bức ép đe dọa TT Nguyễn văn Thiệu, ông Nixon viết


Theo luật Mỹ sau hơn 40 năm bức thư này đã bạch hóa như sau

TÒA BẠCH ỐC

HOA THỊNH ĐỐN

 

TỔNG THỐNG THÂN MẾN


Một lần nữa tôi đã phái Tướng Haig tới Sài gòn để gặp tổng thống nhằm thông báo cho ngài biết về quyết sách quốc gia cuối cùng của riêng cá nhân tôi về vấn đề đàm phán ngưng bắn cùng những triển vọng mà chúng ta đang đối mặt.


Hai tháng qua, với những lá thư riêng cá nhân tôi, qua nhiều lần bàn thảo thêm, với nhiều lần liên lạc với TS Kissinger, cùng Tướng Haig, và Đại Sứ Bunker và qua những  cuộc thảo luận hàng ngày tại Ba Lê; tôi đã nghiêm túc thông báo cho ngài biết các tiến trình về cuộc đàm phán, tôi đã truyền đạt cho tổng thống nhiều đánh giá tốt nhất vì lợi ích chung giữa chúng ta.


Tôi đã cho ngài mọi cơ hội để cùng chúng tôi mang lại hòa bình trong danh dự với người dân miền Nam Việt Nam.

Nhiệm vụ của Tướng Haig tới có mục đích giải thích cho ngài biết ngài PHẢI hợp tác với ý định cuối cùng của tôi là tiến hành chứ không còn thay đổi. Nếu thấy cần thiết Hoa Kỳ có thể đơn phương thực hiện.


Các sự kiện gần đây không hề thay đổi quyết định của tôi. Mặc dù cuộc đàm phán với Hà Nội đang gặp một số chướng ngại nhưng tôi muốn ngài chớ hiểu lầm về ba vấn đề rất cơ bản như sau: 

*Trước tiên là chúng ta đang đứng bên bờ thỏa thuận bất cứ lúc nào. 

*Thứ hai, thương thảo với Hà Nội hiện nay lại bị đình trệ rất nhiều do họ đã khai thác được sự bất đồng công khai của chúng ta. Hà Nội thừa sức biết rõ điều này, quả là một điều bất lợi hết sức nghiêm trọng cho phía ngài.

* Thứ ba, như tôi vừa thông báo cho phía họ, thậm chí nếu Hà Nội đáp ứng các yêu cầu căn bản còn lại, tôi sẽ nhanh chóng tiến hành thủ tục ký kết thỏa thuận.

Chắc ngài cũng biết các hành động quân sự khởi động trước khi trướng Haig đến.

 Tướng Haig sẽ giải thích cho ngài biết các hành động như vậy nó mang một ý nghĩa quyết tâm của phía chúng tôi (Mỹ) muốn đưa cuộc xung đột chấm dứt nhanh chóng cũng như chỉ ra những gì tôi chuẩn bị làm nếu họ vi phạm thỏa thuận. Tôi cũng không muốn ngài bị bỏ lại với những ấn tượng quá sai lầm. Dù bất cứ hoàn cảnh nào các hoạt động quân sự của Hoa Kỳ vừa nói không thể hiện mong muốn hay ý định rằng quân đội Hoa Kỳ sẽ can dự nếu Hà Nội đáp ứng điều khoản thỏa thuận mà tôi sẽ ký.

Nếu bây giờ vẫn thiếu sự hợp tác giữa chúng ta và nếu ngài vẫn không chịu hợp tác ký kết thỏa ước, điều này sẽ mang lại hậu quả tai hại cho ngài trong liên hệ hai quốc gia. Tôi tin chắc sự từ khước này sẽ đem lại một thảm họa to lớn, làm tiêu tan bao thành quả chúng ta cùng chiến đấu hơn thập kỷ qua. Hơn thế nữa, đây là điều không thể nào tha thứ do nó làm chúng ta mất đi một cơ hội có được trong công bằng và danh dự.


Qua tướng Haig, tổng thống  CHỈ CÒN  một cơ hội cuối này để trả lời cho tôi một lần cuối cùng những gì tôi đã chủ tâm hoạch định; còn không thì ĐƯỜNG AI NẤY ĐI. 

Tôi nhấn mạnh thêm lần nữa, tướng HAIG tới Sài Gòn không nhằm thương thảo với tổng thống.


Đã là lúc chúng ta cần hợp tác để thương thảo với kẻ thù. Thế nên ngay bây giờ, ngài phải quyết định- một là HỢP TÁC với chúng tôi hai là ngài để tôi TỰ ký kết riêng với kẻ thù khi họ phục vụ được LỢI ÍCH MỘT MÌNH NƯỚC MỸ./.


TRÂN TRỌNG CHÀO NGÀI

Richard Nixon


President Nixon (center) meeting with Nguyen Phu Duc (left), South Vietnamese President Nguyen Van Thieu' special emissary, to put his seal of approval on the Vietnam cease-fire agreement negotiated by Henry Kissinger (at right). 

VỚI SỰ BỨC ÉP CỦA TT NIXON, TT THIỆU SAU ĐÓ PHẢI GỬI ĐẶC SỨ NGUYỄN PHÚ ĐỨC GẶP TT NIXON VÀ NGOẠI TRƯỞNG KISSINGER CHẤP THUẬN KÝ KẾT



Qua bức thư của TT Nixon chúng ta thấy rõ ràng lời lẽ của TT Nixon đối với TT VNCH là một sự đe dọa, coi thường và chà xí bỏ rơi không hơn không kém.
Chớ đổ hết tội cho Henry Kissinger mà hãy đi từ chính phủ đương thời là TT Nixon cả Quốc Hội Hoa Kỳ và đương nhiên là cả Chính SÁch Lớn của tập đoàn Tài Phiệt Mỹ và thời đó.
Henry Kissinger chỉ làm nhiệm vụ con thoi hơn là nhà hoạch định chính sách (Policy Maker)
Đi xa hơn và cao hơn nhiều bậc nữa nếu chúng ta nghĩ đến chiến lược của tài phiệt Tây Phương đã là người "hoạch định chính sách" còn lớn hơn các nhà làm chính sách trong chính phủ Hoa Kỳ nữa.
Đây là thực tế dù thực tế này rất cay đắng cho VNCH

Nếu chúng ta cùng hồi tưởng lại không gian và hoàn cảnh trong thời CHIẾN TRANH LẠNH  (Cold War) thì hình ảnh những đại công ty các nước Tư Bản ồ ạt làm ăn tại các nước theo chế độ Xã Hội Chủ Nghĩa hay các nước trong Khối Thứ Ba là những hình ảnh ‘lạ lùng không thể tin được’ vào thời đó. Một thời gian Tư Bản và Cộng Sản xem nhau như  “nước và lửa”, thù địch, đối kháng cùng chiến tranh một mất một còn. Thế mà những điều ta không thể tin nay đã thành sự thật. Tư bản đã bắt tay với CS mà những chuyến công du ‘con thoi’ của Henry Kissinger cựu ngoại trưởng Hoa Kỳ vào đầu năm 1971 tới Bắc Kinh là dấu hiệu cho một cuộc cách mạng về kinh tế chính trị hoàn cầu.


                 Henry Kissinger và Chu ân Lai năm 1971 

 Một sự thật rất đắng cay cho những con người từng phục vụ và bảo vệ VNCH, một mảnh đất thân yêu từng ươm mầm tự do dân chủ và chế độ Cộng Hòa nhưng đã bị bức tử trong sự thay đổi thời thế và hoạch định từ bàn cờ chính trị quốc tế.  Bàn cờ chính trị kinh tế thế giới đã lật qua một trang mới đó là TOÀN CẦU HÓA KINH TẾ THẾ GIỚI còn gọi tắt là TOÀN CẦU HÓA. Đáng thương cho VNCH là một nước nạn nhân cho Toàn Cầu Hóa này do hoàn cảnh đặc biệt về cuộc chiến QUốc Cộng mà bước rút lui của quân đội Hoa Kỳ về nước được đánh đổi bằng cái chết của VNCH và mở màn cho Toàn Cầu Hóa mà sự vững mạnh của nền kinh tế thứ hai thế giới của Trung Hoa là thí dụ điển hình nhất.


Sự thật của TOÀN CẦU HÓA kinh tế thế giới đã cho ta thấy rất nhiều nhà TỶ PHÚ ĐỎ mọc lên từ vùng đất CS như Trung Cộng và Việt Nam hiện tại. Một sự thật không chối bỏ đó là cuộc sống sung túc hơn, đầy đủ hơn, thay đổi màu da sắc áo từ những nước có thu nhập đầu người thấp nhất thế giới như VN và ngay cả Trung Cộng và giờ đây lợi tức đầu người đang lên cao một cách nhanh chóng.

Khi họ Tập còn khen "người bạn cũ tốt" là cụ già lụ khụ 100 tuổi Henry Kissinger đang thăm nhà lãnh đạo cao nhất của Trung Hoa thì chúng ta thấy rằng 

Chiến Tranh Mỹ Hoa chỉ là điều trên "đầu môi chót lưỡi" và thoa vuốt những thành phần cực đoan chủ nghĩa dân tộc của Bắc Kinh thôi 

Nước Mỹ ra sao khi không có "chuỗi cung ứng" khổng lồ của Trung Cộng. Trung Cộng sẽ ra sao khi không có khối tiêu thụ khổng lồ của nội địa Hoa Kỳ?

Chúng ta cũng thấy rằng nền kinh tế nội địa Hoa Kỳ chiếm hết 3/4 sức mạnh kinh tế của Mỹ.

Từ các nguyên lý trên, dù Henry Kissinger là tội đồ của VNCH nhưng vẫn là công thần nước Mỹ. Khi Kissinger tuy tuổi già sức yếu vẫn chưa mất đi 'bản chất con thoi' của ông ta, và hình ảnh Kissinger-Tập cận Bình tại Bắc Kinh hiện tại cũng không quá ngạc nhiên chút nào cả.

Người viết nói ra điều này để chúng ta cùng nhận chân ra sự thật rằng các siêu cường vẫn gắn bó với nhau do cùng chung quyền lợi và thân phận nhược tiểu dù vào thời nào cũng thiệt thòi và là "con dê tế thần" cho các "ván bài quốc tế" cả.

Chỉ tiếc rằng khi VNCH mất đi vẫn còn nhiều "thân phận nhược tiểu" khác phát sinh, họ không bao giờ nhận ra kinh nghiệm...

Kinh nghiệm đó là đặt lợi ích toàn dân lên trên hết, dân chủ hóa chính quyền để làm cho dân giàu nước mạnh thoát ra cái lưới cay độc của sự vứt bỏ và phản bội khi phải 'nương nhờ' hay 'lệ thuộc' dù bất cứ dưới một cường quốc nào.

Thân phận nhược tiểu không phải chỉ có một VNCH bị hi sinh vứt bỏ một cách tức tưởi, sẽ còn nhiều Henry Kissinger khác nếu các dân tộc nhỏ bé không nhìn ra vấn đề. 

BÀN CỜ QUỐC TẾ KHI NÀO CŨNG DỌN TIỆC CHO CÁC THẾ LỰC GIÀU MẠNH VÀ THÂN PHẬN NHƯỢC TIỂU LÚC NÀO CŨNG SẴN SÀNG BỊ HI SINH VỨT BỎ CHO QUYỀN LỢI CỦA SIÊU CƯỜNG MÀ THÔI 


ĐHL 22.7.2023




Tuesday, July 18, 2023

BIẾN ĐỔI KHÍ HẬU- CON NGƯỜI LÀ THỦ PHẠM NHƯNG CHÍNH CON NGƯỜI TRỐN TRÁNH TRÁCH NHIỆM

 

theo NOVA  100 năm trong giai đoạn 1860 - 1960 lượng CO2  không đột biến  bằng hai thập niên đầu thế kỷ 21 và hai thập niên đầu thể kỷ 21  thế giới chứng kiến sự biến đổi khí hậu rất kinh hoàng từ lụt bão tới nhiệt độ nắng nóng kỷ lục khắp các châu lục

người Mỹ đang trú tại một phòng lạnh tại Phoenix, Arizona do thời tiết quá nóng (16.7.2023) CNN

CON NGƯỜI LÀ THỦ PHẠM LÀM TRÁI ĐẤT NÓNG LÊN NHƯNG CHÍNH CON NGƯỜI LÀ NGƯỜI TRỐN TRÁNH TRÁCH NHIỆM


CON THUYỀN NHÂN LOẠI TRƯỚC SÓNG GIÓ TRƯỚC BIẾN ĐỔI KHẮC NGHIỆT CỦA THIÊN NHIÊN VÀ MỌI NGƯỜI ĐỀU MUỐN TỰ SÁT KHI THIẾU TRÁCH NHIỆM VỚI NHAU


THẾ GIỚI đang nóng lên một cách dữ dội. Từ Âu Châu, Mỹ Châu, Á Châu đều ghi nhận những nhiệt độ chưa hề có trên cả 50 độ C là điều quái đản và ghê sợ. Khí hậu trái đất nóng dần,  những nơi mát dịu nhất đều chịu những đột biến rất đáng lo ngại.

Nhiệt độ trung bình bề mặt trái đất đang vượt lên 1.0 độ C tính từ 1880 cho đến nay.  1 độ C chúng ta thấy quá bình thường nhưng tính cả khối lượng không gian địa cầu nhân với 1 độ C thì nhiệt lượng của nó tăng lên quá kinh khủng. Với Nhiệt lượng Kinh Khủng thế thì bao băng sơn sẽ tan chảy bao dòng hải lưu sẽ thay đổi và gió nắng lụt bão sẽ đột biến ra sao. Chim chóc, hải sản không còn hay thay đổi, lớp băng bao phủ bắc bán cầu dần dà teo tóp nhất là băng sơn sụp đổ hàng loạt đang đưa mức nước biển dâng cao dần dần



Vấn đề không dừng lại ở đây nếu con người không chịu hợp tác thì nhiệt độ hâm nóng địa cầu sẽ còn tiếp tục…



Con thuyền nhiệt độ đang tròng trành nhưng sự hợp tác dù chỉ trên lý thuyết cũng không đi đến đâu, do đèn nhà ai nấy rạng, cha chung không ai khóc

Sự thật mỉa mai này là một vấn đề nhức nhối



Thà con thuyền chìm và chết chung chứ không ai chịu dại hi sinh kinh tế thiệt thòi cho dân mình để cứu nguy cho cái chuyện rất chung là BIẾN ĐỔI KHÍ HẬU cả

====================== 

theo Investopedia thống kê năm 2020

5 nước nhả lượng CO2 nhiều nhất trên thế giới trong 1 năm 

1- Trung Cộng trên 10 tỷ tấn

2- Hoa Kỳ dưới 5 tỷ tấn

3- Ấn Độ gần 2.5 tỷ tấn

4- Nga hơn 1.5 tỷ tấn

5- Nhật tương đương Nga hơn 1.5 tỷ tấn 

===================================== 


Trung Hoa hiện tại là thủ phạm tống lượng CO2 vào khí quyển địa cầu nhiều nhất thế giới gần gấp đôi Hoa Kỳ  nhưng vẫn ù lì 'sống chết mặc bây tiền thầy bỏ túi'  Hiện nay Trung Hoa vẫn khăng khăng dùng than đá làm nguyên liệu chính sản xuất năng lượng để cung ứng cho kỹ nghệ của họ. Nhất là Kỹ nghệ luyện thép cho đến xi măng của Bắc Kinh hoàn toàn dùng than đá để có năng lượng

Hoa Kỳ trước đây đứng đầu nhưng nay đã thức tỉnh và có trách nhiệm với nhiều Chiến Lược cứu nguy địa cầu đối với thế giới . Chính phủ Mỹ liên tục đã có nhiều kế hoạch tái cấu trúc hạ tầng cơ sở để giảm  CO2 nhả vào khí quyển theo thống kê 2020 nay chỉ còn chưa tới 1/2 khối lượng so với trước. 

Toàn cảnh đối với thế giới, rất đáng lo ngại, dù sao các chương trình toàn cầu về giảm lượng CO2 vào khí quyển còn trong vòng nghị sự và các nước khác vẫn để cho Hoa Kỳ một mình làm lấy, chưa có nước nào có hành động dứt khoát cả. Vấn đề thi hành cụ thể đa phần còn trên bàn giấy có lúc lại trở thành mâu thuẫn đảng phái tranh cãi.


Từ Nghị định Thư Kyoto 1992 cho đến Thỏa Thuận Paris vào năm 2015 được đa số các nước ký kết và có hiệu lực từ 4.11.2016 kết quả chỉ là những cái BÁNH VẼ to tướng mà thôi. 

chỉ còn vài năm nữa là hết năm 2030 nhưng nghị trình bàn giấy vẫn còn 'ì ạch' thì lấy đâu là điều thực tế cho kế hoạch giảm tới 70% dioxid carbon?

By 2030, zero-carbon solutions could be competitive in sectors representing over 70% of global emissions

Thế giới tự dối trá với chính mình khi BIẾN ĐỔI KHÍ HẬU VÀ NGUYÊN NHÂN TẠO RA NÓ CHÍNH TAY CON NGƯỜI TẠO RA

Khi nhân loại tự mình không có tinh thần trách nhiệm, lòng tham về kinh tế đến từ tư duy ích kỷ đã thiêu cháy hết lương tâm thì chẳng mong chi được nữa

Nhìn về tương lai nhân loại ngoài thảm họa chiến tranh thảm họa Chết vì Hâm Nóng địa Cầu chúng ta chỉ biết thở dài


Chớ Cầu Nguyện, Cầu xin, Loài Người hãy đấm ngực mình và nói Lời Chúa


LỖI TẠI TA, LỖI TẠI TA, LỖI TẠI TA MỌI ĐÀNG


Thời gian khôn còn hào sảng cho thế giới nữa khi biến đổi khí hậu trở nên quá gay gắt quá sức chịu đựng của con người. Chỉ còn một ít cơ hội nhưng bước đi hiện thực kéo sự gia tăng nhiệt độ bề mặt địa cầu còn quá nhiều trở ngại. Trầm trọng nhất là vấn đề đoàn  kết thế giới cùng tính tư lợi, cục bộ cho từng nước cũng như sự tin tưởng lẫn nhau là ngọn núi cao chận bước cứu sinh cho địa cầu chúng ta.

Mong cầu một cơ may nào đó, hay một vĩ nhân nào hiện thế cho quả đất thân yêu của nhân loại. 


ĐHL 18.7.2023


What evidence exists that Earth is warming and that humans are the main cause? | NOAA Climate.gov

https://www.investopedia.com/articles/investing/092915/5-countries-produce-most-carbon-dioxide-co2.asp


ƯỚC MƠ XE ĐẠP


Bạn đọc mến,

 Thời này ra đường chắc hẳn chúng ta thấy xe cộ chạy đầy đường. Đông nhất là xe hai bánh rồi đến xe bốn bánh. Tất cả đều tân kỳ, đẹp mắt. Cảnh này khác xa so với ba bốn thập niên về trước. Khác đến nổi, sắm chiếc xe đạp coi bộ quá  khó khăn, còn nói gì đến chuyện "xe nổ, xe hơi". Nhắc đến chiếc xe đạp, phải nói đến đồ phụ tùng, tức là những thứ cần mua để lắp ráp cho xe đạp, hay những lúc nó bị hư hỏng. Ngày đó, có được phụ tùng ngoại nhập tức là đồ nước ngoài thì chúng ta lại càng quý biết chừng nào. Mơ có phụ tùng ngoại nhập ư? thật ra chỉ có đồ Trung Quốc hay vài nước XHCN thôi. Tuy thế, nó cũng tốt hơn nhiều phụ tùng làm tại Chợ Lớn, sau năm 1975: những thứ đã ít ỏi lại càng mau hư. Viết ra đây, có thể thế hệ sau cho là người viết 'ưa ca cẩm' quá cái thiếu thốn năm xưa, nhưng thực ra đây là mẫu chuyện có thật của chính người viết. Mục đích viết lại nhằm giúp ai tuổi đã già thì nhớ lại một thời đã qua, để tự thỏa mãn với cảnh sống hiện tại. Giới trẻ thì bớt tiêu xài hoang phí hay đua đòi vật chất xa hoa.

ĐHL


        Khó quên một thời bao cấp --thủ kho to hơn ...thủ trưởng
                             
Đến lượt tôi đấy đồng chí à?
- Tui tui o ơi !

 Kỷ Niệm về chiếc xe đạp

*

MỘT THỜI  ĐÙM-XÍCH - LÍP LÀ CẢ MỘT ƯỚC MƠ
ĐÙM XÍCH LÍP LÀ CÁI CHI CHI? 
 


CHIẾC XE ĐẠP trong bài viết...từ chợ Cam Bình lên xã Sơn Mỹ  phải lên dốc Tân Sơn thằng con trai út đang chở phía sau là Đinh Viễn Dương năm  nay 32 tuổi rồi

 cháu bận áo thun xanh

   Tôi xin kể hầu quý bạn nghe một chuyện đời, chuyện người dân mình trong đó có gia đình tôi sống trong thời "bao cấp", cái thời mà "thủ kho to hơn thủ trưởng". 

Nghe qua thì tưởng nói chơi cho vui tai; thật ra nó có thật trong bao chuyện 'quỷ tha ma bắt' khi dân mình tưởng như đang trở về cái thuở hồng hoang. Khi cuộc thế đổi dời -sau 1975-  mọi thứ từ nhỏ đến to đều 'cực kỳquý và hiếm.

  Trong những mẫu chuyện có thật, cười ra nước mắt có câu chuyện về chiếc xe đạp của gia đình người viết. Thời gian đó, gia đình tôi có bầy con dại sống nhờ vào đồng luơng cũng 'bao cấp' của vợ cùng cái cuốc- cái rựa của một người chồng sống nhờ nuơng rẫy.


***
 KHÓ QUÊN MỘT THỜI BAO CẤP


                           
..
nhờ đồng chí cắt cho tôi miếng nào "nhiều mỡ ' đấy nhé!


   Hồi này (1991) vợ tôi là giáo viên cấp 1 thuộc một phân hiệu của Trường Phổ Thông Cơ sở xã Sơn Mỹ, thuộc Phòng Giáo Dục H. Hàm Tân tỉnh Thuận Hải (Bình Thuận). ƯU TIÊN của Phòng,-tức là phòng giáo dục dưới Huyện- năm đó coi bộ 'chiếu cố' lên trường Tiểu Học Xã Sơn Mỹ-đó là được chia cho một số "đùm xích líp" !

  Chắc bạn đọc thắc mắc rằng "đùm xích líp" là cái chi chi? 
 Hai Lúa xin thưa với bạn đọc rằng, đó là ba thứ quan trọng cho xe đạp : trục bánh, dây sên (chain) và cái trục răng ( roue libre) . MỘt thời, xe đạp là phương tiện chính cho người dân VN; riêng các thầy cô giáo ôi chao là cần!

  Ôi chiếc xe đạp, là cả "một gia tài"!

 Nếu nó may mắn được nhà tôi 'trang điểm' thêm những phụ tùng hàng ngoại thì giá trị của nó tăng thêm gấp mấy lần! Dĩ nhiên, niềm hãnh diện của người chủ cũng tăng theo.

   Trên - tức là Sở Giáo Dục Thuận Hải đóng ngoài Phan Thiết "phân phối" cho Phòng GD Hàm Tân; Phòng "phân phối" cho Xã . Cái khó bắt đầu ló dạng cho trường vợ tôi đang dạy năm này do mỗi thứ chỉ có "một cái thôi"!

   "Một cái thôi" là sao? nghĩa là : một cái xích, một cái líp và...riêng 'đùm' tức là trục cho "nan hoa "( hay căm xe) được HAI  cái mà lại ISUZU của Nhật mới 'hoách' chứ. Ai cũng thích. Cô nào thầy nào cũng đòi mua cho được. Trường vợ tôi không biết giải quyết sao, mới nghĩ ra cách "bốc thăm" do khi bình bầu, chọn xét  thì ai cũng nêu được lý do "rất cần , rất rất tối thiết" cả!  nghĩa là ai cũng bầu "cho mình " thôi!

    -Ha! ha! ha!

    Cái số may năm đó đến với vợ chồng Hai Lúa;  nghĩa là vợ tôi bắt thăm trúng luôn "2 cái ĐÙM"!

     Mua được hai cái ĐÙM với giá "phân phối" coi như nhà Hai Lúa 'trúng số' vì giá ngoài phải bạc ngàn mới mua được cặp đùm của Nhật này. Ôi da, niềm vui chưa được bao lâu thì hai vợ chồng lại có cái băn khoăn khác. Không lý cặp đùm quý thế lại bỏ vào chiếc xe thồ bằng sắt nặng nề cục mịch của tôi sao? Ái dà, phải có chiếc xe đạp đầm mới được. Nhưng tiền đâu ? Rõ ràng là khổ trí, khi không trúng hai cái đùm làm chi? Dĩ nhiên, bán ra thì có người mua lại ngay thôi, lại kiếm được bạc ngàn. Nhưng biết bao giờ có được dịp may trúng được thứ "đồ ngoại" như hai cái đùm Nhật đang ở trong tay vợ chồng tôi đây?


VỢ TÔI DÁM "TO GAN"  ĐI BUÔN MỰC



  Thật khen cho vợ tôi, một người luôn có nhiều sáng kiến; lại còn "táo bạo" hơn Lúa tôi là đằng khác. Một ngày vợ tôi nảy sinh ra ý định đi buôn một chuyến mực. "BUÔN MỰC" hai chữ này tôi nghe như "sét đánh " vì tính nhát gan, tưởng tượng đến hình ảnh cái trạm Lán Gòn mà đã run rồi. Vợ tôi nói là làm, nhưng cũng an ủi tôi rằng "trúng trật chi cũng làm một chuyến thôi".

  Hàm Tân đang vào mùa 'rộ' mực, tức là vào chính vụ của nghề câu mực. Mặt hàng xuất khẩu này trên Sài Gòn đang 'hút'cũng có nghĩa là khan hiếm. Con buôn từ Hàm Tân ra vô rộn ràng. Người trúng khá nhiều mà kẻ mất cũng lắm? chung quy chỉ có những cái trạm "quản lý thị trường" là "mập" thôi. Vợ tôi trút tất cả tiền bạc trong nhà kèm thêm tháng lương mới nhận, về La Gi "liên hệ" được một số mực khá đẹp gói ghém trong những hành lý nhìn qua không giống con buôn chút nào. VỢ tôi lên Sài Gòn khi trời rất sớm. Tôi ở nhà lòng phấp phỏng lo âu, bụng nóng như lửa đốt. Nóng lòng và lo quá, tôi thắp nhang nơi bàn thờ Ông Địa tới hai, ba lần:

   -Lạy trời thuơng nhà Hai lúa, lạy Ba Ông Táo, lạy Ông Địa Ông Thần Tài thờ trong nhà ...xin thương nhà con nghèo phò độ cho vợ con trót lọt chuyến này...


cái bàn thờ cũ kỹ Ông Địa nhà em tôi năm 2017 khi vc tôi về VN thăm vẫn còn thờ tại góc nhà đứa em út tại Thôn Cam Bình. 

   Nhà vợ chồng tôi nghèo, mái tranh vách đất nhưng khi nào cũng có nhang khói cho cái am thờ nho nhỏ ông Địa Ô Thần Tài  đặt một góc nhà ngó chênh chếch ra cửa trước. Trái mãng cầu nào to Lúa  tôi ưu tiên đặt cúng Ông. Trong bụng luôn mong cầu ơn hai ông phò hộ cho gia đạo an vui, làm ăn khấm khá.

 Trời vừa xế chiều, tôi bỗng nghe tiếng lũ con reo mừng trước nhà. Tiếng thằng cu anh, nghe to nhất:

   -Mạ về! mạ về bây ơi... mạ về

  Hai Lúa tôi đang làm cỏ vườn sau vội vứt cuốc, chạy ra...

     Vợ tôi về nhà rồi thật. Mặt mày nàng xem hớn hở, trên tay còn khệ nệ xách thêm cái khung xe đạp đầm còn bọc trong giấy báo.

    -Lọt khôn? lọt khôn?  

Tôi hấp tấp hỏi vợ tuy trong lòng đã thấy mừng.

   -Răng không lọt, mặt tui phải mặt con buôn mô mà họ để ý!

   Vợ tôi cười tươi trả lời.   Vợ chồng Hai Lúa vẫn không quên cám ơn anh vợ tức thầy Nguyễn Bảo từng dạy tại Trung Học tại Quảng Trị. Người anh này đã bỏ công qua tận Chợ Lớn mua giúp cho cái khung xe đạp vừa ý. Đó là cái khung xe trong cái hình đầu bài trong bài này. Bà Hai Lúa đi buôn mua cái khung xe đạp này ra còn nhắc chuyện Thầy Bảo còn đem cả cái máy tính điện tử theo để cộng trừ nhân chia cho mau và chắc ăn nữa. Hình ảnh này mới cho bạn đọc biết một thời ‘bao cấp’ vật chất khan hiếm đến mức  độ ‘kinh hoàng’.


   Chuyến đi buôn mực độc nhất đó, vợ tôi kiếm được tám trăm vừa đủ mua cái khung xe đạp đầm của tiệm Tân Thành nào đó trong Chợ Lớn. Mua xong vợ tôi chỉ còn đủ tiền xe ra Hàm Tân chẳng dư trự nào để mua ít bánh mỳ Sài Gòn? Quà Mỳ Sài Gòn là một"huơng vị" đất Sài Thành ai lên đó về đều lể mể mang trên tay.  Dù không quà, nhưng cả nhà ngắm cái khung xe đạp mới ai nấy đều vui sướng rồi chẳng còn đòi hỏi gì thêm nữa.

     xe đạp ơi! một thời có mặt trên báo LIFE của Mỹ. Có lạ đời người ta mới lên hình bìa một tờ báo lớn Hoa Kỳ


    Khung xe có rồi, nhưng chưa hẳn là một chiếc xe đạp trọn vẹn? Tháng tiếp theo vợ tôi phải ký cóp dè xẻn tiền lương, bán thêm mướp bầu, vài con gà nặng ký dồn lại để mua thêm những phụ tùng linh tinh cho nó. Trước sau gì chiếc xe đạp mới cũng thành hình.  Khi đem chiếc xe mới ráp từ chợ Tân Sơn, tức là ngôi chợ chính của Xã về, tôi quay vòng cái xích xe đạp nghe sao? Ôi  tiếng líp chạy "ro ro" nghe sướng hai lỗ tai làm sao! Bầy nhỏ ra chiều thích chí. Từ cu anh tới cu em, chúng ngồi chồm hổm hai bên nhìn tôi lay hoay, quay trở...

     -Xích líp Trung Quốc đó mà! răng không tốt được?

   Nhất là "cặp đùm"-tức là hai cái trục vành xe- Ôi đẹp làm sao! màu nhôm trắng bạc, nổi bật giữa hai vành xe "láng xì cón". Cái khung xe đạp đầm màu xanh da trời mới tinh khôi... tất cả cộng lại làm tôi ngắm không biết chán. Từ nay vợ tôi có chiếc xe đạp mới để đi họp. Có công chuyện đạp về thị xã LaGi, về huyện cũng đỡ tủi với bà con.

                               *
DỊP Đi 'GIANG HỒ' TRÊN CHIẾC XE ĐẠP MỚ

    Nương rẫy lâu ngày cũng buồn.  Hôm đó tự nhiên "máu giang hồ " trong tôi lại nổi lên,  tôi bàn với vợ  xin đi thăm Phan Thiết một phen:

   -Cho anh đạp chiếc xe mới ra chơi Phan Thiết luôn nghe?

   Không ngờ vợ tôi lại dễ dàng đến thế , ưng thuận cho tôi đạp xe một mình ra tận ngoài kia , một đoạn đường xa xôi hơn bảy mươi cây số.

  Trước mắt tôi một con đường thênh thang , như rộng mở chào đón một người 'lãng tử'. Chiếc xe đạp mới là những gì vui sướng, phấn chấn, làm tôi đạp xe không biết mệt. Bao hệ lụy của những đợi chờ phuong tiện, hết vé còn vé , giá chợ đen chợ đỏ , tôi chẳng cần biết. Hơi nóng hừng hực của những chiếc xe phải chạy bằng than , lúc này chẳng còn trong trí óc tôi nữa. 


   Chiếc xe đạp mới toanh chạy chạy bon bon qua cầu Suối Đó, lên dốc. Qua trạm Lán Gòn, tôi chỉ dám liếc nhanh chiếc xe đò đang đậu kia. Hai con mắt 'sắc như dao' của những người quản lý thị trường? Bao nét mặt tái mét, sợ sệt, nhũng người khách bị xét  hỏi. Tôi đạp nhanh qua trạm y như họ kêu mình lại xét hỏi không bằng?

  Ngã ba Bốn Sáu, Rừng Lá, Hàm thuận Nam ... tôi tha hồ đạp xe trên con đường trải nhựa. Thỉnh thoảng tôi dừng đạp lắng nghe tiếng "rô líp" kêu ro ro 'mà khoái'.

   Tân Lập  và những lò gạch qua mau. Tiếp đến là những thửa ruộng của Hàm thuận Nam. Càng gần thành phố Phan Thiết, con đường quốc lộ càng rộng hơn thêm. Lâu rồi, tôi chưa ra lại Phan Thiết sau cái năm em gái tôi làm dâu ở đây. Nay cái gì đối với tôi cũng lạ, cũng ưa nhìn? Chả trách do bao năm tôi mịt mừ nơi vùng nương rẫy. Nay tôi đang có một ngày, tận huởng không khí phiêu lưu khi đang đạp chiếc xe đạp mới trên con đường dài "thiên lý".



   Làn gió biển mát mẻ từ cánh đồng ruộng thổi vào mặt tôi mang theo hơi rơm rạ vẫn còn từ những vùng ven Thành Thố Phan Thiết. Xa xa, trước mắt có ngọn tháp Chàm nào đó đang ẩn hiện trên sườn núi vàng sậm.  Phan Thiết gần rồi, còn khoảng chục cây nữa là cùng.




Nhà vợ chồng em gái tôi ở Ngã  Hàm Thắng nên tôi có dịp đạp xe qua cầu Phan Thiết ngắm nhìn đoàn tàu cá dưới kia. Cảnh tàu bè sông nước không thay đổi gì so với trước 1975. Tôi có dịp đạp xe qua cánh đồng làm muối mênh mông . Ngọn gió biển thổi mát rượi, cảnh vật yên tĩnh dần dần khi tôi đạp xe xa dần Phan Thiết.  Phía trước mặt , xa xa là ngọn núi lở lói hướng Tuy Phong ẩn hiện ngôi tháp Chàm. Tôi sẽ không ra tới đó vì sắp tới nhà vợ chồng em gái tôi. Gia đình em tôi ở ngã tư Lại An cách Thành Phố độ năm cây số.

Tôi không nhớ lúc này có huýt sáo khi đang đạp xe chăng? nhưng thứ cảm giác đậm nhất cho đến lúc này tuổi về già tôi vẫn còn nhớ. Đó là niềm vui mộc mạc nhất trong đời: được phiêu lưu với chiếc xe đạp mới trên đoạn đường dài.

  Niềm vui ngày đó là hạnh phúc của một gia đình nghèo. Đúng ra chính đó là một "nét nghèo" như nhau cho tất cả mọi nhà khi cùng chung "cảnh ngộ". Một niềm vui sướng sao quá 'lạ lùng' khi chúng ta so với đời nay mọi thứ, mọi nhu cầu thật sự quá thừa mứa, sẵn sàng. Niềm lạc thú đến rất rất thật khi con người ta sống trong thiếu thốn tận cùng để rồi thỏa mãn một ước ao.  Hình ảnh ngày xưa cho những ai từng sống hay dãi dầu trên bao đoạn đường quê hương 'ngập tràn' xe đạp. Có như thế chúng ta mới thấm thía được hạnh phúc cho ai vừa có trong tay thứ của hiếm hoi từng được đặt tên là ĐÙM- XÍCH- LÍP. /.

edition 18.7.2023
by ĐHL

BÌNH LUẬN TỔNG QUÁT- THẢM NẠN MỌI MẶT MÀ TRUMP GIEO CHO NƯỚC MỸ KHÓ BỀ HÀN GẮN

Trước bầu cử 2024 có nhiều nhà phân tích chính trị đã cảnh báo cho nước Mỹ về những biến loạn cho Mỹ và cả thế giới nếu Trump tái đắc cử từ ...