Wednesday, May 6, 2026

NGỤ NGÔN - CON DIỆC KÉN MỒI

 


 


CHÚ DIỆC QUÁ KÉN MỒI NÊN BỊ ĐÓI


       

    Chú Diệc kia hàng ngày âm thầm lội theo bờ suối. Mắt chú nhìn chằm chặp vào làn nước trong, cái cổ dài và cái mỏ nhọn hoắc của chú sẵn sàng phóng ra chộp chút gì cho buổi ăn sáng. Có mấy đàn cá đang nhởn nhơ lội dưới mặt nước trong mát nhưng Chú Diệc xem chừng khó ưa ý con nào sáng nay.


Chú lằm bằm:


        -Toàn là cá con bé tí không à! những thứ ít ỏi như thế này không thể nào đủ cho một con Diệc như ta.


Có con cá rô bơi gần đó. Diệc cũng chê:


            -Thứ cá này thực sự chẳng là thứ ta cần, ta đời nào lại mở miệng để đớp loại cá ghê như nó cả.


Mặt trời dần dần lên cao. Giờ đây đàn cá bắt đầu rời làn nước cạn gần bờ. Chúng bơi ra xa bờ để có làn nước mát mẻ hơn. Thế là Chú Diệc ta chẳng còn con cá nào để lựa và chọn?

 Cuối cùng do đói quá Diệc ta phải chịu khó đớp con ốc sên đang lang thang bên bờ suối tạm cho buổi ăn sáng vậy./.


LỜI BÀN


Trên đời này chúng ta sống làm sao cho dung dị đừng quá cầu toàn hay đòi hỏi quá đáng. Cuộc sống nhân loại đang khổ đau vạn triệu người cơm không có ăn áo không đủ mặc. Ngay các nước cường quốc tây phương ví như Hoa Kỳ vẫn có hàng trăm ngàn người vô gia cư sống lang thang khổ sở. Họ không nơi nương tựa sống đầu phố dưới gầm cầu lang thang đây đó...

Bởi thế con người ta sống nên nhìn xuống đừng có đòi hỏi cao quá. Nhìn xuống ta sẽ thấy còn nhiều người còn khổ hơn ta nhiều lắm để biết đủ là đủ.



-CẦU TOÀN BẤT CẬP

-Nên biết thỏa mãn với cái gì hiện có

-Bạn chớ khó khăn quá trong chọn lựa, phải biết bằng lòng với cái tệ nhất hơn là không có gì cả

-Đức Dalai Lama  thứ Mười Bốn có dạy một câu rằng:  CHÚNG TA CẦN HỌC THẾ NÀO LÀ NGỪNG MONG MUỐN NHỮNG THỨ CHÚNG TA KHÔNG THỂ NÀO CÓ, NGÕ HẦU CÓ ĐỜI SỐNG BÌNH THƯỜNG VÀ HẠNH PHÚC BỀN VỮNG.

Đời người, chúng ta hay gặp chuyện khổ do lòng mong muốn không hề ngừng lại, có cái này lại muốn cái khác hơn lạ hơn? Cỏ bên kia núi khi nào cũng xanh hơn, do tầm xa của nó nhưng thực chất tới được cũng vậy thôi.

The Heron

A Heron was walking sedately along the bank of a stream, his eyes on the clear water, and his long neck and pointed bill ready to snap up a likely morsel for his breakfast. The clear water swarmed with fish, but Master Heron was hard to please that morning.

"No small fry for me," he said. "Such scanty fare is not fit for a Heron."

Now a fine young Perch swam near.

"No indeed," said the Heron. "I wouldn't even trouble to open my beak for anything like that!"

As the sun rose, the fish left the shallow water near the shore and swam below into the cool depths toward the middle. The Heron saw no more fish, and very glad was he at last to breakfast on a tiny Snail.

Do not be too hard to suit or you may have to be content with the worst or with nothing at all.


 ***

  

CHÚ  NAI SOI BÓNG 

 

  Có Chú NAI Đực kia vừa uống nước bên bờ suối xuân vừa ngắm bóng mình hiện ra dưới làn nước trong leo lẻo. Chú tự hào và hãnh diện về cặp sừng cong đẹp đẻ của mình. Khổ nỗi, chú cảm thấy buồn và hổ thẹn về mấy cái cẳng cao lêu nghêu, khó coi của mình?


Bỗng nhiên chú Nai thở dài:


                -Sao phải thế này hả trời? Khi ta đang có cặp sừng đẹp lộng lẫy như vương miện trên đầu, sao trời cao lại bắt ta phải mang mấy cái cẳng xấu xa như thế này được?


Vừa lúc đó, nó đánh hơi được có con BÁO tới gần! NAI hốt hoảng, phóng nhanh vào rừng. Ác hại thay! hai cái gạc rộng vù vờ bị vướng vào một nhánh cây thế là giúp BÁO vồ ngay được nó. 


Giây phút cuối cùng Nai Đực mới hiểu ra rằng: chính mấy cái cẳng xấu xa làm nó hổ thẹn mới chính là thứ cứu nó, hoàn toàn không phải cặp sừng đẹp đẽ nai đang mang trên đầu, nhưng là thứ đã làm đời nó tiêu vong ./.


LỜI BÀN

Đây mới là nhược điểm năng gặp của nhân thế. Đời này hay ưa vẻ đẹp hào nhoáng bên ngoài hơn cái tốt quý bên trong. Dù cổ nhân hay nói "tốt gỗ hơn tốt nước sơn" nhưng cộng đồng nhân loại hay bị lừa gạt bởi những cái đẹp bên ngoài. 


Trong thương trường cũng vậy; có những mặt hàng mẫu mã bên ngoài rất đẹp rất bắt mắt dung không dùng được lâu dài. Có những quốc gia bao lâu nay chuộng phẩm chất và uy tín hơn là mẫu mã lừa gạt khách hàng. Trên thương trường hàng tiêu dùng của Nhật Bản lúc nào cũng tốt dùng lâu bền hơn mọi thứ hàng tiêu dùng khác. Giới sản xuất Nhật Bản luôn coi trọng phẩm chất bên trong hơn là lừa gạt khách hàng qua vẻ hào nhoáng, bắt mắt...



·       * NGƯỜI ĐỜI THƯỜNG COI TRỌNG CÁI ĐẸP BỀ NGOÀI LẠI XEM  THƯỜNG NHỮNG THỨ XẤU XA NHƯNG LẠI CÓ ÍCH


·       * XẤU MẶT CHẶT NỒI- CHỚ PHỤ CÁI XẤU 


-NHÀ GIÀU CÓ LÚC LẠI THIẾU MẺ KHO chuyện Thạch Sùng xưa giàu có ngất trời thi giàu đâu thắng đó nhưng rốt cuộc trong khi thi giàu với vương công lần cuối lại thua vì không tìm đâu ra MẺ KHO những thứ đồ phế thải bể nát, nhà giàu không thể cất  lại? Thế là Thạch Sùng thi giàu lại THUA vị vương nên tất cả của cải về tay Vương Công này và hận mà chết HÒA RA CON THẠCH SÙNG CHUYÊN CHẮT LƯỠI 


The Stag & His Reflection

A Stag, drinking from a crystal spring, saw himself mirrored in the clear water. He greatly admired the graceful arch of his antlers, but he was very much ashamed of his spindling legs.

"How can it be," he sighed, "that I should be cursed with such legs when I have so magnificent a crown."

At that moment he scented a panther and in an instant was bounding away through the forest. But as he ran his wide-spreading antlers caught in the branches of the trees, and soon the Panther overtook him. Then the Stag perceived that the legs of which he was so ashamed would have saved him had it not been for the useless ornaments on his head.

We often make much of the ornamental and despise the useful.


NGU NGON 14


SÓI VÀ DÊ CON



Dê Con kia mới nhú sừng nhưng nó tự đắc coi mình lớn như dê đực và có thể  tự chăm lo cho bản thân mình. Bữa nọ, khi cả đàn dê sửa soạn đi ăn, Dê Mẹ mới kêu vang gọi nó. Dê Con tảng lờ cúi xuống gặm cỏ làm như không nghe tiếng mẹ gọi. Khi Dê Con ngẩng đầu lên thì đàn dê đã đi xa.

Thế là Dê Con bị ở nhà một mình. Mặt trời dần dà xế bóng.  Bóng chiều ngã dài theo mặt đất những ngọn gió se lạnh mang âm thanh lao xao của đồng cỏ khiến Dê Con bắt đầu thấy run sợ nhất là hình ảnh dữ dằn của Con Sói. Thế là Dê Con hốt hoảng chạy đi tìm mẹ. Nhưng hỡi ôi, chưa tới nửa đường thì trước mắt nó, bên lùm cây có một Con Sói hung tợn đã đứng chờ.

Dê Con không còn hi vọng gì trong lòng. Nó mới run run cất tiếng cầu may:

-Thưa ngài Sói, con biết là ngài sắp ăn thịt con. Nhưng trước khi ăn xin ngài hãy thổi cho con nghe một điệu sáo. Con rất thích nhảy và vui sướng theo điệu nhạc của ngài nếu ngài cho phép.

Sói ta vốn khoái có một khúc nhạc nào đó trước khi thưởng thức bữa ăn nên nó bùi tai nghe lời Dê Con liền tấu ngay một điệu nhạc và Dê Con vội nhảy theo một cách say sưa vui nhộn.

Cùng lúc này thì đàn dê đang chậm chạp trở về chuồng. Trong không gian tĩnh lặng của buổi chiều tiếng sáo của Sói vang đi thật xa. Bầy chó Chăn Dê vội vểnh tai nghe ngóng:

-       Đích thị đây là điệu Sáo trước khi Sói ăn thịt con mồi rồi!

Thế là mấy con chó Chăn Dê phóng như bay ra lại cánh đồng. Tiếng Sáo bỗng nhiên ngưng bặt, chỉ còn Sói ta “ba chân bốn cẳng” chạy thục mạng để thoát thân. Sói vừa chạy trốn vừa tự trách mình sao ngu ngốc thổi sáo cho Dê Con nghe. Đáng ra lúc đó là lúc nó say sưa xẻ thịt con mồi và có một bữa no nê./.

 

BẠN CHỚ BAO GIỜ ĐỂ BẤT CỨ VIỆC GÌ LÀM THAY ĐỔI Ý ĐỊNH CỦA BẠN NỬA CHỪNG


 

=============================

The Wolf & the Kid

There was once a little Kid whose growing horns made him think he was a grown-up Billy Goat and able to take care of himself. So one evening when the. flock started home from the pasture and his mother called, the Kid paid no heed and kept right on nibbling the tender grass. A little later when he lifted his head, the flock was gone.

He was all alone. The sun was sinking. Long shadows came creeping over the ground. A chilly little wind came creeping with them making scary noises in the grass. The Kid shivered as he thought of the terrible Wolf. Then he started wildly over the field, bleating for his mother. But not half-way, near a clump of trees, there was the Wolf!

The Kid knew there was little hope for him.

"Please, Mr. Wolf," he said trembling, "I know you are going to eat me. But first please pipe me a tune, for I want to dance and be merry as long as I can."

The Wolf liked the idea of a little music before eating, so he struck up a merry tune and the Kid leaped and frisked gaily.

Meanwhile, the flock was moving slowly homeward. In the still evening air the Wolf's piping carried far. The Shepherd Dogs pricked up their ears. They recognized the song the Wolf sings before a feast, and in a moment they were racing back to the pasture. The Wolf's song ended suddenly, and as he ran, with the Dogs at his heels, he called himself a fool for turning piper to please a Kid, when he should have stuck to his butcher's trade.


Do not let anything turn you from your purpose

 ========

 

CHỚ THẢ MỒI BẮT BÓNG

 


NGỤ NGÔN:

THAM THÌ THÂM

****

CHUYỆN CHÚ CHÓ HAM BÓNG KHÚC XƯƠNG

Chú CHÓ được người chủ Bán Thịt quăng cho một khúc xương, nó mừng quá ngoạm khúc xương chạy biến về nhà để gặm. Ngang qua cái cầu hẹp, CHÓ soi mình xuống mặt nước phẳng lặng chợt thấy bóng nó. Nhưng con CHÓ tham lam lại lầm rằng con chó dưới nước kia lại có khúc xương to hơn của mình.

Nếu nó biết dừng lại để suy nghĩ cho tận tường chắc hẳn nó sẽ hiểu rõ thực hư. Nhưng thay vì dừng để SUY NGHĨ, con chó tham lam nhả khúc xương và nhảy vọt xuống mặt nước giành mồi.  Than ôi ! khúc xương to hơn đâu chẳng thấy mà chỉ còn mình con CHÓ THAM ĂN   bì bõm bơi vào bờ để khỏi chết đuối mà thôi. Cuối cùng của sự tranh giành này chỉ có mình nó đứng run mà tiếc cho khúc xương vừa mất và tự trách cho cái NGU dại của mình./.

 

CHỚ THẢ MỒI BẮT  BÓNG

- CỎ BÊN KIA NÚI KHI NÀO CŨNG XANH HƠN

- THAM THÌ THÂM=

====================== 

The Dog & His Reflection

A Dog, to whom the butcher had thrown a bone, was hurrying home with his prize as fast as he could go. As he crossed a narrow footbridge, he happened to look down and saw himself reflected in the quiet water as if in a mirror. But the greedy Dog thought he saw a real Dog carrying a bone much bigger than his own.

If he had stopped to think he would have known better. But instead of thinking, he dropped his bone and sprang at the Dog in the river, only to find himself swimming for dear life to reach the shore. At last he managed to scramble out, and as he stood sadly thinking about the good bone he had lost, he realized what a stupid Dog he had been.

It is very foolish to be greedy. 

========================================== 

HÃY TỰ GIÚP MÌNH RỒI TRỜI MỚI GIÚP CHO

 


HÃY TỰ CỨU MÌNH  RỒI TRỜI MỚI CỨU CHO

CHUYỆN THẦN HERCULES VÀ LÃO ĐÁNH XE NGỰA

Có lão Nông Phu đang đánh chiếc xe ngựa trên con đường bùn lầy một vùng quê sau một trận mưa lớn. Mấy con ngựa vẫn cố hết sức kéo toa xe vượt qua mấy đám bùn dày đặc. Rủi thay cả toa xe cuối cùng mắc cứng ở một hố bùn và mấy cái bánh xe không tài nào vượt lên được.

Lão nông phu vội trèo xuống khỏi toa xe chỉ đứng bên cạnh mà nhìn nhưng lão chẳng hề động tay giúp cho mấy con ngựa cho toa xe lên khỏi chỗ lún này ? Lão chỉ biết đứng mà nguyền rũa than van cho vận rủi của mình, rồi cuối cùng Lão ta to tiếng khấn vái  xin Thần Hercules xuống giúp.

Cuối cùng Thần Hercules hiện ra. Nhưng Thần lại nói:

-       Nhà ngươi hãy nghiêng vai vào bánh xe giúp sức thêm cho mấy con ngựa trước ! Ngươi chỉ đứng mà than vản không thôi thì bánh xe kia nhúc nhích được à ? Hercules ta sẽ không bao giờ giúp,  nếu nhà ngươi không tự cố giúp mình trước biết chưa ?

Lão nông kia nghe thần trách mắng, lật đật ghé vai vào rồi hết sức bình sinh cùng đẩy giúp cho mấy chú ngựa. Toa xe mắc lầy chút gì đã nhúc nhích và vượt lên khỏi hố bùn. Lão nông ta hết sức khoái trá leo lên toa xe tiếp tục hành trình cùng một bài học nhớ đời trong lòng ./.

·       TỰ CỨU MÌNH LÀ CÁCH CỨU MÌNH TỐT NHẤT

·       HÃY TỰ GIÚP MÌNH  RỒI TRỜI MỚI GIÚP CHO

 ========================================= 

Hercules & the Wagoner

A Farmer was driving his wagon along a miry country road after a heavy rain. The horses could hardly drag the load through the deep mud, and at last came to a standstill when one of the wheels sank to the hub in a rut.

The farmer climbed down from his seat and stood beside the wagon looking at it but without making the least effort to get it out of the rut. All he did was to curse his bad luck and call loudly on Hercules to come to his aid. Then, it is said, Hercules really did appear, saying:

"Put your shoulder to the wheel, man, and urge on your horses. Do you think you can move the wagon by simply looking at it and whining about it? Hercules will not help unless you make some effort to help yourself."

And when the farmer put his shoulder to the wheel and urged on the horses, the wagon moved very readily, and soon the Farmer was riding along in great content and with a good lesson learned.

Self help is the best help.

Heaven helps those who h elp themselves. 

========================================== 

CÁI ÁO KHÔNG LÀM NÊN THẦY TU

 


CÁO VÀ BÁO TRANH LUẬN

Sau bữa ăn tối thịnh soạn no nê, Cáo và Báo nghỉ ngơi một cách rảnh rang lười biếng. Chẳng có việc gì làm hai đứa bắt đầu cãi nhau chuyện về vẻ đẹp bộ lông bên ngoài của chúng. Báo ta thì quá tự hào về bộ lông láng mượt lốm đốm đen trông hấp dẫn làm sao? Đã thế Báo còn ra mặt khinh thường về sắc dáng quê mùa về bộ lông của con Cáo bạn.

Cáo lâu nay trong lòng vẫn tự hào về cái đuôi xồm mềm mại cùng cái chấm trắng tận cùng của nó. Nhưng Cáo thừa thông minh tự biết mình không thể nào cạnh tranh với Báo về cái đẹp bộ lông bên ngoài. Cáo vẫn mặc cho cuộc châm biếm này kéo dài vừa để tự rèn luyện mưu trí cùng giải trí trong sự cạnh tranh nói trên. Báo xem chừng mất kiên nhẩn khi Cáo uể oải đứng dậy ngáp dài:

-       Bề ngoài trông bạn Báo trông khá thông minh sắc sảo đấy; nhưng theo mình, vấn đề ở chỗ là bạn nên có một ít gì thông minh bên trong trí óc và chớ bám vào cái vỏ bên ngoài. Đây là cách mà mình thường nghĩ tới và cho rằng đây mới chính là CÁI ĐẸP THỰC SỰ mà thôi ./.

ĐHL CHUYỂN NGỮ 9/10/ 2020

·       CÁI ÁO KHÔNG LÀM NÊN THẦY TU

·       LỚP ÁO ĐẸP BÊN NGOÀI CHƯA HẲN

 BIỂU LỘ CHO MỘT TÂM HỒN TỐT ĐẸP BÊN TRONG 

          * TỐT GỖ HƠN TỐT NƯỚC SƠN 
                                           ***

The Fox & the Leopard

A Fox and a Leopard, resting lazily after a generous dinner, amused themselves by disputing about their good looks. The Leopard was very proud of his glossy, spotted coat and made disdainful remarks about the Fox, whose appearance he declared was quite ordinary.

The Fox prided himself on his fine bushy tail with its tip of white, but he was wise enough to see that he could not rival the Leopard in looks. Still he kept up a flow of sarcastic talk, just to exercise his wits and to have the fun of disputing. The Leopard was about to lose his temper when the Fox got up, yawning lazily.

"You may have a very smart coat," he said, "but you would be a great deal better off if you had a little more smartness inside your head and less on your ribs, the way I am. That's what I call real beauty."

A fine coat is not always an indication of an attractive mind.

 ===================================================== 

SÓI VÀ DÊ CON


Dê Con kia mới nhú sừng nhưng nó tự đắc coi mình lớn như dê đực và có thể  tự chăm lo cho bản thân mình. Bữa nọ, khi cả đàn dê sửa soạn đi ăn, Dê Mẹ mới kêu vang gọi nó. Dê Con tảng lờ cúi xuống gặm cỏ làm như không nghe tiếng mẹ gọi. Khi Dê Con ngẩng đầu lên thì đàn dê đã đi xa.

Thế là Dê Con bị ở nhà một mình. Mặt trời dần dà xế bóng.  Bóng chiều ngã dài theo mặt đất những ngọn gió se lạnh mang âm thanh lao xao của đồng cỏ khiến Dê Con bắt đầu thấy run sợ nhất là hình ảnh dữ dằn của Con Sói. Thế là Dê Con hốt hoảng chạy đi tìm mẹ. Nhưng hỡi ôi, chưa tới nửa đường thì trước mắt nó, bên lùm cây có một Con Sói hung tợn đã đứng chờ.

Dê Con không còn hi vọng gì trong lòng. Nó mới run run cất tiếng cầu may:

-Thưa ngài Sói, con biết là ngài sắp ăn thịt con. Nhưng trước khi ăn xin ngài hãy thổi cho con nghe một điệu sáo. Con rất thích nhảy và vui sướng theo điệu nhạc của ngài nếu ngài cho phép.

Sói ta vốn khoái có một khúc nhạc nào đó trước khi thưởng thức bữa ăn nên nó bùi tai nghe lời Dê Con liền tấu ngay một điệu nhạc và Dê Con vội nhảy theo một cách say sưa vui nhộn.

Cùng lúc này thì đàn dê đang chậm chạp trở về chuồng. Trong không gian tĩnh lặng của buổi chiều tiếng sáo của Sói vang đi thật xa. Bầy chó Chăn Dê vội vểnh tai nghe ngóng:

-       Đích thị đây là điệu Sáo trước khi Sói ăn thịt con mồi rồi!

Thế là mấy con chó Chăn Dê phóng như bay ra lại cánh đồng. Tiếng Sáo bỗng nhiên ngưng bặt, chỉ còn Sói ta “ba chân bốn cẳng” chạy thục mạng để thoát thân. Sói vừa chạy trốn vừa tự trách mình sao ngu ngốc thổi sáo cho Dê Con nghe. Đáng ra lúc đó là lúc nó say sưa xẻ thịt con mồi và có một bữa no nê./.

 

BẠN CHỚ BAO GIỜ ĐỂ BẤT CỨ VIỆC GÌ LÀM THAY ĐỔI Ý ĐỊNH CỦA BẠN NỬA CHỪNG

 

=============================

The Wolf & the Kid

There was once a little Kid whose growing horns made him think he was a grown-up Billy Goat and able to take care of himself. So one evening when the. flock started home from the pasture and his mother called, the Kid paid no heed and kept right on nibbling the tender grass. A little later when he lifted his head, the flock was gone.

He was all alone. The sun was sinking. Long shadows came creeping over the ground. A chilly little wind came creeping with them making scary noises in the grass. The Kid shivered as he thought of the terrible Wolf. Then he started wildly over the field, bleating for his mother. But not half-way, near a clump of trees, there was the Wolf!

The Kid knew there was little hope for him.

"Please, Mr. Wolf," he said trembling, "I know you are going to eat me. But first please pipe me a tune, for I want to dance and be merry as long as I can."

The Wolf liked the idea of a little music before eating, so he struck up a merry tune and the Kid leaped and frisked gaily.

Meanwhile, the flock was moving slowly homeward. In the still evening air the Wolf's piping carried far. The Shepherd Dogs pricked up their ears. They recognized the song the Wolf sings before a feast, and in a moment they were racing back to the pasture. The Wolf's song ended suddenly, and as he ran, with the Dogs at his heels, he called himself a fool for turning piper to please a Kid, when he should have stuck to his butcher's trade.

Do not let anything turn you from your purpose

 ============================================= 

NGỤ NGÔN- CHỚ VĨ CUỒNG

 



Chú MUỖI kia tuy nhỏ bé nhưng cứ bay vo ve kêu ồn cả lên trên đồng cỏ. Bay xong chú lại đậu trên đỉnh sừng của chú BÒ đang gặm cỏ cạnh đó. 

Sau một hồi nghỉ ngơi chán chê MUỖI ta sửa soạn bay đi nơi khác. Nhưng trước khi bỏ đi chú cũng biết xin Bò Đực tha lỗi cho chú do dám dùng sừng của Bò làm chỗ nghỉ ngơi.

Đã thế, MUỖI còn giở giọng nói nửa lịch sự nửa khoe khoang...

-Ta bay đi rồi, chắc hẳn bác BÒ vui mừng lắm nhỉ?

Bác BÒ thủng thẳng trả lời MUỖI:

-Ngươi có đậu hay không chẳng thay đổi gì cả! thậm chí ta chẳng có cảm giác nào khi ngươi đậu trên sừng ta mà?!


 LỜI BÀN 

Trên đời này có lắm kẻ mắc chứng VĨ CUỒNG do cứ cho mình là "vĩ đại" nhất trong mắt người khác. Thật sự đây là chứng bệnh tâm lí do từ cái TÔI tự tôn hay tự cao quá mức mà sinh ra. Người Vĩ Cuồng lâu ngày sinh ra hoang tưởng thường cho mình là quan trọng nhất là "cái rốn của vũ trụ". Thực chất có họ hay không có họ thì thế giới vẫn vậy đó thôi. Tâm lí tự tôn hay vĩ cuồng thường đem lắm điều tai hại cho bản thân.

Tâm lí càng nhỏ nhen thì bệnh tự kiêu tự phụ càng tăng. Thế giới càng lúc càng đa đoan nhiễu loạn, xét cho cùng cũng từ chứng vĩ cuồng do người cầm đầu chính sách thống lĩnh cường quốc sinh ra. Thứ chính khách của siêu cường càng vĩ cuồng chừng nào thì bất hạnh cho nước đó và luôn cả thế giới nhiều chừng đó. Rõ ràng vĩ cuồng là hiểm họa khôn lường?!

 Bậc thức giả từng sống khiêm cung thường rất dễ biết, do họ ít nói về cái tôi của họ mà học hỏi và đề cao tha nhân phần nhiều.


A Gnat flew over the meadow with much buzzing for so small a creature and settled on the tip of one of the horns of a Bull. After he had rested a short time, he made ready to fly away. But before he left he begged the Bull's pardon for having used his horn for a resting place.

"You must be very glad to have me go now," he said.

"It's all the same to me," replied the Bull. "I did not even know you were there."


-0-0-0-




CON SÓI XẢO TRÁ VÀ CÔ CÒ NGÂY THƠ 


Sói là con vật tham ăn tục uống, bởi thế một ngày hắn mắc nghẹn khúc xương ngay giữa cuống họng. Khúc xương lên không được xuống cũng không xong làm sói ta đau đớn vô cùng rồi không còn ăn uống gì được nữa?! 

Chẳng ai lạ gì đây là bản tính cố hữu của gã ta chính hiệu là thứ Sói tham ác mà ra.

Sói đau quá bèn vội chạy tới gõ cửa nhà Cô Cò. Sói tin chắc cái mỏ dài của Cô sẽ giúp gắp được khúc xương trong họng của Sói.

-Ta hứa sẽ thưởng cho cô trọng hậu nếu cô Cò gắp được khúc xương đó ra cho ta!

Dĩ nhiên là bạn thấy đó, Cô Cò phải nghiêng đầu sâu vào mõm Sói như vậy thì là chuyện mạo hiểm vô cùng? Thế nhưng do tham phần thưởng Sói hứa nên Cò vẫn gắng liều thò đầu vào sâu trong mõm Sói và gắp khúc xương đó ra..,

Xương gắp ra xong lúc Sói dợm cẳng bước đi,

 Cò la hoảng lên:

-Thế thì phần thưởng cho ta đâu?

Sói gian ác kia ngoảnh đầu lại nhe nanh ra:

-Gì? Phần thưởng hả? Bộ ngươi không thấy ta thưởng cho vậy là chưa đủ sao? Khi ngươi rút đầu ra mà ta không đớp cho một phát đó là PHẦN THƯỞNG LỚN LẮM RỒI hiểu chưa hả?


LỜI BÀN

Đối với phường bất nhân gian ác chúng ta không giao thiệp đây là phương pháp tự bảo vệ tốt nhất. 

Quân bất lương dù lúc đầu ra vẻ hiền lành nhưng cuối cùng nó sẽ lộ bản chất nham hiểm tráo trở tàn ác ra mà thôi. Người ta nói 

Nhân bất nghĩa bất giao vật bất nghĩa bất thủ 

Đó là cách sống an toàn và đạo đức mà thôi




A Wolf had been feasting too greedily, and a bone had stuck crosswise in his throat. He could get it neither up nor down, and of course he could not eat a thing. Naturally that was an awful state of affairs for a greedy Wolf.

So away he hurried to the Crane. He was sure that she, with her long neck and bill, would easily be able to reach the bone and pull it out.

"I will reward you very handsomely," said the Wolf, "if you pull that bone out for me."

The Crane, as you can imagine, was very uneasy about putting her head in a Wolf's throat. But she was grasping in nature, so she did what the Wolf asked her to do.

When the Wolf felt that the bone was gone, he started to walk away.

"But what about my reward!" called the Crane anxiously.

"What!" snarled the Wolf, whirling around. "Haven't you got it? Isn't it enough that I let you take your head out of my mouth without snapping it off?"

Expectno reward for serving the wicked

NGỤ NGÔN - LÚC BẤT HẠNH MỚI BIẾT AI LÀ BẠN TỐT











 
ĐÔI  BẠN  QUA RỪNG  GẶP  GẤU 

Đôi bạn cùng đi chung để vượt qua cánh rừng rậm rạp. Vừa vào rừng thình lình có con gấu to lớn từ một bụi rậm nhảy xổ ra. Một người chỉ lo cho mạng mình nên nhảy vội lên một cành cây cao tránh gấu. 

Người bạn còn lại đã trễ, không biết cách nào chống lại con thú nên buông mình nằm yên bất động trên mặt đất.  Mắt anh nhắm nghiền giả chết. Người này tin giả chết hi vọng Gấu tha mạng do anh nghe người ta kể lại gấu không bao giờ đụng vào xác chết bao giờ?

Không ngờ đó là sự thật! 

Thật quá may mắn cho anh bạn đang nằm ngay đơ này...Gấu ta chỉ ngửi ngửi vào đầu anh xong nó hình như tin chắc đây chỉ là xác chết nên bỏ đi mất.

Thấy đã an toàn người bạn trên cây giờ mới  nhảy xuống. Sau khi đứng yên anh ta mới hỏi người bạn vừa thoát nạn:

-Hình như con Gấu nó nói nhỏ vào tai bạn gì đó phải không ? Nó nói gì vậy?

Anh bạn kia thủng thẳng trả lời: 

-Con Gấu nói..."Anh bạn à, bạn hoàn toàn thiếu thông minh khi lại đi chung với một gã chỉ biết bỏ chạy vào  phút lâm nguy, biết không?"

LỜI BÀN của ĐHL

Bình thường lúc chúng ta ăn nên làm ra đời sống có phần khấm khá thường đi theo chuyện bầu bạn rộn ràng hỉ hả lắm. Trà dư tửu hậu lúc nào mà chẳng vui vẻ đoàn kết. Bạn bè đông lắm, người ủng hộ ta cũng bộn. Thói đời người ta phù thịnh chứ ít ai phù suy. Phải đến lúc chúng ta gặp vận hạn, thời làm ăn suy vong mới thấy ai là người bạn chung thủy với ta. Phải nhớ nằm lòng chớ nên kết bạn khi mâm cao cỗ đầy đây chỉ là bạn rượu mà hãy kết bạn lúc khốn khó mới hi vọng đây là tình bạn thật lòng. Tình bạn cốt ở sự Chung thủy, ngọt bùi chia xẻ hơn là giá trị lợi dụng. Trung thành và chung thủy nằm ở tính bè phái, phường hội đây là chung thủy tạm bợ chỉ là giá trị lợi dụng mà thôi. Walter Winchelf (1897-1972) một nhà báo xa xưa của Mỹ có nói câu khá hay...
-Người bạn thật tình là người bạn sẵn sàng nhập cuộc với bạn lúc tất cả những ai còn lại ngoảnh mặt bước ra

-LÚC BẤT HẠNH MỚI BIẾT ĐƯỢC BẠN HIỀN

-LÚC KHÓ KHĂN MỚI BIẾT AI LÀ BẠN, KHI HOẠN NẠN MỚI BIẾT BẠN LÀ AI
 
-QUỐC LOẠN THỨC TRUNG THẦN, GIA BẦN TRI HIẾU TỬ


                                                       ***

MẬT NGỌT CHẾT RUỒI 
















Gà CÁO  TINH  RANH   VÀ  CÔ   QUẠ ƯA NGHE NỊNH HÓT

Vào một buổi sáng đẹp trời có gã CÁO đang đưa cái mũi ngửi lùng sục mọi gốc cây tìm mồi ăn. Chợt CÁO ta thấy một cô QUẠ đang đậu trên nhánh cây khá cao trên đầu. Dĩ nhiên CÁO  đành chịu không thể nào bắt Quạ được, nên CÁO định bỏ đi. 

Chợt có một thứ khiến CÁO ngừng lại ngước lên nhánh cây lần nữa. Cô Quạ sao may mắn đến thế?! Mỏ QUẠ còn ngậm một miếng phô mai (fromage) hấp dẫn làm sao?!

-Ta chẳng cần đi xa đâu nữa đây là bữa sáng ngon lành cho ta đây rồi!

Gã CÁO tinh ranh nghĩ thầm trong đầu, hắn mon men trở lại dưới gốc cây:

- Cô Quạ ơi! chào cô, sao cô đẹp đến thế!

Cô Quạ nghe tiếng chào nghiêng đầu nhìn CÁO một cách ngờ vực? Tuy nghe lời nói ngọt ngào của Cáo nhưng mỏ Cô vẫn kẹp chặt miếng phô mai chẳng hề đáp lại.

 CÁO vẫn không nản, hắn vờ nói một mình nhưng cốt cho QUẠ nghe:

-Nàng quạ quả thật xinh đẹp và quyến rũ làm sao! Bộ lông nàng quá mượt mà! Còn đôi cánh- Ôi đôi cánh bóng bẩy, tráng lệ tuyệt trần! Tạo hoá sinh ra chi một nàng chim sao quá tuyệt vời! từ giọng hót đáng yêu, cho đến mọi thứ gì của nàng đều hấp dẫn nhất đời. Ta ước sao nàng cất lên tiếng hát? Chỉ một lời thôi cũng đủ cho ta tôn nàng lên làm Nữ Hoàng của các loài chim ngay?!

QUẠ không thể nào chịu nổi lời ca tụng ngọt hơn mật, đường kia. Cô quên phứt chuyện ngờ vực, cùng quên luôn miếng phô mai đang ngậm. Nàng khoái nhất là khi gã CÁO gọi mình là "Nữ Hoàng của những loài CHIM"...

Vừa há mỏ kêu lên tiếng "QUẠ" khoái trá tự hào; thì than ôi! miếng PHÔ MAI rơi xuống ngay cái miệng gã CÁO đang há sẵn đợi chờ?!

-CÁM ƠN CÔ QUẠ NHÉ!

Tiếng CÁO cám ơn  nghe 'rất ngọt'!

-Cô chỉ có tiếng khàn khàn thôi QUẠ ơi! còn trí thông minh của cô bỏ đâu nhỉ?

Nói xong CÁO ta bỏ đi mất./.

LỜI BÀN:
Bao giờ cũng vậy, thời nào cũng thế người đời ưa nghe lời nịnh hót ngọt ngào hơn tiếng nói thẳng ngay. Bụng bảo dạ chúng ta hay tự khuyên ta là chớ nghe lời tâng bốc ngọt ngào ru ngủ a dua với ta nhưng lỗ tai ta thường ưa lời hảo ngọt mới là lạ đời. Có thể do bản tính con người ta ưa vậy hay chăng? Ưa lời hảo ngọt tâng bốc thật quá nguy hại do chúng ta dễ dàng sa vào bẫy của những kẻ ưa lợi dụng để thủ lợi. Thế mà người đời hay mắc phải, chẳng ai chấp nhận lời nói thẳng nói thật bao giờ. Biết thế yếu của những kẻ hảo ngọt ưa xu nịnh nên sẽ có lớp người sống bằng nghề ' buôn nước bọt' hay 'uốn ba tấc lưỡi' để sống dựa vào ai ưa xu nịnh hay ưa tâng bốc.

-NHỮNG KẺ CHUYÊN XU NỊNH PHỈNH PHỜ SẼ SỐNG BÁM VÀO NHỮNG AI ƯA NGHE LỜI NÓI TÂNG BỐC CỦA HỌ

-MẬT NGỌT CHẾT RUỒI 

-Tuân Tử: KẺ CHÊ TA MÀ CHÊ PHẢI LÀ THẦY TA, KẺ KHEN TA MÀ KHEN PHẢI LÀ BẠN TA, KẺ CHUYÊN XU NỊNH TÂNG BỐC TA LÀ KẺ THÙ CỦA TA ĐÓ

Đinh trọng phúc 
dịch và lời bàn

Tuesday, May 5, 2026

NGỒI NHỚ MỘT KHOẢNG TRỜI XANH

 


MỘT KHOẢNG TRỜI XANH CHO TÔI NGỒI NHỚ THÁNG TƯ



   Lặng  

ngồi vườn sau, tôi chăm chú cố tình ngước nhìn lên bầu trời xanh cao chợt thấy tâm hồn lâng lâng thật lạ?


Vẫn biết đây là bầu trời xứ Mỹ, nhưng nếu tôi không nói thì khó ai biết được? Trời là trời, nơi nào mà chẳng giống nhau. Tôi cứ thả hồn bay bỗng, cứ cho trên kia là bầu trời quê hương. Ngẩng đầu lên để ngắm một màu thanh thiên bất tử.  Trong khoảnh khắc, tôi đưa trí tưởng tượng về phương trời xa xưa nào đó...


MỘT KHOẢNG TRỜI XANH TRÊN CAO 


Ngày đó khi hạ về, có những ngày trời trong xanh, không một dáng mây. Mấy mươi năm sau, nửa đời người sau bầu trời này chẳng gì khác biệt. Hay trời hôm nay không một cánh chim hay một cụm mây la đà bay về tận chân trời góc biển nào đó.


Bầu trời trong xanh là cả một không gian vô tận, không còn biên giới cho tầm mắt. Từ ngày  bé dại cho đến khi tuổi xế chiều hay  mãi mãi sau này tôi tin nó là màu xanh bất diệt. Nắng tháng Tư về, dưới khoảng trời trong vắt, tôi tưởng tượng như có phép mầu thu mọi sự kiện từ khoảng cách tới thời gian về một điểm chung không còn ranh giới giữa xa-gần, xưa-nay, già-trẻ. Bầu trời xanh bất tận kia  bao hàm sự tự do tuyệt đối. Làn sóng phóng đãng của tư duy cùng trí tưởng tượng sẽ thắng được mọi cánh chim trời. Do loài chim dù tự do bay nhưng vẫn có ngày rã cánh. Đám mây trời nào mà tránh được tan loãng sau một hành trình la đà thênh thang?


Trí tưởng tượng của tôi chợt lan man, đầu tiên có một đoạn của bài thơ CHIỀU của thi sĩ Hồ Dzếnh:




Trên đường về nhớ đầy

Chiều chậm đưa chân ngày

Tiếng buồn vang trong mây

Chim rừng quên cất cánh

Gió say tình ngây ngây...


Tôi nhớ lõm bõm chỉ ngần ấy thôi trong bài CHIỀU của người thi sĩ. Chỉ vài câu nhưng lại có những cái đích của sự vật như con đường, cánh rừng, hay cánh chim và đám mây để người thi sĩ năm xưa đặt nỗi nhớ vào đó. Đúng thật, những sự vật gần gũi cho ta đặt niềm nhớ nhưng vào đó thật dễ dàng và rất nhạy cảm cho những tâm hồn hữu tình cùng thi vị. Ngày xưa người thi sĩ đã buồn nhờ vào một cảnh chiều trước mắt người lãng tử và bước chân phiêu du. Có thể cảnh chiều buồn đã giục chân viễn khách bước nhanh trên đường về cố quận.  Riêng mình tôi hôm nay chỉ được cái tự do là ngắm lên một bầu trời xanh để cố tìm, lục lọi trong quá khứ xa xưa có những khoảng trời xanh bao la bất tận của ngày xưa? Một ngày xưa tôi chỉ có vài lúc ở chốn núi rừng làm bạn với chim muông cây cỏ và có một bầu trời trong xanh những lúc trời quang mây tạnh.  Chỉ có cái khác với bài thơ  CHIỀU do hiện tại có nhiều lớp người cùng hoàn cảnh giống tôi, đường về cố quận chắc sẽ gập ghềnh vách núi, nói trắng ra là không còn nữa.




Qua đám lá mới thay mang màu huyết dụ, đỏ bầm của cây plum, một khoảng trời cao cho tôi ngồi đây để có vài ấn tượng hay suy nghĩ bâng quơ. Nếu trong khoảng trời xanh hôm nay, có đám mây nào đó đang thênh thang bay,  tôi có thể định nghĩa cho một tự do nào đó.


Bầu trời hôm nay rất quen, quen từ thuở nào ... có thể là thời lính chiến khi nhiều lứa trai như tôi cùng khoác màu áo trận. Lúc đó nói đúng ra là đúng nửa thế kỷ trước chúng tôi những người lính hay nghêu ngao hát.

 chỉ có đất là lạ, là điểm cho tôi biết sự khác nhau về nơi chốn xa và gần, quê mình và quê người. Tôi nhớ lời bài hát năm xưa- thời thanh niên, đúng ra là đời lính chiến...





Ngày đó, chuyện xa...dù sao cũng là tương đối. "Trời Quen Đất Lạ" cũng tương đối. Đó là khoảng cách giữa Tiền tuyến-Hậu Phương. Chỉ xa nhau ngần ấy thôi trong vài mươi cây số nhưng người lính chiến đã cảm nhận quay quắt sự trống vắng, thèm khát cùng nỗi nhớ ngất ngây và ước ao cháy bỏng...

Xin đối diện một lần bên tôi
Cho tôi yêu bằng hình hài đó không thôi
Đến với tôi, hãy đến với tôi
Đừng yêu lính bằng lời


 
 Đúng năm mươi năm qua kể từ ngày ra đơn vị, lại một lần nữa tôi có cơ hội ngước nhìn lên bầu trời cao và trong xanh và kỷ niệm một thời trai trẻ hiện về. Tuổi già ập đến nhưng tôi còn mừng do tâm trí giúp tôi biết sự khác nhau về nơi chốn, xa và gầnquê mình và quê người.  Bao "Kẻ Ở Miền Xa" trong một bài hát hay tâm sự cho bao lứa thanh niên, đúng ra là đời lính chiến thường nghe cùng lẩm nhẩm đến thuộc lòng. Bài hát đó hay thân phận làm trai, ra đi, chiến đấu, cuối cùng ngày chịu đựng một thiệt thòi thua cuộc cùng số phận  đất nước tang thương. 


THA HƯƠNG

Rồi nửa đời người qua nhanh. Bạn và tôi cùng bao biến đổi cuộc đời, xao xác cảnh biển dâu như sóng ba đào ập vào ghềnh đá rồi biển cũng lặng sóng êm, nhưng thời gian của năm thập niên, nửa cuộc đời, phù du như giấc ngủ ban trưa. Tôi lại nghĩ phải tự an ủi cho mình do tôi còn diễm phúc ngồi đây để ngắm một bầu trời thật xanh, quảng khoát và thật sự tự do. Trên cao kia là một sắc màu tuyệt đối nhưng chẳng có gì, sự vô vi mà giải thích của con người chẳng còn ý nghĩa.  Có thể đó là sự vô tận của vũ trụ, một thứ mà thời gian chẳng là gì cả. Một bầu trời xanh không là quá khứ và chẳng là tương lai, nơi sinh diệt, hơn thua, thắng bại, sướng khổ, nhục vinh ...tuyệt  đối chẳng có ý nghĩa nào.  Một vũ trụ đi mãi đến vô cùng, nơi tư duy của  con người nhỏ bé như tôi hôm nay vĩnh viễn chẳng bao giờ với được ./.


TÁI ĐĂNG by 

Đinh  trọng Phúc 


 


Monday, May 4, 2026

NHỚ MỘT TRƯỜNG QUÊ




TRƯỜNG QUÊ SƠN MỸ HÀM TÂN 

 Hơn ba mươi năm trước tại một vùng quê nghèo có tên là SƠn Mỹ, người viết không bao giờ quên thân phận những lớp trẻ thơ sinh ra ở đây. Các em nhỏ đó, sau những giờ phụ làm nông với gia đình, các em chỉ có một thời gian hạnh phúc nhất đời là được ĐI HỌC.




Đúng vậy, tôi luôn tin rằng niềm sung sướng lớn nhất của các cháu nhỏ đó là được tới trường. TỚI TRƯỜNG có thể nói đó là sự mong đợi háo hức sau thời gian phụ với mẹ cha đi canh thú hoang trong rẫy rừng. Các em mừng vui khi tới lớp, gặp thầy cô bạn bè. Lớp trẻ thơ ngày đó dễ dàng sung sướng, sẵn sàng đón nhận mọi hoàn cảnh tại trường miễn là được ngồi gần nhau dù là trường tranh vách lá với những dãy bàn ghế xiêu vẹo, sứt mẻ, chắp vá, thiếu thốn. 


các em học hè 1995 đang vào ngôi trường chính vắng vẻ trong mùa hè


Những đôi chân trần, quần đùi và cái áo vá nhưng lớp trẻ nhỏ này vẫn thường tự hào chúng là HỌC TRÒ nơi vùng thôn dã. Nhưng các em vui sướng, tiếng đọc bài theo cô, những nét chữ nắn nót và những cuốn vở hiếm hoi, quăn góc...



trường Phổ Thông Cơ Sở  1 xã Sơn Mỹ 1995

Có ai sống những qua những ngày cơ khổ đó mới biết được cái HẠNH PHÚC của những ngày đi học. Những đứa học trò nghèo, chúng còn là những tay lao động dù không phải là CHÍNH nhưng rất cần cho cha mẹ chúng- những người làm nương rẫy đang cần. Chúng cần thật, từ đi BỎ HỘT trong những trận mưa đầu mùa, cho đến bới cơm vào rừng, đi lượm than vụn giúp kinh tế trong nhà và ban ngày đôi khi còn đi giữ rẫy. Mùa rẫy, vào ban ngày chúng ta có thể nghe tiếng trẻ con kêu vang kèm nhiều tiếng gõ vang xa từ nồi song cũ hay ngay cả còi ...nhằm xua đuổi bầy keo, bọn khỉ... đang phá hoại bắp, lúa... Đêm về người lớn vào chòi thay thế các em. Người lớn ở lại ban đêm nhằm lo canh heo phá sắn, cũng gõ cũng kêu nhưng không có tiếng trẻ con.




Rồi NGÀY TẾT THẦY CÔ LẠI ĐẾN


Bên mái trường quê rách nát đến tả tơi. Có những khuôn mặt thập thò. Các em học trò ngày đó cũng biết kiếm làm sao cho ra những thứ gì để tỏ chút lòng tri ân thầy cô trong ngày vui đó. 


            xâu cá (hình minh họa)


Có em kiếm được xâu cá, có lẽ các em câu cặm hay tát vũng đâu đó hôm qua cũng rụt rè đem tới biếu cô. Có đứa xin mạ được vài lon đậu xanh, đậu huyết gì đó ...dù món quà nhà quê đơn sơ mộc mạc nhưng đó xuất phát từ tấm lòng chân thành nhất của các em.

Qua con mắt của người viết và cũng từng là một phu trường bên một mái trường xiêu vẹo đó, tấm lòng các em thật chất phác và hồn nhiên biết bao.

 Đó là một kỷ niệm khó quên về "NGÀY TẾT THẦY CÔ" ở chốn quê nghèo...


VỢ tôi đi dạy, tức là cô giáo làng vào thuở đó. Mấy chục đồng lương và 13 ký gạo đó là đời sống của một người đi làm nghề dạy học. Một thời kinh tế bao cấp và chốn rẫy rừng tự cung tự cấp của một thời hoang sơ của một xã hội mới bắt đầu như khởi thủy của một THUỞ HỒNG HOANG.


 tác giả Đinh trọng Phúc  bên mái trường tranh năm 1984




*

NHƯNG LÀM SAO QUÊN NHỮNG TẤM LÒNG TRẺ NHỎ


Mái trường tranh, vách lá hở hang cùng những cái bàn xiêu vẹo. Phấn viết cho Cô Thầy giảng bài cho các em vẫn thiếu. Trước mặt cô thầy, các em ngồi yên chăm chỉ nhưng bụng các em những đứa học trò trường làng còn lại xép ve. Tan buổi học chúng còn vào rẫy ...những lần mót khoai, sắn và những mớ than vụn trong rừng và những đồng bạc góp nhặt thêm cho đời sống gia đình. 


CÁC EM THÀNH THỊ HÔM NAY TẬP VỀ QUÊ LÀM QUEN SINH THÁI MỚI 

lớp nhỏ thành thị hôm nay cũng tập 'về thăm  vùng quê' để thay đổi không khí hay tận tường hay nói cách khác là "trực quan, trải nghiệm" thế nào là vùng "SINH THÁI MỚI". Phải chăng các em nhỏ thành thị hôm nay có thể chia sớt hay cảm thông được những nỗi khổ cực của học trò nghèo ngày xưa? Các em nhỏ thành phố hôm nay có thể sờ được trái bắp, củ khoai hay ngay cả con trâu cái cày nơi chốn thôn làng. Nhưng khó lắm khi bơ sữa là thức ăn hàng ngày của các em "thế hệ đổi mới" sau này, thì làm gì thấu hiểu được hay thực sự cảm nhận nỗi cảm giác thiếu thốn của nhiều lớp nhỏ ngày xưa nơi vùng thôn dã?

***


Hôm nay nơi chốn thị thành hay quê hương đã thay đổi. NGày Thầy Cô Giáo là một ngày Hội Tưng Bừng nào hoa nào quà cáp đủ thứ vật phẩm đắt tiền. Những lớp thầy cô mới hơn sẽ có những ngày hội vui vẻ bên bao thứ quà tặng hảo hạng từ nhiều tầng lớp học trò trong một xã hội thừa mứa vật chất ...

Nhưng tôi làm sao quên cái ngày đó...

Những đôi mắt tinh anh và khao khát học chữ của các em bên mái trường làng ...những đôi mắt sáng ngời, thông minh, cùng chịu khó bao ngày. Nhưng buồn cho em sinh ra vào một nơi thôn quê thiếu thốn mọi bề.

Những con cá, những lon bắp đậu mồ hôi các em...từ chốn rẫy rừng xa xôi cùng tấm lòng các em trong ngày THẦY CÔ GIÁO. 

thời tem phiếu


hình ảnh thời bao cấp sổ mua hàng


Một thời bao cấp tất cả mọi ngõ ngách đều thiếu thốn mọi thứ huống gì các em sinh ra nơi một vùng quê rất xa ánh đèn đô thị?


Ôi! làm sao người viết quên được cùng thương nhớ các em xưa? Giờ đây các em đó hôm nay đã bước vào tuổi tứ hay ngũ tuần; giá như có ai nhắc lại chuyện ngày xưa chắc hẳn ít có em nào quên được. 

Quê hương giờ đây đang thay đổi từng ngày từng giờ trên mọi nẻo đường đất nước. Kỷ niệm nhọc nhằn ngày cũ qua đi nhưng dù sao ai cũng đều trân trọng do đó là sức bật mạnh mẽ cho bao lớp người ngày đó vươn lên cho một tương lai no ấm./.


Đinh trọng Phúc




50 NĂM LỠ HẸN KHÔNG VỀ

  VĨNH BIỆT TRƯỜNG SƠN ĐỘNG ÔNG DO XUÂN 1975 Nếu chiều nay lỡ hẹn không về. Thì Xuân năm nay Xuân sẽ buồn. Sẽ buồn hơn mấy cội mai già. và m...