Tuesday, May 5, 2026

NGỒI NHỚ MỘT KHOẢNG TRỜI XANH

 


MỘT KHOẢNG TRỜI XANH CHO TÔI NGỒI NHỚ THÁNG TƯ



   Lặng  

ngồi vườn sau, tôi chăm chú cố tình ngước nhìn lên bầu trời xanh cao chợt thấy tâm hồn lâng lâng thật lạ?


Vẫn biết đây là bầu trời xứ Mỹ, nhưng nếu tôi không nói thì khó ai biết được? Trời là trời, nơi nào mà chẳng giống nhau. Tôi cứ thả hồn bay bỗng, cứ cho trên kia là bầu trời quê hương. Ngẩng đầu lên để ngắm một màu thanh thiên bất tử.  Trong khoảnh khắc, tôi đưa trí tưởng tượng về phương trời xa xưa nào đó...


MỘT KHOẢNG TRỜI XANH TRÊN CAO 


Ngày đó khi hạ về, có những ngày trời trong xanh, không một dáng mây. Mấy mươi năm sau, nửa đời người sau bầu trời này chẳng gì khác biệt. Hay trời hôm nay không một cánh chim hay một cụm mây la đà bay về tận chân trời góc biển nào đó.


Bầu trời trong xanh là cả một không gian vô tận, không còn biên giới cho tầm mắt. Từ ngày  bé dại cho đến khi tuổi xế chiều hay  mãi mãi sau này tôi tin nó là màu xanh bất diệt. Nắng tháng Tư về, dưới khoảng trời trong vắt, tôi tưởng tượng như có phép mầu thu mọi sự kiện từ khoảng cách tới thời gian về một điểm chung không còn ranh giới giữa xa-gần, xưa-nay, già-trẻ. Bầu trời xanh bất tận kia  bao hàm sự tự do tuyệt đối. Làn sóng phóng đãng của tư duy cùng trí tưởng tượng sẽ thắng được mọi cánh chim trời. Do loài chim dù tự do bay nhưng vẫn có ngày rã cánh. Đám mây trời nào mà tránh được tan loãng sau một hành trình la đà thênh thang?


Trí tưởng tượng của tôi chợt lan man, đầu tiên có một đoạn của bài thơ CHIỀU của thi sĩ Hồ Dzếnh:




Trên đường về nhớ đầy

Chiều chậm đưa chân ngày

Tiếng buồn vang trong mây

Chim rừng quên cất cánh

Gió say tình ngây ngây...


Tôi nhớ lõm bõm chỉ ngần ấy thôi trong bài CHIỀU của người thi sĩ. Chỉ vài câu nhưng lại có những cái đích của sự vật như con đường, cánh rừng, hay cánh chim và đám mây để người thi sĩ năm xưa đặt nỗi nhớ vào đó. Đúng thật, những sự vật gần gũi cho ta đặt niềm nhớ nhưng vào đó thật dễ dàng và rất nhạy cảm cho những tâm hồn hữu tình cùng thi vị. Ngày xưa người thi sĩ đã buồn nhờ vào một cảnh chiều trước mắt người lãng tử và bước chân phiêu du. Có thể cảnh chiều buồn đã giục chân viễn khách bước nhanh trên đường về cố quận.  Riêng mình tôi hôm nay chỉ được cái tự do là ngắm lên một bầu trời xanh để cố tìm, lục lọi trong quá khứ xa xưa có những khoảng trời xanh bao la bất tận của ngày xưa? Một ngày xưa tôi chỉ có vài lúc ở chốn núi rừng làm bạn với chim muông cây cỏ và có một bầu trời trong xanh những lúc trời quang mây tạnh.  Chỉ có cái khác với bài thơ  CHIỀU do hiện tại có nhiều lớp người cùng hoàn cảnh giống tôi, đường về cố quận chắc sẽ gập ghềnh vách núi, nói trắng ra là không còn nữa.




Qua đám lá mới thay mang màu huyết dụ, đỏ bầm của cây plum, một khoảng trời cao cho tôi ngồi đây để có vài ấn tượng hay suy nghĩ bâng quơ. Nếu trong khoảng trời xanh hôm nay, có đám mây nào đó đang thênh thang bay,  tôi có thể định nghĩa cho một tự do nào đó.


Bầu trời hôm nay rất quen, quen từ thuở nào ... có thể là thời lính chiến khi nhiều lứa trai như tôi cùng khoác màu áo trận. Lúc đó nói đúng ra là đúng nửa thế kỷ trước chúng tôi những người lính hay nghêu ngao hát.

 chỉ có đất là lạ, là điểm cho tôi biết sự khác nhau về nơi chốn xa và gần, quê mình và quê người. Tôi nhớ lời bài hát năm xưa- thời thanh niên, đúng ra là đời lính chiến...





Ngày đó, chuyện xa...dù sao cũng là tương đối. "Trời Quen Đất Lạ" cũng tương đối. Đó là khoảng cách giữa Tiền tuyến-Hậu Phương. Chỉ xa nhau ngần ấy thôi trong vài mươi cây số nhưng người lính chiến đã cảm nhận quay quắt sự trống vắng, thèm khát cùng nỗi nhớ ngất ngây và ước ao cháy bỏng...

Xin đối diện một lần bên tôi
Cho tôi yêu bằng hình hài đó không thôi
Đến với tôi, hãy đến với tôi
Đừng yêu lính bằng lời


 
 Đúng năm mươi năm qua kể từ ngày ra đơn vị, lại một lần nữa tôi có cơ hội ngước nhìn lên bầu trời cao và trong xanh và kỷ niệm một thời trai trẻ hiện về. Tuổi già ập đến nhưng tôi còn mừng do tâm trí giúp tôi biết sự khác nhau về nơi chốn, xa và gầnquê mình và quê người.  Bao "Kẻ Ở Miền Xa" trong một bài hát hay tâm sự cho bao lứa thanh niên, đúng ra là đời lính chiến thường nghe cùng lẩm nhẩm đến thuộc lòng. Bài hát đó hay thân phận làm trai, ra đi, chiến đấu, cuối cùng ngày chịu đựng một thiệt thòi thua cuộc cùng số phận  đất nước tang thương. 


THA HƯƠNG

Rồi nửa đời người qua nhanh. Bạn và tôi cùng bao biến đổi cuộc đời, xao xác cảnh biển dâu như sóng ba đào ập vào ghềnh đá rồi biển cũng lặng sóng êm, nhưng thời gian của năm thập niên, nửa cuộc đời, phù du như giấc ngủ ban trưa. Tôi lại nghĩ phải tự an ủi cho mình do tôi còn diễm phúc ngồi đây để ngắm một bầu trời thật xanh, quảng khoát và thật sự tự do. Trên cao kia là một sắc màu tuyệt đối nhưng chẳng có gì, sự vô vi mà giải thích của con người chẳng còn ý nghĩa.  Có thể đó là sự vô tận của vũ trụ, một thứ mà thời gian chẳng là gì cả. Một bầu trời xanh không là quá khứ và chẳng là tương lai, nơi sinh diệt, hơn thua, thắng bại, sướng khổ, nhục vinh ...tuyệt  đối chẳng có ý nghĩa nào.  Một vũ trụ đi mãi đến vô cùng, nơi tư duy của  con người nhỏ bé như tôi hôm nay vĩnh viễn chẳng bao giờ với được ./.


TÁI ĐĂNG by 

Đinh  trọng Phúc 


 


Monday, May 4, 2026

NHỚ MỘT TRƯỜNG QUÊ




TRƯỜNG QUÊ SƠN MỸ HÀM TÂN 

 Hơn ba mươi năm trước tại một vùng quê nghèo có tên là SƠn Mỹ, người viết không bao giờ quên thân phận những lớp trẻ thơ sinh ra ở đây. Các em nhỏ đó, sau những giờ phụ làm nông với gia đình, các em chỉ có một thời gian hạnh phúc nhất đời là được ĐI HỌC.




Đúng vậy, tôi luôn tin rằng niềm sung sướng lớn nhất của các cháu nhỏ đó là được tới trường. TỚI TRƯỜNG có thể nói đó là sự mong đợi háo hức sau thời gian phụ với mẹ cha đi canh thú hoang trong rẫy rừng. Các em mừng vui khi tới lớp, gặp thầy cô bạn bè. Lớp trẻ thơ ngày đó dễ dàng sung sướng, sẵn sàng đón nhận mọi hoàn cảnh tại trường miễn là được ngồi gần nhau dù là trường tranh vách lá với những dãy bàn ghế xiêu vẹo, sứt mẻ, chắp vá, thiếu thốn. 


các em học hè 1995 đang vào ngôi trường chính vắng vẻ trong mùa hè


Những đôi chân trần, quần đùi và cái áo vá nhưng lớp trẻ nhỏ này vẫn thường tự hào chúng là HỌC TRÒ nơi vùng thôn dã. Nhưng các em vui sướng, tiếng đọc bài theo cô, những nét chữ nắn nót và những cuốn vở hiếm hoi, quăn góc...



trường Phổ Thông Cơ Sở  1 xã Sơn Mỹ 1995

Có ai sống những qua những ngày cơ khổ đó mới biết được cái HẠNH PHÚC của những ngày đi học. Những đứa học trò nghèo, chúng còn là những tay lao động dù không phải là CHÍNH nhưng rất cần cho cha mẹ chúng- những người làm nương rẫy đang cần. Chúng cần thật, từ đi BỎ HỘT trong những trận mưa đầu mùa, cho đến bới cơm vào rừng, đi lượm than vụn giúp kinh tế trong nhà và ban ngày đôi khi còn đi giữ rẫy. Mùa rẫy, vào ban ngày chúng ta có thể nghe tiếng trẻ con kêu vang kèm nhiều tiếng gõ vang xa từ nồi song cũ hay ngay cả còi ...nhằm xua đuổi bầy keo, bọn khỉ... đang phá hoại bắp, lúa... Đêm về người lớn vào chòi thay thế các em. Người lớn ở lại ban đêm nhằm lo canh heo phá sắn, cũng gõ cũng kêu nhưng không có tiếng trẻ con.




Rồi NGÀY TẾT THẦY CÔ LẠI ĐẾN


Bên mái trường quê rách nát đến tả tơi. Có những khuôn mặt thập thò. Các em học trò ngày đó cũng biết kiếm làm sao cho ra những thứ gì để tỏ chút lòng tri ân thầy cô trong ngày vui đó. 


            xâu cá (hình minh họa)


Có em kiếm được xâu cá, có lẽ các em câu cặm hay tát vũng đâu đó hôm qua cũng rụt rè đem tới biếu cô. Có đứa xin mạ được vài lon đậu xanh, đậu huyết gì đó ...dù món quà nhà quê đơn sơ mộc mạc nhưng đó xuất phát từ tấm lòng chân thành nhất của các em.

Qua con mắt của người viết và cũng từng là một phu trường bên một mái trường xiêu vẹo đó, tấm lòng các em thật chất phác và hồn nhiên biết bao.

 Đó là một kỷ niệm khó quên về "NGÀY TẾT THẦY CÔ" ở chốn quê nghèo...


VỢ tôi đi dạy, tức là cô giáo làng vào thuở đó. Mấy chục đồng lương và 13 ký gạo đó là đời sống của một người đi làm nghề dạy học. Một thời kinh tế bao cấp và chốn rẫy rừng tự cung tự cấp của một thời hoang sơ của một xã hội mới bắt đầu như khởi thủy của một THUỞ HỒNG HOANG.


 tác giả Đinh trọng Phúc  bên mái trường tranh năm 1984




*

NHƯNG LÀM SAO QUÊN NHỮNG TẤM LÒNG TRẺ NHỎ


Mái trường tranh, vách lá hở hang cùng những cái bàn xiêu vẹo. Phấn viết cho Cô Thầy giảng bài cho các em vẫn thiếu. Trước mặt cô thầy, các em ngồi yên chăm chỉ nhưng bụng các em những đứa học trò trường làng còn lại xép ve. Tan buổi học chúng còn vào rẫy ...những lần mót khoai, sắn và những mớ than vụn trong rừng và những đồng bạc góp nhặt thêm cho đời sống gia đình. 


CÁC EM THÀNH THỊ HÔM NAY TẬP VỀ QUÊ LÀM QUEN SINH THÁI MỚI 

lớp nhỏ thành thị hôm nay cũng tập 'về thăm  vùng quê' để thay đổi không khí hay tận tường hay nói cách khác là "trực quan, trải nghiệm" thế nào là vùng "SINH THÁI MỚI". Phải chăng các em nhỏ thành thị hôm nay có thể chia sớt hay cảm thông được những nỗi khổ cực của học trò nghèo ngày xưa? Các em nhỏ thành phố hôm nay có thể sờ được trái bắp, củ khoai hay ngay cả con trâu cái cày nơi chốn thôn làng. Nhưng khó lắm khi bơ sữa là thức ăn hàng ngày của các em "thế hệ đổi mới" sau này, thì làm gì thấu hiểu được hay thực sự cảm nhận nỗi cảm giác thiếu thốn của nhiều lớp nhỏ ngày xưa nơi vùng thôn dã?

***


Hôm nay nơi chốn thị thành hay quê hương đã thay đổi. NGày Thầy Cô Giáo là một ngày Hội Tưng Bừng nào hoa nào quà cáp đủ thứ vật phẩm đắt tiền. Những lớp thầy cô mới hơn sẽ có những ngày hội vui vẻ bên bao thứ quà tặng hảo hạng từ nhiều tầng lớp học trò trong một xã hội thừa mứa vật chất ...

Nhưng tôi làm sao quên cái ngày đó...

Những đôi mắt tinh anh và khao khát học chữ của các em bên mái trường làng ...những đôi mắt sáng ngời, thông minh, cùng chịu khó bao ngày. Nhưng buồn cho em sinh ra vào một nơi thôn quê thiếu thốn mọi bề.

Những con cá, những lon bắp đậu mồ hôi các em...từ chốn rẫy rừng xa xôi cùng tấm lòng các em trong ngày THẦY CÔ GIÁO. 

thời tem phiếu


hình ảnh thời bao cấp sổ mua hàng


Một thời bao cấp tất cả mọi ngõ ngách đều thiếu thốn mọi thứ huống gì các em sinh ra nơi một vùng quê rất xa ánh đèn đô thị?


Ôi! làm sao người viết quên được cùng thương nhớ các em xưa? Giờ đây các em đó hôm nay đã bước vào tuổi tứ hay ngũ tuần; giá như có ai nhắc lại chuyện ngày xưa chắc hẳn ít có em nào quên được. 

Quê hương giờ đây đang thay đổi từng ngày từng giờ trên mọi nẻo đường đất nước. Kỷ niệm nhọc nhằn ngày cũ qua đi nhưng dù sao ai cũng đều trân trọng do đó là sức bật mạnh mẽ cho bao lớp người ngày đó vươn lên cho một tương lai no ấm./.


Đinh trọng Phúc




BIẾN ĐỔI KHÍ HẬU- CON NGƯỜI LÀ THỦ PHẠM NHƯNG CHÍNH CON NGƯỜI TRỐN TRÁNH TRÁCH NHIỆM

 TIN UPDATES

THÁI LAN VƯỢT NGƯỠNG 52 ĐỘ C???

Các nhà chức trách cảnh báo người dân nên hạn chế tối đa các hoạt động ngoài trời và nhanh chóng tìm đến trợ giúp y tế nếu phát hiện các triệu chứng bất thường...

nắng nóng - Ảnh 1.

Thủ đô Thái Lan đang đối mặt với cảnh báo nắng nóng nghiêm trọng - Ảnh: AFP

Nhiệt độ ở Bangkok vượt 52 độ C, ở mức cực kỳ nguy hiểm

Theo báo Nation Thailand, thành phố Bangkok (Thái Lan) đang đối mặt với cảnh báo nắng nóng nghiêm trọng trong ngày 4-5.

Chỉ số nhiệt của thành phố đã vượt quá 52°C, rơi vào mức "cực kỳ nguy hiểm" (màu đỏ đậm) - mức cao nhất trong thang đo cảnh báo, theo Cục Môi trường thuộc chính quyền đô thị Bangkok (BMA)...




Ấn Độ nắng nóng kỷ lục, nhiều nơi vượt 46 độ C

Lưu Tô  29/04/2026 18:00

Đợt nắng nóng cực đoan tiếp tục bao trùm nhiều khu vực tại Ấn Độ, với nhiệt độ có nơi lên tới gần 47 độ C, buộc nhà chức trách phát cảnh báo sức khỏe, mở khu điều trị say nắng và điều chỉnh lịch học để giảm thiểu rủi ro cho người dân...


ÚC CHÂU CŨNG ĐANG NÓNG LÊN CÙNG ÂU CHÂU


-0-0-0-





BIẾN ĐỔI KHÍ HẬU- CON NGƯỜI LÀ THỦ PHẠM NHƯNG CHÍNH CON NGƯỜI TRỐN TRÁNH TRÁCH NHIỆM

 

theo NOVA  100 năm trong giai đoạn 1860 - 1960 lượng CO2  không đột biến  bằng hai thập niên đầu thế kỷ 21 và hai thập niên đầu thể kỷ 21  thế giới chứng kiến sự biến đổi khí hậu rất kinh hoàng từ lụt bão tới nhiệt độ nắng nóng kỷ lục khắp các châu lục

người Mỹ đang trú tại một phòng lạnh tại Phoenix, Arizona do thời tiết quá nóng (16.7.2023) CNN

CON NGƯỜI LÀ THỦ PHẠM LÀM TRÁI ĐẤT NÓNG LÊN NHƯNG CHÍNH CON NGƯỜI LÀ NGƯỜI TRỐN TRÁNH TRÁCH NHIỆM


CON THUYỀN NHÂN LOẠI TRƯỚC SÓNG GIÓ TRƯỚC BIẾN ĐỔI KHẮC NGHIỆT CỦA THIÊN NHIÊN VÀ MỌI NGƯỜI ĐỀU MUỐN TỰ SÁT KHI THIẾU TRÁCH NHIỆM VỚI NHAU


THẾ GIỚI đang nóng lên một cách dữ dội. Từ Âu Châu, Mỹ Châu, Á Châu đều ghi nhận những nhiệt độ chưa hề có trên cả 50 độ C là điều quái đản và ghê sợ. Khí hậu trái đất nóng dần,  những nơi mát dịu nhất đều chịu những đột biến rất đáng lo ngại.

Nhiệt độ trung bình bề mặt trái đất đang vượt lên 1.0 độ C tính từ 1880 cho đến nay.  1 độ C chúng ta thấy quá bình thường nhưng tính cả khối lượng không gian địa cầu nhân với 1 độ C thì nhiệt lượng của nó tăng lên quá kinh khủng. Với Nhiệt lượng Kinh Khủng thế thì bao băng sơn sẽ tan chảy bao dòng hải lưu sẽ thay đổi và gió nắng lụt bão sẽ đột biến ra sao. Chim chóc, hải sản không còn hay thay đổi, lớp băng bao phủ bắc bán cầu dần dà teo tóp nhất là băng sơn sụp đổ hàng loạt đang đưa mức nước biển dâng cao dần dần



Vấn đề không dừng lại ở đây nếu con người không chịu hợp tác thì nhiệt độ hâm nóng địa cầu sẽ còn tiếp tục…



Con thuyền nhiệt độ đang tròng trành nhưng sự hợp tác dù chỉ trên lý thuyết cũng không đi đến đâu, do đèn nhà ai nấy rạng, cha chung không ai khóc

Sự thật mỉa mai này là một vấn đề nhức nhối



Thà con thuyền chìm và chết chung chứ không ai chịu dại hi sinh kinh tế thiệt thòi cho dân mình để cứu nguy cho cái chuyện rất chung là BIẾN ĐỔI KHÍ HẬU cả


====================== 

theo Investopedia thống kê năm 2020

5 nước nhả lượng CO2 nhiều nhất trên thế giới trong 1 năm 

1- Trung Cộng trên 10 tỷ tấn

2- Hoa Kỳ dưới 5 tỷ tấn

3- Ấn Độ gần 2.5 tỷ tấn

4- Nga hơn 1.5 tỷ tấn

5- Nhật tương đương Nga hơn 1.5 tỷ tấn 

nguồn:

==== 


Trung Hoa hiện tại là quốc gia hàng đầu có tống lượng CO2 vào khí quyển địa cầu nhiều nhất thế giới gần gấp đôi Hoa Kỳ  nhưng vẫn ù lì' ..."sống chết mặc bây tiền thầy bỏ túi'  Hiện nay Trung Hoa vẫn khăng cố dùng than đá làm nguyên liệu chính sản xuất năng lượng để cung ứng cho kỹ nghệ của họ. Nhất là Kỹ nghệ luyện thép cho đến xi măng của Bắc Kinh hoàn toàn dùng than đá để có năng lượng

Hoa Kỳ trước đây đứng đầu nhưng đối với các chính phủ cấp tiến như TT Obama và Biden có phần thức tỉnh đã thúc giục thế giới với tinh thần trách nhiệm với nhiều Chiến Lược cứu nguy địa cầu đối với thế giới ví dụ 

Thỏa Ước Paris chống Biến Đổi khí Hậu Toàn Cầu vào năm 2015, ông Obama đóng vai trò trọng tâm  cho gần 200 nước ký kết ... nhưng đến khi TT Trump lên thì bao nhiêu công trình đó đã bị vứt bỏ thành con số KHÔNG?


 Tuy nhiên đối với hai tt tiền nhiệm của đảng Dân Chủ Mỹ là Obama và Biden đã có nhiều kế hoạch tái cấu trúc hạ tầng cơ sở để giảm  CO2 nhả vào khí quyển theo thống kê 2020 nay chỉ còn chưa tới 1/2 khối lượng so với trước nếu ta đọc lại bản thống kê trên ...

               theo Investopedia thống kê năm 2020

5 nước nhả lượng CO2 nhiều nhất trên thế giới trong 1 năm 

1- Trung Cộng trên 10 tỷ tấn

2- Hoa Kỳ dưới 5 tỷ tấn

3- Ấn Độ gần 2.5 tỷ tấn

4- Nga hơn 1.5 tỷ tấn

5- Nhật tương đương Nga hơn 1.5 tỷ tấn 


Toàn cảnh đối với thế giới, rất đáng lo ngại, dù sao các chương trình toàn cầu về giảm lượng CO2 vào khí quyển còn trong vòng nghị sự và các nước khác vẫn để cho Hoa Kỳ một mình làm lấy, chưa có nước nào có hành động dứt khoát cả. Vấn đề thi hành cụ thể đa phần còn trên bàn giấy có lúc lại trở thành mâu thuẫn đảng phái tranh cãi.


Từ Nghị định Thư Kyoto 1992 cho đến Thỏa Thuận Paris vào năm 2015 được đa số các nước ký kết và có hiệu lực từ 4.11.2016 kết quả chỉ là những cái BÁNH VẼ to tướng mà thôi. 

chỉ còn vài năm nữa là hết năm 2030 nhưng nghị trình bàn giấy vẫn còn 'ì ạch' thì lấy đâu là điều thực tế cho kế hoạch giảm tới 70% dioxid carbon?


By 2030, zero-carbon solutions could be competitive in sectors representing over 70% of global emissions


Thế giới tự dối trá với chính mình khi BIẾN ĐỔI KHÍ HẬU VÀ NGUYÊN NHÂN TẠO RA NÓ CHÍNH TAY CON NGƯỜI TẠO RA

Khi nhân loại tự mình không có tinh thần trách nhiệm, lòng tham về kinh tế đến từ tư duy ích kỷ đã thiêu cháy hết lương tâm thì chẳng mong chi được nữa

Nhìn về tương lai nhân loại ngoài thảm họa chiến tranh thảm họa Chết vì Hâm Nóng địa Cầu chúng ta chỉ biết thở dài


Chớ Cầu Nguyện, Cầu xin, Loài Người hãy đấm ngực mình và nói Lời Chúa


LỖI TẠI TA, LỖI TẠI TA, LỖI TẠI TA MỌI ĐÀNG


Thời gian khôn còn hào sảng cho thế giới nữa khi biến đổi khí hậu trở nên quá gay gắt quá sức chịu đựng của con người. Chỉ còn một ít cơ hội nhưng bước đi hiện thực kéo sự gia tăng nhiệt độ bề mặt địa cầu còn quá nhiều trở ngại. Trầm trọng nhất là vấn đề đoàn  kết thế giới cùng tính tư lợi, cục bộ cho từng nước cũng như sự tin tưởng lẫn nhau là ngọn núi cao chận bước cứu sinh cho địa cầu chúng ta.

Mong cầu một cơ may nào đó, hay một vĩ nhân nào hiện thế cho quả đất thân yêu của nhân loại./. 


ĐTP

Sunday, May 3, 2026

NGỤ NGÔN LẠC ĐÀ THI MÚA

 Đinh trọng Phúc

biên dịch



 LẠC ĐÀ THI MÚA VỚI KHỈ

 


CHỚ NÊN GHEN ĂN TỨC Ở

Trong ngày đại hội muôn thú để vinh danh chúa sơn lâm Sư Tử, có Chú Khỉ được mời ra múa giúp vui cho đại hội. Quả thật, Khỉ múa quá hay và điệu nghệ nên tất cả các loài thú trong đại hội này rất vừa lòng về tài năng cùng đường múa  bay bướm của Khỉ.

Những lời khen ngợi nhiều như mưa trao cho Khỉ khiến Gã Lạc Đà ghen tị.  Lạc Đà cũng dám đoan chắc với đại hội rằng gã không múa giỏi hơn thì tệ lắm cũng bằng Khỉ. Gã ta tuyên bố vậy xong liền rẽ đám đông đang bu quanh Khỉ rồi bắt đầu đưa cẳng sau lên MÚA. Nhưng cái dáng nặng nề thô kệch của Lạc Đà càng nhìn càng thấy tức cười; nhất là khi hai cái cẳng cà khệu của hắn giở cao lên cùng lúc gã lại vặn vẹo cái cổ u nần của gã. Thêm thay, toàn đại hội lại nhìn rất rõ gã Lạc Đà ta khó giữ vững mấy cái móng chân nặng nề cục mịch của mình.

Cuối cùng không may cho Lạc Đà, cái gót chân nặng nề của gã lại lạng quạng làm sao chỉ còn cách sóng mũi của Chúa Sư TỬ trong gang tấc? Cả đại hội đều ghê tởm điệu vũ của Lạc Đà nên  nổi cơn thịnh nộ tống ngay Gã vào trong sa mạc.

Chỉ ít lâu sau, trong BUỔI TIỆC giải lao  người ta thấy khá nhiều món BƯỚU VÀ SƯỜN CỦA GÃ LẠC ĐÀ KIA bồi dưỡng cho đại hội hôm đó . /.


LỜI BÀN của Đinh trọng Phúc


Tạo hóa sinh ra muôn loài, tùy theo bẩm sinh từng loài mà tạo nên từng "sở trường" riêng biệt. Sở trường đúng ra là và thiên khiếu dĩ nhiên là dị biệt. Con người nói riêng là cá nhân, dĩ nhiên là có thiên khiếu hay sở trường từng người. Người nông cạn hay xấu tính cũng như quá ái kỷ nên thường sinh ra bản tính thấp hèn là ghen tị, đố kị rồi cố sắp mưu lập kế hầu giành giựt tài năng thiên phú của kẻ khác. Đây là tâm lí bon chen ghen ghét rất xấu nó đi từ cái tôi quá lớn mà sinh ra. Tâm lí này không phải là lòng cầu tiến hay bắt chước điều tốt mà do sự thôi thúc của Lửa Ghen ghét hận thù kỳ thị  mà ra. Nhìn vào thế giới nhân quần hiện tại có nhiều cá nhân có bản tính xấu xa hay "ghen ăn tức ở" như thế. Những kẻ này nếu may mắn có được địa vị chính trị càng cao thì loạn lạc xáo trộn cho đất nước xã hội càng nhiều. Nói rộng ra nữa, nếu thế giới có những nhà lãnh đạo có tính vĩ cuồng thì lại là cái HỌA quá lớn cho nhân loại!


Trở lại bài ngụ ngôn này, tuy đơn điệu mộc mạc nhưng lại có tính giáo dục rất sâu sắc cho con người. 


Con khỉ nhờ lanh lẹ, nhẹ nhàng  và bẩm sinh bắt chước giỏi nên trong cốt truyện nó Múa Hay hơn tất cả. Nhưng nếu thi về chịu nắng nôi, nhịn khát lâu ngày cùng chuyên chở giỏi trong Sa Mạc thì đố ai giỏi hơn Lạc Đà? Bởi thế, ai cũng có sở trường nhưng bên cạnh đó chắc hẳn rằng phải có cái sở đoản. Bởi vậy trong đời sống chúng ta chớ quá cạnh tranh để có được sự  an nhàn thư thái cũng như hạnh phúc  thực sự trong lòng. 

                                   ***

The Monkey & the Camel

At a great celebration in honor of King Lion, the Monkey was asked to dance for the company. His dancing was very clever indeed, and the animals were all highly pleased with h ahnd lightness.

The praise that was showered on the Monkey made the Camel envious. He was very sure that he could dance quite as well as the Monkey, if not better, so he pushed his w ay into the crowd that was gathered around the Monkey, and rising on his hind legs, began to dance. But the big hulking Camel made himself very ridiculous as he kicked out his knotty legs and twisted his long clumsy neck. Besides, the animals found it hard to keep their toes from under his heavy hoofs.

At last, when one of his huge feet came within an inch of King Lion's nose, the animals were so disgusted that they set upon the Camel in a rage and drove him out into the desert.

Shortly afterward, refreshments, consisting mostly of Camel's hump and ribs, were served to the company.

Do not try to ape your betters.

======================== 


KHI ĐẠI BÀNG TRẢ ƠN CỨU MẠNG

 


                    CỨU VẬT, VẬT  TRẢ  ƠN

Rắn Độc bất ngờ quấn được vào cổ Đại Bàng. Đại Bàng bất lực không cách gì dùng mỏ và vuốt tấn công lại được Rắn.  Đại Bàng cố sức bay cao lên trời xanh vùng vẫy cố làm cho địch thủ rơi xuống. Nhưng do Rắn quấn cổ Đại Bàng quá chặt nên nó không rơi được.  Đại Bàng cuối cùng đuối sức rơi phịch xuống đất, miệng há hốc do nghẹt thở.

Có bác Nông Phu ở gần, bác chứng kiến từ đầu đến đuôi trận đấu không cân sức kia nên động lòng tới cứu. Bác chạy gấp tới nơi nới vòng quấn của con Rắn Độc cứu mạng sống cho Đại Bàng quý báu.

Rắn rất căm giận nhưng khó làm gì được bác do bác Nông Phu luôn luôn đề phòng. Thay vì cắn Bác, Rắn Độc cắn vào cái Sừng đựng nước Bác treo bên thắt lưng để cái răng Nanh của Rắn phun nọc độc vào trong cái Sừng.

Trên  đường về nhà bác Nông Phu rất  khát nước. Bác vội lấy cái Sừng bên hông múc nước nơi dòng Suối bên đường định uống…

Thình lình có tiếng vỗ cánh rất mạnh của hai cánh chim to lớn. Đại Bàng đang từ trên cao bay vụt xuống, giựt lấy cái Sừng độc hại từ tay ân nhân cứu mạng nó rồi bay vụt lên trời cao. Đại Bàng mang cái Sừng có nọc độc kia bay đi giấu một nơi xa mà  không ai tìm ra được ./.



·                THIỆN ÁC ĐÁO ĐẦU CHUNG HỮU BAO

·                LÀM VIỆC THIỆN GẶP PHƯỚC LÀNH

·                VIỆC THIỆN CHẲNG BAO GIỜ UỐNG PHÍ CẢ


                               *** 

The Serpent & the Eagle

A Serpent had succeeded in surprising an Eagle and had wrapped himself around the Eagle's neck. The Eagle could not reach the Serpent, neither with beak nor claws. Far into the sky he soared trying to shake off his enemy. But the Serpent's hold only tightened, and slowly the Eagle sank back to earth, gasping for breath.

A Countryman chanced to see the unequal combat. In pity for the noble Eagle he rushed up and soon had loosened the coiling Serpent and freed the Eagle.

The Serpent was furious. He had no chance to bite the watchful Countryman. Instead he struck at the drinking horn, hanging at the Countryman's belt, and into it let fly the poison of his fangs.

The Countryman now went on toward home. Becoming thirsty on the way, he filled his horn at a spring, and was about to drink. There was a sudden rush of great wings. Sweeping down, the Eagle seized the poisoned horn from out his savior's hands, and flew away with it to hide it where it could never be found.

An act of kindness is well repaid.

======================== 

BÌNH LUẬN TỔNG QUÁT- THẢM NẠN MỌI MẶT MÀ TRUMP GIEO CHO NƯỚC MỸ KHÓ BỀ HÀN GẮN

thưa bạn đọc Trước bầu cử 2024 có nhiều nhà phân tích chính trị đã cảnh báo cho nước Mỹ về những biến loạn cho Mỹ và cả thế giới nếu Tru...