Sunday, August 2, 2026

CHUYỆN TÙ BINH VNCH và CÂY MÂY RỪNG

Nhạc reo buồn hòa cùng đường tơ rừng vắng 
Sương trời khuya rơi khắp đó đây rừng ơi!... 
(Lam Phương/ Nhạc Rừng Khuya)



nhớ rừng Quảng Trị, Thanh Hóa, Bình Điền  
ĐTP

       Trước hết người viết xin thưa trước, mây đây không phải là những đám mây trời bồng bềnh trôi trên bầu trời xanh lơ trong một ngày nắng đẹp đâu thưa quý bạn. Mây đây là những cây mây, bụi mây rừng đầy gai nhọn trong rừng xanh núi thẳm.

Người viết nhớ một thời làm bạn với những bụi mây rừng nhưng là người bạn "bất đắc dĩ do hàng ngày lên phải lên rừng rút mây, đẽo gỗ vác cây về trại.



Chuyện đã nửa thế kỷ qua rồi. Thời gian qua nhanh, th nhưng hình ảnh những vòi mây đầy móc nhọn còn "lắc lư" tồn đọng trong trí nhớ tôi!? Muốn có mây, người tù phải lội bì bõm dọc theo con khe. Ánh sáng mờ ảo do ánh mặt trời bị cây rừng che phủ. Mây nước mọc nhiều theo khe suối. Nhiều bụi mây nước rậm rịt vòi cao lên tới sườn núi. Tước mây cũng phải có "kỹ thuật" còn không thì hì hục với "hàng hàng lớp lớp" gai nhọn quanh thân chúng?! Nếu bạn chưa từng, mới nhìn thôi cũng nổi "gai ốc" hay rùng mình!?

 

Chọn cây mây dài nhất, cái rựa phải sắc bén chặt phăng; xong người kể chuyện phải biết vừa nhún vừa uốn thân mây từ dưới lên trên, vỏ mây cùng gai sẽ từ từ lóc ra. Nhún, uốn, lắc nhành mây là cách thức tước vỏ mây chứ không róc vỏ như róc cây mía được! Nhành mây dài, không lấy phần đọt do nó non không tốt. Thế là được một cây mây. Tiếp tục như thế kiếm thêm mây bằng cách lũi theo con khe như vậy, trở lui gom lại bạn sẽ làm sao cho được một VÁC. Chuyện nói thì dễ nhưng thực tế ngày xưa người tù còn chống chọi lại lũ vắt đang thi nhau bám vào cổ, vào tay, nách, dưới bắp đùi hay ngay giữa kẽ chân nữa! Kinh nghiệm ra rằng khi con vắt ( con sên) nó bắt đầu bám vào ta để hút máu, không bao giờ cho ta đau để biết! chúng tôi chỉ biết được sau khi chúng đã hút máu no nê! Thật buồn! máu người tù có "bao nhiêu" trong những ngày đói khát? Rừng Quảng trị, Huế nhiều thứ vắt kia. Chúng có hình dáng như con đỉa nhỏ, từ lá cây bắn mình vào cổ người tù dưới khe chẳng biết lúc nào? Người tù binh có đủ bó mây đầy vội ra khỏi rừng lúc bóng mặt trời đang xế. 




Như đã kể đoạn trên, ra khỏi cánh rừng là lúc hết lo ngại những cái vòi mây đong đưa cùng nhiều cái móc hình móng mèo...Vòi mây đó chúng còn móc cái mũ vải của tôi treo lên trên cao, lắc lư như "trêu ghẹo"? 

Thật khốn nạn! Vừa mệt vừa đói muốn ra khỏi rừng cho nhanh, trời sắp tối nhưng tôi phải vứt bó mây nặng trên vai xuống đất, hì hục nhảy lên lấy lại cái mũ vải "thân yêu" xong, lại vác mây lên vai bươn bả ra khỏi rừng. Ngoài bìa rừng còn một số bạn tù đang đợi...


tuy là minh họa nhưng  có thể khuôn mặt người tù binh ngày xưa lúc có đủ số mây để vác về trại ...nhiệm vụ đã xong!


Mây nước dùng làm gì nhỉ? Trước tiên, chúng dùng để cột rui mèn đòn tay cho những mái nhà tranh. Mây nước có cái tên "nước" có thể do chịu đựng được trời mưa gió, ẩm ướt không mục nát nên để làm nhà thôi chứ không làm đồ mỹ nghệ được. Ngoại trừ một chuyện đó là làm GHẾ MÂY, thứ ghế làm từ những gốc mây già, uốn lại. Có thể ngày nay không dùng nhưng xưa người ta đan ghế mây ngồi êm chịu mưa gió, thiết kế tại quán cà phê hay đồ mỹ nghệ khá thích hợp.

 

Người viết xin kể tiếp chuyện đường rừng ngày cũ. Nếu ra khỏi rừng còn chút thì giờ người tù binh sẽ đi kiếm một vài thứ mây khác đó là MÂY PHUN, MÂY ĐẮNG, MÂY TẮT ...


Những thứ mây vừa kể mọc tại sườn núi, có nghĩa là không nằm dưới khe. Nhưng lùm mây phun mây đắng, lóc ra trắng nõn nà , thân nhỏ dài lê thê. Tôi sẽ cuộn lại một bó riêng đem về trại cho bạn bè đan đát. Thân mây phun mây đắng chúng tôi chẻ ra xong vuốt mỏng, đẹp đan thành giỏ (làn tiếng Bắc) đựng đồ đạc, mũ mây đội trên đầu cho nó 'oách'. Những ông tù khéo tay còn đan thành những thứ 'độc đáo' hơn bảo đảm thành phố không thế nào có đặng?

 

Những thứ mũ giỏ mây này đã xuất hiện trong tù từ lâu. Thú thật những người tù gốc là trung đội trưởng nghĩa quân (Huế Thừa Thiên) có bàn tay khéo léo nhất. Có thể họ xuất thân từ nông thôn giỏi về đan lát họ làm những thứ này trong thời gian rảnh trong TRẠI. Người viết khó học được nghề này chỉ nhìn thôi do mình không khéo tay, vụng về quá!

tù đan mũ mây đội đi làm càng giống hình này

Viết miên man trong trại còn nhiều nghề thủ công mỹ nghệ (phát sinh) nữa bạn đọc nên hình dung cái rá nhỏ kia làm gì? để CHIA PHẦN SẮN KHOAI cho bữa ăn trong tù thôi. Những người nào nhớ nhà thì giữ lấy chờ gặp người nhà thăm nuôi lại gửi về làm quà ...Những thứ đó tuy không có giá trị tiền bạc nhưng cả một khối tình cảm ấp ủ, thương nhớ gia đình những ngày tù tội.

cái ngảu dùng chia phần sắn khoai 

Nhưng những thứ mây này, còn vài thứ nữa người viết có thể quên, chỉ nằm trong nhà không thể chịu mưa gió như 'anh chàng' mây nước được đâu?

tác giả hôm nay vào Internet tra cứu viết về mây tắc như sau:Mây tắt (Calamus tetradactylus) là loài cây thân leo có gai họ cau dừa, thuộc lớp thực vật 1 lá mầm phân bố tập trung tại vùng rừng nhiệt đới, á nhiệt đới và là một trong những lâm sản ngoài gỗ (LSNG) có giá trị cao. Tại Việt Nam, mây tắt chủ yếu được khai thác từ rừng tự nhiên thuộc các tỉnh Bắc Bộ, Trung Bộ, Tây Nguyên và Nam Bộ.

Nguyên liệu mây tắt sau khi khai thác chủ yếu được tinh chế thành các sản phẩm đan lát và hàng thủ công mỹ nghệ. Theo dự báo, nhu cầu về nguyên liệu mây để cung ứng cho sản xuất trong những năm tới ngày càng tăng. Trong khi đó nguồn tài nguyên mây tắt khai thác từ rừng tự nhiên ngày càng suy giảm nghiêm trọng cả về số lượng lẫn chất lượng...

(Hướng dẫn khai thác rừng trồng cây mây tắt | Farmvina Nông Nghiệp)

Còn một thứ mây nữa đó là mây tắc (hay tắt?) những danh từ chỉ nghe chứ tôi chưa hề đọc thành 'chữ' trong tù. Mây tắc thân nhỏ hơn chiếc đũa, dài lê thê có thể mấy mươi mét xuyên vắt vẻo bụi  này sang bụi khác lưng chừng núi. Thân mây tắt không gai lá cũng không mấy gai, không e dè khi rút nó. Mây tắt về tới trại chúng tôi sẽ chẻ ra vuốt mềm mại dùng 'nứt' vành cho những dụng cụ nhà quê như trẹt, mủng, rá...

Làm xong các vật dụng thúng mủng rá nói trên phải có cái vành ,mà có vành thì chúng ta liên tưởng đến cặp vành ép miệng trẹt, rá vừa đan xong. Và muốn ép hai vành tre đó vào sát nhau  thì phải có sợi mây tắt mềm mại dài lòng thòng 'nứt' nó lại.

ống giang thu hoạch thời nay

Ngang đây nếu người viết không viết tới những bụi cây giang là loại tre rừng là một thiếu sót lớn. Những đốt giang này có thể dài tới cả mét. Thời này rừng Quảng Trị nhiều vô số giang rừng. Thân nó không như lồ ô mà khác tre. Những bụi giang rậm rạp nằm vắt vẻo bò ngang dọc trong rừng. Những đốt giang chúng tôi chặt ra bó lại thành hai bó và gánh về. 

Lạt giang là thứ "quán quân" khi ta dùng để lợp tranh, xây nhà kèo cột. Nhưng lạt giang chúng tôi dùng nó đan rổ rá thì lại không có gì hơn nó!


Tuy vậy, nếu vùng thôn quê nào xa rừng, khi lợp nhà thì làm sao có được giang rừng? Tất cả đều dùng từ những lóng tre "cái", từ đó ta chẻ ra lạt buộc. Dù sao, lóng tre không thể nào dài bằng lóng giang rừng được? Chẻ lạt tre do có mắt ở giữa nên lạt tre thường bị gãy còn lạt giang thì không.


Trở lại chuyện cây mây. Rừng Ái Tử Quảng Trị có nhiều thứ mây, tiếp tục vào trại tù Bình Điền tây nam Huế chúng tôi lại một lần nữa lại gặp những đám rừng nhiều mây vô số... Người ta hay nhắc câu “Nước khe Điên cọp Bình Điền,” toàn vùng này nằm trong rừng mây nên rất độc, uống nhầm nước này hay lên cơn sốt rét. Những năm đầu 1980 những cánh rừng mây nước ỏ đây đã bị những trại tù cải tạo san bằng đốt dọn để trồng lên những rẫy sắn bạt ngàn.

Chuyện đường rừng, chuyện  ngày xưa nhớ gì kể đó. Những hình ảnh đó nó tái hiện trong khoảng trời xa xưa khi rừng thiêng còn rậm rạp thâm u. Đã nửa thế kỷ qua rồi, khi con người càng lúc càng đông thì rừng rú năm xưa trong đó có những đồi mây  làm gì còn tồn tại?


Khi mây trời vẫn mãi mãi tồn tại, tự do, thênh thang, thì dưới đất những đám "MÂY RỪNG" chắc đã không còn? 


 Đinh trọng Phúc

 

Saturday, August 1, 2026

HOA DẠI



Chào bạn đọc


 Người viết có lần nhắc  về một loài hoa, "hoa dại" thôi nhưng vẫn làm bạn hữu đồng môn trên mạng bàn tán khá nhiều!?


Trước hết là câu chuyện về bông ngũ sắc...tứ quý, trâm ổi... đó là cách gọi chính thức bao lâu nay. Ngày trước trong cách gọi dân dã hơn thì gọi là "tiêu hoang".  Nhưng đó là quá khứ xa xưa của lũ con nít chúng tôi, một thời Quảng Trị.





Rồi bạn bè nói cách ăn nó ra sao? Có người thì nhắc lại chuyện 'hút' mật loài hoa này rồi khen ngọt và thanh. Khi hoa nở rộ ngứt từng cánh rồi hút ở đằng sau chất nước ngòn ngọt hiếm hoi nhưng ngọt thanh. Thật ra giữa đồng hoang cỏ dại có gì hơn nó? Có bạn vừa nhắc lại cái tên là tiêu hoang (không phải là tiêu pha hoang phí) nhưng cái tên tiêu hoang này được bạn đó cho hết vào miệng phun phì phì mà thôi không ngọt ngào thanh tao như hút nó lúc hoa hoang nở rộ.


Chuyện đáng nói là loài ngũ sắc, tiêu hoang gì qua xứ Mỹ này đều thấy người ta bày bán một cách trịnh trọng. Giá nó lại không rẻ mới là chuyện đáng ngạc nhiên!?


bạn bè mua hoa này ở Mỹ


bạn bè và sim hoa

Cho đến đất Sài Thành hôm nay, hoa ngũ sắc được "lên đời" do người ta dùng làm cảnh cho mọi nơi tư gia, công sở. Thế là Tiêu Hoang đã có thế đứng và phẩm vị đàng hoàng trong giới yêu hoa.


A! té ra cuộc đời này cũng có nhiều chuyện "đổi đời" ngay cả loài hoa hoang dại không đáng xu nào ngày trước. Một thời, lũ con nít tha hồ rong chơi vui thích những chẳng tốn tiền mua.





Lại nữa! người viết nghe đâu ở Sài Gòn người ta lại bày bán loài hoa ngũ sắc này mới là chuyện lạ đời thêm hơn?!


hoa mua nhà bạn tôi hình trên, một thời hoang dại nay cũng có chỗ đứng trong thế giới yêu hoa.


Phải vậy chứ! "ai giàu ba họ ai khó ba đời"?!

Nay vài  loài "hoa thượng lưu" hay "quý phái" bắt đầu nhường bước cho những loài hoa dân dã và ngay cả những thứ còn "hoang dại hơn cả dân dã" nay có dịp đổi đời, nếu không muốn nói cho bình dân một ít thì tạm gọi đó là "lên hương". Cuộc đời này từ người cho đến cảnh vật phải có lúc "đổi đời" cho cảnh quan thêm phần mới lạ cùng háo hức hơn thêm. 


Hoa bình thường xưa nay người ta hay ca tụng, khen ngợi lâu đời quá rồi cũng quen mắt, rồi trở thành bình thường trong mắt người thưởng ngoạn. Lúc này đây, hoa dại từ cái gốc "hương đồng cỏ nội" mới có dịp lọt vào "mắt xanh" của giới yêu hoa. Những loài hoa dại, một thời thật bình thường trên mọi nẻo đường quê sẽ có những nàng hoa dại may mắn được chọn chẳng khác gì chiếc hài trong câu chuyện Tấm Cám ngày xưa? Mong rằng từ đây, nhiều "hoàng tử yêu hoa" từ các thành phố hoa lệ sẽ ghé mắt vào đôi chân của "nàng hoa tên Tấm" trước tiên!


Giờ là nàng hoa Mua trước tiên hóa thân thành nàng Tấm trong giới yêu hoa hay là nàng Hoa Ngũ Sắc và nhiều nàng hoa đồng nội nữa sẽ lần lượt ướm đôi giày huyền thoại ngày xưa? 


   

 Ngày xưa Quảng Trị cũng có những đồi hoa sim lan xa như đến tận chân trời. Những đồi sim sắc tím từng là đề tài cho bao văn gia, nhạc sĩ. Đó là sự "hào phóng" của thiên nhiên mà hoa sim là minh chứng điển hình cho vẻ đẹp từ hoa dại.

Người viết xin trở lại với "nàng MUA". Như thế, công bằng mà nói thì đâu phải hoa ngũ sắc như người viết trình bày đâu? Ngay cả hoa sim trâu lại biến tên thành hoa Mua nay biến thân thành "nàng MUA" được người đời nâng niu trồng lên chậu! Ôi một thời sim trâu, cái tên thời con nít tôi còn nhớ được, lúc đó không ai thèm ngó ngoài trừ sim thường. Sim trâu còn có cái tên khác nữa? Sau khi tìm tòi người viết mới biên thêm rằng...Sim không ăn được đó chúng ta còn gọi là "SIM MUA". Cây sim mua cũng có trái, nhưng thô ráp, không chín ngọt như sim thường, chỉ được một điều: sắc hoa mua màu E ẤP DỊU DÀNG xen kẻ với những lùm sim hoa trái ken nhau dưới một bầu trời mây gió thênh thang, hoang dại.

Phải chăng từ đây, hoa dại "mừng vui" hay "hết tủi hờn" cho số phận bên đường chẳng ai trân quý nâng niu? Có những "đổi đời" trong thiên nhiên khi con người bắt đầu để mắt đến chăng? Từ những loài hoa dại cho đên các loài cây dại rồi đến các sinh vật hoang dại vào thời này đều có 'đẳng cấp' hết thảy!


Biết đâu từ đây số phần hoa dại bắt đầu "lao lư khổ ải" do hoa dại đang bị thế nhân mang vào cái vòng đời trầm luân nghiệt ngã từ thương trường mua bán, đắt ế khôn lường và ngay cả khi được nâng niu quá mức rồi sau đó cùng chịu đựng sự phụ bạc phũ phàng!?


Có thể lắm! đó không là chuyện khó tin, do đó là luật đời (hay chuyện đời thay đổi). Nhưng có cái đáng nói cụ thể trước tiên khi thời nay chúng ta khó tìm lại thú vui hồn nhiên của lớp tuổi thơ ngày cũ? những ngày bắt bướm hái hoa, những thứ chẳng mất tiền mua cho một thời bé dại, hồn nhiên tuyệt đối. Thật vậy, ta khó lòng có lại được "những ngày xưa thơ mộng"  trong một xã hội mọi thứ đều bị "quy hoạch" ra tiền bạc, kinh tế như thời nay?!


Nhớ sao ngày xưa từng có một lớp tuổi nhỏ thật dễ dàng tìm ra nhiều niềm vui thơ dại. Chỉ một bụi hoa hoang dã bên đường, một ít cành cây, khóm lá không mất tiền mua cũng đủ vui thích, thỏa mãn.  Đó là tháng ngày, tâm hồn con nít kể cả người lớn dễ dàng hòa điệu với thiên nhiên, không đòi hỏi giá trị và điều kiện tiền bạc, giàu nghèo... Mây gió cùng hương đồng cỏ nội cùng với tuổi thơ áng chừng như cùng nhau "hợp tấu" làm nên khúc giao hưởng tự nhiên chất phác, hồn nhiên biết chừng nào./.



đinh trọng phúc

edition 1/8/2026

Friday, July 31, 2026

BÚN BÒ ĐÊM ÔNG KÉC TRONG CHỢ QUẢNG TRỊ


 

    TRỜI vừa sập tối nhưng khung cảnh quanh chợ tỉnh  đã bắt đầu vắng lặng. Các dãy quán xung quanh con đường Trưng Trắc bao quanh bốn cạnh ngôi chợ nay "cửa đóng then gài". Ở giữa là khu đình chợ và tất cả các sạp hàng đều đã đóng hết. Nói thì đóng hết nhưng đa số đều bỏ hàng vào tất cả các sập hàng chứ không phải "cửa sắt đóng lại" như bốn dãy phố xung quanh đình chợ. 


khu chợ cá phía bờ sông và những cái du du hình vuông gia đình chú Quý phu chợ cho thuê trong ngày

Một thời chiến tranh nhưng phải công nhận người dân mình sống trong thanh bình từ chuyện không có trộm cắp hay lợi dụng chiến tranh để "trộm cướp" như thời nay? Dù sao người khu phố chợ đều cám ơn tinh thần làm việc của đại gia đình Chú Quí phu chợ. Tại răng mà kêu là "đại gia đình" do cái "hoàng cung" của chú Quý có rất nhiều bà và con cái đùm đề. Tất cả hợp lại thành một đội quân "canh gác" cho khu chợ tỉnh được bình an. Đại gia đình chú Quý "đóng đô" ngay trong khu chợ tỉnh. Ngày toàn bộ làm phu bốc vác hay cho thuê "du du" tức là cái trụ che nắng hình vuông ở trên để cho người bán hàng rau trái thuê trong ngày. Ban đêm Chú và con cái chia nhau đi tuần. Tiếng là đi tuần nhưng "vũ khí"là những cái đùi dài mà thôi...

Người viết lại lan man, xin trở lại tiêu đề chính là "bún bò tai mui ông Két"...


hình chỉ minh họa

Bầu trời thực sự tối hẳn. Sao đêm bắt đầu nhấp nháy trên nền trời chưa có trăng. Cả ngôi đình chợ và các sạp hàng cho đến chợ cá, khu may mặc tiệm thuốc cẩm lệ đều đã đóng cửa. Tuy nhiên nếu ai đó để ý thì sau lưng tiệm vàng Kim Yến đang đóng cửa người ta lại thấy lấp loáng ánh đèn điện vàng vọt. Một không gian chật chội vừa vặn cho cái bàn dài cùng hai cái ghế đòn cũng dài thật đơn sơ. Ánh sáng từ hai cái bóng đèn vàng đang lắc lư cùng làn khói củi nhè nhẹ bốc lên. Cái quán thật bình dân chỉ có thế, khách ăn cũng bình dân chẳng ai phiền hà ca cẫm gì? Hình như mùi khói từ cái bếp củi đang leo lét cháy càng làm thực khách có một cảm giác ấm cúng hơn thêm. Thật vậy, khi tất cả mọi sinh hoạt náo nhiệt từ ngôi chợ tỉnh ban ngày thực sự chấm dứt thì cái quán đêm đang lấp loáng ánh điện vàng vọt đó lại bắt đầu hoạt động.

Quán Bún Tai Mui Ông Két!

Một cái tên truyền miệng cho giới thực khách, không thêm không bớt, không bảng hiệu chỉ có nói với nhau rồi người ta biết ngay vị trí nó ở đâu?



Ông Két, cái tên nghe khá lạ tai nhưng người buôn bán hay cư dân các phố lầu quanh chợ đều không lạ chi cái tên đó. Ban ngày cũng ngay nơi đó người ta thấy ông Két đang ngồi "trụng và cạo" mớ tai môi cùng gân bò để sửa soạn cho quán bún về đêm của ông. Tiếng là quán nhưng chẳng phải quán. Sau lưng cái vách của ki ốt tiệm vàng Kim Yến đó là dãy sạp và mái tôn bán những thứ hàng lặt vặt ban ngày. Ban đêm quán bún ông Két bắt đầu bán bún. 

Thứ bún bò tai mui (môi) này nếu ai muốn ăn thì chỉ có quán Ông Két về đêm mới có thôi. Những thứ bún bò chính hiệu như bún bò gân, bún bò giò heo chỉ thấy mấy quán ban ngày thôi. Ban đêm, quán ông Két chỉ dành cho khách sành ăn và phải là hạng bình dân ít tiền hay lao động về đêm họ không đòi hỏi gì hơn. Tại sao mà bình dân, nó đến từ cái giá khá rẻ so với tô bún bán ban ngày. Khách "sộp" tức là hạng "rủng rỉnh" tiền bạc thì ai vào quán ông Két? Nói khác đi, khách sang chẳng ai biết quán ông ở đâu cả? 


Từ xa là CÂY SANH CHỢ TỈNH. Phía góc phải là ông già đội khăn đóng đứng cạnh cột điện. sau chiêc xich lô là tiệm thuốc Tây Sau chiếc xe bán sinh tố là tiệm bánh Phú Vinh, .đằng xa cuối hình xa là lầu ô Hứa Đức Hào thương gia gạo

Các lầu tiệm từ gần đến xa có lầu tạp hóa MỸ DUNG- Lầu ông Út -Lầu Vạn An xa nhất là Lầu Ông Hứa Đức Hào sau lưng dãy nhà lầu là ĐƯỜNG QUANG TRUNG


Ông Két có "độc chiêu" về tai môi bò cùng gân...nhưng đặc biệt tai mui ông trụng luộc cạo thật công phu. Ban ngày có đi ngang một lần nào đó tôi còn nhớ dáng ông ngồi cần cù cạo rửa những thứ nói trên. Có thể xong rồi ông sẽ có "ra chiêu" làm mềm những thứ đó. Làm gì thì làm, khi đã tới quán ông, nhìn tô bún bình dân kia lúc đó ta sẽ thấy trên mặt tô bún là một tập hợp của "giòn béo" lại "sần sật" nhưng không hề dai để cho hai hàm răng khách ăn phải khổ sở? Ông Két biến chế toàn da gân chứ chẳng hề có thịt bò trên tô bún của quán ông nhưng khách ăn chẳng ai chê không ngại gì mà lại tới lần hai, lần ba...khách ăn ghiền vị xáo ông Két nấu, mê cái độ dai "giòn, sần sật" của tai mui bò, lẫn ít gân...

Bạn hãy tưởng tượng trong cái không khí lành lạnh cuối thu hay đầu đông, dưới cái mái và không gian an bình đến thế. Người khách "bình dân học vụ" đến mức thoải mái ngồi chồm hổm lên trên cái đòn dài thưởng thức tô bún xáo, thơm cay cùng lát gân sần sật thấm vị xáo của ông nấu! Cái cảnh ồn ào náo nhiệt của một chợ tỉnh biến đâu mất như một chuyện "thần thoại" để lại một không gian trong ánh vàng lung linh của hai bóng đèn điện tròn. Cả một sự im lặng ngoại trừ tiếng tô chén, tiếng xì xụp khiêm nhường của một căn sạp về đêm. Có ánh lửa leo lét từ đáy nồi xáo bún. Ông vẫn dùng củi nấu chứ không dùng hơi ga như thời nay.

Phải chăng là do giá rẻ mà ta tìm tới quán đêm ông Két? Nói cho thật lòng rằng, bún tai mui của ông Két ăn tô đầu tiên thì ta không chê vào đâu được nữa! Trên mặt cái tô đất làn nước xáo thơm đúng "gu" mùi xáo bún, ta sẽ thấy sóng sánh màu đỏ ớt mỡ phi, quyện lẫn những thớ gân da cắt dài cùng sợi bún không nhão, chẳng nát lại còn hương thơm mùi bột ủ...khách có thể yêu cầu ông cho thêm ớt trái cho những ai ưa hay ghiền ăn cay. Ai cũng cắm cúi hay xì xụp ăn Ít ai nghe tiếng nói chuyện lao xao, ầm ĩ nào?  Mọi người hình như chú tâm vào vị ngon của tô bún tai gân ông Két và chỉ có độc nhất cái quán của ông trong chợ về đêm, không còn chọn lựa nào khác nữa?

Lạ lắm, chỉ có khách quanh chợ hay người sành ăn ở đâu xa có dịp đi ngang nghe tiếng đồn mới biết đến quán ông Két. Những tô bún xáo hay bún giò heo ban ngày và ngay cả bún gân Nông Tín dưới kia, gần Cổng Thành Đinh công Tráng cũng nghe rộn ràng tiếng ngon nhưng họ chỉ bán ban ngày.  Ban đêm trong chợ tỉnh chỉ có "độc nhất vô nhị" cái quán bún xáo tai mui của ông Két thôi!  Người chợ tỉnh nói chuyện ăn hàng ban ngày còn nhiều chọn lựa. Ăn hàng về đêm, khi chợ tỉnh bắt đầu tìm giấc ngủ thì chỉ còn quán bún Ông Két sinh hoạt làm ăn trong góc chợ âm thầm!

Quanh thành cổ, những đường phố xa chợ tỉnh, nhất là những đêm trăng thanh gió mát còn có nhiều thứ hàng bán rao từ những gánh bún xáo, cháo, chè, xe phở ngay cả trứng lộn...nhiều thứ lắm.

Bạn ơi! thời nay nói đến chuyện ăn uống thì quá dư thừa, đầy đủ "muôn hình vạn trạng" ta tha hồ lựa chon,  miễn có tiền thì chẳng thiếu món chi! Thế mà khi hình dùng lại một cái quán bún nghèo, lam lũ ngày xưa đó ta lại nhớ nhớ thương thương làm sao! 

Tại sao vậy? có thể ta không phải thiếu nhớ món ngon vật lạ nào mà do một khung trời kỷ niệm tuy đạm bạc nghèo nàn nhưng nó là cả một trời thương nhớ bao lớp người "muôn năm cũ" đã nắm tay nhau mãi đi xa về khung trời miên viễn!


Hôm nay qua tấm chân tình lồng trong bút pháp của mình, người viết mong dựng lại bao bóng người xưa cùng hình ảnh một ngôi chợ tỉnh thân thương bên dòng Thạch Hãn nay chỉ còn bảng lảng trong vũng sâu hoài niệm./.


nhớ về thành phố Quảng Trị của một ngày xưa

Đinh trọng Phúc 

San Jose 31/7/2026

Thursday, July 30, 2026

KHÔNG NÊN LÀM "MỌI GIỮ CỦA"

 

                                                                                  














CHUYỆN ÔNG LÃO  HÀ TIỆN CẤT VÀNG


Ngày xưa có một ông lão hà tiện sống ký cóp, rất dè sẻn suốt cuộc đời. Lão nhịn ăn, mặc để sắm sanh cho ra vàng. Vàng ký cóp được, ông Lão chuyên cất giấu tận sau góc vườn.

 Hàng ngày ông lão thường lén lui sau vườn đó đào gói vàng lên, rờ rẫm nâng niu, đếm tới đếm lui, hôn nó xong chôn lại chỗ cũ.

 Ông vô lại nhà chịu ăn rau muối qua ngày.  Gói  vàng kia Lão quyết không đụng một mảy may!

Ông vô ra vườn nhiều lần như vậy khiến một TÊN TRỘM để ý?! Hắn nghĩ rằng ông lão tuy bề ngoài nghèo nàn rách rưới nhưng chắc chắn có giấu thứ gì quý báu lắm?  Một đêm hắn rón rén lui góc vườn kia đào ngay chỗ đó. Thế là hắn ta cuỗm số vàng của ông Lão hà tiện đi mất!?

Chiều hôm sau Lão ra đào lại xem? Ông vò đầu bứt tóc xong khóc la om xòm do túi vàng của Lão  'không cánh mà bay mất'?!
  
Một người bộ hành đi ngang thấy Lão khóc la thảm quá bèn tiến tới hỏi cớ sự gì? 

Lão vừa khóc vừa kể lể:

-Ôi vàng của ta? vàng của ta ai đánh cắp mất rồi? hu! hu!

- Vàng của ông ư? Sao ông lại để ở cái lỗ này? Sao ông không cất trong nhà? cần thứ gì ông cứ lấy mà mua sắm, có mau và an toàn hơn không?

-Mua sắm ư???!!!

Ông lão hà tiện giận dữ la lên:

-Tại sao lại dùng nó? Ta chẳng bao giờ dám đụng đến vàng cả!  Ta chẳng bao giờ dám nghĩ đến chuyện tiêu pha dù chỉ một mảy may với vàng này cả!

Người khách lạ nghe ngang đây, chợt hiểu ra. Ông mới kiếm gần đó một viên đá khá lớn xong quăng vào cái lỗ của Lão rồi nói:

-Nếu đã như vậy thì  Lão hãy lấp viên đá này tiếp tục ở cái lỗ này đi nhé! Nó cũng giá trị y hệt cái gia tài mà Ông bị mất vậy thôi./.


LỜI BÀN 

Tại sao cục vàng kia, ông khách bảo nó "cũng giá trị y hệt cái gia tài" ông Lão hà tiện bị mất cắp?  Nếu cục vàng chẳng giúp ích chi cho lão hà tiện một mảy may nào, vĩnh viễn cho đến chết lão không dám xài thì giá trị của nó chẳng khác gì viên đá đâu!?

Vật chất có giá trị với con người không tự thân nó giá trị mà giá trị nó tác dụng giúp con người và xã hội mặt này hay mặt khác. Cục đá và cục vàng nếu chỉ "trơ gan cùng tuế nguyệt" chúng ta- con người- không dùng nó, không lợi dụng được nó gì cả thì 2 thứ đều vô giá trị ngang nhau mà thôi.
Chúng ta có một đống bạc, nếu vĩnh viễn cất giấu không dùng, vĩnh viễn không ai biết và ta không cho ai hay giúp ai cả...cho đến lúc nhắm mắt thử hỏi giá trị đống bạc kia chỉ là đống giấy vô tri vô hồn chờ ngày mục nát hay chăng?
Chúng ta làm lụng cực khổ tạo ra tiền bạc để cung phụng ngược lại cho chúng ta. Sự tiêu pha tiết kiệm dành dụm có mục đích một là đề phòng lúc hữu sự hai là đầu tư làm ăn và sâu xa hơn nữa là để giúp đời giúp người thì của cải vật chất ta dành dụm đó thật sự có ý nghĩa.
Sinh không tử lại hoàn không, không ít người có tính cách sống như ông lão trong truyện ngụ ngôn. Tại sao cổ nhân ta hay dùng thành ngữ "Mọi Giữ của"

Tóm lại

*TÀI SẢN CUẢ CẢI CUẢ TA CÓ GIÁ TRỊ KHI CHÚNG TA DÙNG NÓ


*Viên đá và cục vàng nếu không dùng cứ nằm yên mãi mãi, không giúp gì cho đời sống chúng ta thì giá trị chúng tương tự  nhau thôi.


* CHỚ LÀM MỌI GIỮ CỦA




                                                                      ***









 



CHUYỆN CHÓ MẬP GIỮ NHÀ VÀ CON SÓI ĐÓI

Bầy chó tại làng nọ giữ nhà và canh làng kỹ quá khiến mấy con SÓI trong rừng đói meo. Nó đói đến nỗi còn da bọc xương trông rất thê thảm.

Một đêm nọ SÓI ta tình cờ thấy một con chó giữ nhà béo tốt đang đi thơ thẩn dạo chơi ven bìa rừng. SÓI mừng lắm, định bụng tìm cách lừa sao để ăn thịt con chó mập kia. Nhưng con chó nhà này to lớn quá, SÓI khó lòng thắng được? SÓI bèn đổi giọng, ôn hoà làm quen. Đã thế SÓI còn khen con CHÓ kia mập mạp phương phi nữa?

Chó mập hãnh diện giải thích :

        -Bạn có thể ăn no, mập mạp như ta nếu bạn muốn.

CHÓ còn khuyên thêm:

        -Bạn SÓI hãy rời bỏ khu rừng kia đi. Bạn sống nơi đó sao mà khổ quá sức? Tại sao bạn phải kiếm từng miếng ăn một cách chật vật khó khăn như vậy? Hãy theo ta, theo ta rồi bạn cũng béo tốt phương phi giống ta mà thôi.

            -Nhưng ta phải làm công việc gì mới được chứ? SÓI háo hức hỏi.

            -Không phải làm nhiều việc lắm đâu. Hễ bạn gặp ai mang gậy tới xin ăn là cứ đuổi họ đi. Gặp thứ ăn mày đó thì hảy SUẢ to lên. Nhưng khi bạn gặp chủ nhà thì hãy nhớ ngoan ngoãn khúm núm. Nhưng bù lại, thì ôi thôi bạn tha hồ ăn không thiếu món ngon nào! Này nhé: nào thịt, nào xương gà, nào đường, nào bánh, còn nhiều nhiều thứ nữa. Đó là không kể những lời âu yếm vuốt ve của chủ...

Chó say sưa kể lể, khoe khoang một hơi cho SÓI nghe.

Con SÓI nghe đến đây sướng tai quá mức. Nước mắt SÓI tuôn trào chẳng biết lúc nào. Chợt SÓI phát hiện ra một viền tròn là lạ quanh cổ CHÓ mập? Đường tròn đó trơ da, hình như có thứ gì chà xát lâu ngày?

Sói vội hỏi:

            -Cái gì quanh cổ bạn vậy?

            -Chẳng có gì...

        -Chẳng có gì à? Lạ quá?

        -Ồ chỉ là chuyện nhỏ thôi mà.

        -Nhưng bạn phải nói cho ta nghe mới được?

        -Bạn thấy đó đây là dấu cái vòng để móc sợi XÍCH vào đó mà thôi.

        -Cái gì!? Sợi Xích à!? 

Sói kinh ngạc kêu lên.

        -Như thế Bạn không tự ý đi được nơi đâu cả à?

        Con chó giờ mới ấp úng trả lời:

        -Không phải luôn như vậy? Nhưng ...CÓ GÌ KHÁC và quan trọng lắm đâu!?


        -Hoàn toàn khác với với bên ngoài chứ! Thôi ta chẳng cần những thứ ngon lành mà bạn ca tụng đó đâu!  Dù bạn có đổi hết mọi con cừu non trên thế giới này cho ta để về làm công việc bạn nói kia ta cũng chẳng cần.

Nói xong, SÓI  ta chạy biến, tìm về lại khu rừng của mình./.


LỜI BÀN 

Đọc xong chuyện ngụ ngôn này chắc bạn đọc ai cũng hiểu ra ngụ ý của nó. Chúng ta không đi xa vào các lời dạy của Khổng Tử hay nho gia ngày trước. Bạn cùng tôi có nhớ chăng một cán bộ cao cấp (CS) về giáo dục tôi quên tên nhưng ông ta tuyên bố một câu nói 'xanh rờn' ở Đông Âu cách đây hơn 10 năm khi VN rộ lên phong trào NHÂN QUYỀN
  • ...NHÂN QUYỀN Ư? CHỈ CẦN LO CHO DÂN ĂN NO LÀ ĐỦ ...
Con người khác với con vật, ngoài đời sống vật chất còn phải được tôn trọng và bảo vệ quyền làm người. Con người không phải là bầy nô lệ giới chủ nuôi ăn no nê để răm rắp phục vụ lại chủ. Phàm làm người phải được quyền nói, quyền tự do tư tưởng, phát biểu phải được bảo vệ phẩm giá và nhất là phải được bảo vệ khỏi xiềng xích nô lệ về nhiều mặt...

Bạn hãy nhìn ra đường có thể là "ngựa xe như nước, áo quần như nêm" đó nhưng đó là hiện tượng còn phía sau hình ảnh đó là tâm trạng sợ hãi trong vòng áp bức hãi hùng...Người viết hi vọng bạn đọc thấy được nhiều vấn đề này.

Trở lại với ngụ ngôn này chúng ta nghiệm ra

ĐỜI SỐNG TỰ DO QUÝ HƠN TẤT CẢ.
SỐNG SUNG SƯỚNG MÀ NÔ LỆ CHỈ LÀ SỐNG NHỤC 


CHÁU ƠI SAO QUÁ DƯ THỪA?

                           TIẾP TỤC QUA NHÀ CHÁU NỘI NĂM NAY ĐỒ CHƠI PHÒNG CHÁU NỘI RÔ 11/2024 CŨNG DƯ THỪA CÒN NHIỀU HƠN CHÁU NGOẠI NỮA?   ...